Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 212: Về nhà (3)


Nàng mê man trong giấc ngủ, ánh mắt còn nặng trĩu, chẳng thể mở mắt ra, chỉ thấy ánh sáng rực rỡ từ ngoài rèm chiếu vào, chắc hẳn giờ đã là giữa trưa.


Nàng dụi mắt, khẽ cọ vào chân chàng, mơ màng đáp một tiếng “Vâng”.


Chàng mỉm cười, nghiêng người đặt cuốn sách lên chiếc tủ nhỏ bên giường, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy nàng, hỏi: “Sao không đợi ta tới Hoắc Châu đón nàng?”


Chàng xoa nhẹ lên khuôn mặt ấm áp của nàng, mang chút trách móc, nói: “Nàng một mình, chẳng phải nguy hiểm lắm sao?”


Bàn tay chàng hơi lạnh khiến cho tâm trí của Thẩm Tây Linh càng tỉnh táo hơn. Nàng mỉm cười, rồi lười biếng ngồi dậy, lại nép vào lòng chàng, kéo nhẹ tay áo chàng, dịu dàng nói: “Ta lợi hại như vậy, sao có thể gặp nguy hiểm được chứ?”


Để lộ chút đắc ý pha lẫn chút làm nũng, làm cho Tề Anh không khỏi bật cười. Quả thật, nàng rất mạnh mẽ, ban đầu chàng còn tưởng nàng là cô nương yếu đuối cần phải che chở, nhưng qua một lần hiểm nguy, chàng mới nhận ra mình đã sai lầm, nàng đã trưởng thành, đủ sức bảo vệ cả tính mạng của chàng.


Chàng ôm nàng chặt hơn một chút, nói: “Ừ, nàng thật sự lợi hại.”


Giọng chàng mang chút bất đắc dĩ, lại tràn đầy yêu chiều, làm cho Thẩn Tây Linh bật cười khúc khích. Nàng ôm lấy cổ chàng, nhẹ nhàng hôn lên gò má chàng, như một con mèo nhỏ duỗi mình trong lòng chàng, mơ màng gọi: “Nhị ca…”


Đó là dáng vẻ nàng thường khi làm nũng với chàng. Hai người tình ý thắm thiết, lại quay về nơi mà cả hai đều rất quen thuộc là Phong Hoà Uyển, ngay trên chiếc giường của nàng. Có thể nói là tất cả mọi yếu tố đều thuận lợi, nếu không buông thả một phen thì quả thực có vẻ không hợp tình. Tuy nhiên, Tề Anh vẫn còn lo lắng về vết thương trên lưng nàng, vì vậy chàng không thể không kiềm chế thật nhiều, nén lại d*c v*ng và hỏi nàng: “…Vết thương của nàng thế nào rồi?”



Vết thương ấy chàng đã từng thấy khi còn ở Tương Châu, lúc ấy nàng vì lo cho chàng mà ngày đêm quên ăn quên ngủ, chẳng kịp bôi thuốc. Đến khi chàng tỉnh lại vết thương đã gần như lở loét, nặng đến mức khiến chàng hoảng hốt, nhưng điều khiến chàng lo lắng hơn cả là sự đau lòng.


Tiểu cô nương này, vốn thích làm nũng với chàng, chỉ cần một chút việc nhỏ cũng tìm cách khiến chàng phải thương xót. Tuy nhiên, lần này nàng thực sự bị thương rất nặng, thế mà lại chẳng hề than thở nửa lời. Mấy ngày đầu tháng sáu, nàng vẫn luôn tỏ ra cứng cỏi, chẳng hề than vãn một câu, chỉ thúc giục chàng mau chóng lên đường đến núi Hào Sơn giải quyết đại sự, bảo chàng đừng bận tâm đến vết thương nhỏ của nàng.


Chàng biết nàng không muốn khiến chàng lo lắng… Nhưng càng nàng như vậy, chàng lại càng nhớ thương và đau lòng hơn. Chàng đã yêu nàng sâu đậm đến vậy rồi.


