Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 155: Sơn vũ (2)
Niềm vui nỗi buồn của thế nhân vốn chẳng liên thông, Tề gia nay trăm bề khốn đốn lại chẳng ảnh hưởng gì đến kẻ khác đang yến ẩm vui vầy.
Tối ngày hôm sau, trời thanh gió mát, chính là ngày tân đế khoản đãi mẫu tộc Hàn gia.
Hàn gia hôm nay đã chẳng còn là Hàn gia ngày xưa.
Xưa kia, Tề gia quyền thế lấn át quần thần. Thế nhưng, Phó Hữu Xạ cùng tam đệ bất tài lại gây họa lớn khiến cả nhà Tề gia bị vạ lây, cùng rơi vào cảnh bại hoại. Dĩ nhiên, phàm kẻ sáng mắt đều có thể nhìn ra, căn nguyên họa loạn chẳng phải do vụ án cho vay nặng lãi lần này mà bởi Tề gia cao cao tại thượng đã lâu, cây cao thì đón gió đó là lẽ thường tình. Tân đế vừa mới đăng cơ, đang là lúc phá cũ lập mới, cần đốt ba đống lửa thị uy, chẳng phải nên nhân thế mà thiêu luôn gốc rễ Tề gia hay sao?
Nếu Tề gia sụp đổ, triều cục Đại Lương tất sẽ xoay chuyển theo đó. Đương kim thái hậu vốn là nhi nữ của Hàn gia, tân đế lại mang nửa huyết mạch Hàn gia. Hàn gia xưa đã là một trong tứ đại thế tộc, nay lại càng quyền quý tột bậc. Một khi Tề gia hóa thành tro bụi, họ sẽ thế chỗ trở thành đệ nhất thế gia đất Giang Tả.
Hơn thế, Hàn gia có thể đứng vững hơn cả Tề gia bởi họ nắm binh quyền trong tay. Một mình đại tướng quân Hàn Thủ Nghiệp đã cầm năm mươi vạn binh, lại nắm quyền trấn giữ kinh thành, sau trận bắc phạt thì công cao tột đỉnh, thăng quan tiến chức, phong quang rực rỡ, người người hâm mộ không thôi.
Đêm ấy, tại thiên điện của Đại Lương cung, thiên tử mở tiệc đãi tộc nhân Hàn gia. Quân thần hoan lạc, trống sáo hòa ca. Thái hậu cùng lục công chúa cũng dự tiệc.
Người trong tiệc đều mang dòng máu Hàn gia, kể cũng coi là nửa buổi gia yến. Năm xưa, thái hậu nơi hậu cung được mẫu tộc giúp đỡ không ít nên đối với thân tộc tình thâm nghĩa trọng. Sau khi nhi tử mình lên ngôi, bà không quên nâng đỡ cháu con trong tộc để báo ân báo đức, thành ra buổi tiệc này chủ khách đều vui, cảnh tượng hết sức hòa hợp ấm áp.
Đại tướng quân Hàn Thủ Nghiệp vốn thích rượu, nay lại càng đắc ý, rượu càng uống càng hăng. Tâm trạng hớn hở ấy, một là bởi công lao bắc phạt hai là vì Tề gia gặp nạn.
Mấy năm gần đây, quân lính bị Khu Mật Viện kiềm chế khiến một vị nhất phẩm đại tướng quân như ông ta lại bị tên nhị phẩm tiểu Khu tướng Tề gia áp chế, thật là chuyện nực cười thiên hạ.
Hàn Thủ Nghiệp nghĩ, Tề Kính Thần tuy ngoài mặt luôn lễ độ, nhưng hễ đến việc binh chinh thì lời hắn chính là thánh chỉ. Năm xưa cấm chiến thì quân không dám ra trận, lại từng đâm ngay trước mặt người học trò của Hàn tướng, tướng sĩ Tưởng Dũng. Việc ấy, Hàn Thủ Nghiệp há nào dễ quên?
