Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 96: Vào đông (1)
Sương hoa đã qua, tiết trời nay đã vào đầu đông.
Nói đến môn kỹ nghệ kích cúc, nguyên là thịnh hành nơi quân doanh, ấy là trò cưỡi ngựa dùng trượng đánh bóng từ đời trước mới dần dần lưu truyền trong giới quý tộc, hào môn.
Vì Bắc Ngụy trọng võ, kích cúc ở Giang Tả lại càng được người ta ưa chuộng còn ở Đại Lương thì giống như một trò tiêu khiển giữa hàng quý tộc là vật để dưỡng tình. Các công tử xuất thân thế gia, ngoài việc mua vui kỹ nữ, uống rượu, hút ngũ thạch tán, phần nhiều đều lấy đó làm lạc thú, kể cũng là một mối sở thích hiếm hoi có thể dưỡng thân.
Trong thành Kiến Khang có mấy nơi làm sân kích cúc, lớn nhất, tốt nhất là nơi Hàn gia dựng nên. Nghe truyền rằng Hàn đại tướng quân vốn yêu thích kích cúc nên cố ý khai một mảnh đất gần phủ đệ mà mở sân, lại tu sửa rất tinh tường, đương thời khen rằng: “Quảng trường mới tinh, quét sạch không tì, nhìn ngang bằng phẳng như mài, cúi nhìn như gương, giọt nước rơi cũng nghe thấy, bụi mỏng bay cũng chẳng thấy.” Từ khi có sân này, Hàn đại tướng quân thường tự mình ra sân đánh bóng, kéo theo các thiếu niên trong nhà cũng lấy đó làm sở thích.
Trận bóng lần này là do huynh đệ nhà Hàn gia tổ chức. Lúc người khi Tề gia đến thì những người khác đều đã có mặt, thậm chí đã đánh xong một trận. Ấy chính là hai huynh đệ Hàn Phi Dự và Hàn Phi Trì, bọn họ vừa rồi đấu trận hai đánh hai với tứ điện hạ và Phó Trác.
Hàn Phi Trì trước tiên trông thấy họ, từ xa xa đã vung trượng hô gọi Tề Anh “nhị ca”, hơi thở nơi mũi miệng phả ra làn khói trắng mờ. Đại ca hắn đứng bên vừa giận vừa buồn cười, chẳng hiểu cớ làm sao tiểu đệ nhà mình lại mến Tề nhị đến thế, đối với chính mình, người huynh trưởng đứng đắn này lại chẳng từng thân thiết đến thế bao giờ.
Hắn cười mà mắng Hàn Phi Trì rằng: “Nếu sớm biết đệ thích nhà người ta như vậy, phụ mẫu ta năm xưa nên đem đệ gửi sang đó nuôi, khỏi phải nuôi trước mắt mà ngày nào cũng tức giận.”
Hắn vốn là để chọc ghẹo, nào ngờ nhị đệ hắn là kẻ không biết ngượng, nghe xong chẳng những không lấy làm xấu hổ, lại còn phấn chấn đáp: “Vậy thì hay quá rồi.”
Rồi lại ngẫm một thoáng, nghiêm túc nói thêm: “Không được không được, bá phụ Tề gia dạy con nghiêm lắm, ta không chịu nổi, hơn nữa ta cũng chẳng quá thích nhà họ đâu, chỉ thích mỗi nhị ca thôi.”
Một câu nói khiến Hàn Phi Dự tức đến nhức đầu.
Tứ điện hạ và Phó Trác nghe vậy cũng không nhịn được mà mỉm cười trêu ghẹo vài câu, trong lúc nói cười, người nhà Tề gia đã đến gần.
Hôm nay người đến đủ cả, không chỉ có Tề Vân và Tề Anh mà còn dắt theo Tề Ninh và Tề Lạc. Người Tề gia đều có dung mạo xuất chúng, bốn vị công tử đều mang khí chất phi phàm, hôm nay cưỡi ngựa mà đến, lại càng toát vẻ anh tuấn.
Kỳ thực, xét theo lẽ thường, nơi như hôm nay, Tề Ninh và Tề Lạc là thứ tử thì không tiện cùng đến. Chỉ là gia phong Tề gia rộng rãi, không hề bạc đãi thứ tử, Tề Vân và Tề Anh lại là huynh trưởng biết thương đệ đệ. Từ nhỏ hắn đã thường đưa hai tiểu đệ ra ngoài mở mang kiến thức, cho nên người khác cũng không lấy làm lạ.
