Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 32: Giấc mộng sau cơn mưa, dã tâm rõ ràng
Editor: bắt đầu từ chương này là bước ngoặt chuyển biến tình cảm của hai người nên mình đổi xưng hô thành chàng nhé.
Mưa tạnh mây tan, hoa lê vừa được gột rửa.
Gió thổi thoáng qua, hương mềm quyện bóng, chẳng phụ xuân sắc nhân gian.
Trong màn trướng, Thái tử điện hạ đang nhắm mắt giả ngủ, chợt thấy ai đó dùng đầu ngón tay nghịch ngợm khẽ quét lên hàng mi của mình.
Vành tai người nọ hồng đến nhỏ máu, cuối cùng chàng cũng mở mắt, muốn nghiêng đầu nhìn chủ nhân của ngón tay kia.
Ánh mắt chàng tán loạn, nhưng con ngươi vẫn sáng ngời, tựa hồ nước sâu chứa đầy vụn băng, tại khe nứt bình lặng ấy, từng sợi tơ tình đang nhè nhẹ dâng lên.
Úy Sở Lăng giả vờ bất mãn: “Thế nào, muốn quỵt nợ à?”
“Không dám.”- Thái tử điện hạ cụp mi mắt xuống: “Ta nhất định sẽ tận lực hoàn trả.”
“Vậy thì tốt.” – Úy Sở Lăng nói: “Trước khi phủ Xương Ấp quận chúa xây xong, bản quận chúa sẽ tá túc ở phủ Thái tử.”
“Mộng An…”
“Đừng khuyên.” – Úy Sở Lăng liếc xéo chàng một cái: “Trừ phi chàng hạ lệnh cho cấm vệ quân đuổi ta đi, hoặc Thánh thượng ban chỉ bảo ta rời phủ. Nếu không, ta sẽ bám riết không rời. Cũng đừng nói với ta nào là tổn hại thanh danh, Úy Sở Lăng ta đường đường là nữ trung hào kiệt, thiên hạ bao nhiêu nam tử tốt cho ta chọn, điện hạ không cần phải bận lòng.”
“Ta không có ý ấy.”
“Thế thì tốt.” – Úy Sở Lăng thoáng thấy vẻ mệt mỏi trên mặt chàng, bèn giả bộ ngáp một cái: “Bản quận chúa buồn ngủ rồi, trời có sập xuống cũng đợi ta tỉnh dậy rồi hãy chống…”
Nàng áp mặt vào vai chàng, âm thanh trở nên mơ hồ: “Điện hạ, chàng trước bồi ta ngủ một giấc thật ngon.”
Vốn chỉ định giả ngủ, vậy mà Uý Mộng An lại bất giác rơi vào một giấc mộng dài.
Nàng mơ thấy một ít chuyện cũ rối ren, mơ thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Đại Lý Tự Thiếu khanh Từ Túc và Công Bộ lang trung Chúc Minh khi cùng nàng bàn việc.
Khi ấy, Bùi Việt bị Nhị hoàng tử Lệ Thịnh A Sử Na Hàn bắt đi, sống chết không rõ. Trong cơn suy sụp đến cực điểm, nàng đã phóng hỏa thiêu rụi Tứ Hải Cơ Quát Đường thành tro bụi. Việc đầu tiên Từ Túc làm khi đến Ký Châu chính là trầm mặt nhìn nàng, nói: “Tướng quân hành sự quá nóng nảy. Từ nay về sau, mỗi lần ngài muốn phá một sát cục mà Lệ Thịnh bày sẵn, đều phải gọi ta đi cùng. Những cơ quan bẫy rập ấy, bất luận lớn nhỏ, không được cố ý phá hủy, đều phải để ta xem qua.”
“Lương Quận ở Dự Châu, nằm giữa Trung Nguyên, nông canh hưng thịnh, than, sắt, gỗ dồi dào, đất đai phồn hoa giàu có. Mặc thị bám rễ nơi này, dùng kỹ nghệ cơ quan kết hợp nghề mộc cao siêu và thuật luyện sắt tinh vi thành danh, rồi dần vươn sang các ngành nghề khác, cuối cùng trở thành đại thụ che trời ở Dự Châu, thậm chí cả Yến Xích. Còn huyện Du Thịnh ở quận Lưu Xuyên, Ký Châu, ngoài việc có nhiều thổ phỉ, còn nổi danh bằng nghề đóng thuyền, thông thương với Lương Quận dọc sông Lam. Địa phận ấy từng nằm trong bóng che của Mặc thị, vì vậy trở thành nơi đầu tiên để Mặc thị cấu kết Lệ Thịnh bày trận. Xét đến những sát cục của chúng thường được bố trí trong hang ổ thổ phỉ nơi rừng núi, đâu đâu cũng thấy gỗ du, sát khí đa phần là cơ quan của Mặc thị, tội danh Mặc thị thông địch phản quốc gần như có thể kết luận.”