Hừ, Tề Kính Thần tưởng mình tài cao, kỳ thực chẳng qua cũng là hạng thường nhân! Không có hắn, bắc phạt chẳng lẽ lại thất bại? Người đời nịnh hắn mấy câu chẳng qua vì nể mặt Tề gia mà thôi, có gì đáng kể? Không có hắn, bắc phạt vẫn thắng như thường! Một tên sinh sau đẻ muộn, sao đủ để mưu lược đại cục?
Nay thì hay rồi, gia tộc hắn sắp đại nạn lâm đầu, hắn một thân một mình, liệu có thể trụ được bao lâu? Để xem thiên hạ này, Tề Kính Thần mất đi chỗ dựa còn lại được gì, chẳng qua cũng chỉ là phàm phu tục tử!
Hàn Thủ Nghiệp mừng rỡ trong lòng, tưởng chừng chỉ cần Tề Kính Thần ngã xuống thì bao công trạng năm xưa cũng được quy về cho bản thân. Giờ đây, ngày ngày ông ta chỉ mong Đình Uý hành xử nhanh gọn, tốt nhất là sáng mai liền có kết luận luôn, tại triều đình dìm chết người Tề gia khiến họ vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy!
Ông ta uống đến say mèm, vô cùng hả hê, thậm chí còn dùng đũa gõ chén mà hát giữa điện khiến bao tộc nhân Hàn gia cũng cười vui phụ họa, tựa như đều đang đợi Tề gia diệt vong để nhào tới như lang sói, cắn xé gia tộc kia thành từng mảnh, đem quyền thế tài sản nuốt vào bụng như cách đã từng làm với Thẩm gia năm xưa.
Gia chủ họ Hàn là Hàn Thủ Tùng lại không ưa tửu sắc, là số ít người trong điện còn tỉnh táo. Ông chủ ý khuyên can đại ca mình là Hàn Thủ Nghiệp chớ nên quá mức cuồng vọng trước mặt thiên tử. Dù tân đế mang huyết mạch Hàn gia nhưng nay đã khác xưa, quân thần phải phân biệt tôn ti.
Hàn Thủ Tùng âm thầm kéo tay Hàn Thủ Nghiệp, lại chắp tay tạ tội với hoàng đế rằng thần huynh uống quá chén, thất lễ trước ngự tiền, kính xin bệ hạ rộng lòng tha thứ.
Tân đế cười sảng khoái, thần sắc cuồng phóng, đôi mắt đào hoa mang theo men say, cầm chén rượu mà nói rằng không sao cả!
Thái hậu cũng mỉm cười khoan hòa, hướng về biểu huynh mình mà nói: “Người một nhà, nào có đạo lý phân biệt lời khách lời chủ? Hôm nay chỉ là một bữa gia yến, hà tất phải quá câu nệ.”
Hàn Thủ Tùng thấy vậy cũng không khuyên can nữa.
Yến tiệc tan thiên tử mới quay về tẩm điện. Khi rời khỏi thiên điện, thoạt nhìn tân đế như đã say túy lúy, bước đi lảo đảo, thế nhưng khi rời khỏi tầm mắt người khác, bước chân liền trật tự, vững chãi, hiển nhiên là giả say. Đôi mắt đào hoa từng rạng rỡ trong yến tiệc, lúc này đã lạnh lẽo, xen lẫn mỏi mệt và hờ hững.
Đi được nửa đường, Tô Bình người luôn theo sát bên tân đế chợt nghe thấy phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập. Quay đầu lại nhìn, thì ra người đến chính là lục công chúa.
Vị công chúa này, từ lúc yến tiệc bắt đầu đã u sầu trầm mặc, giờ đây không còn người ngoài, vẻ mặt càng thêm u ám, gấp gáp đuổi theo hoàng huynh mình như muốn phát tác điều gì đó.
