Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 33: Khoảnh khắc đẹp đẽ, chứng ly hồn
Ý niệm kiều diễm vừa chớm nở đã nhanh chóng tan biến, trong lòng Úy Sở Lăng chỉ còn lại một nỗi buồn man mác, cảm giác hụt hẫng khó tả. Nàng ngoan ngoãn như một tỳ nữ, lặng lẽ lau người cho chàng, bao nhiêu nghi vấn xoay vòng trong đầu nhưng không biết làm sao mở miệng.
Bất chợt, Bùi Việt nắm lấy tay nàng: “Không sao.”
Úy Sở Lăng ngẩng đầu, thấy chàng nghiêng mặt, tránh ánh mắt của nàng, từ hai gò má đến cổ đều nhuốm một tầng ửng đỏ nhàn nhạt.
Nỗi thất vọng ban nãy lập tức biến mất. Nàng trở tay nắm lấy cổ tay chàng: “Điện hạ.”
Bùi Việt thoáng cứng đờ, lông mi khẽ rung động tựa cánh bướm sắp bay, chỉ là chàng chẳng còn đường lẩn tránh, dù hơi thở đã rối loạn, chàng chỉ có thể căng người ngồi đó, rồi lại cố gắng thả lỏng.
Chỉ tiếc trong mắt Úy Sở Lăng, đây chính là thời khắc tốt nhất để đi săn.
“Xoạt” một tiếng, nàng ném cái khăn vào thùng gỗ, rồi đứng dậy hôn lên đôi môi của con mồi.
Con mồi dường như bị đánh trúng chỗ yếu hại, cả người tê dại, không dám nhúc nhích. Úy Sở Lăng liền thừa thắng xông lên, tiến quân thần tốc, công thành đoạt đất…
Dần dần, Bùi Việt bắt đầu đáp lại nụ hôn ấy.
Nàng vừa xúc động đến muốn rơi lệ, lại vừa đắc ý muốn phá lên cười ba tiếng, nhưng nghĩ đến thân thể chàng còn yếu, nàng không dám đốt lửa quá mạnh mà phá hủy cả thành trì, đành dừng lại đúng lúc, vẫn còn chưa mãn nguyện.
Đôi môi con mồi vẫn hơi hé mở, đỏ thắm và ướt át. Khi nhận ra kẻ đi săn đã dừng cuộc săn đuổi, môi chàng tự nhiên khép lại. Dù ánh mắt còn cháy lên ngọn lửa d*c v*ng chưa chịu tắt, yết hầu chàng chỉ khẽ chuyển động rồi không còn động tác nào khác, thật ngoan ngoãn và khắc chế.
Úy Sở Lăng phấn khích tới mức yêu thích không ngừng, gần như muốn cúi xuống cắn mạnh vào cổ họng, phá vỡ yết hầu chàng.
“Bùi Uyên Thanh, chàng có biết không? Ta hận kẻ đã hạ thôi tình hương lên người ta, lợi dụng ta để hại chàng, may mắn nàng thất bại. Nhưng giờ phút này, ta phải thừa nhận… ta rất cảm kích thủ đoạn của nàng…” – Giọng nàng không giấu nổi sự hân hoan, nhưng cuối cùng âm thanh dần run rẩy rồi vỡ vụn.
“Thực xin lỗi.” – Bùi Việt lập tức đưa tay ôm lấy nàng.
Úy Sở Lăng khép mắt, điều hòa hơi thở.
Một lúc lâu sau, nàng mới nói: “Không sao. Giờ phải nói chính sự.”
Cơn mưa nhỏ lại kéo đến, rả rích rơi xuống khung cửa sổ, cánh cửa khép hờ, lộ ra một nhành hoa lê thanh khiết.
Hoa văn hoa lê trên áo bào trắng tinh của Thuận Quý Phi chợt hiện lên trong đầu nàng, mà nàng cũng không dám nói ra phỏng đoán của mình với Bùi Việt.
Sợ chàng nhớ đến chuyện thôi tình hương, nàng chủ động nhắc đến Đại hoàng tử Bùi Mẫn, có lẽ đối với Bùi Việt, chuyện này sẽ ít tàn nhẫn hơn.
