Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 12: Lửa đốt trừ uế, băng tan tuyết chảy
“Chúc đại nhân, người dùng sắt gỉ rạch nát lòng bàn tay, nếu nhiễm phải kim sang kinh, hậu quả khó mà tưởng tượng được!”
Úy Sở Lăng giật lấy bầu rượu bên hông, rút nút gỗ, nắm chặt cổ tay Bùi Việt, dội thẳng rượu mạnh lên lòng bàn tay đang chảy máu của chàng; sau đó dùng khăn sạch lau đi lớp rượu và máu; rồi thổi sáng gậy đánh lửa, châm rượu trong túi bốc cháy.
“Lửa đốt trừ uế, ráng nhịn một chút.” – Giọng nàng lạnh như băng.
“Ừ.” – Bùi Việt không tự biện giải. Nếu nói chàng bị đoạn kiếm kia mê hoặc, đến chính chàng nghe cũng thấy nực cười.
Lửa đốt vết thương, đau đớn xuyên tim. Chàng bất động, mặc nàng xử lý.
Nhưng lửa giận trong lòng Úy Sở Lăng lại khó mà nén xuống. Đôi mắt như lưu ly của nàng dán chặt vào ngọn lửa, giọng nặng nề: “Xin đại nhân luôn khắc ghi thân phận của mình. Người không muốn sống, nhưng thuộc hạ của người còn muốn sống.”
Lông mi Bùi Việt khẽ rung động: “Được, ta sẽ nhớ kỹ.”
Một bên, khóe môi Mạnh Hiểu căng chặt, trong lòng dâng lên một bụng ấm ức cùng phẫn nộ. Ngoài hoàng đế ra, nàng chưa từng thấy ai dám thẳng thừng quở trách Thái tử điện hạ như vậy, càng chưa thấy điện hạ dung túng ai đến thế.
“Được rồi.” – Úy Sở Lăng thu lửa, cất túi rượu. “Kinh Trập, đắp thuốc băng bó.”
Kinh Trập nghẹn một hơi, lúc này mới bật ra được một tiếng khàn khàn: “Điện hạ…”
“Không ngại.”
Bùi Việt rũ mắt nhìn Kinh Trập cẩn thận xử lý vết thương cho mình, thật ra toàn bộ tâm thần chàng đều dùng để chống chọi cơn choáng váng do suy nghĩ quá độ mang đến.
“Địa chỉ cũ của Mặc thị ở Lương quận thuộc Dự Châu, cách Thương quận chừng một ngàn hai trăm dặm. Nếu ra roi thúc ngựa thì ba ngày là tới. Hiện tại cách Trung Thu còn hơn nửa tháng, có thể tranh thủ trị thủy Ký châu trước, rồi từng bước tiến về Dự Châu. Tiểu Mãn, ngươi phụ trách xem xét tình trạng trúng độc của dân làng, mấy ngày này dẫn một đội cấm vệ quân đóng giữ thôn xóm, bảo đảm an toàn cho họ. Mạnh Hiểu, ngươi đến am ni cô mời các vị xuống núi hỗ trợ cứu tế. Lư đại nhân, Mộng An, chúng ta cùng đội giáp Tú Tự Doanh trở về trang viên Phương thị trước. Đợi xác định được phương án trị thủy cho Thương quận, lập tức đến huyện Vi Bình xem tường đê rỗng ruột kia rốt cuộc là chuyện gì…”
Gặp núi mở núi, gặp nước bắc cầu, trăm mối bề bộn, gom về một mối.
“Tốt, Chúc đại nhân sắp xếp chu toàn.” – Úy Sở Lăng vẫn còn tức giận.
“Người bị thương, sắc mặt cũng không tốt. Ngồi kiệu thì quá chậm, ta đưa người về trước.” – Giọng nàng nhàn nhạt, dắt con ngựa của Mạnh Hiểu rồi tung người nhảy lên. Nàng quay lại nhìn Bùi Việt, trong con ngươi sâu thẳm như bùng lên một ngọn lửa lạnh lẽo, rực rỡ mà hàn khí bức người: “Lên ngựa.”
