Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 97: Vào đông (2)
Rốt cuộc cũng có người hỏi đến hai huynh đệ họ.
Hai vị công tử thứ xuất tuy được huynh trưởng dẫn ra ngoài, song khi ngồi giữa trường diện như thế này, chung quy vẫn khó tránh khỏi chút không hợp bối cảnh. Các vị công tử đích xuất của các nhà vốn đều thân thiết, lời qua tiếng lại cũng chỉ xoay quanh lẫn nhau, chẳng ai mảy may nhắc đến họ, hai người tất nhiên chỉ đành ngồi một bên, chịu cảnh lãnh đạm. Nếu chẳng phải Hàn đại công tử thực sự không muốn nói thêm với tiểu đệ của mình, cũng sẽ chẳng tiện miệng hỏi đến hai người kia.
Khó khăn lắm mới có một cơ hội để lên tiếng, nhưng với Tề Ninh thì lại là vô cùng lúng túng. Hắn cúi đầu, chẳng nói lời nào, lại nghe đại ca thay mặt đáp lời rằng: “Kính Khang năm nay ứng thí, còn Kính An vẫn còn phải vượt qua kỳ thi hương trước đã.”
Tề Ninh nhất thời cảm thấy mặt nóng bừng như lửa đốt.
May thay chàng hiểu rõ, những người trong trường diện hôm nay kỳ thực chẳng ai thật lòng để tâm đến hắn, lời hỏi khi nãy chẳng qua chỉ là tùy miệng. Quả nhiên, ngay sau đó câu chuyện liền chuyển sang Tề Lạc, chư công tử các nhà lần lượt chúc hắn ứng thí thuận lợi, đắc ý khoa danh.
Tề Lạc ngây ngô cười, đáp rằng: “Tiểu đệ sẽ hết sức cố gắng, cố gắng hết mình.”
Công tử Phó gia liền tiếp lời, cười nói: “Ngươi cố gắng là một chuyện, nếu thực sự muốn thi cho tốt, còn phải nhờ đến nhị ca ngươi cố gắng mới được đó.”
Mọi người nghe vậy đều mỉm cười, thần sắc ai nấy đều mang vẻ thâm ý. Rồi nghe Tề Anh, xưa nay vẫn ít lời, nay lại khẽ cười mà tiếp rằng: “Đệ ấy chỉ cần hết lòng, ta có tận lực hay không cũng chẳng đáng kể.”
Lời này vừa ra, khiến bao nhiêu công tử trong trường đều âm thầm ghi nhớ.
Họ không khỏi thầm suy xét lời này của Tề nhị công tử, chỉ đơn giản là tỏ ý không giúp đệ đệ gian lận trong kỳ xuân, hay còn ngầm nói cũng không giúp bất kỳ ai gian lận?
Tề gia vốn nổi tiếng chính trực, từ trước đến nay chưa từng dính dáng đến ấm quyển. Nếu không, với thế lực của Tề gia, Tề tam cũng đâu đến mức ngay cả kỳ thi hương cũng chưa đỗ. Nay Tề Anh làm chủ khảo kỳ thi xuân, chẳng lẽ định đem sự thanh liêm ấy giữ vững không đổi? Nhưng như vậy, há chẳng phải đụng chạm không ít người? Dẫu Tề gia nay đã lên đến đỉnh cao, nhưng thực sự dám làm vậy sao? Chúng nhân mỗi người một suy, lòng dạ chẳng mấy yên.
Đang khi ai nấy âm thầm suy tính thì Tề Vân thấy thế cục không ổn, sợ chuyện lại dây dưa đến chỗ khiến đệ đệ khó xử, bèn vội vàng mở lời giải vây: “Các vị nghỉ ngơi cũng đủ rồi chứ? Tại hạ đây tay chân đang ngứa lắm rồi, e rằng chẳng nhịn được lâu nữa đâu!”
Người có mặt đều là kẻ nhạy bén tinh ý, sao lại không nhìn ra Tề Vân đang ra mặt che chở cho đệ đệ nhà mình? Bởi vậy không ai truy vấn thêm, Phó Trác liền là người đầu tiên tiếp lời, cầm lấy trượng cúc đứng dậy cười nói: “Chúng ta nào có sợ ngươi? Hôm nay, làm chủ cuộc vui tất là các ngươi rồi!”
Đám nam tử đều phá lên cười, lần lượt đứng cả dậy. Đại công tử Hàn gia lập tức sai hạ nhân dắt ngựa tới. Bỗng nghe tứ điện hạ Tiêu Tử Hành bật cười nói: “Chớ vội, chớ vội.”