Sắc mặt Từ Túc ngưng trọng: “Nhưng công cuộc cấu kết với địch chuẩn bị suốt bốn năm này, chỉ dựa vào Mặc thị gần như diệt tộc không thể làm được… Rốt cuộc là ai trong triều thuyết phục được bệ hạ, khiến ngài ấy phái Uý tướng quân đi vùng ven sông Lam dẹp phỉ?”
Trong mắt Chúc Minh lóe lên một tia khác lạ: “Là Tần tướng, nhưng Tần tướng tuyệt đối không thể là đồng đảng của Mặc thị và Lệ Thịnh.”
“Tần tướng dĩ nhiên không thể. Ông ấy xuất thân từ nhà nông, nhờ thi đỗ Minh Kinh mà tự xin ra châu quận, dần dần bộc lộ tài trị nước, nhiều lần được tiến cử mới phong thành Tể tướng, chính là trọng thần cả triều tin phục, là tâm phúc của bệ hạ…”
Hắn đột nhiên đổi giọng: “Ta nhớ hơn bốn năm trước, Ký Châu từng một lần tấu lên về nạn trộm cướp ở Du Thịnh. Lúc đó, từng có quan viên trong triều tâu rằng binh sĩ Ký Châu mệt mỏi rã rời, còn người Tây Bắc thì mạnh mẽ dũng mãnh, nên xin Úy nguyên soái điều hai đội tinh nhuệ của quân Mạc Lương sang giúp luyện binh. Quần thần khi ấy đều không mấy để tâm. Chỉ là hiện giờ ta lại không sao nhớ nổi vị quan viên ấy.”
“Vậy sao?” – Chúc Minh nhíu mày suy nghĩ hồi lâu: “Ta cũng không nhớ ra, để khi khác hỏi Phương Thượng thư và Lư Thị lang vậy.”
Từ Túc lại quay sang nhìn Úy Sở Lăng: “Uy Duệ tướng quân, mấy năm gần đây ở vùng Mạc Lương có từng xảy ra chuyện gì quái dị không? Quận vương và tướng quân đã từng kết thù với ai chưa?”
“Không có.” – Úy Sở Lăng đáp: “Ta và phụ vương không kết thù với ai cả, cùng lắm chỉ chém giết vài tên tiểu nhân thôi.”
“Vậy thì…” – Từ Túc nhất thời cũng thấy khó xử, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Có vài lời ta không biết có nên nói hay không.”
“Trong tình cảnh hiện giờ, chẳng lẽ bệ hạ không ra quân lệnh cho Từ thiếu khanh?” – Úy Sở Lăng gấp gáp: “Bao nhiêu nghi ngờ, suy đoán, nhận định, cứ việc nói hết. Nếu giấu giếm để rồi lỡ mất thời cơ cứu Thái tử điện hạ, ngươi gánh nổi sao!”
“Tướng quân nói chí phải.” – Từ Túc liền chắp tay: “Dạo gần đây trong cung có lời đồn, tâm phúc của Lục hoàng tử là Hạ Phi thực ra là mật thám do Thái tử điện hạ cài vào. Lục hoàng tử vì thế nổi trận lôi đình, cả phủ Lục hoàng tử không một ngày yên ổn, ngay cả đội quân dưới tay Ngự sử đại nhân cũng liên tục điều động…”
“Ý của Từ thiếu khanh là lo lắng Lục hoàng tử đang âm thầm gây bất lợi với Thái tử?” – Chúc Minh đúng lúc chen lời.
“Chính thế.” – Từ Túc thở dài: “Hơn nữa thần nghi ngờ kẻ đứng sau điều khiển tàn đảng của Mặc thị là Đại hoàng tử.”
