Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 156: Sơn vũ (3)


Tiêu Tử Dư còn đang nức nở không ngừng, tiếng khóc thê thiết, bi thương khôn xiết: “Ca, huynh đừng giết huynh ấy… được không? Huynh rõ ràng biết muội yêu huynh ấy… muội, thực sự thực sự yêu huynh ấy tha thiết…”


Nàng khóc đến nỗi tâm can như bị xé nát, tựa như muốn khóc ra cả trái tim mình. Tiêu Tử Hành thấy vậy thì trong lòng khó chịu, vì thế lại càng thêm phiền muộn, cất giọng lạnh lùng quát: “Muội là yêu hắn, nhưng hắn có yêu muội sao? Tiêu Tử Dư, muội tỉnh lại đi! Muội còn muốn tự dối mình, bịt tai trộm chuông đến bao giờ nữa? Hắn, Tề Kính Thần căn bản không yêu muội! Hắn thậm chí chưa từng coi muội là nữ nhân!”


Những lời này thẳng thắn mà lạnh lẽo, như một lưỡi đao đâm thẳng vào tâm can của Tiêu Tử Dư khiến nàng càng thêm đau đớn tột cùng. Nàng bỗng ngẩng đầu nhìn hoàng huynh, lớn tiếng đáp: “Không thể nào! Từ nhỏ muội đã lớn lên bên huynh ấy, huynh ấy luôn đối tốt với muội, nhất định là có tình ý với muội!”


Nói đến đây, nàng khựng lại, trong đầu thoáng hiện ra những lần chàng né tránh sự thân mật của nàng, trong lòng lại bắt đầu dao động. Nhưng rồi nàng cố ép bản thân cất lời, giọng nhỏ dần, song vẫn gắng gượng nói tiếp: “…Dù bây giờ huynh ấy chưa yêu muội sâu đậm, nhưng nước chảy đá mòn, dây cưa cũng cắt được gỗ, tâm người nào phải sắt đá, chỉ cần muội kiên trì, chỉ cần muội mãi không buông bỏ, thì nhất định…”


Chưa đợi nàng nói hết đã bị ca ca mình lạnh giọng cắt ngang. Tiêu Tử Hành quả thật vừa đau vừa giận, lửa giận bốc lên tận mắt, sắc mặt lạnh lùng mắng lớn: “Tiêu Tử Dư, muội là công chúa chứ không phải là loài mèo chó thấp hèn bên đường vẫy đuôi cầu xin thương hại! Muội còn muốn hủy hoại bản thân đến mức nào mới cam tâm đây?!”


Tiêu Tử Dư thì đã khóc đến nỗi không thốt nên lời, hồi lâu vẫn không đáp lại được.


Tân đế tựa hồ đã mệt mỏi đến cực điểm, cũng trầm mặc rất lâu, sau mới thở dài một tiếng nặng nề. Nhìn hoàng muội đang khóc đến thần hồn điên đảo kia, thoáng hiện lên vẻ không đành lòng, chậm rãi nói: “Thế gian này há chỉ có một mình Tề Kính Thần là nam nhân? Trẫm hứa với muội, nhất định sẽ chọn cho muội một lang quân như ý, người đó tất sẽ một lòng một dạ yêu thương muội, hắn…”


Lời khuyên răn của tân đế còn chưa dứt thì lục công chúa vốn đang khóc thảm thiết bỗng hét lớn cắt lời, giọng cao vút và sắc nhọn: “Tuyệt đối không!”


“Muội không cần kẻ khác, muội chỉ cần Kính Thần ca ca! Nếu bệ hạ muốn giết huynh ấy, vậy thì giết cả muội đi! Chỉ là bệ hạ phải nhớ lấy, nếu huynh ấy chết thì đó chính là do bệ hạ đích thân bức chết muội!”


Lời lẽ ngang ngược vô lý ấy khiến tân đế đau đầu không thôi, song chưa kịp phát hỏa, vị hoàng muội si tình kia đã khóc lóc bỏ chạy, lúc đi ngang các cung nhân vẫn vô cùng chật vật. Tô Bình lập tức quát bảo bọn cung nhân cúi đầu, không được nhìn nhiều.



