Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 211: Về nhà (2)


Và chính vào ngày mà Tề Anh tiến cung tham dự lễ đăng cơ của tân hoàng đế, Thẩm Tây Linh cuối cùng cũng trở về Kiến Khang, trở về Phong Hòa Uyển.


Vào đầu tháng sáu khi loạn quân nổi dậy, Tề Anh không đưa nàng theo lên núi Hào Sơn mà để nàng lại tại Hoắc Châu, đồng thời còn phái Bạch Tùng ở bên bảo vệ. Lúc ấy, tình hình loạn lạc, Tề Anh lại luôn là người cẩn thận, đối với mọi việc đều quen thói dự liệu điều tồi tệ nhất, có lẽ là lo sợ nếu thất bại thì không thể đem nàng theo bên mình, cho đến khi mọi chuyện ổn thỏa, bụi đời lắng xuống mới dám đón nàng.


Thẩm Tây Linh tự hiểu tâm ý của chàng, mà lúc đó vết thương trên lưng nàng cũng rất nặng, thực không tiện di chuyển xa xôi cho nên không dám cãi lại, chỉ lặng lẽ đồng ý. Chàng hứa rằng sau khi tân hoàng đế lên ngôi sẽ đích thân đến Hoắc Châu đón nàng về, nàng vốn phải ngoan ngoãn, nhưng sau đó lại không chịu nổi sự chia ly, khi tình hình đã tạm ổn, nàng thuyết phục Bạch Tùng đưa nàng về Kiến Khang, chuẩn bị cho chàng một sự bất ngờ.


Năm năm rồi mới trở lại cố hương, dù tính cách của Thẩm Tây Linh giờ đã không còn nhạy cảm như thuở thiếu thời, nhưng vẫn không tránh khỏi tâm tư rối bời.


Nàng từ xa đã nhìn thấy cổng thành Kiến Khang, trong khoảnh khắc ấy lòng nàng tràn ngập cảm xúc, vừa của kiếp trước, vừa của kiếp này. Nàng nhớ lại lần đầu tiên bước qua cánh cổng này, đã vào đã ra biết bao lần, mặc dù lần cuối cùng nàng tưởng chừng sẽ không thể trở về nữa, nhưng như định mệnh, giờ đây nàng lại quay về nơi đây.


Giống như lá rụng về cội, trong lòng nàng vừa vui mừng ấm áp, lại không tránh khỏi cảm giác lo lắng, hoang mang. Nghĩ lại, đó chính là cảm giác mà người ta gọi là ‘gần cố hướng sinh lòng lo lắng’.


Xe ngựa lăn bánh, cuối cùng họ cũng vào thành, lúc ấy là buổi sáng, ánh mặt trời sáng nhất và rực rỡ nhất. Chợ sáng trong thành đang nhộn nhịp, người qua kẻ lại, tiểu thương gọi bán hàng trên phố, âm thanh quen thuộc đến mức khiến nàng vừa nghe đã thấy lòng ngẩn ngơ.


Nàng nhìn thấy những cảnh vật quen thuộc, những con kênh quen thuộc, những bộ y phục và kiểu tóc quen thuộc. Khi xe ngựa đi qua còn thấy những cửa tiệm mà nàng đã từng quản lý năm xưa, nàng cũng nhìn thấy Di Lâu, vẫn giống như trong ký ức của nàng, trông vẫn sáng sủa và đàng hoàng, nghe nói nó đã được các thương nhân khác mua lại và kinh doanh tốt suốt bao năm qua. Tất cả đều như cũ!


Không biết vì sao, Thẩm Tây Linh bỗng cảm thấy nước mắt đong đầy, trong lòng cũng dấy lên những cơn sóng, như thể toàn bộ tiếng ve kêu mùa hè ở Kiến Khang đều trở nên ồn ào, khiến nàng có chút bất an. Nhưng khi Bạch Tùng cuối cùng cũng dừng xe ngựa dưới chân núi Thanh Tế, lòng nàng lập tức trở nên yên tĩnh, bên tai không còn một chút âm thanh nào, im ắng như đang ở trong một giấc mơ.


Đúng vậy, giấc mơ. Năm năm qua, nàng đã mơ thấy Phong Hòa Uyển không biết bao nhiêu lần rồi, một trăm linh tám bậc đá bước lên núi, bóng tre xanh rì phủ kín núi, thậm chí mùi thơm của cỏ dại ven đường, tất cả đều rõ ràng trong trí nhớ, đối với nàng mà nói, không có gì là xa lạ.