“Sao lại nói thế?” – Ánh mắt Chúc Minh chợt sắc bén. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Khi bệ hạ biết Thái tử điện hạ trúng độc vì ăn bánh sen do Đại hoàng tử tự tay đưa, từng ra lệnh cho Đại Lý Tự điều tra toàn bộ phủ Đại hoàng tử.” – Từ Túc nói chậm rãi: “Nhưng đám người trong phủ đối mặt thẩm tra lại không hề hoảng loạn, khuôn phép như kẻ chép sách, lời phải nói thì không sai một chữ, lời không nên nói thì tuyệt không thốt nửa câu, cuối cùng tra được kẻ bị cho là hung thủ cũng chẳng giống kẻ thực sự phạm tội, khi nhận tội thì an tĩnh, chết lặng như con rối, cực kỳ quái lạ.”
Từ Túc không kìm được, đứng bật dậy, bước vài vòng rồi ngước mắt nhìn hai người, thần sắc căng thẳng: “Vì vậy sau khi Đại hoàng tử bị cấm túc, ta đi tìm Chỉ huy sứ Tham Sự Tư Cố Trạch Diễn, xin Tham Sự Tư phối hợp cùng Đại Lý Tự bí mật điều tra. Chỉ trong nửa năm nay thôi, trong phủ Đại hoàng tử có hai mươi chín người chết vì thụ hình, bảy người treo cổ, mười người uống thuốc độc tự sát, ba mươi lăm người nhảy giếng mà chết, còn người mất tích một cách khó hiểu lên đến một trăm ba mươi mốt người! Nhiều mạng người như thế lặng lẽ biến mất trong phủ Đại hoàng tử, mà còn giấu trời qua biển. Đại hoàng tử trước mặt thì ôn hòa hiền hậu, sau lưng lại âm độc nham hiểm, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, thực sự khiến người kinh hãi…”
Từ Túc thở ra một hơi nặng nề: “Khi ấy ta liền hoài nghi, độc mà Thái tử điện hạ trúng phải có lẽ đúng là do Đại hoàng tử hạ, nhưng không có chứng cứ. Mãi đến khi phò mã Trình Tri Luật nảy sinh mâu thuẫn với đám hoạn quan, bị oan vào ngục một thời gian; rồi Lan tần nhờ vào việc tố cáo Trịnh Tòng c**ng b*c cung nữ mà được phong phi; bệ hạ nổi giận tru di hoạn đảng. Lúc ấy, Đại Lý Tự và Tham Sự Tư mới tra được Đại hoàng tử từ lâu vẫn âm thầm lôi kéo thế lực triều đình, có mối quan hệ mật thiết với tên đầu sỏ của hoạn đảng là Trịnh Tòng.”
Từ Túc ngồi lại ghế, uống ngụm trà nóng do Chúc Minh rót: “Việc này vốn do Công chúa Minh Hoa và phò mã phát hiện manh mối đầu tiên. Khởi nguồn từ đôi chén uyên ương ngọc mã não trong phủ Tây Lộc của công chúa bị mất trộm. Đó là cổ vật mà Thái thú Tây Lộc dâng tặng, công chúa vô cùng coi trọng, sai người truy tìm mãi mà không thấy. Sau này công chúa về kinh, Lan phi mang theo cung nữ tùy thân Loan Chi đến trả lại, lúc ấy nàng mới biết đôi chén đã lọt vào tay thị nữ của Lan phi.”
“Loan Chi là cung nữ bị Trịnh Tòng để mắt đến sao?” – Úy Sở Lăng đã mơ hồ đoán ra phần nào.
“Đúng vậy.” – Từ Túc gật đầu: “Nàng ta sinh ở Tây Lộc tại châu Túc Ninh, năm sáu tuổi bị bọn buôn người bán xuống Giang Nam làm vũ cơ, năm tám tuổi biểu diễn tại phủ một vị quan lớn, giữa yến tiệc lại bật khóc trước mặt mọi người, làm mất lòng chủ nhân. Đáng lẽ nàng đã bị phạt, nhưng phụ thân Lan phi là Bí thư Thiếu giám Lan Cẩm Thần đã động lòng trắc ẩn, cứu nàng về và chuộc khỏi bọn người kia, đem về nuôi cạnh Lan phi, sau đó theo Lan phi vào cung. Loan Chi xinh đẹp tuyệt trần, khiến người khó rời mắt. Ngay cả bệ hạ cũng từng hỏi đến lai lịch nàng. Trịnh Tòng vừa gặp nàng đã say mê như điên…”
“Hừ.” – Chúc Minh bật cười lạnh: “Một kẻ hoạn quan mà còn trầm mê nữ sắc thì thôi đi, đằng này còn dám tranh giành nữ nhân với Hoàng thượng, đúng là chết cũng chẳng oan.”