Tô Bình còn chưa kịp mở miệng hỏi ý, đã nghe hoàng đế khẽ thở dài, đoạn quay sang phân phó cung nhân thị vệ: “Lùi ra xa cả đi, trẫm muốn cùng công chúa đi dạo một vòng.”
Tô Bình đã từng hầu hạ ba đời hoàng đế Đại Lương, tự nhiên hiểu sâu đạo lý trong cung. Chẳng cần nói thêm cũng đoán ra lục công chúa muốn nói gì, lại càng hiểu hoàng đế không muốn người khác nghe thấy. Vậy là cung kính lui xuống, dẫn theo nội thị rời xa, giữ đúng khoảng cách, xa mà không gần, gần mà không lộ, có thể nói là cực kỳ thông tuệ.
Ngay khi mọi người vừa lui, Tiêu Tử Dư liền không nén nổi xúc động, bước lên chắn trước mặt hoàng huynh, lông mày nhíu chặt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, giống như đã lâu không ngủ, vẻ người tiều tụy đến cực điểm.
Tiêu Tử Hành ngẩng đầu nhìn muội muội dưới ánh trăng xuân đất Kiến Khang, không khỏi thở dài: “Vừa rồi trong điện ta đã thấy muội chẳng ăn uống gì, khó trách sắc mặt khó coi thế này, sao lại hành hạ bản thân như vậy?”
Tiêu Tử Dư nghe vậy không đáp ngay, chỉ lặng lẽ nhìn huynh trưởng, ánh mắt đẫm lệ. Đôi mắt đào hoa giống hệt hoàng huynh nàng, lúc này lại tràn đầy ai oán. Một lúc lâu sau mới nghẹn ngào: “Ta vì sao ra nông nỗi này… Hoàng huynh chẳng lẽ không rõ?”
Tiêu Tử Hành khẽ nhíu mày. Hắn há lại không biết? Nàng là muội muội duy nhất của hắn, cùng một mẫu tử sinh ra, từ nhỏ đã sớm thân thiết. Những tâm sự của nàng, hắn đều tỏ rõ. Huống hồ tấm lòng của nàng vốn không khó đoán, có thể khiến nàng đau lòng thế này, ngoài Tề Kính Thần ra còn có thể là ai?
Tiêu Tử Dư khịt khịt mũi, chậm rãi đưa tay nắm lấy vạt long bào của huynh trưởng, vừa khóc vừa hỏi: “Ca… huynh thực sự muốn giết huynh ấy sao?”
Nàng không xưng ‘hoàng huynh’, lại càng chẳng gọi ‘bệ hạ’chỉ gọi một chữ ‘ca’.
Đó là cách gọi vô cùng thân mật. Từ bé nàng đã cho rằng huynh trưởng này không giống những người khác, họ cùng huyết mạch, tự nhiên thân thiết hơn tất cả. Gọi ‘hoàng huynh’ thì ai nàng cũng phải gọi vậy. Nhị hoàng huynh, tam hoàng huynh… ai cũng là hoàng huynh.
Nhưng chỉ có Tiêu Tử Hành là ca của nàng. Là người nàng tin tưởng nhất.
Tiêu Tử Hành nghe rõ hàm ý sâu xa trong tiếng gọi ấy, dường như chứa đựng lời van xin và oán than khiến lòng hắn bất giác phiền muộn. Hắn không đáp, chỉ nhíu mày càng sâu.
Nhưng Tiêu Tử Dư đâu thể không hiểu sự im lặng ấy có nghĩa gì? Nàng bật khóc dữ dội, lệ như mưa rơi, nức nở hỏi: “Tại sao? Vì sao huynh nhất định phải giết huynh ấy? Huynh ấy là trụ cột quốc gia, lập bao công lớn cho Đại Lương… Dù huynh có kiêng kị Tề gia, chẳng lẽ không thể nể tình huynh ấy một lần sao?”