Giờ phút này, tiểu cô nương đang nằm trong lòng chàng, nụ hôn vừa rồi khiến mặt nàng ửng đỏ, khuôn mặt xinh đẹp mê người lại đầy dụ hoặc, giọng nói nhẹ nhàng êm ái, đầy quyến rũ, nàng giận dỗi: “Chẳng đau gì nữa, lừa chàng thì ta cún con đó.”


Tề Anh vẫn không yên lòng, nhìn nàng một hồi rồi lại đứng dậy, cầm lấy một hộp thuốc mỡ trên tủ nhỏ cạnh giường.


Chàng chưa kịp nói gì thì Thẩm Tây Linh đã vội vã nhăn mặt, vội vàng lùi lại góc giường, nói: “Đã khỏi hết rồi mà, sao còn phải bôi thuốc? Ta không bôi đâu.”


Tề Anh nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, giọng nói ấm áp: “Ta đã hỏi qua đại phu, nói rằng vết thương của nàng vẫn cần phải bôi thuốc thêm một thời gian nữa, chẳng phải nàng bảo không đau sao? Vậy sao lại tránh đi?”


Thẩm Tây Linh vẫn không chịu, lại cãi vã thêm một lúc với Tề Anh cho đến khi cuối cùng chàng nghiêm mặt, khí độ trở nên nghiêm nghị như một bậc trưởng bối, nàng đành phải khuất phục, ngoan ngoãn để chàng làm theo.


Ai… Cái tật sợ chàng từ hồi nhỏ chẳng biết đến bao giờ mới sửa được đây?


Thẩm Tây Linh cảm thấy hơi buồn bã nhưng cũng chẳng có cách nào khác, đành không cam tâm tình nguyện mà cởi y phục ra, mềm mại nằm sấp trên giường, để lộ t*m l*ng tr*ng n*n, mịn màng của mình.



Tuy nhiên… trên lưng nàng lại có hai vết thương xấu xí, là những vết sẹo mà nàng phải chịu khi chắn tên cho chàng. Những vết thương này đã để lại dấu vết từ một tháng trước, đến nay hầu như đã lành, cơn đau chắc hẳn đã không còn quá dữ dội, chỉ là vết thương vẫn còn rõ ràng. Tề Anh thậm chí có thể tưởng tượng được lúc ban đầu vết thương ấy trông như thế nào, máu me tả tơi…


…Nàng lúc đó phải đau đớn đến mức nào? Chỉ thiếu một chút nữa thôi, những mũi tên ấy đã có thể cướp đi tính mạng của nàng. Chàng suýt chút nữa đã phải mất đi nàng. Cảm giác sợ hãi còn vương lại khiến tay Tề Anh hơi run rẩy, thậm chí trước mặt mình là một cảnh sắc yêu kiều như vậy chàng cũng không thấy động lòng. Sắc mặt chàng đượm buồn, nhẹ nhàng bôi thuốc cho nàng, ánh mắt chất chứa nỗi xót xa không sao tả xiết.


Lúc này, sự im lặng lại khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy bất an, nàng biết trên lưng mình có những vết thương xấu xí, giờ nhìn thật khó coi. Dù nàng vốn không quá quan tâm đến sắc đẹp, cũng biết Tề Anh không để tâm đến những thứ đó, nhưng chẳng hiểu sao, nàng lại rất để ý chuyện này, và càng không muốn để chàng thấy một mặt xấu xí của mình.


Nàng mong muốn luôn đẹp trong mắt chàng… Ít nhất, không thể xấu. Vì thế, Thẩm Tây Linh lúc này thực sự có chút xấu hổ. Dù bên ngoài nàng vẫn ngoan ngoãn để chàng bôi thuốc, nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an. Sự im lặng này, đối với nàng mà nói, thật như cực hình, nàng hơi không vui, lại có chút tủi thân. Đợi đến khi Tề Anh nhận ra, chiếc gối đã lấm tấm vết nước mắt của nàng.