Hai bên chào hỏi qua lại, Tiêu Tử Hành ngồi trên ngựa, tay vẫn cầm trượng, tiết trời vào đông đã rét lạnh, nhưng trán hắn lúc này vẫn còn lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đào hoa ánh lên nét cười sảng khoái, hướng về người Tề gia nói: “Nhà các ngươi trận thế cũng lớn thật, để bổn điện hạ đợi đã lâu!”
Tuy lời là vậy, song thần sắc hoàn toàn không chút trách móc, ai nghe cũng biết là nói đùa.
Tề Vân chắp tay, mỉm cười đáp: “Là tại hạ có lỗi, vốn không nên đến muộn. Chỉ là sáng nay lúc ra cửa, Huy Nhi vấp ngã khóc lóc không thôi, ta phải dỗ dành một lúc, thành ra chậm trễ canh giờ.”
Hàn Phi Dự cười tiếp lời: “Vốn định trọng phạt, nhưng vì là chăm sóc chất nữ nhi của ta, hôm nay liền miễn cho các người vậy.”
Phó Trác cười lớn, nói rằng: “Bá Hành sao lại bênh thân không bênh lý? Còn chẳng qua chỉ là sổ sách một cuốn rối bời!”
Mọi người nghe vậy đều bật cười, không khí vui vẻ, nhẹ nhàng.
Tề Vân quay đầu nhìn sân kích cúc được sửa sang lộng lẫy đường hoàng, nhất thời cũng nổi lòng thử sức, quay lại nói rằng: “Nơi sân này còn nói gì thân với lý, chỉ cần đấu một trận là được rồi. Nói trước, kẻ thua hôm nay phải làm chủ!”
Phó Trác cùng Tề Vân giao tình thâm hậu, nghe vậy liền không chịu lép, nói: “Hữu Phó Xạ thật là mạnh miệng, là muốn vin vào việc chúng ta vừa đấu một trận đã mỏi mệt, để nhà các ngươi dễ phần thắng chăng?”
Lời ấy hợp tình hợp lý, mọi người đều gật đầu tán thành. Các vị công tử lần lượt giục ngựa đến bên sân, xuống ngựa, bọn tiểu đồng dẫn ngựa rời đi, còn các công tử thì nối nhau tiến vào dưới lều bên cạnh sân mà an tọa.
Lúc tiến lại gần, mới thấy dưới lều đã có hai vị nữ tử ngồi sẵn. Là tứ hoàng tử phi Phó Dung và lục công chúa Tiêu Tử Dư.
Tề Vân vừa thấy liền sững lại, trong lòng thầm nhủ Phó Trác mời hắn đến chẳng hề nói có nữ quyến theo cùng. Nay đột nhiên xuất hiện hai người, khó tránh khỏi khiến người bất ngờ. Có nữ quyến cũng đành, nhưng lại còn có cả lục công chúa, chuyện này lại càng khó xử hơn.
Tề Vân biết nhị đệ nhà mình đối với vị điện hạ này hoàn toàn không có tình cảm nam nữ, nhưng công chúa kia lại si mê sâu nặng, thường tìm cơ hội tiếp cận Kính Thần. Tuy Kính Thần chưa từng nói, nhưng hắn là trưởng huynh, làm sao chẳng biết nỗi khó xử trong lòng đệ đệ mình?
Hắn theo bản năng quay sang nhìn Tề Anh, thấy đệ đệ cũng đang nhìn mình, tuy ngoài mặt không biểu hiện gì, nhưng ánh mắt lại như muốn hỏi: Lục công chúa sao lại có mặt ở đây?
Tề Vân nhất thời càng thêm áy náy, lại nhịn không được quay sang nhìn bằng hữu Phó gia. Kết quả chỉ thấy công tử Phó gia vẻ mặt thản nhiên, thậm chí chẳng buồn liếc hắn lấy một cái, rõ ràng là bộ dạng: ta chính là muốn se duyên cho biểu muội muội của ta với đệ đệ ngươi đó, ngươi làm gì được ta? Khiến người ta tức đến nghẹn lời.
Chỉ là, chuyện này cho dù có tức giận cũng chẳng thể lộ ra lúc này. Vì để giữ thể diện, Tề Vân chỉ đành nuốt giận vào lòng, cùng mọi người tiến lên hành lễ với tứ hoàng tử phi và lục công chúa.
