Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 171: Lễ Dục Phật (1)


Từ sau khi tỉnh mộng, thân thể Thẩm Tây Linh ngày càng suy nhược. Vốn dĩ nàng đã mang căn cơ yếu ớt từ nhỏ, thường hay đau ốm. Sau này nhờ ở bên Tề Anh được chăm sóc chu đáo nên mới dần khôi phục phần nào. Song kể từ khi đến Thượng Kinh, nàng trong lòng lo lắng không nguôi, lâu ngày tích tụ thành bệnh. Vậy nên, cơn bệnh lần này cũng chẳng phải không có căn nguyên. Tuy hiện giờ đã lui cao sốt tỉnh lại rồi, nhưng thân thể vẫn chẳng có bao nhiêu khí lực, khó mà gọi là đã bình phục.


Liên Tử và Vãn Chu hai nha hoàn trung thành không kém gì Thủy Bội và Phong Thường vẫn luôn một lòng tận tâm điều dưỡng thân thể cho phu nhân nhà mình, cũng để tướng quân khỏi bận lòng. Ngoài việc sắc thuốc hằng ngày, hai nha đầu còn thay phiên dâng ba bữa canh bổ mỗi ngày, sợ phu nhân ăn uống chẳng đủ.


Thẩm Tây Linh có đệ muội Tần thị xưa nay tình nghĩa không cạn, thường cùng tiểu cô Cố Tinh Kỳ đến phòng nàng thăm hỏi. Có khi chuyện trò kéo dài đôi chút, chẳng tránh khỏi trùng vào bữa, vậy nên thường hay cùng nàng dùng bữa.


Cố Tinh Kỳ vốn thích ghé phòng tẩu tẩu ăn ké, một phần vì biết vị tẩu tẩu này rộng rãi, thức ăn lại mang đậm phong vị Giang Tả, đối với nàng mà nói vừa lạ vừa hấp dẫn. Chỉ là gần đây tẩu tẩu đang tịnh dưỡng, các món ăn phần lớn đều là canh loãng cháo thanh, tuy bổ dưỡng nhưng luôn vương chút mùi thuốc khiến nàng hơi nản. Bởi thế, thời gian đến phòng Thẩm Tây Linh ngày càng sớm hơn, rõ là để tránh bữa cơm.


Cố Tinh Kỳ năm nay vừa tròn mười ba tuổi, chính là độ tuổi hoa chớm nở, hoạt bát đáng yêu, thích náo nhiệt. Mỗi lần vừa tan học là chạy thẳng đến phòng tẩu tẩu, lúc đó Tần thị thường đã có mặt, hoặc đang cùng Thẩm Tây Linh ngồi bên bàn tròn nhỏ trong hoa sảnh chuyện trò hoặc cùng đọc sách viết chữ, khoan thai thư thả vô cùng.


Mỗi khi Cố Tinh Kỳ đến, tất nhiên sẽ ríu rít nói cười, líu lo trò chuyện với hai vị tẩu tẩu, miệng nói không ngớt, khiến người ta không khỏi yêu thích.


Thẩm Tây Linh xưa nay rất quý đứa tiểu cô này, thấy nàng bản tính hồn nhiên trong sáng, lại càng yêu mến. Mà giờ phút này, nàng nhìn nàng lại càng thêm cảm khái.


Dẫu sao nàng mới tỉnh khỏi giấc mộng kia, vẫn chưa thể hoàn toàn thoát ra khỏi mộng cảnh, luôn bị một vài sự vật chẳng mấy liên quan dẫn dắt, lại rơi vào hồi ức trong mộng. Ví dụ như giờ đây, mỗi lần trông thấy tiểu cô, nàng lại nhớ tới chính mình thuở mười mấy tuổi trong giấc mộng. Dù đến cuối cùng phải chia ly cùng người ấy, khi đó nàng cũng chỉ mới mười sáu, cũng là độ tuổi như Cố Tinh Kỳ hiện giờ.


Thời điểm ấy, nàng là thế nào? Thật ra nàng không giống Tinh Kỳ, chẳng tươi sáng hoạt bát đến thế, cũng không khiến người khác dễ mến như vậy. Nhưng quả thật, nàng từng có những tháng ngày rực rỡ như ánh dương, kéo dài từ khi nàng mười hai tuổi, suốt gần năm năm. 



