Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 34: Biến hóa đồng nhất, bất chấp chuyện cũ
Editor: Từ chương này là nhân cách khác của na9 xuất hiện nên mình tạm thời đổi xưng hô thành ‘hắn’ để phân biệt.
“Được rồi. Bất kể ngươi là ai, mặc kệ ngươi đã làm gì, ta đều không tính toán nữa.” – Úy Sở Lăng nhẹ nhàng đặt hắn lên giường mềm, tay khẽ vuốt qua trán hắn: “Ta thay ngươi cảm thấy mệt. Nói thật, nửa năm trước khi phụng mật chỉ vào kinh, lần đầu gặp ngươi tại Đông cung, ta chưa từng nghĩ tới quãng thời gian đồng hành cùng ngươi sau đó sẽ trở thành những ngày tháng mệt mỏi và đau lòng nhất cuộc đời ta. Có lẽ đây chính là duyên phận giữa chúng ta, cũng là kiếp nạn đã định sẵn của đôi ta. Dù thế nào, ta cũng không muốn tự làm khó mình nữa.”
Vết chai nơi đầu ngón tay nàng hơi thô ráp, mang theo một chút ấm nóng. Nam nhân hồi lâu chưa hoàn hồn, dần dần, vẻ kinh ngạc và xúc động hiện lên gương mặt. Đôi mắt như sắp khóc lại không khóc, hàng mi run lên, miễn cưỡng cong thành một nụ cười: “Được… được. Nàng không trách ta là tốt rồi. Ta… ta thật ra có tên của riêng mình, gọi là Huyền Triệt.”
“Huyền Triệt.” – Úy Sở Lăng không hỏi gì thêm, chỉ thuận theo ý hắn mà gọi tên ấy.
Huyền Triệt không khỏi chấn động trong lòng. Điều hắn mong mỏi nhất bất quá chỉ là như thế.
Úy Sở Lăng có biết nếu nàng dễ dàng tùy ý hắn như vậy, hắn liền hận không thể g**t ch*t Bùi Việt, để Yến Xích Thái tử từ nay chỉ sống thành bộ dáng của Huyền Triệt?
Dĩ nhiên lúc này hắn cũng không muốn khiến nàng chán ghét.
Úy Sở Lăng thích chính là Bùi Việt. Vậy Bùi Việt là người thế nào? Một kẻ ngốc nghếch sẵn sàng dùng máu thịt và xương tủy của mình để dâng hiến cho thiên hạ, thuần khiết và cao quý như gió thanh tuyết trắng. Yêu đến khắc chế, hận đến ẩn nhẫn. Dù bị dồn đến tuyệt cảnh, sinh ra một nhân cách khác, ngông cuồng bừa bãi, bất chấp thủ đoạn, sát phạt quyết đoán, cuối cùng hắn vẫn cảm thấy bản thân đầy tội nghiệt, cố sức áp chế lệ khí và sát nghiệp của mình.
Trong mắt Huyền Triệt, muốn khiến cuộc sống thoải mái một chút thì giết vài con sâu kiến, diệt vài kẻ đối đầu có gì không được? Tranh đoạt hoàng vị, huynh đệ tương tàn chẳng phải chuyện quá đỗi bình thường ư? Nếu sớm ra tay trước, sao đến nỗi rơi vào cảnh ngộ thê lương như hôm nay? Đã xem giang sơn như hoàng thổ của mình, ngoài trị nước, xem nó như hoa viên để tiêu khiển một phen, chẳng phải hợp lẽ sao?
Chỉ tiếc hắn xuất hiện quá muộn.
Nay chỉ có thể tận lực duy trì phong thái thường ngày của Bùi Việt, kẻo rước họa lên thân.
Mỹ nhân và quyền lực, từ từ mưu tính là được.
Nghĩ đến đó, hắn bảo với Úy Sở Lăng: “Trong hộp gỗ ở đầu giường có văn thư Bùi Việt mới viết gần đây.”
Úy Sở Lăng nhìn kỹ đầu giường một lát, rồi bỗng nhiên lướt qua đầu Huyền Triệt, ấn xuống một chốt ẩn, lấy ra chiếc hộp gỗ, từ tốn mở ra cuộn thư bên trong.
Chữ viết không hề ngay ngắn, có mấy dòng nghiêng ngả, xiêu vẹo, thậm chí vài chữ còn bị lem mực.