Thẩm Tây Linh ngây ngẩn nhìn tất cả trước mắt, không thể tránh khỏi cảm giác như lạc vào mơ màng, lúc này, nàng lại nghe thấy Bạch Tùng bên cạnh nói: “Tới nhà rồi!”



Nàng ngẩn người, ngay lập tức trong lòng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ. Đúng vậy… đây là nhà của nàng. Trời đất bao la, sông núi rộng lớn, nàng có thể sống ở bất kỳ nơi nào, nhưng chỉ có nơi đây… mới là nhà của nàng.


Đôi mắt nàng cuối cùng cũng ngấn lệ. Thẩm Tây Linh từng bước theo những bậc đá trong núi, bước đi rồi lại bước đi, qua bao nhiêu khúc quanh mới thấy được cổng Phong Hòa Uyển, vẫn như xưa. Tường gạch ngói xanh, cánh cửa lớn vẫn treo hai chiếc đèn lồng, dòng chữ khắc trên bức cửa vẫn là nét bút quen thuộc, tất cả đều như mười năm trước.


Chỉ có điều, khi nàng gõ cửa, người mở cửa lại là một người xa lạ. Thấy nàng, gương mặt ấy đầy vẻ không quen thuộc, có lẽ ban đầu định đuổi nàng đi, nhưng khi nhìn thấy Bạch Tùng đứng sau lưng nàng thì mới thả lỏng cảnh giác.


Bạch Tùng khẽ ra hiệu bảo hắn cho Thẩm Tây Linh vào, nhưng tên gác cửa vẫn rất lưỡng lự, nói: “Bạch đại ca, xin đừng làm khó ta… Phong Hòa Uyển từ trước đến nay không cho phép người ngoài vào.”


Câu nói ấy khiến Thẩm Tây Linh không khỏi cảm khái, nàng bất giác nhớ lại đêm tuyết năm nào, khi nàng lần đầu tiên đến Phong Hòa Uyển. Cũng chính là tên gác cửa khi ấy đã nói như thế,  Bạch Tùng lúc ấy chỉ cười khẽ, trong ánh mắt cũng có nét tương tự như cảm xúc của Thẩm Tây Linh.


Hắn thở dài một tiếng, nhẹ nhàng nói với tên gác cửa:


“Nàng không phải người ngoài, công tử sẽ không trách đâu.”


Tuy vậy, tên gác cửa vẫn cố chấp, gương mặt vẫn đầy vẻ khó xử. Bạch Tùng lại nói thêm vài câu nữa hắn mới miễn cưỡng để Thẩm Tây Linh bước vào. Lúc đó, Phong Hòa Uyển mới hiện lên trước mắt nàng.


Những loài hoa theo mùa, những cảnh sắc tuyệt vời của khu vườn, những mái hiên, đình đài cao sang và thanh nhã, những con đường uốn lượn tĩnh mịch… Tất cả đều như trong ký ức của nàng, chẳng có gì thay đổi.


Như thể thời gian quay ngược, nàng lại trở về với những ngày tháng bình yên, êm đềm, những ký ức mê mẩn tâm trí ấy.


Nàng quá quen thuộc với nơi này, không kìm được bước chân, liền men theo con đường quanh co tiến đến Ốc Ngọc viện của mình. Vừa vào cổng, nàng đã thấy những dây nho nặng trĩu quả xanh mơn mởn. Chưa kịp suy nghĩ nhiều về cảm xúc trong lòng, nàng bỗng nghe thấy một tiếng kêu nhỏ của mèo.


Nàng cúi xuống nhìn, một con mèo nhỏ màu trắng như tuyết từ trong cổng chui ra, chập chững bước đi, chỉ tầm hai tháng tuổi. Đôi mắt mèo xanh biếc, đẹp đến lạ thường, như… như là Tuyết Đoàn của nàng năm xưa…



Nàng cúi đầu nhìn nó, vừa định đưa tay bế lên thì bỗng nghe thấy tiếng gọi từ trong nhà: “Tiểu Bạch! Mi là mèo hay là khỉ vậy? Sao hôm nay lại nghịch ngợm thế! Mau lại đây cho ta!”


Người trong nhà chạy ra, là Tử Quân. Khi nàng nhìn thấy Thẩm Tây Linh, ngẩn người đứng đó nhìn nàng không tin nổi, đến con mèo cũng quên cả đuổi theo.


May mắn thay, con mèo nhỏ không chạy đi mà lại vòng quanh chân nàng, dường như rất thích nàng, nằm xuống bên cạnh, để lộ cái bụng nhỏ.


Thâm Tây Linh cúi xuống ôm con mèo, rồi ngẩng đầu nhìn Tử Quân, nhẹ nhàng nói: “Tử Quân tỷ… lâu rồi không gặp.”