Bùi Việt không nhiều lời, dứt khoát đặt chân vào bàn đạp, nhảy lên ngồi sau lưng nàng. Lúc này chàng mới nhận ra cơ thể mình quả thực không ổn, chỉ một động tác đơn giản vậy mà từng đợt hư thoát liên tiếp dâng lên.
“Ngồi cho vững.” – Nàng quất dây cương, phóng vụt đi.
Ngựa chạy quá nhanh, Bùi Việt suýt ngả ngửa ra sau. Chàng kẹp chặt bụng ngựa, gắng giữ thăng bằng.
Trong chớp mắt, tuấn mã đã xông vào con đường vắng trong thôn. Ánh bình minh rạng rỡ, tóc Úy Sở Lăng tung bay trong gió, từng sợi óng ánh. Giọng nàng phóng khoáng vang lên trong gió: “Điện hạ, ôm chặt eo ta, không thì người sẽ ngã khỏi ngựa.”
Lời nói vậy, nhưng tay nàng lại siết chặt dây cương hơn.
Bỗng một tiếng gió vút lên, Bùi Việt từ lưng ngựa đang phi như bay nhảy thẳng lên ngọn cây bên cạnh.
“Hự——” Úy Sở Lăng vội kéo mạnh cương ngựa. Chỉ thấy thân hình Bùi Việt nhẹ nhàng như gió, uyển chuyển như hạc, khinh công còn cao hơn cả Kinh Trập. Chỉ là chàng không đứng vững, lảo đảo rồi rơi xuống đất.
Cơn giận tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ. Úy Sở Lăng ngồi ở lưng ngựa trên cao nhìn xuống chàng: “Bùi Uyên Thanh, bộ khinh công này của người đúng là xuất thần nhập hóa. Lần trước ở chùa Mân Sơn, ngói đá rơi trong mưa, người cũng nghe thấy sớm hơn người khác. Còn lần ta truyền chân khí cho người, phát hiện mười hai kinh mạch của người đã thông suốt cả rồi. Nếu ta không đoán sai, võ công của người đã chạm đến đỉnh Thuần Thanh Cảnh.”
“Thiên hạ võ công phân sáu cảnh: Quán Chiếu, Tự Như, Thuần Thanh, Tạo Cực, Hợp Nhất, Địa Tiên. Từ Tự Như trở lên, mỗi một bước tiến cảnh đều là lột da rút xương mà thành.” – Ánh mắt nàng ngạo nghễ, khí thế bức người, hệt như vua sói trên thảo nguyên rộng lớn: “Thuần Thanh Cảnh đã là cảnh giới của cao thủ nhất lưu trong giang hồ, chỉ kém Kinh Trập và Thập Nhất một chút. Dù người là Thái tử đương triều hay kẻ bán than nơi đầu đường xó chợ, đạt đến cảnh giới này nhất định phải chịu không ít khổ sở. Cớ gì lại rụt rè như vậy?”
Giọng nàng nặng nề tựa tảng đá, ẩn chứa khí tức nguy hiểm: “Nếu năm xưa ta nhận lời bệ hạ dạy võ cho người, tất sẽ nghiêm khắc mà rèn giũa. Nếu đến một ngụm nước hay một hơi thở cũng thành xa xỉ, ta không tin người vẫn giữ được phong thái hoàng gia từng thời khắc được!”
–
Thái tử điện hạ ngồi xe ngựa trở về.
Diệp Lẫm bắt mạch chẩn đoán cho điện hạ một phen, chỉ nói chàng không nên lao lực, cần tĩnh dưỡng.
Đoạn Hành Chi cảm thấy câu ấy khác gì nói suông. Hắn hầu hạ Thái tử đã năm năm, điện hạ mỗi ngày đều công vụ chồng chất, dù thỉnh thoảng có nhàn rỗi cũng đều dành thời gian để vẽ bức “Vạn thọ đồ” dâng lên cho Hoàng thượng mỗi năm. Ngày ngày thức khuya dậy sớm, thời gian nghỉ ngơi vốn đã chẳng có, nay còn phải lo việc cứu tế, với tính tình của điện hạ tất nhiên không chịu nghỉ ngơi.
Quả nhiên, Bùi Việt vừa trở về tĩnh thất liền cùng mọi người thương nghị suốt nửa ngày về phương pháp và kinh phí cho việc trị thủy ở Thương quận.