“Phương khanh liên hợp Mạnh Tam Đa cùng các thủ lĩnh thương hội khác ở Giang Nam bỏ vốn thu mua lương thực cứu tế, bổ sung vào chỗ trống mà triều đình không kịp xoay sở, hiệp trợ Minh Hoa công chúa lo liệu quân lương, điều phối lương thực, chi viện tiền tuyến Tây Bắc, có công với xã tắc. Cô sẽ tận lực xoay xở, giúp Phương gia được như ý nguyện rút lui…”
Mắt nàng bỗng nóng lên, mở hết các cuộn giấy còn lại.
“Trị thủy chẳng thể một sớm một chiều, phải lấy kế lâu dài…”
“Cô sẽ từ bỏ vị trí Đông cung Thái tử. Dù cố gắng bảo vệ chư khanh, chỉ sợ không thể chu toàn. Những ai lo lắng đường quan lộ, sinh kế… có thể tìm bến đỗ khác…”
Huyền Triệt nghe động tác nàng lật xem các cuộn thư, không khỏi thăm dò: “Bùi Việt ắt đã sớm chuẩn bị tâm thế bị phế trữ rồi. Chỉ là kẻ hại hắn đến bước này nếu không tính sổ thì dù sau này có được phong làm vương, cũng khó mà sống yên ổn ở đất phong.”
Úy Sở Lăng dường như không xem Huyền Triệt khác với Bùi Việt, lời nói chẳng chút kiêng dè: “Nợ đương nhiên phải tính. Ta sớm muốn tố cáo Đại hoàng tử Bùi Mẫn hạ độc Thái tử, nhưng Chúc Minh nói thời cơ chưa tới. Điện hạ và Thánh thượng đều đang chờ thời điểm tốt nhất để giải quyết. Ta không biết bọn họ có chờ cùng một thời cơ hay không. Huống hồ Lục hoàng tử Bùi Ngọc và phía sau dòng họ Lục thị cũng bị nghi ngờ mưu hại Thái tử. Đảng Thái tử đang toàn lực điều tra. Thánh thượng tuy đã phát hiện Đại hoàng tử lòng dạ ác độc, nhưng chưa chắc nhìn ra sự đa nghi, mẫn cảm của Lục hoàng tử…”
“Có vẻ Bùi Việt vẫn chưa nói với các người suy nghĩ thật sự trong lòng hắn.” – Huyền Triệt chậm rãi mở miệng: “Hắn muốn nhân cơ hội nâng đỡ Minh Hoa công chúa lên ngôi, giúp nàng trở thành nữ đế đầu tiên của triều Yến Xích.”
Một hòn đá ném xuống kích động nghìn tầng sóng dậy.
Úy Sở Lăng bật dậy như có luồng điện xuyên qua người.
Lúc này thiên tử muốn thoái vị, Thái tử suy yếu, các hoàng tử vô đức, đây chính là thời cơ tuyệt hảo để nữ đế đăng cơ. Ý tưởng này nàng đã sớm có trong lòng nhưng chưa từng thổ lộ với ai, không ngờ Bùi Việt lại có cùng suy nghĩ với nàng!
Nàng phấn khởi đến mức xoay liền hai vòng.
“Vài ngày trước, Bùi Lâm đến thăm ta, nói rằng năm xưa cùng nhị công chúa tình sâu nghĩa nặng, tận mắt thấy nhị hoàng tỷ bị gả đến phiên quốc, không được hồi triều, nên quyết tâm xuất gia làm đạo sĩ để thoát khỏi vận mệnh hòa thân dị vực. Từ đó lên núi Thiên Sơn tám năm, hôm trở về hoàng cung U Nghiệp, đi ngang điện Chiêu Dương, bỗng nhớ ra Ngũ công chúa cũng đã xuất giá ra biên tái nhiều năm, lòng chợt đau đớn, nước mắt cứ thế rơi xuống…”
Nói đến đây, vành mắt Úy Sở Lăng dần nóng lên.
“Đã đến lúc rồi!”
Nhiệt huyết cùng ý chí bừng lên khắp cơ thể, nàng sải bước lao ra khỏi màn trướng, vòng ngọc leng keng, chỉ còn hương thơm phảng phất trong gió.
Một lúc lâu sau, Huyền Triệt bật cười khẽ, lấy tay áo che mặt, thở dài cảm khái: “Thái âm ngưng đến hóa, thật diệu chứa hiên nghi. Đức mại nga đài sưởng, nhân cao tự ác khoác. Môn thiên toại khải cực, mộng ngày nãi thăng hi*. Thiên hạ này cũng chỉ có Bùi Lâm mới giữ được tấm lòng như vậy…”
(*: Trích từ · của Võ Tắc Thiên . Dịch nghĩa: “Khí âm ngưng kết đến mức tinh diệu, ánh sáng chân thật ẩn chứa vẻ uy nghi cao xa. Đức hạnh vượt nơi gác Nga, nhân tâm rộng mở như màn trướng của tổ mẫu. Tay chạm trời mà mở cửa cực cao, trong mộng thấy mặt trời dần dâng sáng.” Câu thơ ca ngợi đức hạnh dày rộng, khí khái huy hoàng, như mở ra chân trời và đón ánh sáng mới.)