“Lâu rồi không gặp.”


Tử Quân vẫn đứng đó, ngơ ngác, nhìn nàng mà khe khẽ gọi: “Tiểu thư…”


“Tiểu thư.”


Cách gọi ấy khiến lòng Thẩm Tây Linh bỗng chấn động… Đúng vậy, nàng không nên được gọi là phu nhân, nàng phải là tiểu thư. Nàng đã trở về, nàng đã gặp lại những người quen thuộc ấy. 


Tử Quân lúc này mới như bừng tỉnh, liền chạy vội tới ôm lấy Thẩm Tây Linh, khóc nức nở, miệng vẫn không ngừng gọi: “Tiểu thư, tiểu thư… cuối cùng người cũng về rồi, người đã trở lại rồi…”


Cảnh tượng ồn ào này khiến con mèo trong tay Thẩm Tây Linh hoảng sợ chạy mất, cũng khiến những người khác trong viện nghe thấy mà chạy ra.


Là Thủy Bội. Ban đầu nàng định ra ngoài trách Tử Quân làm ồn, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Tây Linh cũng xúc động như vậy, nàng cũng không kìm được mà khóc theo. Mọi người đều xúc động đến mức tay chân run rẩy.


Thẩm Tây Linh mỉm cười, lau nước mắt, nhẹ nhàng nói với họ: “Chúng ta vào trong phòng thôi… vào trong rồi hẵng nói.”



Cả bọn đi vào trong phòng, đây cũng chính là nơi mà Thẩm Tây Linh vẫn còn nhớ rõ, chẳng có gì thay đổi.


Trong nhà sáng sủa và gọn gàng, chẳng hề giống như một nơi không có người ở suốt nhiều năm qua. 


Những vật dụng mà nàng để lại trước khi đi đều vẫn còn nguyên ở chỗ cũ, chẳng hạn như chiếc gương trang điểm, trâm cài, hộp phấn trên bàn trang điểm, chiếc khăn thêu trên giường… thậm chí là quyển sách cuối cùng mà nàng đọc trước khi bị binh lính bắt giam, sách vẫn dừng lại ở nơi nàng đã đọc dở. Mọi thứ đều như xưa.


Thủy Bội vẫn đang khóc, vừa khóc vừa kể cho nàng nghe rằng từ khi nàng đi, công tử ít khi về Phong Hòa Uyển nhưng vẫn căn dặn mọi người chăm sóc Ốc Ngọc viện, giữ cho mọi thứ ở đây không thay đổi. Họ đều hiểu, công tử đang đợi nàng quay lại. Dù lúc đó, chàng cũng không biết liệu nàng có thể trở lại hay không.


Thẩn Tây Linh lại rơi nước mắt, lúc này, nàng nghe thấy một tiếng kêu quen thuộc của mèo… ngay trên giường của mình.


Nàng nhìn qua, thấy Tuyết Đoàn vẫn trắng như ngày nào, chỉ là giờ đã lớn hơn nhiều, nằm trên chiếc chăn mềm mại, đuôi mèo lắc lư nhẹ nhàng, không còn hiếu động như trước.


Nó đã mười một tuổi rồi… Nó nhìn nàng, có vẻ nghi ngờ và cảnh giác, có lẽ nó đã không còn nhớ nàng. Khi nàng cố gắng đưa tay v**t v* nó, nó liền né tránh, lùi lại một bước, rồi ngửi ngửi tay nàng, vẫn không nhận ra nàng. 


Nàng thực sự là một người chủ vô trách nhiệm… đã bỏ đi lâu như vậy. Thầm Tây Linh cảm thấy trong lòng vừa buồn bã lại vừa vui mừng, ít nhất nàng còn kịp quay lại, có thể ở bên Tuyết Đoàn thêm chút thời gian nữa. Như vậy là đủ rồi.


Thủy Bội luôn là người chu đáo, thấy Tuyết Đoàn không nhận ra nàng, liền hiểu ngay tâm trạng thất vọng của nàng. Để làm nàng vui, nàng liền kể cho nàng một tin vui: “Phong Thường đã lấy Lục Tử rồi, hai người đã có bé con, là một bé gái rất đáng yêu, xinh xắn như ngọc.”


Thẩm Tây Linh nghe xong rất vui, lại hỏi họ đang ở đâu. Tử Quân vội vàng đáp: “Họ vẫn ở Phong Hòa Uyển, chỉ là hôm nay Phong Thường cùng Lục Tử ra ngoài mua sắm, chắc một lát nữa sẽ về thôi.”