Hộ Bộ Thị lang Lư Cẩn Du không hổ là đại thần tài chính của triều đình, kinh nghiệm dày dạn trong việc thuyết phục địa chủ phú hào quyên tặng, thủ đoạn già dặn lão luyện, chỉ nghe ông ta đề nghị: “Phật gia thường giảng ‘vô duyên đại từ, đồng thể đại bi’, nhưng lòng người thường hồ đồ chậm hiểu, không thấy mũi nhọn từ xa đã tới, phải để kim châm vào thịt mới biết khổ. Đám địa chủ phú hào này cũng như vậy. Bởi thế, muốn thuyết phục họ rộng rãi mở hầu bao, không chỉ phải dùng tình để đả động mà còn phải dùng lợi để dẫn dắt, lấy họa uy h**p.”
“Chu lang quang minh chính trực, miệng lưỡi lanh lợi, thích hợp với việc khuyên bảo nhất.” – Ông ta mỉm cười nhìn Chu Chính đang ngồi thẳng tắp bên cạnh, rồi cung kính hướng mắt về phía Bùi Việt: “Còn về việc dùng lợi dẫn dắt, dùng họa uy h**p như thế nào, xin điện hạ cứ giao phó cho thần và Diệp Lẫm.”
Cuối cùng, ông ta còn chắp tay với Vạn Tòng Dung: “Tự nhiên nếu thiếu Vạn hương chính, việc này ắt không thể thành. Mong Vạn hương chính dốc sức tương trợ.”
Lại thêm một con cáo già nữa, Đoạn Hành Chi thầm phỉ báng.
Ánh mắt hắn không kìm được mà lướt về phía Uy Duệ tướng quân—vị thần bảo hộ của Yến Xích, người mà trong mắt quan binh như núi như non, cao không thể với, dung mạo thanh lệ tuyệt mỹ, uy nghiêm bẩm sinh, khí thế vương giả khiến kẻ khác khó có thể làm ngơ.
Có lẽ vì nhìn lâu quá, Úy tướng quân hơi liếc sang. Đoạn Hành Chi bị tia lạnh trong mắt nàng làm giật nảy mình, lập tức ngồi thẳng người, không dám l* m*ng.
Đợi tiễn bước Vạn Tòng Dung và Chu Chính xong, Đoạn Hành Chi mới bẩm báo với Bùi Việt: “Hôm nay lúc hửng sáng, Phong Tự Doanh phát hiện thi thể binh sĩ thất lạc ở hạ sông Lam. Ngỗ tác nói hắn bị người ta mạnh mẽ bịt mũi miệng ngạt thở mà chết, sau đó thi thể bị người dùng ngựa kéo lê rồi ném xuống sông… Như vậy mà nói, trên đường hung thủ kéo xác đến sông Lam ắt để lại dấu vết kéo lê và vết máu, hoặc có dấu chân sót lại. Chỉ không biết mấy ngày mưa lớn vừa rồi có cuốn trôi sạch hay không. Thần đã phái người đi từng đoạn đường điều tra.”
“Tốt.” – Bùi Việt khẽ đáp, chàng lấy tay trái chống trán, đôi mắt khép lại, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt như giấy.
Úy Sở Lăng lập tức đứng bật dậy, lạnh mặt nói: “Điện hạ đang sinh bệnh, nghị sự buổi sáng đến đây thôi. Trăm việc rối ren như tơ, còn mong chư vị nhọc lòng nhiều hơn. Nếu cứ trơ mắt nhìn trữ quân mệt đến ngã quỵ, tội lỗi này của ta khó thoát.”
Nghe vậy, Lư Cẩn Du, Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm đồng loạt cáo lui, chỉ còn Úy Sở Lăng ở lại trong tĩnh thất cùng Bùi Việt.
Nàng thấy Bùi Việt đã hoàn toàn mất hết khí lực, bèn nửa đỡ nửa ôm, dìu chàng nằm xuống giường La Hán bên cạnh, lấy một tấm chăn gấm dày đắp kín cho chàng.