“Nếu ta nói, đại hoàng huynh của chàng thực chất là kẻ mặt người dạ thú, sớm muốn trừ khử chàng. Bệ hạ cũng đã phát hiện và đang từng bước chém đi đôi cánh của hắn, cuối cùng sẽ chấm dứt hắn… chàng nghĩ thế nào?” – Úy Sở Lăng nắm chặt mép giường, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mặt chàng: “Chàng có hận hắn không?”
Vẻ mặt Bùi Việt trống rỗng trong chớp mắt, rồi chàng khẽ cười khổ: “Hận chứ.”
“Hận thù, oán hận, hối hận đều tồn tại. Nhưng bài học lớn nhất ta học được trong nhiều năm sống ở thâm cung chính là cách giải thoát bản thân khỏi thù hận.” – Đôi mắt chàng bị nỗi bi thương thấm ướt hoàn toàn, giọng nói nhẹ như lông vũ: “Ta từng rất đau khổ. Trái tim ta vì xoa dịu nỗi đau ấy đã sinh ra một ngọn lửa thù hận khủng khiếp. Từ đó, ngày ngày ta đều phải cõng nó trên lưng, nặng nề đến mức gần như bẻ gãy cả sống lưng ta, khiến ta ngay cả hô hấp cũng khó khăn. Sau này ta mới dần hiểu, hóa ra đau khổ trong đời không thể tránh khỏi, cũng không thể thay thế bằng thù hận… Thứ có thể xoa dịu thống khổ không phải là thù hận mà là tình yêu và hạnh phúc.”
Chàng cứ thế thản nhiên bóc ra lớp vảy mỏng manh mà mình đã khó nhọc kết lại, để nàng nhìn thấy tận cùng vết thương nơi linh hồn mình.
Trong lồng ngực và cổ họng Úy Sở Lăng đột nhiên dâng lên vị tanh của máu.
Người thật sự từng được yêu thương sao? Người đã bao giờ được hạnh phúc sao? Nàng rất muốn hỏi chàng như thế.
Bùi Việt ngước mắt lên, trong đáy mắt như mặt hồ tĩnh lặng đang phủ một tầng sương mỏng: “Mộng An, ta không vô tội như nàng tưởng đâu.”
“Ha ha.” – Úy Sở Lăng bật cười vì giận: “Trong chốn thâm cung đầy mưu mô và lừa gạt, từ bé chàng đã là Thái tử một nước. Nếu không sớm tỉnh táo, không biết vận dụng chút thủ đoạn giữ mạng, chàng đã sớm vạn kiếp bất phục rồi. Quân tử không đứng dưới bức tường đổ nát. Người mang trách nhiệm với thiên hạ, chỉ cần tận lực hành đạo mà chết, cũng không thẹn với sách sử ngàn thu. Nghĩ tới ta thân chinh nhiều năm, lưỡi đao l**m máu, chưa từng tự nhận mình vô tội, cũng chưa từng hối hận. Bùi Việt, ta kính chàng là bậc đại trượng phu, về sau đừng nói những lời này nữa, uổng công ta coi trọng chàng.”
“Quả là khí khái quốc sĩ, phong độ của đại tướng.” – Bùi Việt mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt. Dưới con ngươi trong veo xanh biếc ấy như có thứ gì đang âm thầm vỡ vụn, bóng tối âm u dần dâng lên, tựa muốn nuốt chửng mùa xuân cuối cùng: “Nếu ta nói, thật ra chính ta là người đã nghĩ cách để phụ hoàng điều nàng từ Tây Bắc trở về, phái nàng đến Tây Sở diệt phỉ, cố ý khiến nàng rơi vào tình thế nguy hiểm, xung đột liên miên thì sao?”
“Gì cơ?” – Trong đầu Úy Sở Lăng ong lên một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.
“Cốc cốc cốc.” – Ngoài đại điện vang lên tiếng gõ cửa đều đặn, tiếp đó là giọng nói trong trẻo vang dội của Trương Hòa xuyên qua tầng tầng rèm lụa: “Điện hạ, ngài đã tỉnh chưa? Có gì cần căn dặn không?”