–
Những ngày kế tiếp, Huyền Triệt không còn gặp lại Úy Sở Lăng.
Dưỡng bệnh đến phát chán, hắn toan gượng dậy ra ngoài hít thở, nhưng thân thể này quá yếu, mới động chút đã suýt ngã khỏi giường, may thay một đôi tay vững vàng kịp đỡ lấy hắn: “Điện hạ cẩn thận.”
“Kinh Trập?” – Huyền Triết ngạc nhiên: “Ngươi chẳng phải đang hầu bên cạnh Úy nguyên soái sao? Sao tự ý đến đây?”
“Điện hạ, năm đại cao thủ Hợp Nhất Cảnh của Yến Xích đều đã tụ họp tại U Nghiệp. An Nam Vương Phàn Dương, Việt Anh Vương Tịch Thiền Tinh và chưởng môn phái Thiên Sơn Phó Quân Từ đã diện kiến Thánh thượng, hiện được an trí ở Đông cung. Quỷ y Kiếm tiên Muộn Tư Hồi lánh mặt trong cung, còn Đoạn thống lĩnh và đoàn người cứu tế cũng vừa hồi kinh, hôm nay về phủ báo cáo công tác. Thuộc hạ phụng lệnh Nguyên soái, thỉnh điện hạ gặp mặt các vị cao nhân cùng đại thần.”
“Trương Hoà đâu?”
“Nô tài ở đây, thưa điện hạ.” – Trương Hoà vội bước lên: “Nhóm người hầu đều đang chờ ngoài sảnh.”
“Được.” – Huyền Triệt đáp. Kinh Trập lập tức bế hắn ra ngoài, nhẹ nhàng đặt lên cỗ kiệu ấm áp.
Rèm cửa khẽ lay động, đã lâu rồi Huyền Triệt mới ngửi được không khí thanh tân bên ngoài. Tâm tư vốn mệt mỏi vì phải cố gắng giữ lễ dần dần thả lỏng.
Những người mà hắn sắp gặp, kẻ thì cứu mạng hắn, kẻ thì cống hiến vì hắn. Muốn sống yên ổn dài lâu, hắn vẫn phải trông cậy vào đám người này, lấy lễ tương đãi xem như tự cứu bản thân.
Kiệu được đưa đến phòng khách rồi dừng lại. Kinh Trập bế hắn lên chủ tọa. Trong sảnh yên tĩnh đến mức nghe cả tiếng kim rơi.
Hắn vừa định mở lời chào hỏi thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dồn dập. Giọng kẻ ấy khản đặc như đỗ quyên than khóc—
“Nô tài là gia phó nhà Tần tướng! Có việc quan trọng muốn bẩm báo Thái tử điện hạ!”
Sau khi cửa mở, thân thể kẻ kia “bịch” một tiếng ngã quỵ xuống đất.
“Thánh thượng muốn ban lụa trắng cho Thuận Quý phi nương nương! Tể tướng khẩn cầu điện hạ lập tức đến điện Dưỡng Tâm cứu mạng Thuận Quý phi!”
–
Cỗ kiệu của Huyền Triệt đi ngang cửa điện Dưỡng Tâm, Tần Diên đã thẳng lưng quỳ sẵn nơi đó.
Trương Hoà liếc qua, thấy Tần tướng ngẩng đầu lên, mặt không có biểu tình, đáy mắt phản chiếu trời xanh nắng dịu.
Tim ông đập thình thịch, cúi sát xuống kiệu, khẽ nói qua màn: “Điện hạ, chúng ta đã tới cửa điện Dưỡng Tâm. Tần tướng đang quỳ trên phiến đá.”
“Ừm, cô biết rồi.”
Huyền Triệt vào đại điện, tiếng ồn ào bỗng nhiên biến mất. Hắn được đỡ đến chiếc ghế phủ kín da thú mềm mịn, đầu ngón tay khẽ chống lên, vuốt qua lớp lông dài mượt mà, cảm giác ấm áp dày đặc xẹt qua trái tim.
Không vòng vo, không khách sáo, hắn nhìn về khoảng không trước mặt, thẳng thắn mở miệng: “Phụ hoàng có thể tha thứ cho mẫu phi không?”