Thật tốt! Lòng Sầm Tây Linh ngập tràn cảm giác trọn vẹn: Thủy Bội, Phong Thường, Tử Quân, Lục Tử, còn có Tuyết Đoàn… tất cả những gì nàng nhớ về đều còn ở lại, như một giấc mơ ngọt ngào, kéo dài mãi không dứt.


Nhưng vẫn còn một thiếu sót… Thanh Trúc không còn ở đây. Thẩm Tây Linh lặng lẽ đứng một lúc, rồi nhìn về phía ngọn núi phía sau. Thanh Trúc… ngươi sẽ mãi ở bên chúng ta.



Thẩm Tây Linh và mọi người cùng nhau đi lên núi. Ở đây trồng rất nhiều cây anh đào, rải rác khắp sườn núi, dù giờ đây hoa đã tàn, cành lá hơi trơ trọi, nhưng vào mùa xuân lại nở đầy những bông hoa đẹp đẽ. Hơn nữa, mỗi năm vào tháng ba, hội hoa của núi Thanh Tế lại được tổ chức, lúc ấy lại vô cùng náo nhiệt, đầy sức sống.


Đây là một nơi an nghỉ tuyệt vời. Thẩm Tây Linh đã chọn nơi này làm mộ cho Thanh Trúc.


Bạch Tùng tự tay chôn cất hắn, ngay dưới một cây anh đào cao lớn, xung quanh là dòng suối chảy róc rách, chim hót líu lo, hoa cỏ nở rộ. Toàn bộ quá trình, hắn đều im lặng. Im lặng xới đất, im lặng đặt quan tài vào lòng đất, im lặng đứng bên mọi người, im lặng nhìn mọi người rơi lệ.


Hắn nhìn có vẻ không quá đau thương, chỉ là vết sẹo ở giữa lông mày trái bỗng dưng lại trở nên đậm hơn, có lẽ là vì hắn vô thức cau mày.


Thẩm Tây Linh thấy thế, bất giác nhớ lại hình ảnh của Tề Anh vào đầu tháng sáu, khi từ cơn bệnh tỉnh lại, nghe tin Thanh Trúc đã qua đời. Lúc ấy, chàng cũng im lặng như vậy, kiềm chế và kín đáo nhưng trong đôi mắt lại thoáng lên một nỗi sầu bi sâu đậm. Nàng hiểu, họ đều coi Thanh Trúc như người thân trong gia đình.


Thẩm Tây Linh đắm chìm trong những suy nghĩ ấy, trong khoảnh khắc, bóng cây xanh trước mắt như chuyển dần thành bóng tre, người đã khuất như mơ hồ trở lại với dáng dấp của thiếu niên năm xưa, trưởng thành, nghiêm nghị, nhưng đôi khi lại có chút ngây ngô và dễ mềm lòng.


Hắn như bước ra từ bóng tre, nhẹ nhàng nhắc nhở mọi người: “Đừng quá bi lụy, ta đã về nhà rồi, từ nay không còn nuối tiếc gì nữa.”


Suốt nhiều tháng qua, Thẩm Tây Linh đã trải qua quá nhiều sóng gió, lại thêm chuyến trở về từ Hoắc Châu đến Kiến Khang cũng gian nan. Nàng thực sự cảm thấy mệt mỏi, đến mức không còn sức để dùng bữa trưa, chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi.


Thủy Bội và mọi người đều rất vui mừng khi thấy nàng trở lại, nàng nói điều gì họ đều vui vẻ đáp ứng. Một người thì chuẩn bị trải giường mới cho nàng, người khác lại vào bếp lo liệu một bữa tiệc chiêu đãi nồng hậu. Cả không khí tràn ngập sự chăm sóc ấy khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy ấm lòng, nàng chỉ nằm trong căn phòng quen thuộc, cảm giác thư thái kỳ lạ lan tỏa trong lòng. Chẳng mấy chốc, nàng đã thiếp đi.


Nàng không rõ mình đã ngủ bao lâu, có lẽ chỉ vài nén hương, hoặc cũng có thể là vài canh giờ. Dù thế nào, khi nàng tỉnh dậy, Tề Anh đã về rồi, chàng đang ngồi bên giường nàng.


Chàng ngồi cạnh nàng, tay cầm một cuốn sách, mà nàng lại phát hiện mình đang nằm nghiêng, không biết thế nào lại tựa đầu lên đùi chàng. Ban đầu chàng không nhận ra nàng đã tỉnh, vẫn chăm chú vào cuốn sách, mãi đến khi nàng cử động nhẹ, chàng mới đặt sách xuống, cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt ẩn chứa một sự dịu dàng kín đáo.


Giọng chàng trầm ấm: “Nàng tỉnh rồi à?”


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 211: Về nhà (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...