“Không có việc gì.” – Bùi Việt truyền âm bằng nội lực: “Bảo mọi người ngoài điện lui ra ba trượng, chớ quấy nhiễu cô nghỉ ngơi.”
“Chàng điên rồi sao?!” – Úy Sở Lăng bóp lấy vai chàng: “Thân thể đã thế này mà còn dám vận nội lực, không muốn sống nữa đúng không?!”
“Còn bảo họ đứng xa thế, là để ta tiện đánh chàng một chưởng, đâm chàng một kiếm chắc? Thật mơ mộng hão huyền! Đừng hòng ta làm theo ý chàng!” – Mắt nàng đỏ ngầu vì tức, giọng nghẹn ngào: “…… Ta cho chàng một khắc để giải thích.”
Bùi Việt không ngờ nàng lại phản ứng như vậy. Tim chàng như bị một bàn tay bóp chặt, co giật đau nhói đến suýt nghẹt thở.
Cơn choáng váng từng đợt xông lên. Mỗi một câu, mỗi một chữ, chàng đều phải dùng hết sức lực mới có thể nói rõ ràng: “Trong cơ thể ta… ẩn giấu một con người khác… một bản ngã đen tối khác của ta… ta……”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, qua đôi mắt đẫm lệ, Úy Sở Lăng thấy đầu chàng khẽ cúi xuống, cả người lảo đảo như hồn lìa khỏi xác.
Chỉ nháy mắt, toàn thân chàng chấn động. Khí chất cùng thần thái đều biến thành một con người hoàn toàn khác.
Cả người chàng như được rót vào một nguồn sinh lực dồi dào. Đôi mắt chàng cong cong khi cười, đuôi mắt khẽ nhếch lên; đồng tử không còn trong sáng, thanh lãnh sâu thẳm như lúc ban đầu, mà trở nên xinh đẹp, sống động, phảng phất có linh hồn, tựa như trên viên lưu ly xanh biếc không còn phủ mây mù u ám, mà nở rộ một đóa ngân hoa tinh mỹ. Mái tóc bạc như tơ lụa tỏa ánh sáng rực rỡ, làm nổi bật làn da trắng mịn không tì vết, đôi môi hồng như anh đào. Ngay cả thân thể vốn mỏng manh, yếu ớt cũng trở nên mạnh mẽ, kiên cường hơn, giống một đóa hoa đỗ quyên mọc trên vách đá hiểm trở, có thể đối diện nhìn xuống vực sâu.
“Cuối cùng cũng đến lượt ta chiếm lấy thân xác này. Một tên mềm yếu, cam chịu, giả nhân giả nghĩa lại cố chấp như hắn, bị tra tấn đến suýt chết mấy lần mà còn áp chế ta lâu như vậy.” – Chàng khẽ mỉm cười, đưa tay nâng cằm nàng: “Khó khăn lắm mới gặp được một mỹ nhân xinh đẹp, hào sảng bá đạo, vừa đúng khẩu vị ta. Vậy mà người được hưởng lại là hắn, bảo ta sao nuốt trôi được… càng đáng giận hơn là…”
Sắc mặt chàng đột nhiên trở nên hung tàn: “Hắn còn bôi nhọ ta, khiến nàng coi ta là kẻ nên bị ghét cay ghét đắng, tránh như rắn độc! Lần này ta đã thoát ra, tất phải xóa sổ hắn vĩnh viễn, làm chủ nhân duy nhất của thân thể này!”
Úy Sở Lăng chau mày, không khách khí mà hất tay chàng ra: “Ngươi không phải Bùi Việt. Ngươi là ai?”
Mu bàn tay trắng nõn lập tức đỏ lên. Đau đớn khiến chàng khựng một thoáng. Nhưng rất nhanh chàng lại nở nụ cười. Nụ cười ấy ngông cuồng, phóng túng, khiến ánh mắt vốn tối tăm cũng như bừng sáng lên.
“Không. Ta mới là Bùi Việt, Bùi Việt thật sự.”
Úy Sở Lăng nhíu mày, lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Chứng ly hồn?” – Nàng vẫn chưa hết khó tin: “Y thư chép rằng bệnh ly hồn khiến người mất trí nhớ, vì sao ngươi lại biết rành mạch mọi chuyện xảy ra trên thân thể này?”