Chính ông ta cũng không dám nhìn sắc mặt của tân đế lúc ấy là thế nào, bởi vì… Lục công chúa vừa gây náo loạn như vậy, đêm đó tâm tình của tân đế tự nhiên trở nên cực kỳ tệ hại. Ngài giận dữ dạo quanh ngự hoa viên hai vòng mới miễn cưỡng áp chế được cơn giận, sau đó mới trở về tẩm cung nghỉ ngơi.


Ngoài điện Thái Bình, hoàng hậu nương nương đã đích thân bưng chén canh chờ đợi từ lâu.


Tô Bình vừa hành lễ với hoàng hậu, vừa nghe thấy bệ hạ hỏi, giọng có phần thiếu kiên nhẫn: “Đêm đã khuya thế này, hoàng hậu sao lại tới đây?”


Cũng khó trách bệ hạ có giọng điệu như vậy, bởi lẽ thời điểm hoàng hậu đến không đúng lúc, vừa vặn gặp lúc bệ h* th*n mệt tâm phiền, e rằng sẽ không được vui lòng.


Song hoàng hậu xưa nay vốn ôn nhu, hiểu lòng người, dù gặp lúc bệ hạ tức giận cũng luôn mỉm cười tiếp đón, lúc này liền đáp: “Thần thiếp nghĩ, yến tiệc đêm nay e rằng bệ hạ đã uống không ít rượu, sợ rằng sáng mai sẽ đau đầu nên đã nấu canh giải rượu mang đến. Nếu bệ hạ không muốn dùng, thần thần thiếp liền lui xuống.”


Nói rồi, hoàng hậu liền cúi người hành lễ, quả thực có ý muốn rời đi.


“Khoan đã.”


Bệ hạ lại gọi nàng lại, giọng nói cũng dịu xuống đôi phần: “Hoàng hậu đã đến, vậy đêm nay hãy ở lại đây đi.”


Dứt lời, nàng liền bước vào điện Thái Bình.


Tô Bình đứng bên hầu hạ, thấy hoàng hậu mỉm cười dịu dàng, rồi cùng bệ hạ một trước một sau bước vào tẩm cung, trong lòng không khỏi thầm cảm thán: “Vị nương nương này… quả là người hiểu rõ bệ hạ nhất.”


Điện Thái Bình vẫn như xưa, long lanh dát vàng, chạm trổ tinh xảo, chẳng khác chi thuở tiên đế còn tại vị. Chỉ là trong cung điện nay không còn hương dược và tử khí, vô tình lại khiến nơi đây thêm phần sáng sủa.



Tân đế dùng chén canh giải rượu do hoàng hậu thân tự nấu, rồi tựa mình vào long sàng nhắm mắt, tựa như đã ngủ, mà cũng như chưa. Còn hoàng hậu của ngài thì đang nép mình trong lòng ngài, dung nhan mỹ lệ, ôn nhu dịu dàng.


Nói về dung mạo, Phó Dung vốn đã sinh ra xinh đẹp, tuy chẳng phải kiểu kinh diễm như Thẩm Tây Linh, nhưng lại mang một vẻ đẹp ấm áp, hiền hòa. Nay nàng đang hoài thai, thân hình đầy đặn hơn trước, lại càng có phong vị của phụ nhân trưởng thành, càng thêm phần mị lực khó cưỡng.


Nàng tựa trong lòng Tiêu Tử Hành, bàn tay thon dài trắng nõn khẽ khàng vẽ vời nơi ngực hắn, giọng nói nhẹ như gió xuân, hơi thở phả hương lan: “Bệ hạ…”


Tiêu Tử Hành không đáp, tựa như đã thiếp đi.


Song Phó Dung không để tâm hắn có đáp hay không, bởi nàng biết rõ thật ra hắn vẫn đang lắng nghe.


Nàng nhẹ nhàng chống người ngồi dậy, đặt một nụ hôn lên má hắn, rồi khẽ nói bên tai: “Thần thiếp biết bệ hạ lao tâm khổ trí, đứng nơi cao chẳng dễ, vốn là như thế. Nhưng bệ hạ nên biết, thần thiếp… vẫn luôn ở bên người. Thần thiếp… vĩnh viễn sẽ không khiến bệ hạ phiền lòng…”


Những lời này tưởng như chỉ là tình ý tầm thường, trong hậu cung nữ nhân nào cũng có thể thủ thỉ cùng quân vương. Nhưng duy chỉ có Phó Dung nói ra mới khiến Tiêu Tử Hành cảm nhận được thâm ý sâu xa trong đó.


