Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 172: Lễ Dục Phật (2)


Thẩm Tây Linh đâu có nhiều điều kiêng kỵ như vậy. Thứ nhất, tâm trí nàng chẳng để ở đây, không có ý tranh giành tình cảm với Tiết Nguyên. Hơn nữa, những sóng gió nàng đã trải qua quá lớn, chuyện như Tiết Nguyên giận dỗi, trẻ con như vậy, đâu đủ khiến nàng phải động lòng. 


Thứ hai, tiểu thư Tiết gia dù luôn có chút khúc mắc với nàng, nhưng nàng cũng nhận thấy bản tính nàng ấy là lương thiện. Trái lại, Thẩm Tây Linh từ trước vẫn cảm thấy chính sự xuất hiện của mình đã cản trở duyên phận giữa nàng và Cố Cư Hàn, vì vậy nàng luôn cảm thấy có lỗi và nhẫn nhịn. Hôm nay Tiết Nguyên chủ động đến thăm, nàng lại càng không nỡ để nàng phải chịu cảnh ‘mời mà không được vào’.


Thẩm Tây Linh sai người mời tiểu thư Tiết gia vào, chuẩn bị trà ngon quả ngọt để tiếp đãi, lại dọn dẹp một chút rồi mới vào chính phòng gặp mặt.


Tiểu thư Tiết gia dù vẫn giữ thái độ không mấy thân thiện với nàng, nhưng thực tế vẫn âm thầm quan tâm, lặng lẽ dò hỏi xem nàng đã khỏe lại chưa. Thẩm Tây Linh thấy vậy cảm thấy nàng thật dễ thương, liền trả lời từng câu hỏi và cảm ơn nàng. Có lẽ vì vậy mà Tiết Nguyên cảm thấy hơi ngại ngùng, vội vàng chuyển sang chuyện khác, nhận lấy một cây trâm vàng từ tay nha hoàn và cẩn thận gói trong chiếc khăn lụa.


Nàng giao cây trâm cho Liên Tử, bảo nàng chuyển cho Thẩm Tây Linh, rồi nói: “Hôm nay ta đến là để trả lại cây trâm cho phu nhân, hôm trước bảo là làm rơi ở phủ Trung Thừa Ngự Sử, chỉ là lúc đó mọi chuyện hỗn loạn, không tìm được, gần đây Chung phu nhân mới tìm thấy, nhờ ta đem đến cho phu nhân.”


Lời này vừa nghe là đã rõ là nói dối.


Chung phu nhân là người như thế nào, cả kinh thành này, người tỉ mỉ chu đáo nhất chính là bà ta, từ lâu đã biết mối quan hệ mơ hồ giữa Tiết Nguyên và phủ Quốc Công, sao lại có chuyện bà ta tìm Tiết Nguyên để trả trâm? Chắc chắn là Tiết Nguyên lợi dụng mối quan hệ giữa cô mẫu mình và Chung phu nhân, nhờ bà ấy đưa cơ hội này tới, còn mục đích gì thì không thể biết được.


Thẩm Tây Linh thấy rất rõ, nhưng cũng không muốn vạch trần, chỉ theo lời Tiết Nguyrn nhìn cây trâm một lát rồi lắc đầu nói: “Cảm ơn Tiết tiểu thư đã quan tâm, nhưng cây trâm này không phải của ta, có lẽ là của người khác.”


Đương nhiên cây trâm này không phải của nàng, hôm đó nàng bảo là làm mất trâm chỉ là một cái cớ, thực ra cây trâm vàng ấy vẫn yên ổn nằm trong tay áo nàng. Cũng khó cho Chung phu nhân đã bỏ ra bao ngày tìm kiếm, lại khó cho tiểu thư Tiết gia tận tâm mang đến.



Tiết Nguyên nghe nói cây trâm không phải là của Thẩm Tây Linh, đôi mày liễu khẽ nhíu lại, có vẻ hơi lo lắng, khi nha hoàn trả lại trâm, nàng liền tỏ vẻ vội vàng muốn rời đi, nói: “Vậy ta lại đi nói với Chung phu nhân, bảo bà ấy tìm lại xem sao.”