Nàng lại lặng lẽ khóc. Tề Anh giật mình, vội vàng hỏi nàng có đau không, nhưng nàng im lặng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. Chàng đau lòng vô cùng, bế nàng vào lòng, gọi nhẹ “Văn Văn” hỏi nàng rốt cuộc là sao rồi.


Nàng vừa lau nước mắt vừa nhỏ giọng nói: “Xấu…”


Chàng một lúc lâu không hiểu, rồi nghe thấy nàng vừa thút thít vừa nói thêm: “Ta không muốn để chàng thấy ta xấu…”


Tề Anh: “…”


Chàng thực sự không ngờ nàng lại để ý đến chuyện này, trong lòng vừa cảm thấy bất lực vừa có chút buồn cười. Chàng thở dài, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng đang lau nước mắt, vừa lau cho nàng vừa cười mắng: “Khóc mà càng ngày càng kỳ cục.”


Thẩm Tây Linh hừ một tiếng, tâm trạng nhỏ còn chưa hết giận. Tề Anh mỉm cười, lại nhìn vào lưng nàng. Nàng tức giận, định đẩy chàng ra, nhưng không ngờ chàng lại dùng một chút sức lực quay nàng lại. Khi nàng kịp nhận ra… chàng đã đặt một nụ hôn lên vết thương của nàng.



Chàng nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo của nàng, cảm giác tê dại lan tỏa từ lưng nàng ra đến đầu ngón tay, có một khoảnh khắc nàng cảm thấy mình như muốn tan ra, tan vào trong lòng chàng, tan thành một dòng nước, không còn thể xác, không còn xương cốt, chẳng bao giờ có thể đứng dậy được nữa.


…Sao nàng lại yêu chàng nhiều đến vậy chứ? 


Thẩm Tây Linh trong lòng thở dài, rồi cảm thấy mình lại bị chàng ôm chặt từ phía sau, giọng nói của chàng bên tai nàng, dịu dàng nói: “Rốt cuộc phải đẹp đến mức nào mới làm nàng vừa lòng? Huống hồ, nàng không hề xấu.”


“Dù thật sự có xấu…” Giọng chàng nghiêm túc hơn: “Ta cũng sẽ yêu nàng cả đời.”


Yêu.


Nghĩ lại, tình cảm giữa họ đã bền chặt suốt bao năm, nhưng nhắc đến chữ ‘yêu’ lại thật ít ỏi. Có lẽ vì cả hai đều không phải người dễ nói ra tình cảm, nhất là chàng, càng ít nói hơn nàng. Nhưng lúc này, chàng lại nói ra từ ấy, chẳng phải là trang trọng hay cầu kỳ gì mà chỉ đơn giản, tự nhiên, lại khiến nàng cảm nhận được sự chân thành từ tận đáy lòng.


Chàng thật sự yêu nàng… chẳng cần nàng phải nghi ngờ hay lo lắng điều gì.


Khóe miệng Thẩm Tây Linh không thể kiềm chế được mà mỉm cười, những cảm xúc khó tả lúc nãy cũng dần tan biến, nàng lập tức nhận ra mình vừa rồi thật sự rất ngốc nghếch và có phần đáng cười. Nàng cảm thấy xấu hổ hơn, nhưng lại không muốn để chàng phát hiện ra. Vì vậy, nàng im lặng một lát rồi vội vã nghĩ cách chuyển chủ đề, nhưng sau một hồi lại chỉ có thể hỏi chàng, hôm nay buổi lễ đăng quang có thuận lợi không?


Tề Anh biết rõ tâm tư của nàng, nhưng cũng không vạch trần, chỉ lặng lẽ giúp nàng chỉnh lại áo, đáp: “Mọi chuyện đều bình thường, không có gì trở ngại.”


Tuy nhiên, Thẩm Tây Linh nghe xong câu ấy trong lòng vẫn không khỏi lo lắng. Nàng tuy đã hỏi câu này vì muốn đổi chủ đề, nhưng thật ra ngay cả khi không có lý do này, nàng cũng muốn hỏi. Lý do rất đơn giản, vì nàng hiểu rằng tình huống của chàng lúc này khá phức tạp, quả thật giờ chàng đã hoàn toàn nắm giữ quyền lực, không còn bị ai chi phối như trước, nhưng lại phải đối mặt với nhiều vấn đề mới. Ví như ánh mắt của triều thần và những lời đàm tiếu của thiên hạ. Ví như vị hoàng đế nhỏ tuổi kia.



