Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 46: Huyết hiến Hiên Viên, Thiên Đạo dân tâm
“Hoàng đế bệ hạ, nếu ta là ngài, ta đã hạ chiếu thư thoái vị và chiếu nhận tội rồi.” – Trì Trạc cười châm biếm: “Ngài không muốn chịu hình phạt thiên đao vạn quả này, nhưng Trữ quân điện hạ lại nguyện thay cha gánh tội để giữ Yến Xích hưng thịnh muôn đời!”
“Ngươi là dư nghiệt Mặc thị?” – Bùi Vũ cau mày: “Khi Loạn Tinh Chi Biến, ngươi hộ giá trước điện, một kiếm phong hầu Mộ Dung Bạch…”
Nghe vậy, Trì Trạc như mèo bị dẫm đuôi, giọng bỗng vút cao: “Lúc đó Mộ Dung Bạch đã trúng cổ độc sâu đến tuyệt lộ, ngài có biết khi độc phát thì thê thảm đến mức nào không, sống không bằng chết! Ta chỉ sớm kết thúc nỗi thống khổ của hắn mà thôi! Ta với hắn xưa nay là kẻ địch, ngay cả cách báo thù cũng bất đồng…” – Hắn chợt nghẹn lại, rồi nhanh chóng trấn tĩnh: “Không quan trọng, những điều này đều không quan trọng, ta là ai cũng không quan trọng. Quan trọng là ta nhất định phải truyền đạt ý chỉ của trời xanh: Hoàng thiên vô thân, duy đức là phụ*; đức không xứng vị, tất giáng thiên phạt, Nhân Hoàng bất nhân, con dân chịu khổ!”
(*: Trích từ ··. Dịch nghĩa: Trời cao không thiên vị ai, chỉ che chở và trợ giúp người có đức hạnh).
Hắn cắn chết không buông! Sắc mặt Bùi Vũ xanh mét, hai nắm tay siết chặt. Ông đã tin tưởng kẻ này đến thế, uống không biết bao nhiêu đan dược trường sinh do hắn luyện…Chỉ sợ toàn là độc dược mạn tính khiến bệnh tật triền miên, hành h* th*n xác, hao tổn tuổi thọ.
Bùi Vũ loạng choạng một chút, tựa như có cơn gió vô hình mãnh liệt thổi tới.
Chín trăm bảy mươi chín đao sao?
Ánh mắt ông chậm rãi rơi xuống trên người Bùi Việt.
Thật là tuấn tú, cảnh đẹp ý vui, tư thái như thiên nhân…
Bùi Việt cũng từ xa nhìn lại, ánh mắt ôn nhu, đong đầy ý từ biệt.
Trái tim Bùi Vũ thật sự đau nhói.
Tốt đẹp biết bao… đứa trẻ này tốt đến nhường nào…
Trữ quân Yến Xích bị lột bỏ hoa phục, trói vào giá gỗ dựng hơi nghiêng. Áo lót trắng tinh dùng chất vải thượng hạng nhất, rất mỏng nhẹ, phảng phất tản ra ánh sáng nhu hòa, càng tôn lên dáng người mảnh khảnh thon dài, băng thanh ngọc cốt.
Vương Tĩnh Nham run rẩy cầm chuôi đao. Hắn không ngờ hình phạt lăng trì này lại do chính tay mình chấp đao! Hắn chưa từng tra khảo ai, đến xẻ cá cũng chưa một lần tự tay. Bên cạnh có kẻ hờ hững nói: “Chư vị đại nhân đừng quỳ nữa, hãy đứng dậy tiến lên xem hình! Đừng để Thái tử điện hạ phải chịu từng nhát đao oan uổng!”
Úy Sở Lăng muốn bước lên ngăn cản, nhưng một bóng người hai ba bước lao tới giữ chặt cánh tay nàng.
Chỉ thấy mắt Bùi Lâm đỏ hoe, khẽ lắc đầu với nàng.
Mọi người đều nhất trí rồi sao? Úy Mộng An ngơ ngác suy nghĩ.
“Ta thử đao trước.” – Vương Tĩnh Nham quay sang Trì Trạc: “Hai chân điện hạ không còn cảm giác, nhát đầu ta rạch trên đùi có tính một đao không?”
“Không tính.” – Trì Trạc tháo mặt nạ, lộ ra một gương mặt bình thường không mấy đặc sắc.