Chúng nhân nghe tiếng, đều quay đầu nhìn lại, chỉ thấy điện hạ tay dài chân dài, nửa người tựa nghiêng trên ghế, nhếch môi cười mà nói: “Dung Nhi và Tử Dư hôm nay ra ngoài được một chuyến, sao có thể bỏ qua, hay là trận này để họ cùng tham chiến thì sao?”
Mọi người nghe vậy, lại liếc nhìn hai vị nữ quyến, mới phát hiện cả hai hôm nay đều mặc trang phục cưỡi ngựa. Lại nghe tứ điện hạ nói: “Ý ta là, hôm nay chúng ta vừa hay mười người, chẳng bằng chia làm hai đội, mỗi bên năm người…”
Vài lời ngắn ngủi, tứ điện hạ đã chia xong hai đội.
Hắn đem mình, muội muội, Tề Anh, Hàn Phi Trì cùng Tề Ninh xếp vào một đội. Còn lại Tề Vân, Phó Trác, Phó Dung, Hàn Phi Dự và Tề Lạc thì gom vào đội kia. Nói xong, ngài phóng mắt nhìn khắp lượt, thản nhiên hỏi: “Như vậy, có ai có điều chi dị nghị không?”
Tứ điện hạ ngang nhiên làm nguyệt lão, rõ ràng khiến người ta không biết nên nói sao cho phải. Nhất thời toàn trường lặng ngắt như tờ. Hắn lại chẳng chút ngượng ngùng, đứng dậy phủi nhẹ mấy hạt bụi không hề tồn tại trên áo bào, rồi rất mực hài lòng mà rằng: “Không có ai phản đối? Vậy thì… quyết định như vậy đi!”
Môn kích cúc kỳ thực cũng có nhiều phép tắc, chủ yếu phân làm hai lối, đơn môn và song môn.
Cái gọi là đơn môn tức là ở dưới chân vách ván cầu môn dựng tại cuối sân, đục một lỗ nhỏ rộng một thước, phía sau có lưới đón bóng, bên nào đánh được nhiều cầu vào lưới hơn thì bên đó thắng. Còn song môn thì là ở hai đầu sân đều có cầu môn, bên nào đánh bóng qua được cầu môn của đối phương thì bên ấy thắng.
Giang Tả xưa nay thịnh hành lối song môn. Hôm nay trường thi đấu có sự hiện diện của nữ quyến, các nam công tử tất nhiên phải thủ thế dè chừng, không dám vận lực quá mạnh, kẻo làm tổn thương đến tứ hoàng tử phi hay lục công chúa.
Thế mà chỉ nghe lục công chúa cười nói: “Các ngươi chớ mà rụt rè tay chân, bằng không thật chẳng có ý vị gì! Bổn cung chơi kích cúc vốn được phụ hoàng khen ngợi không ít, chốc nữa e làm cho các người không còn mặt mũi!”
Lời của nàng chẳng phải khoác lác. Quả thật nàng là người rất giỏi chơi kích cúc, từ nhỏ đã theo tứ ca rong ruổi nơi cúc trường, lại thêm kỵ nghệ tinh thuần nên trong giới nữ quyến nàng là người nổi bật nhất. Những nam tử kém chút công phu, đại khái đều không bằng được nàng.
Các công tử cũng đều lên ngựa, Hàn Phi Dự nghe vậy liền tiếp lời: “Nào dám? Ai mà chẳng biết công chúa có tay đánh cúc phi phàm, chốc nữa xin người nương tay.”
Các vị công tử nói cười trên lưng ngựa chốc lát, rồi chia quân hai đội, mỗi bên trấn giữ một nửa sân, sắp sửa khai cuộc.
Hai bên bước ra tranh bóng đầu là Tiêu Tử Hành và Tề Vân, nhân lúc ấy, Tiêu Tử Dư liền tìm được cơ hội, ghé lại gần Tề Anh để trò chuyện.
Nàng thúc ngựa lại gần, nhìn chàng khẽ mím môi, rồi dịu giọng gọi: “Kính Thần ca ca…”
Tề Anh nghe tiếng, liền cúi mắt nhìn nàng. Nàng vốn có trăm điều muốn nói, nhưng bị chàng nhìn vậy, bỗng thấy tâm thần rối loạn, không thốt nổi lời. Nghĩ hồi lâu mới nói được một câu: “Huynh cũng biết ta từ nhỏ đã giỏi cưỡi ngựa, lát nữa nhất định không kéo chân huynh, nhất định sẽ thắng!”