Câu “làm khó” này có chút mơ hồ, Thẩm Tây Linh đương nhiên hiểu rằng hiện nay trong triều Đại Lương sẽ không có ai dám trực tiếp đối đầu với Tề Anh, nhưng những sóng ngầm dưới mặt nước thì không ai có thể đoán trước được. Nàng đặc biệt lo lắng về những đại thế gia cũ, những người này có thể ngoài mặt tỏ ra khuất phục, nhưng sau lưng thì âm thầm chống đối. Bây giờ thiên hạ vừa mới được ổn định, sự bất ổn này có thể sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường.


Chưa kể những bút mực của văn nhân lợi hại thế nào? Họ sẽ nói gì về chàng, viết gì về chàng? Nàng gần như có thể hình dung ra, họ sẽ vẽ chàng thành kẻ phản nghịch, thành gian thần.


Trong ánh mắt của tiểu cô nương là một nỗi lo lắng nhẹ, nhưng trái lại, nét mặt của Tề Anh lại rất bình thản. Thế gian công bằng, khi có được điều này, chắc chắn sẽ phải đánh đổi điều khác. Nếu chàng đã có được quyền lực trong triều thì đương nhiên phải từ bỏ danh tiếng của bản thân, chẳng có gì phải tiếc nuối. Chàng đã sớm có sự chuẩn bị từ năm năm trước, khi hợp tác với Cố Cư Hàn để khởi xướng cuộc chiến tranh khi ấy.


Lúc này, chàng vỗ vai nàng, an ủi: “Những gì có được đều là vật ngoài thân, những gì mất đi cũng thế, không cần phải lo lắng.”


Thẩm Tây Linh nghe xong thì mỉm cười. Chàng vốn là người rộng lượng, càng sống lâu càng trở nên thản nhiên. Ngay cả việc sẽ để lại danh tiếng gì trong sử sách cũng không màng. Thẩm Tây Linh nghĩ lại, cảm thấy mình so với chàng còn thiếu sót rất nhiều, có lẽ sau này nàng cần phải rèn luyện bản thân thêm nhiều.


Nàng im lặng một lúc rồi lại hỏi: “… Còn ấu đế thì sao? Hắn ta thế nào rồi?”


Chưa đợi Tề Anh trả lời, Thẩm Tây Linh đã nhíu mày, tiếp lời: “Hắn từng tận mắt chứng kiến cuộc loạn chiến ở núi Hào Sơn, một đứa trẻ bốn, năm tuổi đã biết phân biệt đúng sai, làm sao có thể không để tâm? Lớn lên chắc chắn sẽ nhớ mãi, có thể còn xem chàng là kẻ thù.”


Nói đến đây, nàng bĩu môi, vẻ mặt hơi có chút phẫn nộ: “Huống chi hắn có bậc phụ mẫu như vậy, làm sao có thể nuôi dạy thành một đứa trẻ tốt? Chắc chắn sẽ khiến người ta phải lo lắng.”


Lời này mang chút hận thù, Tề Anh chỉ mỉm cười, hỏi: “Phụ mẫu như thế nào? Nàng biết được gì rồi?”


Thẩm Tây Linh làm vẻ mặt ‘đương nhiên là ta biết rồi’, càng thêm tức giận, nói: “Bọn họ đã từng hành hạ chàng như vậy, lại còn khiến chàng vướng vào ngũ thạch tán, sao có thể là người tốt?”


Khi nói đến ngũ thạch tán, nàng càng thêm phẫn nộ, không kiềm được mà ôm chặt lấy Tề Anh, giọng điệu cũng dịu xuống, nói: “Không ai được phép làm tổn thương chàng…”


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 212: Về nhà (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...