Trong quãng thời gian ấy, nàng từng hưởng thụ một cuộc sống an bình, từng trước mặt người mình thương mà cười, mà khóc, từng vô tư đòi lấy thiên vị, từng nhận được lời hứa chân thành phát ra từ lòng chàng. Mọi thứ khi ấy, đẹp đẽ đến không tưởng.


Nàng có phần ngẩn ngơ, mộng cảnh dường như lại trỗi dậy, muốn nuốt trọn tâm trí nàng một lần nữa. May mà Tinh Kỳ vẫn ríu rít bên cạnh, không ngừng nói cười, tạm thời kéo đầu óc nàng quay về đôi chút.


Nàng đang nói đến đại ca của nàng. Tiểu nha đầu vừa ngồi bên bàn tròn vừa nhấm nháp hạt dưa, vừa nghiêm sắc mặt mà nói với Thẩm Tây Linh: “Tẩu tẩu, tẩu có cảm thấy, mấy ngày nay đại ca trở về phủ có hơi trễ không?”


Liên Tử và Vãn Chu đang đứng hầu bên Thẩm Tây Linh, nghe vậy đều bật cười. Còn chưa đợi Thẩm Tây Linh đáp lời, Tần thị đã giơ tay điểm nhẹ lên chóp mũi của Cố Tinh Kỳ, cười bảo: “Việc của ca ca cùng tẩu tẩu muội, một tiểu nha đầu như muội xen vào làm chi?”


Cố Tinh Kỳ nghe thế, tỏ vẻ không vui, nói “không đúng”, rồi nghiêm mặt đáp: “Tẩu tẩu nói vậy thật chẳng phải đạo. Ca ca và tẩu tẩu há chẳng phải người một nhà, thế thì việc của họ sao lại chẳng là việc của ta? Làm muội muội, há lại có thể khoanh tay đứng nhìn?”


Cả phòng đều bị lời nàng chọc cười, tiểu nha đầu lại hết sức thành khẩn, kéo tay Thẩm Tây Linh mà nói: “Tẩu tẩu, người đừng coi lời ta nói đùa. Đại ca ta xưa nay vốn là người khiến nữ tử ái mộ, khônh chừng có hồ ly tinh thừa lúc người dưỡng bệnh mà đến đào góc tường đấy! Đại ca ta tuy là quân tử đường hoàng, nhưng một khi tới lui qua lại nhiều, cũng khó bảo đảm có thể vững lòng trước lời ngọt mật mềm. Tẩu tẩu vẫn nên cẩn thận giữ chặt thì hơn!”


Lời của tiểu nha đầu thực là dí dỏm, thần sắc lúc nói lại càng khiến người ta không nhịn được mà bật cười. Ngay cả Thẩm Tây Linh cũng bị nàng làm cho bật cười, đưa tay nhéo nhè nhẹ khuôn mặt nhỏ của nàng, nói:


“Cái gì mà hồ ly tinh, cái gì mà không chống nổi. Muội mỗi ngày học ở gia thục, học được toàn những lời như vậy sao? Để xem ta kể cho ca muội nghe, xem ai giữ ai cho kỹ.”


Cố Tinh Kỳ vừa nghe nói Thẩm Tây Linh định kể tội với đại ca, lập tức xụ mặt, cuống quýt cầu xin: “Tẩu tẩu tha mạng! Ngàn vạn lần chớ như vậy! Nay đã sắp đến mùng tám tháng tư rồi, lúc mấu chốt này mà muội bị bắt thóp gì đó, e rằng sẽ chẳng được đi dự lễ Dục Phật mất! Tẩu tẩu tốt, xin người khai ân!”


Thẩm Tây Linh buông tay nhéo mặt nàng, khẽ lắc đầu cười, tiểu nha đầu vừa xoa mặt vừa lẩm bẩm: “Ta là thật tâm lo cho tẩu tẩu đấy chứ. Ca ta dạo này thật là hay về muộn, Vãn Chu cũng nói thế mà, mấy hôm rồi chẳng thấy cùng tẩu tẩu dùng bữa chiều nữa…”



Tần thị tiếp lời, nói với Cố Tinh Kỳ: “Muội hiểu gì? Đại ca là Thượng Trụ Quốc, sự vụ triều đình chồng chất, bận rộn là lẽ thường. Mấy hôm trước vì chăm sóc tẩu tẩu mà cáo triều mấy ngày, việc dồn lại nhiều, nay đương nhiên phải bỏ công xử lý, có gì lạ đâu?”


