Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 153: Gió đầy (4)
Đình Uý Pháp ngục, u tối thâm sâu.
Chốn lao tù vốn chẳng thể tránh khỏi u ám. Dù đã sang xuân, song nơi này vẫn lạnh lẽo rợn người, càng vào sâu trong, âm khí càng dày đặc. Thỉnh thoảng có con chuột lớn lẩn khuất nơi góc tường, hoặc chui rúc dưới lớp rơm trải trên đất, răng nhọn miệng độc, trông mà kinh hãi.
Lần cuối Tề Anh đặt chân đến đây là bốn năm trước, khi ấy chỉ vì muốn gặp Thẩm tướng, người mà chàng mới chỉ gặp qua đôi lần. Khi ấy, cách một cánh cửa ngục, vị chủ quân kia đã cùng chàng luận thế bàn cục, nói đến vận mệnh thế gia, lời lẽ khẩn thiết mà nhìn xa trông rộng.
Tề Anh khi ấy đã biết ông nói đúng. Chỉ là… chàng không ngờ, bốn năm ngắn ngủi, tai họa đã giáng xuống đầu Tề gia. Đời người xoay chuyển thật quá vô thường, ngay cả chàng cũng không khỏi khẽ thở dài.
Tề Anh thân là đương triều Chỉnh Sử Khu Mật Viện, thân phận tôn quý, đến nơi này tự nhiên khiến ngục lại Đình Uý không dám chậm trễ, cẩn cẩn trọng trọng mà đón tiếp. Chỉ là… chẳng biết nếu họ biết vị đại nhân này vừa mới bị bệ hạ thu lại quyền, liệu còn giữ được dáng vẻ cung kính ấy không?
Song Tề Anh không để ai theo sau, chỉ phẩy tay cho lui người, một mình tiến sâu vào địa lao.
Tề Vân và Tề Ninh bị giam ở hai phòng khác nhau. Chàng trước tiên tìm đến huynh trưởng của mình. Hữu Phó Xạ Tề Vân là trưởng tử Tề gia, chính nhị phẩm đại thần, thân phận thế gia danh giá, từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu nửa phần nhục nhã. Ấy vậy mà lúc Tề Anh trông thấy huynh trưởng, chỉ thấy hắn tóc tai rối bù, thân thể đầy thương tích, đang tựa tường mà ngồi, mắt nhắm yên lặng, trước mặt là mấy mảnh cơm thừa canh cặn bị hai con chuột lớn giành ăn không ngừng.
Vết thương trên người chồng chất lớp lớp, hiển nhiên là dấu tích của việc tra khảo. Tuy không thảm khốc đến mức máu thịt be bét như Từ Tranh Ninh năm xưa nơi đất Bắc Ngụy nhưng cũng khiến người không nỡ nhìn thẳng.
Bàn tay của Tề Anh âm thầm siết chặt lại.
Đúng lúc ấy, bên hành lang vọng lại tiếng gọi đầy kích động: “Nhị ca? Là nhị ca sao? Nhị ca tới thật sao? Nhị ca! Nhị ca!!”
Tam công tử Tề gia Tề Ninh đang gào gọi trong tiếng nức nở, tiếng vang vọng giữa địa lao lạnh lẽo càng thêm não nề.
Tề Anh lại liếc nhìn huynh trưởng lần nữa, thấy hắn vẫn không động, sắc mặt đỏ bừng như người mê sảng vì phát sốt, trong lòng càng thêm lo lắng. Chàng muốn nấn ná đôi câu cùng huynh trưởng, song thời gian thăm ngục vô cùng có hạn, chàng chỉ đành quay người tới chỗ Tề Ninh.
Tề Ninh cũng bị giam không xa. Cả người hắn gầy rộc, y phục xộc xệch, thần sắc tiều tụy, nhưng vết thương trên thân lại không nhiều như huynh trưởng. Xem ra kẻ trong Đình Uý đều hiểu rõ, Tề Ninh không phải là trọng yếu, trọng yếu là ép Hữu Phó Xạ nhận tội, từ đó mới dễ dàng chém xuống Tề gia. Bởi vậy toàn bộ hình cụ đều đổ lên người huynh trưởng, còn hắn thì… thoát thân được phần nào.