Người nọ nhàn nhã đáp: “Những chuyện khác thì không nhớ rõ lắm, ta chỉ đặc biệt nhớ rõ về nàng.”
“Làm thế nào để chàng trở lại?” – Úy Sở Lăng rút roi mềm từ thắt lưng, quấn vòng qua cổ chàng: “Giết ngươi được chứ?”
“Được thôi, nếu nàng nỡ.” – Chàng nheo mắt, nụ cười như hồ ly dụ hoặc: “Ta thích nhất nàng cưỡng ép ta.”
Ánh mắt Úy Sở Lăng bỗng sắc lạnh. Nàng siết chặt dây roi bạc đang quấn quanh cổ chàng. Sắc mặt tái nhợt của nam nhân lập tức chuyển sang tím bầm, gân xanh nổi lên, trán rịn mồ hôi lạnh. Chàng ho sặc sụa, thở hổn hển, rồi dần dần không phát ra âm thanh nào nữa, đầu lưỡi thè ra, tròng mắt trợn ngược, cơ thể trượt xuống từng chút một…
Thấy thân thể này đã chạm đến cực hạn, Úy Sở Lăng chợt buông roi. Chàng lập tức ngã xuống, sau đầu đập mạnh vào trụ giường rồi rơi trở lại nệm, th* d*c như cá sắp chết cạn. Trên cổ in rõ một vệt siết đỏ tươi như máu, trông vô cùng dữ tợn, đáng sợ.
Khi bị bóp nghẹt cổ, người bình thường sẽ theo bản năng vùng vẫy, tay giật dây, người giãy loạn, chân đạp mạnh, cố sức thoát ra.
Nhưng chàng lại không hề phản kháng dù chỉ một chút.
Tim Úy Sở Lăng trầm xuống.
Nàng không chút thương xót, túm lấy chàng kéo bật dậy.
Khóe mắt chàng chảy ra nước mắt, lại còn cười vô tư. Đột nhiên sắc mặt chàng thay đổi, một cơn ho dữ dội như muốn xé toạc lồng ngực bùng lên, ho đến mức ngực gần như dán vào bụng, cả người nghiêng ngả suýt té khỏi giường.
Úy Sở Lăng nhanh chóng vòng tay qua eo chàng để giữ thăng bằng. Chàng tựa đầu lên vai nàng, mắt nhắm nghiền, chân mày nhíu chặt, đầu vô lực nghiêng sang một bên, từng ngụm máu tanh nóng hổi, ồ ạt trào ra khỏi miệng chàng, văng tung tóe khắp người nàng.
Lần này, ngay cả mí mắt chàng cũng chẳng còn sức nhấc lên. Đôi môi run rẩy, phát ra hơi thở yếu ớt mong thanh.
Úy Sở Lăng chỉ có thể cúi đầu lắng nghe.
“……làm bẩn nàng rồi… là tự nàng chuốc lấy… hắn không ra được nữa… nàng làm gì được ta……”
“Đừng… đừng ngủ!” – Một cơn khủng hoảng thật lớn bao phủ lấy nàng. Úy Sở Lăng vỗ vào mặt chàng, giọng run rẩy: “Đừng ngủ! Tỉnh lại!”
“Được… ta không ngủ.” – Chàng như bị nàng đánh đến thanh tỉnh, sức lực dần quay về, từ từ mở mắt rồi nhỏ giọng oán trách, ấm ức như trẻ con bị bắt nạt: “Nàng dịu dàng với hắn như vậy, sao lại hung dữ với ta như thế…”
Gương mặt hờn dỗi, non nớt như một đứa trẻ. Tim Úy Sở Lăng run lên một nhịp.
Chẳng lẽ…Con người khác ẩn sâu trong cơ thể Bùi Việt lại là một thiếu niên còn chưa trưởng thành?
Editor: đọc tới đây hơi shock =)), thật ra mình không thích tình tiết này lắm, cảm giác như hình tượng na9 bị sụp đổ vậy, cũng do mình quá thích tính cách nguyên bản của chàng, vì quá đau khổ nên chàng đã phân liệt ra một nhân cách khác để tự bảo vệ bản thân.
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