“Con có biết thôi tình hương trên người Xương Ấp quận chúa do Tần Chỉ Lan hạ không?” – Giọng nói uy nghiêm của Bùi Vũ mang theo đau lòng và tức giận: “Nàng ta rõ ràng muốn hại con.”
“Mùi hương này có tác dụng nhẹ, dễ dàng hóa giải. Quận chúa không hề hay biết, nhi thần cũng không bị tổn hại.”
“Vậy là nàng quyết ý cầu chết.”
Hàng mi dày của Huyền Triệt khẽ rung: “Nhi thần không muốn thành toàn tâm nguyện của mẫu phi. Phụ hoàng là thiên tử, nếu ngài muốn nàng sống, nàng cũng không còn cách nào khác.”
Bùi Vũ thở dài: “Nàng đã tuyệt vọng đến mức chết tâm. Con nói đi, nên xử trí thế nào?”
“Không bằng cho mẫu phi xuất cung tu hành, để nàng sống hết quãng đời còn lại với thanh đăng cổ Phật, đoạn tuyệt chấp niệm. Sau khi nàng qua đời tại chùa, chúng ta hãy trồng bên mộ nàng một gốc cây hoa lê, lấy hương thơm tế vong linh nàng.”
“Hoa lê trắng như tuyết, thanh khiết thoát tục, tuy mềm mại nhưng vẫn kiên cường trước gió mưa. Trẫm cũng nghĩ Tần Chỉ Lan yêu hoa lê tha thiết, tính cách vốn hợp với loài hoa này…”
“Tịch mịch không đình xuân dục vãn, hoa lê mãn địa bất khai môn*. Mẫu phi tích tụ nhiều năm, khát cầu giải thoát nên mới đánh mất lý trí, hành sự cực đoan…”
(*: Trích từ của . Dịch nghĩa: Không viện vắng lặng, xuân tàn heo hút; Hoa lê phủ trắng sân, cửa phòng khép chặt chẳng đón người thương.)
“Thôi vậy, cứ theo ý của con.”
“Tạ phụ hoàng khai ân.”
Huyền Triệt yên lặng đặt tay phải lên ngực. Sở dĩ hắn chiếm được thân thể này từ tay Bùi Việt là vì thể xác và tinh thần của Bùi Việt đều đang trên bờ vực sụp đổ. Nếu không phải hắn ích kỷ thờ ơ hơn Bùi Việt, chỉ sợ cũng sớm vỡ nát dưới áp lực, thống khổ dày đặc, nặng nề thế này…
Chỉ là hắn không biết trong mắt người ngoài, giờ phút này hắn cũng chẳng khác gì một đóa hoa lê yếu ớt, lay động sớm tối, tưởng chừng chỉ chạm nhẹ sẽ rơi rụng.
Hoàng đế hiển nhiên không thể để hắn tiếp tục gắng gượng: “Con về nghỉ ngơi đi. Sau này nếu có chuyện quan trọng, cứ sai người đến báo, trẫm sẽ theo ý con mà làm hoặc tạm đặt sang một bên, không cần đích thân đến.”
Giọng điệu ấy cực kỳ nhu hòa nhưng nghe vào lại khiến lòng người bi thương.
“Phụ hoàng.” – Huyền Triệt đột nhiên ngẩng đầu lên: “Nhi thần thật sự hy vọng sớm ngày bình phục để thay ngài phân ưu. Chỉ tiếc năm xưa nhi thần ngu muội cố chấp, đến nay mới hiểu đã muộn mất rồi…Phụ hoàng có nguyện nghe nhi thần nói đôi lời thật lòng chăng?”
“Trẫm tất nhiên nguyện ý.” – Hoàng đế đứng dậy đi đến bên cạnh, đưa tay xoa đỉnh đầu hắn, động tác và giọng nói đều ôn nhu dịu dàng: “Thái tử không cần gấp gáp. Con mệt rồi, hãy nghỉ ngơi ở điện Dưỡng Tâm một lát, trẫm sẽ truyền thái y đến bắt mạch cho con.”
Huyền Triệt cảm thấy đỉnh đầu tê dại, an tĩnh gật đầu.
Bùi Vũ nhìn vẻ trầm tĩnh quá mức của hắn, ánh mắt trong veo vô thanh vô tức tựa một con rối gỗ tinh xảo. Từng đợt đau đớn nhè nhẹ trào dâng trong lòng, ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.
“Những năm qua, giữa trẫm và thái tử đã chất chứa biết bao hiểu lầm cách trở. Đợi con dưỡng tĩnh thật tốt, phụ tử ta hãy mở lòng, giải hết oan nghiệt bất đồng.”
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