Chỉ có Úy Sở Lăng càng nghe càng sốt ruột: “Vậy đôi chén ấy là do Trịnh Tòng tặng cho Loan Chi? Nhưng liên quan gì đến Đại hoàng tử?”
Từ Túc giải thích: “Đôi uyên ương hồng mã não ấy vốn là vật gia truyền của Loan Chi. Tổ tiên Loan gia là quý tộc vùng Túc Ninh, từ đời ông nội nàng đã bắt đầu suy tàn, rồi cửa nát nhà tan, cổ vật cũng thất lạc. Trịnh Tòng biết đôi chén đối với Loan Chi có ý nghĩa đặc biệt nên tìm mọi cách lấy được để lấy lòng người đẹp. Còn Đại hoàng tử vì mượn sức của Trịnh Tòng và thế lực hoạn đảng sau lưng hắn, không ngại dùng thủ đoạn hiểm độc, sai người trộm đôi chén từ phủ công chúa ra rồi ban cho Trịnh Tòng.”
Ba người im lặng hồi lâu.
Trong lòng Úy Sở Lăng như có cục băng đang từ từ tan chảy thành nước, đông lạnh đến mức trái tim run rẩy, mà bên ngoài thân thể lại như đặt trên lò than, nóng rực đến khô môi khát cổ. Trong đầu nàng hồ nghi: Sao lại thế này? Rõ ràng không vận công, sao lại như tẩu hỏa nhập ma?
Chợt choàng tỉnh, nàng mới phát hiện, thì ra Bùi Việt đang ôm lấy nàng.
Lửa than trong phòng quá vượng, thân thể Bùi Việt vì trúng thôi tình hương lại uống thêm thuốc bổ nên không còn lạnh như trước, mà chàng vẫn ôm nàng thật chặt, khiến cả hai đều toát một lớp mồ hôi mỏng.
Nàng nhẹ nhàng muốn gỡ cánh tay chàng khỏi người mình: “Bùi Uyên Thanh, tỉnh lại nào. Giờ thân thể chàng yếu ớt, ôm thế này sẽ nóng đến sinh bệnh mất.”
Bùi Việt lại siết chặt nàng hơn, giọng mê man: “Không… bảo người dời lò than đi, mở cửa sổ…”
Úy Sở Lăng mềm lòng đến tan chảy: “Không cần gọi ai cả, ta tự làm được. Một lát nữa sẽ quay lại cho chàng ôm, được không?”
“Ừm.” – Chàng đáp lời, nhưng mãi một lúc lâu mới chậm rãi buông tay.
Úy Sở Lăng lập tức nhanh nhẹn xuống giường, mở cửa sổ, kéo hai lò than dưới giường ra đặt cạnh cửa sổ rồi đổ nước dập tắt. Sau đó nàng tránh sau rèm, dùng khăn lau khô lớp mồ hôi trên người, rồi mới nhẹ nhàng quay lại bên giường: “Ta giúp chàng lau mồ hôi nhé? Người sạch sẽ rồi ngủ mới ngon.”
Bùi Việt lại “Ừm” một tiếng, mắt vẫn nhắm, nhưng thân thể đã từ từ chống dậy.
Úy Sở Lăng không kìm được mà khẽ mỉm cười.
Nàng trước tiên dùng khăn sạch chậm rãi lau mặt cho chàng, rồi đến tai, cổ… tiếp xuống dưới, tay nàng sắp sửa kéo vạt áo chàng ra thì dừng lại.
Một tia rung động kỳ dị xen lẫn hoảng loạn thoáng qua lồng ngực khiến nàng chợt dừng tay. Úy Sở Lăng nhìn về phía Bùi Việt, chỉ thấy chàng đã mở mắt, lông mi rũ xuống, tầm nhìn phảng phất đặt trọn lên người nàng.
Đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ ẩn đi mọi tia sáng, muốn hút lấy tâm hồn người đối diện. Dáng mày tựa núi xa, phong thái thanh nhã mà xa cách, càng không thuộc về trần thế, giống một vị thần thánh khiết như bông tuyết.
Úy Sở Lăng biết, chàng đã hoàn toàn tỉnh táo.
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