Nữ tử này, quả thực thông tuệ phi thường, nàng đã mẫn cảm cảm nhận được điều gì đó. Tỷ như… thái độ của hắn đối với người trong mẫu tộc. 


Yến tiệc đêm nay cùng Hàn gia, kỳ thực chẳng khiến hắn vui vẻ. Tuy rằng Hàn gia với hắn có huyết mạch tương liên, nhưng nói cho cùng vẫn là thế gia vọng tộc. Huống chi, bởi mang danh mẫu tộc nên so với Tề gia lại càng đáng sợ hơn, huống hồ trong tay họ còn nắm giữ binh quyền.


Hắn muốn diệt Tề gia, nhưng không có nghĩa là muốn nâng đỡ một gia tộc khác lên thay. Hắn muốn đem quyền thế trong thiên hạ đều giữ chặt trong tay mình, chỉ có thế mới khiến hắn an tâm.


Hàn gia… Hiện tại, gia chủ của Hàn gia là Hàn Thủ Tùng, ông ta là người thủ lễ giữ phép, bề ngoài không thấy có gì vượt quá khuôn khổ. Song Hàn Thủ Nghiệp đêm nay vỗ chén xướng ca, hành vi ấy lại khiến hắn không vui. Thái hậu lại dung túng bao che càng khiến lòng hắn bất an. Hắn cảm thấy bị khinh nhờn, bị mạo phạm, đồng thời cũng ngửi thấy mùi nguy hiểm.



Chẳng qua chỉ một câu nói liền bày tỏ rõ ràng lập trường của Phó gia, bọn họ nguyện làm đao kiếm trong tay hắn, cũng hứa sẽ vĩnh bất phản chủ.


Thật là thú vị. Tiêu Tử Hành khẽ cười, từ từ mở mắt ra. Đôi mắt đào hoa kia thuở thiếu niên từng mang vẻ phong lưu lãng tử, nay lại hiện ra vẻ cao quý hoa lệ, càng lộ rõ khí độ của bậc quân vương. Hắn đã đăng cơ kế vị, trở thành nam nhân tôn quý nhất đất Giang Tả.


Mà quyền lực chính là xuân dược tối thượng trên thế gian khiến hắn lại càng mê hoặc lòng người.


Phó Dung bị đôi mắt quen thuộc kia nhìn chằm chằm, thân mình cũng không khỏi mềm nhũn. Chậc… thật là phong tình vô hạn.


Tân đế đưa bàn tay cao quý lên, nhẹ nhàng nâng cằm Phó Dung, chậm rãi ngắm nhìn, ánh cười sâu xa. Hắn khẽ thì thầm bên tai nàng: “Dung Nhi, có lẽ trên đời này, chỉ có nàng… là vĩnh viễn không khiến trẫm thất vọng…”


Lời khen ngợi từ thiên tử đối với thần tử mà nói chẳng khác nào ân sủng chí cao. Phó Dung cảm thấy tim mình như được lấp đầy, tràn ngập khoái lạc và thỏa mãn. Nàng mê man ngẩng đầu nhìn hắn, thần tình như say như tỉnh. Thân mang thai nghén khiến thân thể nhạy cảm, dễ đ*ng t*nh, nàng rất nhanh đã chìm đắm trong triều sóng h**n ** do hoàng đế cố tình khơi dậy.


Bọn họ, rõ ràng đối đãi khách khí xa cách, vậy mà… lại tựa như vô cùng thân mật gần gũi. Phó Dung thở dài đắm chìm trong vòng tay ve vuốt của Tiêu Tử Hành.


Thôi vậy… tạm như thế trước đã. Một ngày nào đó, nàng ắt sẽ đoạt được càng nhiều hơn nữa, ngay tại khoảnh khắc nàng tự tay vì hắn chém đầu người kia.


Khi ấy, dẫu long sàng có cao sang thế nào, nàng… sẽ là vị khách duy nhất trong cấm cung này.


Sáu ngày sau, là nhất thất của Tề lão thái thái.


Tề lão thái thái, thân phận tôn quý, tất nhiên nghi thức tang lễ phải được cử hành đầy đủ, huống hồ lúc sinh thời bà tín phật, ‘thất tuần’* cũng không thể thiếu.