“Vậy khỏi thử.” – Thấy người trên cột nhắm mắt, dung nhan bình thản, Vương Tĩnh Nham ổn định tâm thần, rạch một nhát lên cánh tay trái của người nọ, máu tươi lập tức trào ra.
Thái tử điện hạ không rên một tiếng, trái tim Vương Tĩnh Nham lại khẽ run.
“Điện hạ thoát y được không? Thần bất tài, cách lớp áo, khó giữ lực đạo…” – Hắn vô thức khóc nức nở.
Vết thương chảy máu dữ dội, chớp mắt đã nhuộm đỏ nửa ống tay. Đây mới là vết đao thứ nhất.
“Thoát y còn phải cởi trói, đừng phiền phức.” – Trì Trạc nói: “Cứ cắt thêm mấy nhát sẽ nắm được bí quyết, tay và não đều nhanh lên, bằng không hình phạt chưa xong, người đã chết vì cạn máu rồi!”
Trong lòng Vương Tĩnh Nham giật thót, hắn cắt tiếp nhát thứ hai, máu vẫn phun ra nhanh và nhiều.
Đao thứ ba, thứ tư, thứ năm…Đến đao thứ mười, chuôi đao đã trơn đến khó giữ, Vương Tĩnh Nham phải dùng khăn lau mồ hôi tay.
Đến đao thứ bốn mươi bảy, hắn rốt cuộc nắm được bí quyết, vết thương chảy máu ít hơn. Nhưng khi hắn định hạ đao tiếp, mới phát hiện thân trên có thể nhìn đến của Thái tử chẳng còn một mảng trắng tinh nào.
Thấy vậy, Trì Trạc dùng sức đạp mạnh lên xà ngang, giá hình xoay tròn một vòng, phơi mặt lưng của Thái tử ra trước Vương Tĩnh Nham và đám đông.
Mặt lưng cũng đã thấm máu loang lổ, trên cọc gỗ và mặt đất đều lan tràn máu tươi.
Vương Tĩnh Nham rạch nhát thứ bốn mươi tám, Bùi Việt phản ứng rất mỏng manh.
Trì Trạc nhíu mày, dùng nắm tay gõ vào giữa thập tự giá: “Điện hạ, từ giờ trở đi, mỗi khi chịu xong một đao, người báo số đao đã chịu… điện hạ?”
“… Bốn mươi tám.”
“Tốt, tiếp tục.”
“… Bốn mươi chín…”
Mỗi tiếng đều rất nhỏ, có lẽ chỉ những người trên hình đài và kẻ dưới đài có võ công cao cường, thính lực hơn người mới nghe được.
“… Năm mươi.”
Chỉ cần rạch phá da thịt là tính một đao, Trì Trạc không yêu cầu lăng trì phải xẻ thịt róc xương đã xem như nhân từ.
Hoàng đế Yến Xích rơi lệ đầy mặt.
Thật yên tĩnh. Đứa trẻ này từ nhỏ đã rất yên tĩnh.
Khi chép một quyển sách có thể ngồi ngay ngắn mấy canh giờ, nét chữ nghiêm cẩn hoàn mỹ.
Khi bị khiển trách, có thể không tranh cãi không biện bạch, roi quất lên người cũng không rên nửa tiếng.
Có một lần, ông tưởng chàng bướng bỉnh, cố ý thử thách, khiến chàng cắn rách môi lưỡi, nước mắt lặng lẽ rơi. Ông đau lòng ôm chàng vào lòng, chàng nức nở không thành tiếng, chẳng sợ thương tâm đến không thở nổi, tiếng khóc vẫn nhỏ hơn cả mèo kêu.
Chính từ năm ấy, mỗi năm chàng bắt đầu dâng lên Vạn Thọ Đồ.
“Đủ rồi!” – Người kêu lên là Bùi Ngọc: “Đã một trăm hai mươi bốn đao rồi! Người sẽ chết mất!”
Hắn lao lên tế đàn, bẻ giá gỗ, lật Bùi Việt qua.
Chỉ thấy sắc mặt Bùi Việt xanh trắng, hai môi bị cắn đến nát bươm, máu chảy qua cằm xuống cổ, từ thân trên thấm qua lớp áo chảy xuống từng dòng, gần như nhuộm đỏ cả nửa th*n d***, từ tóc đến chân đều ướt sũng. Trên mặt đất đã sớm thành vũng máu.