Chỉ là, tuy thân thể không tổn hại nhiều, nhưng tâm thần đã rối loạn. Tề Ninh từ nhỏ sống trong phú quý, sao từng chịu đựng lao ngục thế này?
Thấy nhị ca đến, hắn liền òa khóc thảm thiết, nhào tới nơi cửa sắt, vươn tay nắm chặt lấy vạt áo nhị huynh, vừa khóc vừa gào: “Nhị ca cứu đệ! Nhị ca cứu đệ với! Đệ sai rồi, đệ không dám nữa đâu…”
Một hồi sau, hắn lại gấp gáp nói như sợ ai không nghe: “Nhị ca nghe đệ nói. Không phải là đệ khơi mào đâu! Là Phó Nhiên, Là bọn Phó gia hãm hại đệ! Bọn họ xúi giục đệ! Đệ thật sự không có nhiều tiền như thế! Là hắn bảo đệ vay, hắn bảo đệ mượn dấu của đại ca! Đệ hồ đồ là thật, nhưng đệ không hề đoạt hàng nghìn mẫu ruộng đâu! Là bọn họ ép, là họ cướp rồi đổ lên đầu đệ! Nhị ca cứu đệ với… đệ không dám nữa đâu, về sau đệ nghe lời huynh hết, nghe lời huynh hết!
Hắn khóc lóc đến không thành tiếng, lời lẽ lộn xộn, nước mắt nước mũi tràn cả mặt, khó coi vô cùng.
Tề Anh lặng lẽ nhìn hắn, trong mắt lại hiện lên hình ảnh xưa cũ. Hồi còn bé, mỗi lần bị phụ thân dùng thước đánh tay, Tề Ninh cũng khóc như thế, níu lấy áo chàng mà gọi “nhị ca cứu đệ”…
Hắn là đệ đệ của chàng. Trong mắt chàng, Tề Ninh mãi mãi là một đứa trẻ chưa khôn lớn, dù trưởng thành đến đâu cũng cần chàng bảo bọc, tha thứ. Nhưng… quốc pháp như sơn, lòng người lại càng lạnh lẽo hiểm ác. Chàng có thể dung tha, nhưng thế gian này ai sẽ vì tình thân mà bỏ qua?
Một kiếp nạn này, hắn tránh không khỏi mà ngay cả huynh trưởng cũng bị vạ lây. Nhưng… mọi lỗi lầm có thật sự đều là của Tề Ninh sao?
Thế gia Giang Tả có gia tộc nào là sạch sẽ? Tề gia đã xem như trong sạch nhất. Nhà nhà đều có chuyện mờ ám, sao chỉ Tề gia bị dìm? Bởi vì hoàng đế muốn diệt!
Tề Ninh bất quá chỉ là một thanh đao trong tay người khác.
Không bằng nói là lỗi của Tề Ninh, chẳng bằng nói là lỗi của chính chàng. Là chàng không nhìn ra, là chàng không che chở chu toàn, là chàng để Tề gia lâm vào bước đường cùng.
Ánh mắt Tề Anh trầm hẳn xuống.
“Kính An!”
Tề Ninh còn đang khóc, nghe nhị ca gọi tên mình, lập tức ngẩng đầu, ánh mắt ướt đẫm ngóng nhìn nhị huynh.
Chỉ thấy Tề Anh hạ mắt nhìn hắn, chậm rãi nói: “Ta nhất định sẽ cứu đệ và huynh trưởng ra. Hãy an tâm chờ đợi. Nhưng nhớ kỹ cho ta một điều, từ nay về sau, đừng nhắc đến Phó gia nữa. Dù chỉ một chữ… cũng không được.”
Giọng chàng trầm thấp, thần sắc bao dung mà thống khổ khiến Tề Ninh càng thêm nức nở, lệ rơi không ngừng.
Nhị ca của hắn… Tề Ninh lúc này mới chợt bừng tỉnh, trước kia làm sao lại có thể oán trách nhị ca được chứ?
Rõ ràng nhị ca đối với hắn tốt đến như vậy…
Tề Ninh tuy hồ đồ, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn tin tưởng nhị ca. Hắn biết, nhị ca là người thật lòng lo lắng cho hắn, thương yêu hắn như người thân ruột thịt. Đáng tiếc là hắn chỉ vì một ý niệm sai lầm mà bị người Phó gia xúi giục, cuối cùng… còn liên lụy tới cả gia tộc.