“Huynh và huynh ấy lớn lên cùng nhau, còn từng cùng nhau đọc sách… chẳng phải bằng hữu ư?”
Bằng hữu?…
Nghe đến hai chữ ấy, thần sắc Tiêu Tử Hành liền biến đổi, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.
Tối nay tuy chưa say, nhưng rượu vào cũng không ít. Khi nghe đến hai từ ‘bằng hữu’, hắn bỗng sinh ra mấy phần mê man và hoài niệm.
Thời niên thiếu, hắn thực lòng quý trọng người ấy. Kiểu người như Tề Kính Thần, có ai gặp mà không quý mến cho được? Tài hoa tuyệt thế, ôn hòa điềm đạm, cử chỉ nho nhã mà lòng không tranh đoạt. Hai người từng đọc sách cùng nhau, cùng tranh luận biện văn, cùng nhau ngắm nhìn hoa nở quả chín trong ngự hoa viên, cùng trong những trang sử sách mơ tưởng đến đại nghiệp bắc phạt.
Từng là tri kỷ, đồng tâm hiệp chí. Nhưng rồi năm tháng trôi qua, mỗi người một vị trí khác biệt. Đến một ngày, hắn chợt hiểu, không phải do người thay đổi mà là do vị thế đã khiến họ không thể không trở mặt.
Tề gia quá cường đại. Cường đại đến mức vượt quá khuôn phép bề tôi khiến đế vương khó lòng yên giấc. Phụ hoàng hắn trị quốc mấy chục năm, chưa từng có ngày nào thật sự an lòng. Chuyện lớn chuyện nhỏ đều bị tứ đại thế gia chi phối, chính sự chẳng thể tự quyết, làm vua mà như làm con rối.
Là quân chủ một phương mà thấp hèn chẳng khác gì nô lệ. Hắn có thể cam lòng sao?
Tận mắt nhìn phụ hoàng ngày càng tiều tụy, cuối cùng đến mức phải dựa vào ngũ thạch tán để giải sầu, để rồi thân thể và tinh thần đều bị tàn phá đến mục nát.
Phụ hoàng không muốn như thế, chỉ là đã cùng đường, không còn lối thoát. Nay hắn kế vị, xưng chủ Đại Lương, nếu không cắt đứt vòng xoáy này thì rồi cũng sẽ giống như phụ hoàng bị thế gia thao túng, đến chết cũng không có tiếng nói.
Nếu hắn không hạ thủ, thiên hạ này mãi mãi chẳng thuộc về hoàng thất. Thế gia sẽ gặm nhấm vương triều như lang sói, cho đến khi hoàng thất không còn cả xương để nhặt.
Đây là một cuộc đấu tranh sống còn, bất cứ sự mềm lòng nào cũng sẽ dẫn đến nguy hiểm tới tính mạng. Nếu hắn không là người đầu tiên giơ kiếm chém vào thế gia thì có thể người chết sẽ là hắn hoặc là con cháu của hắn. Hắn không thể lùi bước, không thể yếu mềm, không thể dao động.
Hắn muốn giết Tề Anh, hắn đã tìm ra cách khiến người này không bao giờ có thể vùng dậy được nữa, chỉ cần vài ngày nữa thôi là có thể bắt hắn trong sự chứng kiến của nhiều người, khiến hắn không còn đường thoát.
Hắn cũng đã bí mật cho người trong Khu Mật Viện bao vây Tề gia. Giờ đây Tề Kính Thần giống như một con cá mất nước, không thể truyền bất cứ tin tức gì ra bên ngoài, dù thông minh đến mấy cũng không thể xoay chuyển tình thế khi không còn một nước cờ nào trong tay.
Hắn sẽ không để lại cho Tề Anh một đường lui nào cả, hắn muốn triệt để tiêu diệt con quái thú Tề gia này, hoàn toàn không còn cơ hội để xoay chuyển tình hình.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 155: Sơn vũ (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
