Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 13: Trăng sáng rực rỡ, ngực nở phù dung

Khi sắc trời vừa ngả tối, Bùi Việt nhận được thư hồi đáp của Chúc Minh.

Nét bút trên thư tựa kim châm khắc lên cát, sắc bén lạnh lùng như chính con người hắn.

“Con rối này cấu tạo tinh xảo, vượt xa nghề mộc công của Lệ Thịnh, rất có thể xuất thân từ Tứ Hải Cơ Quát Đường. Cơ Quát Đường danh chấn thiên hạ, đặt tại Lương quận, Dự Châu, đối diện Nam Bắc với địa chỉ cũ của Mặc thị năm xưa. Tham Sự Tư từng hoài nghi đây là nơi hậu nhân Mặc thị dựng nên, nhưng tra xét không được chứng cứ. Cấp trên có lệnh phàm có manh mối, phải lập tức quét sạch. Mong tự bảo trọng, sớm ngày đạt thành tâm nguyện.”

Chưa đầy trăm chữ, nhìn vào đã thấy kinh tâm động phách. Bùi Việt xem xong, đưa thư vào nến đốt đi.

Giả như hai lần ám sát mờ mịt trước sau đều do người Mặc thị gây nên, vậy thì ý đồ của bọn họ đã quá rõ ràng—

Mười năm trước, vì đả kích thế gia sĩ tộc, phụ hoàng lấy tội mưu nghịch mà xử trảm toàn tộc đệ nhất thế gia thiên hạ lúc bấy giờ là Mặc thị;

Mười năm sau, hậu nhân còn sót lại của Mặc thị nhân cơ hội chàng xuất cung cứu trợ thiên tai mà bày cạm bẫy, từng bước dẫn dụ chàng vào cuộc, thề phải báo thù rửa oan.

Mà liên lụy cả Lệ Thịnh và gia tộc Úy thị vào, e rằng để gây loạn giang sơn, rung chuyển triều cục.

Chàng có thể dự liệu bản thân không thể thoát khỏi vụ án năm xưa, tựa như mũi gỉ sắt kia, định sẵn sẽ nhuốm máu của chàng…

Chàng nguyện dùng mạng để hoàn trả, chỉ sợ vẫn chưa đủ.

Bùi Việt nhìn đám tro tàn còn vương trên khay đồng, rời khỏi án thư, đẩy cửa sổ trông ra ngoài. Trời không trăng, nhưng có giai nhân đứng lặng nơi xa, như đóa hồng lan nở rộ trong đêm sâu thẳm.

Nghe tiếng chàng mở cửa, Úy Sở Lăng mỉm cười bước lại gần: “Điện hạ, Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm đang tỷ võ, người có muốn ra xem không?”

Bùi Việt bước ra, lửa đuốc như rồng bừng sáng đập vào mắt chàng—

Toàn bộ sân viện bị tầng tầng binh lính nâng đuốc vây quanh, sáng rực như ban ngày.

Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm đang so chiêu, không dùng nội lực, không mang binh khí, chỉ dựa vào kình lực nơi tay. Thoạt nhìn ngang tài ngang sức, nhưng sát chiêu mãnh liệt của Đoạn Hành Chi đều bị Diệp Lẫm dùng thế “phân hoa phất liễu” suy yếu và hóa giải.

Thắng bại đã rõ ràng, không cần tỷ thí thêm. Bùi Việt quát bảo hai người: “Dừng tay!”

Hai người lập tức tuân lệnh ngừng luận võ, mỗi bên lùi một bước, không nói một lời.

Thấy hai kẻ cúi đầu đợi trách phạt, sắc mặt Bùi Việt trầm xuống: “Lười nhác phận sự, phải bị tội gì!”

Đoạn Hành Chi ngẩng đầu: “Điện hạ, một người làm thì một người chịu, là ta…”

“Đều chịu mười quân côn.” – Cơn đau ở dạ dày bỗng bén nhọn, Bùi Việt lạnh giọng cắt lời hắn: “Người đâu, mang ghế gia hình đến.”

Lư Cẩn Du đến muộn, vốn chỉ định xem náo nhiệt, chẳng ngờ đúng lúc gặp Thái tử đang trách phạt. Ông toan quay người đi, liền thấy điện hạ sải bước lướt qua bên cạnh.

Một thoáng vụt qua khiến ông sững sờ tại chỗ. Úy tướng quân theo sát sau lưng điện hạ, còn việc thi hành quân côn bắt đầu ngay tức khắc.