Tề Anh khẽ nhướng mày, khóe môi tựa hồ có nét cười thoảng qua, nhưng rất nhanh nụ cười ấy đã tắt, rồi bình thản đáp: “Thắng thua chẳng hệ trọng, điện hạ đừng để bị thương là được rồi.”
Tiêu Tử Dư thấy nụ cười thoáng hiện kia, lòng liền trào lên niềm hân hoan khó tả. Lại nghe chàng dặn mình đừng để bị thương, trong dạ lại thêm phần thỏa mãn, thầm nghĩ hôm nay chàng đối với mình quả thật đặc biệt dịu dàng. Nàng nào biết, nụ cười ấy không vì nàng mà nở.
Tề Anh nghe nàng nhắc chuyện cưỡi ngựa, trong lòng liền nhớ đến Thẩm Tây Linh, nhớ đến dáng vẻ tiểu cô nương sợ hãi lại đáng yêu khi ngồi ngựa lúc đi hưởng thu mấy ngày trước ở núi Tây Hà. Tâm trạng chàng chợt tốt lên nên mới thoáng cười là một nụ cười bất giác.
Tiêu Tử Dư không biết nguyên do, còn đang vui mừng khấp khởi, đang muốn nói thêm điều gì, thì chỉ nghe một tiếng “phụp” vang lên, hóa ra Tiêu Tử Hành đã giành được bóng khai cuộc, trận đấu bắt đầu rồi.
Cuộc vui hôm nay chỉ là bằng hữu tụ hội, Tề Anh vốn chẳng có tâm tranh thắng, mục đích chỉ là giãn gân giãn cốt mà thôi. Không ngờ Trục Nhật dưới thân chàng lại vô cùng hăng hái. Có lẽ do mấy ngày trước đi dạo cùng Thẩm Tây Linh vì chiều nàng kỹ thuật cưỡi ngựa vụng về, chàng luôn ghìm ngựa khiến Trục Nhật là giống ngựa thượng hạng bị ép tới độ như hóa con lừa. Hôm nay vừa vào sân cúc, nó liền hưng phấn tột bậc, phi nước đại không chịu dừng, lao vút còn nhanh hơn cả bóng. Cảnh ấy khiến bao công tử đều rạo rực tinh thần, ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.
Hàn Phi Trì là kẻ hăng nhất, vốn đã thân thiết với Tề Anh, hai người phối hợp vô cùng ăn ý, chuyền bóng qua lại lưu loát như nước chảy mây trôi.
Quả bóng này vừa vào lưới, toàn sân hoan hô như sấm, chẳng ai để ý đến tiểu xảo khi nãy của Tề Anh. Chàng rõ ràng có thể giành công đầu, song cố tình nhường phần hiển vinh cho tứ điện hạ.
Kỳ thực, cũng không hẳn là không ai phát hiện, Hàn Phi Trì là người đứng gần nhất, chính mắt thấy Tề Anh kéo cương chậm lại, bèn thầm nhủ: “Nhị ca ta đúng là cẩn trọng, đến chuyện nhỏ này cũng nhường nhịn.”
Hắn quay đầu liếc nhìn Tề Anh, vừa hay ánh mắt hai người giao nhau. Họ thân quen thế nào? Tề Anh biết người đệ đệ đã nhìn ra, bèn mỉm cười khẽ lắc đầu.
Hàn Phi Trì hiểu ý ngay: “Sẽ không nói ra.”
Hắn vốn một lòng tin phục nhị ca, tất nhiên không hé nửa lời, bèn gật đầu đáp ý.
Tề Anh bèn xoay ngựa, tiến lại gần Tiêu Tử Hành đang được vây quanh chúc mừng, cũng lên tiếng chúc mừng một câu. Có những việc tuy nhỏ, nhưng người khác có để tâm hay không, là do mình có để tâm hay không.
Cũng có những chuyện, chỉ khi người trong cuộc để tâm thì người ngoài mới chẳng bận lòng.
Một điểm đầu vừa được ghi, bầu không khí nơi cúc trường liền nóng lên hừng hực. Hai phe công tử đều bị k*ch th*ch chiến ý, một thời cát bụi tung trời, ngựa hí không ngừng, cầu gỗ chạm trổ tinh xảo bị quật đi loạn xạ, cảnh tượng vô cùng rộn rã, đẹp mắt.