Nước mắt Bùi Ngọc rơi lã chã, rút chủy thủ cắt dây trói đang siết chặt huynh trưởng.
Bùi Việt hé mí mắt, mồ hôi lạnh chảy vào mắt, tầm nhìn mơ hồ, yếu ớt nói: “Bùi Ngọc… đừng…”
“Chậc.” – Trì Trạc một chưởng đánh văng Bùi Ngọc khỏi đài, quay sang Vương Tĩnh Nham nói: “Tiếp tục.”
Vương Tĩnh Nham giơ mũi đao, rạch một đường lên lòng bàn tay Bùi Việt.
“… Một trăm hai mươi lăm…”
Bùi Ngọc ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu, cố gắng chống người dậy, bi phẫn gào lên: “Các ngươi lấy tư cách gì mà xử trí Trữ quân Yến Xích?! Chỉ dựa vào quẻ bói và nằm mộng của các ngươi mà dám đại diện ý chỉ của trời cao sao?! Ta nói hết thảy đều do các ngươi bịa đặt! Trời cao đã nói chưa?! Ta không tin trời muốn lăng trì hoàng huynh của ta! Ông trời! Nếu đây thật sự là ý chỉ của ngài, xin hãy giáng tuyết lớn, nói cho ta biết ngài quả thật muốn hoàng huynh của ta lấy máu chuộc tội!
Trì Trạc ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời rực sáng treo cao, không một gợn mây, lại nhìn Vương Tĩnh Nham, mồ hôi đầm đìa, khóc không ra khóc, tay chân run lẩy bẩy.
Hắn giật lấy cây đao từ tay Vương Tĩnh Nham.
“Một trăm hai mươi sáu…”
Một đao lại một đao. Đao cắt trên thân người khác, tim mình cũng run theo.
Khi chịu đựng đau đớn, dường như hô hấp cũng kéo dài, còn khi cùng người khác tưởng tượng về điều gì đó thì hơi thở lại trở nên ngắn ngủi.
Trong đám đông, tiếng nức nở ngày càng lớn, còn âm thanh của Thái tử điện hạ mỗi lúc một nhẹ.
“… Ba… ba trăm… ba trăm ba mươi lăm…”
Trì Trạc dừng tay.
Đếm sai rồi, là ba trăm năm mươi lăm.
Ý thức Bùi Việt mơ hồ. Y phục trên thân chàng đã sớm rách nát, chỉ còn vài sợi lẻ loi treo trên da thịt nứt toạc, máu thịt nhầy nhụa, thương tích đầy mình, trông rất khủng khiếp.
Trì Trạc móc từ trong ngực ra ám khí, hai tay vung lên, lưỡi dao bạc lấp lánh xé gió rạch từng đường qua thân thể rách nát ấy; máu tươi bắn tung tóe, chẳng biết là máu mới hay máu cũ, từng giọt rơi xuống.
“……”
Hai mươi bốn đao. Nhưng Bùi Việt không đếm nổi. Chàng đã ngất lịm.
“Ba trăm bảy mươi chín.” – Trì Trạc cất cao giọng, đếm thay cho chàng: “Còn thiếu sáu trăm đao.”
“Phụ hoàng! Phụ hoàng! Không thể phạt nữa!” – Bùi Ngọc quỳ sụp, lết gối đến trước mặt Bùi Vũ, kéo long bào khẩn cầu: “Phạt nữa thì hoàng huynh sẽ chết mất! Cả đời Nhi thần chỉ có hai huynh trưởng, Bùi Mẫn đã chết rồi! Con chỉ còn mỗi tam ca thôi!”
“Phụ hoàng!” – Bùi Lâm cũng quỳ xuống, nước mắt giàn giụa: “Thái tử điện hạ đã hôn mê bất tỉnh, dù có phạt cũng phải còn sống để thanh tỉnh thụ hình! Sáu trăm đao còn lại, xin đợi người dưỡng lành thân thể rồi hãy lĩnh phạt!”