Cố Tinh Kỳ bĩu môi, nghiêm nghị phản bác: “Nhưng giờ nào có đánh giặc đâu? Đại ca là võ tướng, chẳng phải văn thần, đâu ra nhiều việc như thế? Huynh ấy không về nhà ăn cơm cùng tẩu tẩu, rõ ràng là có chuyện gì giấu diếm tẩu tẩu!”


Lời nói có khí thế lay động cả trời đất, chỉ tiếc lại quá trẻ con, hai vị tẩu tẩu cũng chỉ coi như trò đùa, không để tâm vào.


Thẩm Tây Linh và Cố Cư Hàn vốn chẳng phải phu thê chân chính. Hắn cưới nàng, chẳng qua là bị ép buộc, chỉ để đổi lấy khoản tài vật lớn từ tay Tề Anh nhằm cứu vãn gia quốc đang khốn nguy. 


Nàng chẳng qua là một con cờ trong ván cờ ấy, dĩ nhiên chẳng có tư cách can thiệp vào đời sống riêng của hắn, huống chi nàng cũng chẳng có tâm ấy. Thậm chí, có thể nói rằng nàng còn mong hắn sớm có hồng nhan tri kỷ, như vậy thì hắn cũng chẳng cần vì nàng mà lỡ làng nhân duyên nữa.


Cho nên, ngày mồng hai tháng tư, khi Cố Cư Hàn hiếm khi về phủ sớm, cùng nàng dùng bữa chiều, nàng liền sai lui đám nha hoàn, đem chuyện này ra nói, ban đầu còn nói khá uyển chuyển.


Nàng tự tay múc cho hắn một bát canh, vừa đưa đến trước mặt vừa dịu dàng hỏi: “Tướng quân gần đây thường về trễ, chẳng hay là vì công vụ có chỗ nào khó khăn chăng?”


Cố Cư Hàn trông xác thực là có phần mỏi mệt, lại như mang tâm sự, dường như trong lòng chất chứa điều gì.


Hắn tiếp nhận bát canh nàng đưa, đối với lời nàng hỏi cũng có phần ngạc nhiên bởi nàng rất hiếm khi hỏi chuyện riêng của hắn, trừ phi có liên quan đến Tề Anh. Từ khi thành thân năm năm nay, chưa từng có ngoại lệ. Lần này nàng hỏi, khiến hắn có phần thụ sủng nhược kinh.


Hắn ho nhẹ một tiếng, nói lời cảm tạ, cúi đầu uống mấy ngụm, sau đó đặt muỗng xuống, đáp: “Cũng không có gì hệ trọng. Chỉ là mấy hôm trước cáo triều không lên, nên công vụ có chút tồn đọng, gần đây cần gấp rút xử lý thôi.”



Cố Cư Hàn nghe vậy hơi ngẩn người, lúc này mới nhận ra lời mình vừa nói dường như có chút không ổn, nghe vào lại giống như đang trách nàng bệnh tật làm chậm trễ chính sự.


Hắn tất nhiên không có ý đó, vội vàng nói: “Không phải, nàng đừng nghĩ nhiều…”


Hắn sao lại quên, nàng là người rất nhạy cảm. Chỉ là lần này Cố Cư Hàn cũng nghĩ sai rồi, Thẩm Tây Linh lúc nhỏ thì quả có mẫn cảm, nhưng nay đã trưởng thành, nét ngây thơ năm xưa sớm đã phai mờ. Giờ đây, nàng không còn phạm phải cái tật trẻ con ấy nữa. Nàng chỉ không muốn làm phiền hắn mà thôi, suy cho cùng, nàng đối với hắn vẫn luôn giữ sự khách sáo.


Thẩm Tây Linh chỉ mỉm cười, không tranh cãi thêm. Hai người lặng lẽ ăn cơm một lát, hồi lâu sau, Thẩm Tây Linh nhẹ giọng nói: “Tướng quân… ta nạp một vị bình thê cho ngài nhé?”


Đũa trong tay Cố Cư Hàn khựng lại.