Hai bên chiến đấu hăng say, qua lại tranh giành bất phân thắng bại. Chỉ thấy phe của Tề Vân lại ghi thêm một điểm, dẫn trước phe của tứ điện hạ một bàn. Đám công tử cùng nhau đùa cợt trêu ghẹo, nữ quyến thì đứng bên cạnh cười chờ, không tiện chen vào.
Lúc này, Phó Dung và Tiêu Tử Dư, hai người tẩu muội bèn nhỏ giọng trò chuyện đôi câu.
Phó Dung quét mắt nhìn tiểu muội nhà trượng phu, cất giọng thản nhiên: “Sao rồi? Hôm nay có nói được mấy câu với Tề nhị công tử chưa?”
Ba năm trôi qua, vị Phó gia đích nữ ngày nào nay đã là tứ hoàng tử phi cũng thay đổi không ít. Nàng vốn đã là khuê tú hiền hậu đoan trang, nay gả vào hoàng thất, lại càng thêm phần đoan nghi quý khí, thần sắc càng thêm khí độ. Năm xưa khi nói chuyện với Tiêu Tử Dư còn phải mười phần khiêm nhường giờ đây thì khí thế hoàn toàn chiếm thượng phong.
Lời nói đầy châm chọc, ai nghe cũng phải giận, nhưng Phó Dung lại không giận, chỉ mỉm cười, rồi nói: “Trận này cứ thế đánh mãi đến khi giải tán, muội liệu có nói thêm được mấy câu với hắn không? Nếu không nghĩ cách, hôm nay chẳng phải là uổng phí điện hạ dẫn muội ra ngoài rồi sao?”
Tiêu Tử Dư tuy không ưa người tẩu tẩu này, nhưng những lời này lại đánh trúng tâm tư nàng. Gặp được chàng không dễ, nàng sao cam tâm để mất cơ hội? Tuy lòng khó chịu, nhưng rốt cuộc vẫn hỏi bằng giọng chẳng mấy phục: “Tẩu có nhiều chủ ý, có cách gì?”
Phó Dung khẽ nhếch môi cười, đáp nhẹ: “Phải tìm cách ở riêng một chỗ với hắn mới tốt, ví như… muội bị thương?”
Tiêu Tử Dư ngẩn ra, chưa kịp lên tiếng mắng đã nghĩ đến nếu nàng giả bị thương, đa phần là tứ ca sẽ tới chăm, mà Kính Thần ca, người ấy luôn cẩn trọng giữ kẽ, liệu có vượt mặt tứ ca mà tới chăm nàng?
Vừa định phản bác, liền bị Phó Dung chặn lại bằng một câu: “Nhưng nếu là vì hắn mà muội bị thương thì hắn có muốn tránh cũng không được.”
Câu này như sét đánh ngang tai khiến Tiêu Tử Dư bừng tỉnh đại ngộ. Lý lẽ quá đỗi thuyết phục, càng nghĩ càng thấy có lý. Nhưng nàng chẳng thấy cảm kích, trái lại còn mỉa mai: “Quả là tẩu tẩu có bản lĩnh, tâm tư sao mà vòng vèo khéo léo như vậy.”
Phó Dung vẫn chẳng giận, chỉ mỉm cười nhàn nhạt, lại nói: “Điện hạ không cần châm biếm, chỉ cần nhớ một điều, mọi sự đều phải giữ lấy mình, đừng để người không liên quan phá hỏng nhân duyên của chính mình.”
Dứt lời, nàng khẽ nâng mi mắt, liếc Tiêu Tử Dư một cái đầy ẩn ý.
Tiêu Tử Dư thoáng sững người. Người không liên quan? Ai? Nhìn vẻ thần sắc của tẩu tẩu, chẳng lẽ là ám chỉ nữ tử Phương gia kia?
Nàng… cũng biết chuyện chùa Tây Hà?
Tiêu Tử Dư nhíu mày, hỏi: “Tẩu làm sao biết chuyện này?”
Phó Dung chỉ cười cười, vẫn là ánh mắt sâu xa ấy, chậm rãi đáp: “Ngay cả Đoan Vương còn biết, muội nghĩ tứ ca lại không biết ư? Huống chi… ngài ấy quan tâm muội còn hơn cả Đoan Vương nữa kia mà.”
Tác giả: Còn 4 chương lớn nữa là tới cảnh hôn roài!
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 97: Vào đông (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