Úy Sở Lăng lặng lẽ ngắm nhìn hàng mi dài và sống mũi thẳng tắp của chàng một lát, sau đó mới rót cho mình một chén trà uống cạn, rồi đưa mắt nhìn về nơi xa.
Trang viên Phương thị đoan trang có trật tự, thanh nhã rộng rãi. Phong cảnh bên ngoài cửa sổ rất đẹp, dưới hiên là mặt hồ phẳng lặng, sắc thu lan nhẹ trên sóng nước, cây cỏ thưa vàng, tĩnh lặng như tranh.
Nơi này không phải Mạc Lương. Ngoài bình hồ Mạc Lương còn có núi cao, cao tới mức trên đỉnh phủ đầy tuyết trắng, cảnh sắc mênh mông. Người đứng trước cửa sổ nhìn ngắm sẽ cảm thấy căn nhà bị thu nhỏ lại.
Chỉ người có trái tim kiên định thuần túy mới dám đối diện với núi cao mỗi ngày.
Bởi thế, kẻ sợ hãi sự nhỏ bé và cô độc không thể làm bậc đế vương nhân gian.
Nghĩ đến đây, nàng mỉm cười với cảnh đẹp trước mắt, cảm ơn nó vì giúp nàng bứt phá khát vọng.
Bùi Việt gần như ngủ mê man, đến lúc hoàng hôn rót vàng chảy khắp gian phòng mới dần tỉnh lại. Khi chàng mở mắt, trong tầm nhìn hiện ra một gương mặt tuyệt mỹ, nhất thời không phân rõ là mộng hay thực.
“Tỉnh rồi? Ta gọi người dọn bữa nhé, ban ngày chỉ toàn uống trà, chắc đói lắm rồi.” – Úy Sở Lăng cười nói: “Sơn hầm thịt dê ăn kèm bánh nguyệt nha, ta đặc biệt dặn Tiểu Ngũ chuẩn bị. Nhà nông kia vốn không nỡ bán dê, ta đã trả giá hậu hĩnh mới mua được đấy.”
“Được.” – Bùi Việt chống tay ngồi dậy, cảm thấy tinh thần khá hơn nhiều.
“Điện hạ bị thương ở tay phải, có cần để Kinh Trập vào hầu hạ người dùng bữa không?”
Bùi Việt lắc đầu: “Không cần, ta không quen như vậy.”
Hai món ngon đặt lên bàn, hương thơm lan tỏa. Úy Sở Lăng ăn thoải mái gọn gàng, còn Bùi Việt ăn rất nhã nhặn, dáng ngồi đoan trang, ưu nhã.
Chàng dùng tay phải cầm đũa, chỉ là lớp băng trắng trên tay quá chói mắt, khiến người nghi ngờ chàng đang cố chịu đau mới để mọi động tác trông đẹp mắt.
Úy Sở Lăng từng thấy sự rườm rà khắt khe trong yến tiệc hoàng gia, khó mà tưởng tượng Bùi Việt đã lớn lên trong những quy củ khuôn phép ấy thế nào. Chàng là hoàng thái tử chịu giáo dưỡng khắc nghiệt nhất, mọi lễ nghi đều phải hoàn chỉnh đến cực điểm mới có thể trở thành chuẩn mực của hoàng thất, làm Thánh thượng và trăm quan hài lòng.
Phải trải qua mấy vạn lần không dám sơ suất, một chút cũng không được cẩu thả mới khắc vào trong xương cốt thành khí độ và phong thái tự nhiên như từng hơi thở.
Úy Sở Lăng khẽ chua xót trong lòng: “Xin lỗi điện hạ, tính tình ta nóng nảy, nổi giận lên thì không lựa lời, mong người thứ lỗi.”
Bùi Việt ngẩn người, ánh mắt mềm mại nhìn nàng: “Không cần xin lỗi. Tính tình ngươi rất tốt, lời nói cũng không có gì sai. Lời thật dẫu khó nghe nhưng có lợi cho hành động. Ta biết tốt xấu, hiểu được đây là ngươi quan tâm. Nếu ta có điều sai, Mộng An cứ nói là được.”
Úy Sở Lăng nâng chén trà bằng cả hai tay, cung kính nâng lên một chút rồi uống cạn. “Tạ Thái tử điện hạ khoan dung rộng lượng.”
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