Quân côn thô như bắp tay lớn, mỗi một côn giáng xuống da thịt đều vang lên tiếng nặng nề. Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm không rên một tiếng, chịu đủ mười gậy, mồ hôi đầm đìa, mặt tái môi trắng.

Lư Cẩn Du chỉ thở dài: “Haiz… hai người các ngươi, hà tất phải chọc điện hạ không vui.”

Bùi Việt vội vàng trở về phòng, s* s**ng mở ngăn bí mật trên đầu giường, lấy ra chiếc lọ sứ, đổ một viên Lãnh Ngạch Hoàn rồi nuốt xuống.

Dù đã liệu trước, tầm mắt chàng vẫn tối sầm, từng đợt choáng đen liên tiếp ập tới.

Cách lần dùng thuốc trước chưa đến bốn ngày, độc của Dao Cầm Gai lại phát tác, hơn nữa còn dữ dội hơn lần trước. Nếu hiệu lực của thuốc cứ rút ngắn dần như thế, thì năm viên Lãnh Ngạch Hoàn còn lại chỉ sợ khó có thể chống đỡ chàng chịu nổi đến đêm Trung Thu.

Lần trước độc phát, chàng nói với Mộng An rằng Lãnh Ngạch Hoàn còn có thể tiếp tục luyện chế… Nhưng đó là vì nhìn thấy sự hoảng sợ của nàng, chàng bất giác chỉ muốn trấn an nàng, chẳng kịp suy nghĩ gì khác.

Nhưng chung quy chàng vẫn lừa gạt nàng.

Trong Lãnh Ngạch Hoàn có một vị thuốc dẫn chủ chốt mang tên Vong Ưu Tán, thiên hạ chỉ có ba gốc. Diệp Lẫm luyện bảy viên Lãnh Ngạch Hoàn đã dùng hết một gốc, còn lại hai gốc để chuẩn bị cho lần trừ độc triệt để, tuyệt đối không thể động đến.

Chàng chỉ có thể dựa vào năm viên thuốc này để kéo dài độc phát, chờ thuộc hạ tìm được Rêu U Lam trong khe núi đầy chướng khí ở Tây Nam, mới mong có được một đường sinh cơ.

Bùi Việt tháo túi hương bằng bạc đeo bên hông, nắm chặt trong lòng bàn tay. Bên trong là phù bình an của Thuận Quý phi tặng chàng.

Chàng còn chưa chuẩn bị hậu sự cho mình…

“Điện hạ?” – Cửa chưa đóng kỹ, Úy Sở Lăng đẩy cửa bước vào.

Khoảnh khắc ấy, nàng nhìn thấy đáy mắt chàng phủ kín nỗi bi thương đậm đặc không thể hòa tan. Chàng lặng lẽ đứng đó, như chiếc bình ngọc đã đầy vết rạn, bình thản chờ đợi kết cục vỡ vụn trong tịch mịch.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Bùi Việt đã tự nhiên cột túi hương lại bên hông, bước về phía nàng với sắc mặt bình ổn, giống như hết thảy nàng vừa thấy chỉ là ảo giác.

Trong người chàng lúc này, Dao Cầm Gai đang điên cuồng chống lại dược hiệu của Lãnh Ngạch Hoàn. Đau đớn ở dạ dày như muốn xé toạc nổ tung. Chàng không muốn Úy Sở Lăng nhận ra điều khác thường, đang định tìm cớ để nàng rời đi, lại nghe nàng nói: “Điện hạ, ta biến ảo thuật cho người xem.”

Úy Sở Lăng mở ra bàn tay trái, tay phải khẽ điểm hai cái lên đó. Rồi tay trái nắm lại, khẽ chấn xuống, ngón tay đảo nhẹ; khi năm ngón mở ra lần nữa, một đóa mộc phù dung đỏ tươi, mềm mại như sương sớm xuất hiện trong tay nàng.

Nàng nhìn chàng, khóe môi cong nhẹ: “Nó rơi xuống đất vẫn rất đẹp, nguyên vẹn nên ta muốn đem đến cho người xem.”

Cả đời này, Bùi Việt rốt cuộc cũng hiểu thế nào là nhu tình vạn chủng. Chàng nhìn đóa mộc phù dung ấy, hốc mắt bất giác nóng lên. “Xác thật rất đẹp.”

Tay trái Úy Sở Lăng đưa ra vẫn chưa thu về.