*Thất tuần, tức là sau khi người chết, cứ cách bảy ngày cử hành một lần phật sự, thiết lễ trai đàn siêu độ vong linh, kéo dài đến bảy bảy bốn mươi chín ngày, gọi là ‘mãn thất’. Trong đó nhất thất là trọng yếu nhất là thiết linh vị, đặt mộc chủ, dâng hương lễ bái, đốt giấy tiền vàng mã, mời tăng đạo tụng kinh sám hối, để cầu siêu độ.


Nếu là ngày thường, Tề gia hỉ tang đại sự thì cửa lớn tất sẽ bị khách quý dẫm nát. Nhưng hôm nay, vận mệnh chưa rõ, mà xem ra phần nhiều là điềm dữ hơn là lành, khách khứa tự nhiên thưa thớt, chẳng còn quang cảnh vinh hoa xưa kia.


Tuy không còn huyên náo, song đại cục vẫn chưa định, chư gia vì e sợ Tề gia lại khởi thế, cũng chẳng dám tuyệt tình tuyệt nghĩa. Vậy nên tuy các chủ nhân không đích thân tới, cũng đều phái chi tộc đến dâng hương phúng viếng. Thành ra, nhất thất của lão thái thái, cũng chưa đến nỗi quá quạnh hiu, vẫn có người lui tới.


Trong đám khách đến có ba vị đặc biệt cần phải nhắc tới. Thứ nhất, là tiểu công tử Hàn Phi Trì của Hàn gia.


Văn võ bá quan trong triều ai nấy đều biết, đại tướng quân và Khu tướng đại nhân Tề gia xưa nay bất hòa, hai người năm xưa vì chiến sự ở Thạch Thành mà kết oán. Nay Tề gia thất thế, vẻ hả hê trên mặt đại tướng quân đã chẳng buồn che giấu.


Tuy rằng gia chủ hiện tại của Hàn gia không phải là Hàn Thủ Nghiệp, song đại tướng quân là người quyền thế tối cao trong tộc, lập trường của ông ta đủ ảnh hưởng toàn gia.


Các hậu duệ Hàn gia vì thế gần đây đều xa lánh Tề gia, duy chỉ có vị tiểu công tử này là dị loại. Không những công khai đến viếng mà còn đội tang phục quỳ bên linh đường, lại an ủi tỷ tỷ Hàn Nhược Huy đang khóc sướt mướt bên cạnh tiểu Tề đại nhân.


Thứ hai, là lục công chúa Tiêu Tử Dư. Tề gia đã thất thế, hôn sự giữa hai người tất nhiên cũng trở nên mông lung. Quan viên trăm họ đều đoán rằng tân đế tất không muốn muội ruột gả cho một người thất thế như tiểu Tề đại nhân.


Song vị công chúa này lại vô cùng si tình, dáng vẻ như thể sinh tử không lìa, sống chết có nhau, giữa thanh thiên bạch nhật cũng chẳng chút tránh né, trực tiếp rời cung đến Tề phủ dâng hương. Nàng khóc mà nhìn thẳng vào mắt tiểu Tề đại nhân, khiến ai ai cũng ngưỡng phục nàng là mẫu mực không kiêng dè của đương thế.


Thứ ba chính là Từ đại nhân Từ Tranh Ninh, người vừa từ Bắc Ngụy trở về. Vị đại nhân này thân phận thực sự vi diệu. Lý ra, lần này ông ngầm sang phương bắc là lập đại công, lại còn hiến một chân vì đại nghiệp, xét theo công lao thì đáng được ban thưởng, một bước lên mây. Nhưng… ông từng vô cùng kính trọng tiểu Tề đại nhân, quan hệ thân mật khăng khít.


Tề gia thất thế, ông lại không tránh né, vẫn thân mang trọng thương đến viếng tang, thế chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình, bao nhiêu công lao trước kia, chỉ sợ đều tiêu tan theo khói hương.


Chúng nhân đến xem náo nhiệt, vừa để giữ mặt mũi cho gia tộc, vừa để làm tròn đạo nghĩa, sau đó lập tức rút lui, không dám nấn ná lâu. Bằng không, ở lại quá lâu, sợ bị người nghi là thuộc phe phái Tề gia, khi ấy… hậu quả khôn lường.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 156: Sơn vũ (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...