Tiêu Tử Hành là người đầu tiên ngồi xuống, rồi mời các vị công tử thế gia an tọa. Hắn vừa ngồi, vừa đón lấy chén mỹ tửu Phó Dung đưa đến bên miệng, cười nghiêng ngả mà rằng: “Nói ra thì từ khi Dung Nhi xuất giá, chúng ta đã ít khi tụ họp đông đủ như hôm nay. Nay ngồi đây cùng nhau, cũng có vài phần phong vị thuở thiếu niên rồi.”
Tứ điện hạ mấy năm gần đây đã tiếp nhận không ít việc từ phụ hoàng, lại có cơ hội ngồi lên ngôi vị Đông Cung, không còn là thiếu niên vô tri nữa. Trên triều hắn dần dần tỏ ra đoan chính, được người trọng vọng, nhưng ở chốn riêng tư thì vẫn giữ dáng vẻ phong lưu, khiến người ta không khỏi nhớ đến thời trẻ phóng túng của hắn.
Câu nói ấy vừa khéo, mượn cớ nhắc lại giao tình thuở thiếu thời mà hóa giải chút xấu hổ lúng túng trong hiện cảnh, quả là diệu thủ. Nhưng chiêu này có hữu hiệu hay không, còn phải xem thái độ của đương sự.
Mà người ấy, không ai khác chính là Tề Anh.
Mọi người ai mà chẳng rõ, hôm nay chính là tứ điện hạ bày cớ cho muội muội kết dây tơ hồng? Trừ người Tề gia, những người khác đều chỉ mong xem trò vui, trong bụng thầm nghĩ chỉ cần dây dính đến Tề nhị công tử, bất luận kết cục ra sao, đều là một hồi vui vẻ.
Tề Anh nào không hiểu ý vị trào phúng trong mắt cố nhân? Bèn thuận theo lời tứ điện hạ mà nói: “Điện hạ nói đúng, hôm nay thực là hiếm có.”
Lời nói không biểu lộ cảm xúc, nhưng rốt cuộc cũng mở miệng, coi như gỡ được thế cục, giữ được thể diện. Tiêu Tử Dư ngồi gần đó thầm thở phào một hơi.
Kỳ thực, hôm nay là nàng năn nỉ tứ ca dẫn mình cùng ra ngoài. Nàng tự biết Tề Anh luôn có chút lánh mặt mình, nếu biết trước nàng có mặt, tất hẳn không chịu đến. Bởi vậy mới cố tình nhờ Phó gia ca ca giấu giếm giúp, mới có thể một phen diện kiến.
Được gặp chàng, kỳ thực vô cùng khó khăn. Lần trước là vào sinh thần chàng, tính đến nay đã gần hai tháng. Chàng tuyệt không chủ động tìm nàng, vậy nàng còn biết làm sao? Chỉ còn cách tự mình tìm mọi biện pháp, nghĩ trăm phương ngàn kế để rời cung, tìm đến bên chàng.
Nàng không muốn bản thân hèn mọn, không muốn bản thân cư xử lố lăng như vậy, nhưng… nàng thật sự yêu chàng quá đỗi. Bao năm tháng qua yêu thương vẫn không hề suy giảm, thậm chí còn nồng nàn hơn thuở còn là tiểu nữ đầu xanh. Nàng không thể khống chế nổi nữa.
Nàng gấp gáp muốn gặp chàng, không chỉ vì nỗi tương tư, mà còn bởi… tam ca từng tìm đến nàng. Huynh ấy nói đã gặp Tề Anh đưa tiểu tình nhân đến chùa Tây Hà.
Tiểu tình nhân ấy chính là Phương Quân, tiểu cô nương nàng từng gặp ở hội hoa ba năm trước.
Suốt ba năm nay, nàng vẫn sống trong tư trạch của Kính Thần ca ca. Nàng vốn biết, nhưng chỉ đành mặc nhận, chẳng thể làm gì. Một là nàng mang danh nghĩa di mồ của ân nhân Kính Thần ca ca, hai là động vào nàng thì chàng tất sẽ nổi giận. Như lần ở hội hoa ba năm trước đó, nàng không chịu nổi ánh mắt ấy nên chỉ đành nhẫn nhịn.