Thẩm Tây Linh biết rõ cây trâm căn bản là không hề mất, thấy Tiết Nguỷen vội vàng như vậy, nàng cảm thấy có chút áy náy, nhưng không thể nói ra sự thật, chỉ có thể nói: “Một cây trâm thôi, cũng không đáng bao nhiêu, tiểu thư và Chung phu nhân không cần phải vất vả thêm nữa, cứ như vậy đi.”


Đây là một câu rất bình thường, nhưng không ngờ Tiết Nguyên nghe xong lại tức giận, lập tức trợn tròn mắt nói: “Cây trâm này chẳng phải là do tướng quân đã đặc biệt giành chiến thắng trong trận đấu kích cúc để tặng cho phu nhân sao? Đồ ngài ấy tặng, phu nhân sao có thể không trân trọng như vậy?”


Thẩm Tây Linh nghe vậy liền sững sờ, lúc này mới hiểu ra, hóa ra Tiết Nguyên cực kỳ lo lắng tìm cây trâm cho nàng chỉ vì nó có liên quan đến Cố Cư Hàn.


Nàng thật sự không có mục đích gì, chủ động đến phủ Quốc Công gửi trâm mà chẳng phải lúc nào cũng cố tình chọn thời điểm có Cố Cư Hàn ở đó, rõ ràng không phải vì muốn tình cờ gặp mặt hắn. Nàng cũng không có ý muốn giấu cây trâm Cố Cư Hàn tặng, ngược lại rất tận tâm giúp Thẩm Tây Linh tìm lại. Chỉ vì nàng rất thích Cố Cư Hàn, cho nên mọi thứ có liên quan đến hắn nên đều muốn bảo vệ.


Với tình cảm này, Thẩm Tây Linh không khỏi cảm động, cũng khiến nàng nhớ đến chính mình, nàng thật sự cũng yêu Tề Anh như vậy, may mắn là nàng đã từng nhận được sự đáp lại, còn Tiết Nguyên thì…?


Sau khi tỉnh mộng, Thẩm Tây Linh càng thêm nhiều suy ngẫm về chuyện nhân sinh, càng cảm thấy rằng đời người thay đổi quá nhiều, dù là niềm vui nhỏ bé cũng cần phải trân trọng. Nàng thật sự không muốn làm hỏng duyên phận tốt đẹp của người khác, vì thế hôm nay mới nói với Cố Cư Hàn về chuyện của Tiết Nguyên, nghĩ cách giúp họ hàn gắn, sửa lại lỗi lầm của mình.


Nàng ngắn gọn nói với Cố Cư Hàn về sự tình của cây trâm, rồi nghiêm túc nói: “Tiểu thư Tiết gia ta thấy rất tốt, điều tốt nhất là nàng thật lòng với tướng quân. Nếu tướng quân đồng ý, việc cưới nàng làm chính thê ta sẽ giúp ngài lo liệu, cũng không phiền gia đình tướng quân phải bận tâm, như vậy cũng là chuyện vui cho cả hai, chắc chắn Tiết gia cũng sẽ vui mừng.”


Nàng nói bằng giọng dịu dàng, vẻ mặt chân thành, nhưng lại khiến ánh mắt Cố Cư Hàn trở nên u sầu hơn. Hóa ra, lúc ấy nàng suýt chút nữa đã đánh mất cây trâm chỉ vì muốn gặp Tề Kính Thần một lần.


Dĩ nhiên, Cố Cư Hàn hiểu rõ vị trí của người kia trong lòng nàng. Nàng nhớ thương người kia đã năm năm, vì một lần gặp mặt, nàng có thể vứt bỏ tất cả, chứ đừng nói đến cây trâm mà hắn tặng, ngay cả tính mạng của mình nàng cũng có thể bỏ ra. 



Dù sao, người kia cũng từng vì bảo vệ nàng mà hy sinh tính mạng, giữa họ đã có những mối liên hệ sâu sắc đến mức không có gì là quá đáng. Dù họ có làm gì đi nữa đều là hợp lý, không có chuyện vượt quá giới hạn. Nhưng hắn vẫn không thể tránh khỏi cảm giác chán nản.


Có lẽ cho đến nay nàng vẫn chưa biết được hắn có tình cảm đặc biệt với nàng. Khi mới thành hôn, nàng cảnh giác vô cùng và còn mang nỗi đau trong lòng, vì vậy hắn không thể bày tỏ điều gì, trái lại còn phải giấu kín tất cả trong lòng. 