Hối hận khôn cùng, hắn chỉ có thể ra sức gật đầu, nghẹn ngào: “Nhị ca… xin lỗi huynh… đệ có lỗi với Tề gia… đệ…”
Lời chưa nói hết, hắn lại vùi mặt vào tay mà khóc nức nở đến không thành tiếng.
Mà nhị ca hắn là Tề Anh chẳng nói gì thêm, chỉ đưa tay qua chấn song ngục tù, nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn một cái. Cái vỗ ấy rất khẽ, giống như bao năm trước ở trong phủ, mỗi khi hắn vì học hành không tốt mà bị phụ thân trách phạt, nhị ca cũng đều như vậy, vỗ nhẹ vai hắn không cần nhiều lời, chỉ là một cái vỗ thôi… đã đủ khiến hắn yên lòng.
Ta không cần phải sợ. Ta còn có nhị ca. Nhị ca nhất định sẽ cứu chúng ta. Hắn nghĩ thế.
Tề Anh trở về Tề phủ đã là lúc vào đêm khuya, khi mọi người đều đã yên giấc, trời đêm vắng lặng, muôn vật yên tĩnh.
Lẽ ra chàng không nên về muộn đến thế. Nhưng sau khi từ Đình Uý Pháp ngục trở ra, chàng còn dặn người âm thầm đưa đại phu vào chữa trị cho đại ca. Chàng phải cùng ngục quan nói chuyện một phen, tốn khá nhiều thời gian mới chậm trễ trở về.
Pháp ngục không thể tùy tiện ra vào lần thứ hai, chàng cũng không thể nấn ná thêm, chỉ có thể nghe đại phu bẩm báo rằng Tề Vân đã tỉnh lại, hạ sốt, uống thuốc, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, song vẫn không kịp tận mặt trò chuyện cùng huynh trưởng. Dẫu vậy, việc huynh trưởng đã qua cơn nguy kịch đã là điều may mắn.
Về đến phủ, cả nhà vẫn chưa ai đi nghỉ, ngoài phụ thân và tổ mẫu vẫn còn nằm bệnh không dậy được thì mọi người đều tụ họp cả ở chính thất chờ đợi.
Đại tẩu có thai, lại thêm đang có bệnh trong người, Tề Anh sợ tẩu ấy vì lo lắng mà động thai nên không nói rõ vết thương nghiêm trọng của huynh trưởng. Chàng bảo rằng huynh trưởng có chút gầy, nhưng vẫn bình an vô sự.
Đại tẩu nghe xong thở phào, thần sắc khá lên, nhưng lại không nhịn được mà rơi lệ, vừa khóc vừa nói: “Kính Thần, nhờ cả vào đệ…”
Tiểu Huy Nhi thấy mẫu thân khóc cũng khóc theo, đôi mắt đỏ hoe, ôm lấy chân Tề Anh mà nói: “Nhị thúc, cám ơn người…”
Tề Anh vừa vỗ về tiểu nha đầu, vừa dịu giọng đáp: “Tẩu quá lời rồi, đây là việc đệ nên làm.”
Một bên, Nghiêu thị đang vừa an ủi xí phụ vừa nghẹn ngào, lúc ấy Tề Lạc chợt hỏi: “Nhị ca… Tam ca thế nào rồi ạ?”
Tề tứ công tử trước kia từng cùng nhị ca có chút bất hòa do chuyện kỳ thi xuân nhưng tính tình hắn rộng rãi, chẳng giận được lâu. Nhất là khi Triệu gia đã gật đầu gả Triệu Dao cho hắn, hắn đạt được ước nguyện, tâm tình tốt hơn hẳn nên đối với nhị ca lại trở nên như xưa.
Gần đây trải qua nhiều chuyện, Tề Lạc cũng thay đổi không ít. Hắn vốn là người ham chơi, tâm không để ý chuyện nhà, cả đời chỉ bận tâm mỗi mình Dao Nhi muội muội. Vốn tưởng rằng đã được như ý, hai bên đã trao đổi canh thiếp, chỉ chờ ngày lành là tổ chức hôn sự. Nào ngờ gia biến đột ngột, mọi sự tan tành, Triệu gia lập tức trở mặt, ban đầu chỉ nói lùi ngày cưới, sau lại lấy cớ bệnh tật tang sự mà thẳng tay hủy bỏ hôn sự.