Tứ ca vẫn thường khuyên nàng rằng, nàng nên học cách khoan dung, bởi nam nhân như Tề Anh có tam thê tứ thiếp vốn là chuyện thường tình. Dù sau này chàng có cưới nàng trở thành phò mã thì cũng không tránh khỏi chuyện ong bướm, bởi lẽ nam nhân đều như vậy cả.
Nếu là thuở trước, nàng quyết chẳng chịu nhẫn nhịn điều đó, nhưng bởi đã yêu chàng quá lâu, yêu đến chẳng còn chút tự tôn nên dần dà nàng đã mất đi khí phách ban đầu. Nàng thậm chí bắt đầu tin rằng tứ ca nói đúng, ngẫm lại, chính tứ ca cũng vậy thôi, dù có chính thê, hai năm rồi cũng đã nạp thêm ba thiếp, phong lưu vô độ.
Tiêu Tử Dư nghĩ thông suốt. Nàng thấy, mình cũng có thể miễn cưỡng chịu đựng vài ba nữ nhân ở bên hầu hạ chàng. Chỉ cần chàng cưới nàng, còn lại tất cả đều không quan trọng. Nhưng điều ấy không có nghĩa là, nàng có thể dung thứ một người danh chính ngôn thuận mà tồn tại bên cạnh chàng.
Phương Quân? Nàng ta là thứ gì chứ? Một đứa cô nhi không phụ mẫu, một kẻ ăn nhờ ở đậu, cho nàng ta xách giày còn là rẻ rúng, vậy mà dám mong được chàng đối đãi khác biệt?
Tiêu Tử Dư không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng quả thực đã rối loạn, ngay từ cái nhìn đầu tiên ở hội hoa nàng đã thấy bất an. Sau khi tam ca kể chuyện chùa Tây Hà, nỗi bất an ấy càng lúc càng mạnh.
Nàng rất sợ, sợ rằng Kính Thần thực lòng đã yêu người khác, sợ đến mức chẳng màng tôn nghiêm, phải tự thân xuất cung đến gặp người để hỏi cho rõ.
Lúc nàng đang chìm trong dòng suy nghĩ rối rắm thì lời nói giữa đám nam nhân đã đổi đề tài từ lúc nào. Nàng lắng nghe đôi câu, mới nhận ra họ đang bàn chuyện kỳ thi xuân năm tới. Người đang nói chính là Hàn Phi Trì.
Tiểu công tử Hàn gia xưa nay chẳng màng chuyện khoa cử, vậy mà lúc này lại hăng say bàn luận, còn ủ rũ than rằng: “Khá thật! Nếu sớm biết kỳ thi xuân năm nay do nhị ca làm chủ khảo, ta đã đi thi rồi!”
Phó Trác cười hỏi: “Thế nào, muốn lợi dụng thân tình với nhị ca đệ chắc?”
Lời ấy rõ là trêu ghẹo, Hàn gia là thế gia vọng tộc, hắn lại là trưởng tử đích xuất, nếu muốn dựa dẫm thì sớm đã có đường. Ai cũng biết Hàn Phi Trì từ nhỏ đã mê đuổi theo Tề nhị công tử, lời hắn nói chẳng qua vì kỳ thi xuân liên quan đến nhị ca nên mới đâm ra muốn chen chân. Kết quả lại khiến đại ca hắn tức đến muốn thổ huyết.
Hàn Phi Dự hận không thể đập vỡ đầu đệ mình mà xem trong đó rốt cuộc chứa những gì, giận dữ mắng rằng:
“Bao lần bảo đệ chuyên tâm học hành, lo kiếm cái danh hiệu đoàng hoàng! Đệ thì hay rồi! Kỳ thi hương lần trước nộp giấy trắng! Năm nay đến tư cách dự kỳ thi xuân cũng chẳng có! Mặt mũi Hàn gia bị đệ làm cho mất sạch rồi!”
Một trận mắng như sấm rền cũng không lay chuyển được Hàn Phi Trì, hắn vẫn lười biếng cợt nhả như cũ. Tiểu thần đồng năm xưa của Hàn gia, nay đã là kẻ thành tinh, dầu muối chẳng vào.
Hàn Phi Dự mắng chán rồi cũng lười phí sức thêm, chỉ thở dài một hơi, quay sang hỏi hai đệ đệ Tề gia mà rằng: “Kính An với Kính Khang năm nay cũng tham dự kỳ thi xuân phải không?”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 96: Vào đông (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