Hắn ngẩng đầu nhìn nàng một cái, sau đó lại cúi đầu tiếp tục gắp thức ăn, lạnh nhạt hỏi: “Sao lại nhắc đến chuyện này nữa? Trước đây chẳng phải đã nói rõ, sau này không nhắc lại nữa rồi sao?”


Quả thật, hắn đã nói qua. Ấy là chuyện trước khi nàng lâm bệnh, khi hai người cùng từ Di Lâu trở về phủ Quốc Công, lúc cho cá ăn trong Vọng Viên, khu vườn nàng phỏng theo xây dựng, hắn từng nói như thế. Hắn bảo hiện nay tình thế phức tạp, hắn không muốn lại kéo thêm một nữ tử vô tội vào vũng nước đục, gây thêm phiền toái vô ích.


Khi ấy, Thẩm Tây Linh rất tin vào lời ấy. Nhưng từ sau khi tỉnh khỏi mộng dài, trong lòng nàng lại khẽ nảy sinh vài phần tâm tư khác.


Nàng mím môi, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Hôm nay, tiểu thư Tiết gia đến gặp ta.”


Cố Cư Hàn nghe vậy hơi ngẩn ra, lại chau mày hỏi: “Tiết Nguyên?”



*Ý để chỉ một người (hoặc sự việc) là nguyên nhân sâu xa gây nên bi kịch, đau khổ hoặc đại họa cho người khác hoặc cho xã hội.


Thẩm Tây Linh khẽ gật đầu.


Chân mày Cố Cư Hàn càng nhíu chặt, ánh mắt lo lắng nhìn nàng: “Nàng ấy đến làm gì? Có gây khó dễ cho nàng không? Có nói lời gì khó nghe không?”


Hắn thoạt nhìn có chút tức giận.


Thẩm Tây Linh biết hắn hiểu lầm, liền vội vàng lắc đầu, cũng buông đũa xuống, dịu giọng giải thích: “Tướng quân hiểu lầm rồi. Tiểu thư Tiết gia không mang ác ý… nàng ấy là đến để tặng ta một cây trâm.”


Chuyện cây trâm ấy, kỳ thực cũng xảy ra chưa lâu. Vào hồi tháng ba, công chúa Đại Lương gả xa đến thượng kinh hòa thân, hoàng đế Bắc Ngụy lòng vui phơi phới, từng tổ chức một trận kích cúc lớn. Hôm đó Tề Anh cáo bệnh không đến, vì thế toàn bộ phong quang đều rơi vào tay Yến Quốc Công tuổi trẻ tài cao, lại còn đoạt được phần thưởng thắng cuộc là một cây trâm vàng chế tác tinh mỹ, hoa lệ vô song.


Yến Quốc Công đem cây trâm vàng ấy tặng cho chính thất phu nhân. Sau đó, tại trà hội của Chung phu nhân mấy ngày sau, Vãn Chu nghịch ngợm đem cây trâm ấy cài lên tóc phu nhân nhà mình, khiến cả hậu viên nữ quyến đều tròn mắt đỏ lòng vì ganh tị.


Cũng chính trong ngày hôm ấy, Thẩm Tây Linh vì nóng lòng muốn gặp Tề Anh nên đã lén đem cây trâm từ tóc mình cất vào tay áo, lại giả vờ nói là đánh mất khiến Chung phu nhân buộc phải huy động gia nhân lục tung cả phủ. Nhờ vậy mà nàng mới nhân lúc loạn chuồn đi, nửa đường âm thầm đi đến khách xá.


Ban ngày hôm nay, Tiết Nguyên đến phủ Yến Quốc Công chính là để đưa cây trâm.


Lúc nàng đến, trời vừa đứng bóng, đại khái vào giờ tỵ, chỉ dẫn theo một nha hoàn liền bước vào cửa phủ, nói là muốn cầu kiến Yến Quốc Công phu nhân.


Người hầu trong phủ đều biết tiểu thư Tiết gia với phu nhân nhà mình vốn không hợp, mà ban ngày tướng quân lại không ở nhà, mọi người càng thêm lo lắng cho thân thể phu nhân vừa mới khỏi bệnh, e nàng bị lời lẽ châm chọc mà thương tổn thân tâm. Bởi thế đều tỏ ý khuyên Thẩm Tây Linh nên đóng cửa không tiếp khách cho xong chuyện.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 171: Lễ Dục Phật (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...