Hắn đã định chờ đợi nàng dần dần vượt qua những cảm xúc cũ rồi mới nói rõ lòng mình, nhưng không ngờ rằng trong năm năm qua, nàng càng lúc càng chìm sâu vào ký ức, hoàn toàn không thể quên được người kia. Vì thế hắn cũng phải tiếp tục giấu kín, đóng vai người huynh trưởng, người bằng hữu của nàng, không biết sẽ kéo dài đến khi nào. Kết quả là hôm nay, nàng lại muốn vì hắn mà cưới thê.


Hắn đương nhiên hiểu rằng nàng là vì muốn tốt cho hắn, nàng hy vọng hắn có một gia đình thực sự, cũng hy vọng hắn có con cái. Một người như hắn, thường xuyên phải ra chiến trường, việc có con nối dõi là điều vô cùng quan trọng.


Hắn cũng không phải không hiểu, chỉ là hắn không muốn cưới người khác vào cửa. Hắn luôn cảm giác rằng nếu hắn cưới người khác, nàng sẽ rời đi, giống như nàng cuối cùng đã tìm được lý do để rời xa hắn.


Hắn không muốn để nàng đi, hơn nữa, chuyện liên quan đến Tề Kính Thần…


Ánh mắt của hắn lại trở nên sâu lắng.


Cố Cư Hàn thở dài một hơi, rồi đặt đũa xuống, nhìn Thẩm Tây Linh, trong lòng lần đầu tiên nảy sinh một ý muốn ngay lập tức bày tỏ tình cảm với nàng. Ánh mắt hắn tràn đầy cảm xúc, nhìn nàng mà nói: “Tây Linh, ta không cô đơn, trong phủ này có nàng, ta cảm thấy tất cả đều rất tốt.”


Câu này thực ra không có gì quá mức, dù hắn chỉ là bằng hữu, huynh trưởng của nàng cũng hoàn toàn có thể nói như vậy. Nhưng Thẩm Tây Linh quá nhạy cảm, nàng lập tức nhận ra trong ánh mắt hắn có chút khác biệt.


Nàng nhìn Cố Cư Hàn, cũng mơ hồ nhận ra trong mắt hắn có một tia sáng khác biệt, thứ ánh sáng mà nàng có chút quen thuộc, giống như nàng từng nhìn Tề Anh như vậy và Tề Anh cũng đã nhìn nàng như thế. Họ đều biết đó là ánh mắt như thế nào.



Nàng thậm chí vội vã đứng dậy. Hành động đột ngột này khiến không khí trở nên lúng túng, Thẩm Tây Linh cảm thấy càng thêm khó xử. Nàng nghĩ có lẽ mình đã lo lắng quá, nếu nàng hiểu sai Cố Cư Hàn, thì hành động đứng dậy này thật sự rất không đúng.


Nhưng lúc đó nàng không thể lo nghĩ nhiều, chỉ có thể vội vàng nói: “Ta… ta ăn xong rồi, cảm thấy hơi đau đầu, muốn về phòng nghỉ ngơi.”


Nói xong, nàng không kịp đợi Cố Cư Hàn trả lời, liền vội vã bước ra khỏi cửa tiểu hoa sảnh.


Cố Cư Hàn nhìn theo bóng lưng vội vã của nàng, tâm trạng lại trở nên phức tạp. Hắn biết mình đã sai, quá vội vàng, làm nàng sợ hãi bỏ chạy. Hắn vốn không phải là người nóng vội, trên chiến trường bao nhiêu trận đánh khó khăn hắn cũng đã chứng kiến, sự rèn luyện về kiên nhẫn và kiềm chế cũng đã trải qua rất nhiều.


Vậy sao hôm nay hắn lại hành xử bất thường như vậy? Có phải là do sự xuất hiện đột ngột của Tề Kính Thần khiến hắn cảm thấy nguy cơ? Hay là vì nàng mơ hồ muốn rời đi mà khiến hắn hoảng sợ? Cố Cư Hàn thở dài.


Tây Linh, đến giờ nàng vẫn chưa hiểu. Người kia… cuối cùng cũng không thể cho nàng một tương lai lâu dài.


Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến lễ Dục Phật mồng tám tháng tư.