“Cho ta sao?”

“Đương nhiên.”

Bùi Việt đón lấy đóa hoa, khum tay che lại. Chàng rất rõ ràng, từ nay về sau, trên đời này mọi đóa mộc phù dung đều mang một ý nghĩa khác đối với chàng.

Chàng bảo Úy Sở Lăng mình vẫn còn hơi mệt, muốn nghỉ thêm một lát, nhờ nàng hỏi lại nguyên nhân Đoạn Hành Chi và Diệp Lẫm động thủ, rồi thay chàng khuyên răn cả hai. Nàng vui vẻ nhận lời.

Chờ nàng rời đi, chàng mới ôm bụng, loạng choạng bước đến mép giường.

Cơn đau dữ dội khiến chàng co người thành một khối, tay trái gần như muốn xé nát lớp áo phủ lên dạ dày. Còn tay phải đang quấn băng trắng vẫn cẩn thận bao lấy đóa phù dung, khẽ áp nó lên trước ngực.

Từ xa nhìn lại, tựa như đóa phù dung ấy mọc ra từ chính tim chàng vậy.

Ánh lửa vàng rực là minh chứng cho con người vẫn chưa muốn chìm vào giấc ngủ đông.

Một con mèo đen cuộn mình nghỉ ngơi trong bụi rậm, nửa mê nửa tỉnh, hé mở đôi mắt lén nhìn một góc nhân gian náo nhiệt.

Bóng dáng Úy Sở Lăng thong thả bước ra từ sau tầng cỏ cây, mang theo một luồng gió nhẹ, thoáng qua hàng mi khép hờ ngái ngủ của mèo đen.

Ánh sáng đổ xuống thân nàng, dung nhan rực rỡ đến mức khiến con mèo nhỏ không còn buồn ngủ. Nó chỉ bất lực “meo” một tiếng, rồi giẫm lên miếng đệm thịt mềm, thong thả rời đi.

Đoạn Hành Chi đang đứng trong Diễn Võ Trường, thấy Úy Sở Lăng đến, lập tức cúi đầu thấp hơn, bộ dáng tự trách.

Nghe nói hắn và Diệp Lẫm có chút bất hòa, vốn định hòa giải, ai ngờ lại bị đối phương lạnh lùng mỉa mai. Trong cơn bốc đồng, hắn mới kích động đòi luận võ.

“Thuộc hạ tổn hại quân kỷ, có lỗi với điện hạ, nên chịu thêm mười trượng mới hợp quy củ.”

“Chịu thêm mười trượng?” – Úy Sở Lăng nhàn nhạt nói: “Nếu bị phạt đến mức nằm liệt giường, chuyện trấn giữ điều hành thuế ruộng, một mình Lư thị lang lo nổi sao? Tám chữ khắc kỷ, phụng công, trung tâm, tận chức mà Đoạn thống lĩnh cũng học không xong, thì sau này cứ từ chức thống lĩnh cận vệ quân của Thái tử, theo ta tới Mạc Lương làm một tiểu tốt. Bổn tướng trị quân nghiêm minh, ta bảo đảm sẽ dạy ngươi lại từ đầu.”

Khí thế của võ giả Hợp Nhất Cảnh nếu không cố tình thu bớt, trong vòng mười trượng, bất kỳ ai cảnh giới thấp hơn đều bị áp đến nghẹt thở. Đoạn Hành Chi chỉ thấy cả người dựng tóc gáy, lập tức tâm phục khẩu phục: “Tướng quân giáo huấn rất đúng, tiểu nhân xin ghi nhớ.”

Lư Cẩn Du vốn không có căn cơ võ học, không bị khí thế của Úy Sở Lăng ảnh hưởng; nhưng từ vẻ sợ hãi của Đoạn Hành Chi, ánh mắt ông nhìn nàng cũng trở nên kính phục: “Chẳng trách quân Mạc Lương trận nào cũng thắng. Úy tướng quân làm chủ soái, công lao không nhỏ. Lư mỗ bội phục.”

“Lư thị lang quá khen rồi.” – Úy Sở Lăng chắp tay, nghiêm giọng: “Một tướng công thành, vạn cốt khô, ta không dám kể công.”

Trong sân chỉ còn một người giữ im lặng. Hắn mang khí chất quá đỗi âm hàn, giữa biển khói lửa huy hoàng, hắn vẫn như con ô tước lẻ loi đậu trên cành, quen chịu sự rét mướt thấu xương.