“Khởi tấu bệ hạ! Vi thần có một quyển Vạn Dân Thỉnh Mệnh từ vùng tai ương đưa tới!” – Chúc Minh ôm một cuộn trục lớn chạy đến, sơ ý vấp ngã, vừa lăn vừa bò tới bên chân hoàng đế: “Trước Loạn Tinh Chi Biến, Thái tử điện hạ bị vu hãm thông địch phản quốc, tin truyền đến khu thiên tai, bách tính nhớ ơn Thái tử cứu tế, hết lòng tin tưởng phẩm hạnh của Thái tử, bèn cùng nhau dâng thư, cầu Thánh thượng tra xét triệt để, trả lại công đạo cho Thái tử! Chỉ tiếc lần trước vi thần hồi kinh quá muộn, chưa kịp dâng quyển Vạn Dân Thỉnh Mệnh này trước điện…”
Tay hắn run rẩy mở nút dây. Bùi Lâm lập tức tiến lên trợ giúp, quần thần đồng loạt tránh ra một khoảng trống.
“Lộc cộc… lộc cộc…” – Trục gỗ lăn trên mặt đất.
Từng dấu tay đỏ tươi, đỏ sẫm, thậm chí lẫn vết bẩn, in chồng lên những cái tên đậm nhạt khác nhau, to nhỏ không đều, hình dáng muôn vẻ; từng tầng chồng chất, dày đặc kín kẽ, hội tụ thành làn sóng hùng tráng nhất, không tiếng động nổ tung trong lòng các đại thần.
Úy Sở Lăng quét mắt nhìn qua, thấy rất nhiều cái tên quen thuộc, nước mắt bỗng dâng trào.
Trần Đại Tráng, Nhiếp Hạnh Nhi, Vạn Tòng Dung, Chu Chính, Phương Nguyên Bảo, Phương Khôn, Vương Xuân Quyển, Tống Tuyên, Tư Mã Xung, Thang Hiển Đạt, Lý Tú Chi…
“Bệ hạ, Quốc sư!” – Thái phó Chúc Văn Viễn vén áo quỳ xuống, cao giọng hô to: “Dân tâm tức Thiên Đạo! Dân tâm nguyện ý đặc xá điện hạ, chính là Thiên Đạo nguyện ý đặc xá điện hạ!”
Tần Diên và Lục Hàn cũng quỳ theo: “Dân tâm tức Thiên Đạo! Thái tử điện hạ đắc dân tâm, được trời xá tội!”
Quần thần đồng loạt quỳ lạy: “Thái tử điện hạ đắc dân tâm, được trời xá tội!”
“Ha ha ha ha ha!” – Bùi Vũ cười bi thương: “Thiên ý như thế! Trẫm biết thiên ý đã như thế! Trẫm nguyện ý hạ chiếu cáo tội, rửa oan cho Mặc thị, nguyện ban chiếu thư truyền ngôi cho Tứ công chúa Bùi Lâm, trời có hài lòng chăng? Chư khanh đã hài lòng chưa? Thái tử cũng có thể tự xá tội cho mình rồi!”
Lời vừa dứt, phía chân trời đột nhiên nổi gió, mây đen che khuất nắng ấm, mưa lộp bộp trút xuống.
Trì Trạc nháy mắt chém đứt dây trói trên người Bùi Việt. Thái tử điện hạ được Úy Sở Lăng lao vọt lên tế đàn, ôm trọn vào lòng.
Nàng ôm theo người đã thấm đầy máu, ý thức hoàn toàn trống rỗng, phi thân xuống đài, giọng Trì Trạc đuổi theo từ phía sau: “Vậy thì dưỡng thương trước ba tháng. Sáu trăm đao còn lại, sáng tối mỗi ngày cắt một đao, ba trăm ngày trả đủ.”
Úy Chiêu, Phàn Vương và Tịch Thiền Tinh ba người bao vây lấy hắn: “Nghe nói võ công Quốc sư đã tới Địa Tiên Cảnh, chưa từng được thỉnh giáo.”
Editor: đọc tới đây muốn sang chấn tâm lý :((. Đúng là cha tạo nghiệt rồi con gánh hết. Na9 thật sự quá tốt đẹp, quá lương thiện và ẩn nhẫn, chính vì tính cách chàng như vậy mới phải chịu biết bao đau khổ. Rõ ràng chàng vô tội nhưng lại không chịu buông tha chính mình, muốn gánh hết trách nhiệm, thay cha chuộc tội, dùng máu thịt của mình để đền bù cho hàng trăm sinh mệnh oan uổng dưới tay hoàng đế.
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