Lễ Dục Phật hay còn gọi là lễ Phật Đản, được cho là ngày sinh của Thích Ca Mâu Ni. Lễ hội này vốn bắt đầu từ phía đông Giang Nam, sau này ảnh hưởng đến Bắc Nguỵ, trở thành một truyền thống. 


Vào mỗi ngày mồng tám tháng tư, các chùa thường tổ chức lễ tụng kinh, tắm tượng Phật Thích Ca Mâu Ni bằng nước thơm và tín đồ phật giáo cũng thường hành thiện vào ngày này. Các chùa danh tiếng ở thượng kinh vào lễ Dục Phật cũng đều tổ chức lễ hội, trong đó chùa Ngọc Phật do hoàng gia xây dựng, năm nào cũng được Nguỵ đế tự mình đến tham dự.


Cố Tinh Kỳ mong chờ ngày này để được ra ngoài, vì thế mấy ngày nay nàng rất ngoan ngoãn, thơ văn đều học thuộc rất vững vàng. Ngay cả khi làm bài tập cũng cẩn thận, khiến cho lão sư và phụ thân đều rất hài lòng, cuối cùng cũng được phép ra ngoài tham gia lễ hội.



Nàng vui mừng khôn xiết, sáng sớm hôm ấy đã sửa soạn xong xuôi, chạy ngay đến viện của tẩu tẩu, đúng lúc thì đại ca và tẩu tẩu cũng từ trong viện đi ra.


Nàng ngoan ngoãn chào hỏi huynh trưởng rồi lại chạy đến bên tẩu tẩu làm nũng, mong rằng khi trở về từ chùa Ngọc Phật, có thể tiện đường ghé vào Di Lâu để ăn uống một chút. Thẩm Tây Linh vốn luôn yêu quý nàng, gật đầu đồng ý.


Cố Tinh Kỳ vô cùng vui vẻ, từ trong viện ra đến cổng phủ, suốt dọc đường đều bám lấy Thẩm Tây Linh. Khi ra đến cổng phủ, thấy cả nhà Cố gia đã chuẩn bị sẵn sàng lên xe.


Mọi người lần lượt chào hỏi Cố Cư Hàn, huynh ruột của Tinh Kỳ là Cố Cư Thịnh thấy nàng dính chặt bên cạnh tẩu tẩu, không khỏi cảm thấy bất lực, cười nói: “Sáng nay còn nói không thấy nha đầu quậy phá đâu, thì ra lại đi quấy rầy trưởng tẩu rồi, nhanh qua đây, xe ngựa của muội đang ở bên đây này.”


Nói xong, hắn lại xin lỗi Thẩm Tây Linh, nàng mỉm cười, nói: “Tam đệ không cần khách sáo, Tinh Kỳ rất ngoan, không gây phiền toái gì.”


Cố Cư Thịnh lịch sự cảm ơn tẩu tẩu, rồi gọi Cố Tinh Kỳ qua. Cố Cư Hàn chỉ cười, vẫy tay nói: “Nếu muội ấy thích đi theo tẩu tẩu thì cứ để muội ấy đi.”


Rồi quay lại dặn Cố Tinh Kỳ: “Trên xe phải ngoan ngoãn, đừng làm phiền tẩu tẩu.”


Nói xong, hắn gật đầu với Thẩm Tây Linh, bảo tên sai vặt dẫn ngựa của hắn đi, quyết định tự mình cưỡi ngựa đến đó.


Thẩm Tây Linh không nói gì, chỉ dẫn Cố Tĩnh Kỳ lên xe ngựa, không lâu sau, xe ngựa đã hướng về núi Già Mạc, nơi có chùa Ngọc Phật.


Cố Tinh Kỳ suốt dọc đường đều không yên lòng, nàng nghĩ, đại ca mình luôn thích ở cùng tẩu tẩu, sao hôm nay lại tốt bụng nhường xe ngựa cho nàng, còn mình thì cưỡi ngựa đi? Chắc chắn có điều gì không ổn.


Nàng không khỏi nghi ngờ rằng những suy đoán của mình mấy ngày trước là đúng, chắc chắn là có hồ ly nào đó lợi dụng lúc tẩu tẩu bệnh mà đến đào góc tường rồi! Thật đáng ghét, đại ca nàng sao lại không rõ ràng như vậy, dễ dàng bị đào một cái động đến mức bắt đầu xa cách với tẩu tẩu rồi.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 172: Lễ Dục Phật (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...