Hắn coi uy áp như không, ánh mắt tĩnh lặng như giếng cổ.

Trong cảnh nội Yến Xích hiện nay, võ công đạt Hợp Nhất Cảnh chỉ có sáu người. Trừ nàng ra, năm người còn lại là phụ vương nàng Úy Chiêu, An Nam vương Phàn Dương, Việt Anh vương Tịch Thiền Tinh, Quốc sư Mộ Dung Bạch, và chưởng môn Thiên Sơn phái Phó Quân Từ.

Chẳng lẽ Diệp Lẫm, người tự nguyện gia nhập Đông Cung, là một tông sư Hợp Nhất Cảnh ẩn mình?

“Úy tướng quân không cần nghi ngờ.” – Diệp Lẫm khẽ cười: “Diệp mỗ là phế nhân, chỉ còn dư chút khí chất của kẻ từng biết võ mà thôi.” – Lời nói tràn ngập châm biếm và cay nghiệt, hiện rõ qua thái độ ngạo mạn. Nhưng chính cái tự tổn thương ấy khiến hắn sống động hơn, không còn u ám như kẻ đã chết.

Úy Sở Lăng cuối cùng cũng hiểu vì sao Đoạn Hành Chi bị hắn chọc tức đến gần phát điên.

Diệp Lẫm là kẻ từng chịu tàn phá quá lớn, tâm lẫn nhân cách đều vỡ nát. Hắn cố gắng ghép mình lại đã khó khăn lắm rồi. Nếu ép hắn nhổ bỏ hết những chiếc gai bảo vệ ấy, chỉ sợ hắn thật sự không sống nổi.

Nàng đã có phán đoán, không muốn dây dưa thêm. Nhưng nàng vẫn nhớ Lãnh Ngạch Hoàn là do hắn luyện chế, bèn nói: “Thì ra là vậy. Không biết Diệp mưu sĩ có tiện mượn một bước nói chuyện?”

Trong viện, đa phần đèn đuốc đã tắt, bóng đêm dần sâu, tán cây vàng úa phai nhạt ảm đạm.

Trên lầu các, Diệp Lẫm bình thản nói: “Nếu Lãnh Ngạch Hoàn hết mà vẫn không tìm được Rêu U Lam, vậy e rằng trước sau Trung Thu chính là ngày chết của điện hạ.”

Lời vừa dứt, sát khí quanh người Úy Sở Lăng bùng lên mãnh liệt, khiến giỏ trúc bên chân nàng rung lắc dữ dội.

“Đừng nhìn ta như vậy.” – Diệp Lẫm nhấc giỏ trúc lên, thấy con tiểu xích xà xinh đẹp trong giỏ bị dọa đến phát cuồng, quẫy loạn và rít lên thảm thiết, sắc mặt hắn cũng lạnh xuống: “Nếu không nhờ ta tình cờ nuôi hai con xích diễm yên chi xà, Thái tử điện hạ đã quy thiên. Giờ chỉ có thể phó mặc cho số mệnh.”

Hắn không nể nang chút nào, thẳng thừng tiễn khách: “Diệp mỗ còn phải chữa thương, Úy tướng quân, thứ ta không tiễn xa được.”

Úy Sở Lăng quay người rời đi. Sắp bước qua cửa, nàng chợt dừng lại: “Điện hạ… có biết không?”

Diệp Lẫm liếc xéo nàng một cái, cười lạnh: “Hắn sao lại không biết.”

Bóng đêm mông lung, ngọn đèn dầu rã rời, Úy Sở Lăng mang kiếm đi trên đường, tâm loạn như tơ rối, bất chợt ngẩng đầu, nàng thấy một người đứng giữa ánh sáng, một thân y phục trắng hơn tuyết, chàng đứng đợi ngay lối về của nàng. Người này đáng lẽ ra lúc này phải kiệt sức ngủ say, vậy mà lại tắm rửa, thay áo, chuyên tâm đến chờ nàng.

“Xin lỗi.” – Bùi Việt khẽ cất tiếng.

Úy Sở Lăng nhìn chàng thật lâu, ánh mắt biến đổi mấy lần, cuối cùng khẽ mỉm cười: “Điện hạ cuối cùng cũng nhớ ra rồi. Mùi hương… sẽ không gạt người.”


Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Story Chương 13: Trăng sáng rực rỡ, ngực nở phù dung
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...