Người từng ngày ngày tới cửa hối cưới, giờ lại trốn như tránh ôn dịch, sợ bị vạ lây. Tề Lạc không phải hạng ngu dốt, chỉ là trước kia chẳng so đo. Hắn hiểu rõ Triệu gia vốn tham cao chê thấp, nhưng hắn lại vẫn luôn tin rằng Dao Nhi khác biệt, nàng dịu dàng, lương thiện, sẽ không như phụ mẫu nàng.
Nào ngờ trong hoạn nạn mới thấy rõ lòng người, ngay cả Dao Nhi cũng dứt khoát cự tuyệt, gửi thư đoạn tuyệt hắn, thề không gặp lại. Tình người ấm lạnh, xoay vần quá đỗi chóng vánh.
Nếu là trước kia, Tề Lạc tất sẽ đau đớn khôn nguôi, nhưng nay thấy phụ thân bệnh nặng, huynh trưởng vào ngục, hắn chẳng còn lòng dạ nào để buồn vì tình ái, chỉ biết trong lòng nảy sinh một thứ gánh vác, một thứ trách nhiệm mới. Hắn phải trưởng thành rồi, không thể mãi ỷ lại vào gia đình. Hắn phải đứng lên, gánh vác một phần trọng trách cho Tề gia.
Người trưởng thành đôi khi chỉ là trong một khoảnh khắc. Có khi chỉ trong một khắc mà lòng bỗng sáng tỏ, ta có trách nhiệm với ai đó, với một nhà, với một nghĩa. Cái biến hóa ấy tuy rất nhỏ, nhưng vẫn có thể nhận ra.
Tề Anh nhìn ra trong ánh mắt Tề Lạc đã có thêm vài phần kiên nghị chưa từng có. Chàng cảm thấy an lòng. Song chàng cũng hiểu, trưởng thành chẳng thể một sớm một chiều nên không trông mong gì quá lớn. Chàng chỉ nhẹ nhàng vỗ vai đệ, nói: “Kính An hiện thời bình an, đệ chỉ cần chăm sóc bản thân, những việc khác không cần lo.”
Tề Lạc hiểu ý nhị ca, cũng đồng thời cảm thấy hổ thẹn và giận chính mình. Chính vì bản thân yếu đuối nên mới đến nỗi lúc gia tộc lâm nạn mà chẳng làm được gì, chỉ biết trông mong vào nhị ca.
Nếu hắn có chức vị gì đó… Nếu hắn có quen biết rộng… Nếu hắn không mãi mải mê thứ tình cảm không đáng giá ấy… thì giờ đâu đến nỗi này? Là hắn vô dụng!
Trong lúc Tề Lạc còn chưa nói nên lời thì đã nghe gia nhân hớt hải vào báo: “Khởi bẩm nhị công tử, công tử Hàn gia tới, hiện đang chờ ngoài cửa, xin cầu kiến gặp mặt nhị công tử.”
Công tử Hàn gia? — Hàn Phi Trì.
Nghe đến đây, ánh mắt Tề Anh khẽ động, nhưng không rõ vui hay giận. Trầm ngâm chốc lát, chàng cúi người bế tiểu Huy Nhi giao lại cho đại tẩu rồi quay sang nói với mẫu thân: “Mẫu thân, nhi tử ra gặp Trọng Hành một lát rồi sẽ quay lại ngay.”
Tề gia mấy ngày nay đã lạnh ngắt như tro tàn, cửa lớn vắng người, chẳng ai dám tới. Vậy mà lúc này, công tử Hàn gia lại đến, thật là chuyện khó có.
Nghiêu thị xúc động, khẽ nói: “Chi bằng mời Trọng Hành vào trong uống chén trà?”
Tề Anh trầm ngâm rồi khẽ lắc đầu: “Không cần đâu. Tính tình Trọng Hành e rằng hắn cũng không thích làm phiền người khác.”
Cũng là lẽ thường. Tiểu công tử Hàn gia từ trước đến nay vốn là kẻ khó đoán tâm tính, gan dạ liều lĩnh, chẳng câu nệ lễ nghi tục lệ. Nếu ép hắn vào chính đường bái lạy người này người nọ, ngược lại chỉ chuốc thêm phiền toái.
Phu nhân Nghiêu thị tự trách bản thân nghĩ ngợi chưa chu toàn, vội vàng gật đầu đáp ứng, nói rằng: “Được, được. Vậy con cứ đi đi.”
Tề Anh khẽ gật đầu với mẫu thân, đoạn xoay mình bước ra khỏi chính đường.
Dưới hành lang, đêm mát như nước, Hàn Phi Trì đã đứng đó từ lâu chờ đợi. Nghe tiếng bước chân của Tề Anh hắn mới hồi thần lại rồi xoay người nhìn về phía cửa chính đường Tề gia, khẽ gọi một tiếng: “Nhị ca.”
Vị tiểu công tử Hàn gia này là kẻ tiếng tăm lừng lẫy khắp thành Kiến Khang, một kẻ mà người đời gán danh nghiệt chướng. Hắn vốn xuất thân tôn quý, tư chất hơn người nhưng lại phóng túng ngang ngược, không chịu khuôn phép. Dẫu bị phụ huynh áp giải lên khảo trường kỳ thi hương nhưng hắn vẫn dám ngang nhiên nộp giấy trắng khiến người người trợn mắt há hốc mồm.
Hắn là công tử phong lưu, chẳng biết mùi ưu sầu, quanh năm giữ dáng vẻ tiêu dao bất kham. Thế nhưng giờ khắc này, sắc mặt hắn nghiêm nghị, thần thái đoan chính, chẳng còn dấu vết nào của vẻ đùa cợt năm xưa.
Hắn nhìn Tề Anh đang vội vã bước ra từ chính đường, liền tiến mấy bước đón lại, mi quang sắc bén, ngữ điệu nghiêm cẩn, không nói lời dư thừa, chỉ hỏi một câu: “Có việc gì cần đệ giúp không?”
Tiếng xấu của Hàn gia tiểu công tử lan khắp bốn phương, được xem là đệ nhất ngông cuồng của đất thành Kiến Khang. Trên người mang không biết bao nhiêu thị phi đồn đãi, đến nỗi người ta gần như quên mất năm xưa hắn từng mang danh thần đồng. Cho đến khi gương mặt nghiêm túc này hiện ra lần nữa mới khiến người đời chợt nhớ ra Hàn Trọng Hành từng là đứa cháu kiệt xuất nhất trong lứa trẻ Hàn gia. Gia tộc vì tư chất của hắn mà kinh ngạc nên đặt tên hắn là Phi Trì.
Vì sợ rằng giao long gặp mưa mây thì tất chẳng thể ở mãi trong ao nhỏ. Giờ phút này, hắn không hỏi Tề Anh gần đây thế nào, cũng chẳng hỏi gia quyến sống ra sao, bởi hiểu rõ thời cuộc loạn lạc, hỏi những thứ đó cũng vô ích. Hắn chỉ hỏi một câu “có việc gì cần đệ giúp không?”
Chỉ cần huynh mở miệng, ta ắt sẽ làm. Dù là núi đao rừng kiếm, hay chốn gai góc rậm rạp, ta cũng không nề hà thoái lui.
Tề Anh thấy hắn nghiêm mặt, trong ánh mắt không chút che giấu, liền lắc đầu.
Hàn Phi Trì hơi nhíu mày, chẳng cho rằng Tề Anh khách sáo, bởi hắn đã đọc được sự cẩn trọng trong ánh mắt của nhị ca mình, bèn hỏi tiếp: “Vậy hiện tại nhị ca tính sao?”
Đêm dài dằng dặc, gió khuya thổi tới, khiến lòng người bồi hồi xao động.
Mà thần sắc của Tề Anh vẫn vững vàng như núi sông, chỉ có ánh nhìn dành cho Hàn Phi Trì là thoáng chút phức tạp.
Chàng chỉ thốt ra một chữ: “Đợi.”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 153: Gió đầy (4)
10.0/10 từ 12 lượt.
