Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 152: Gió đầy (3)
Tờ mờ sáng ngày hôm sau, Tề Anh vào cung diện kiến thánh thượng.
Vốn định ban đầu vốn muốn trước tiên đến thăm phụ thân rồi mới vào cung, song phụ thân vẫn đang trong cơn hôn mê bất tỉnh, không thể nói chuyện nên Tề Anh đành bất lực. Đồng thời biết tân đế chắc đã thấu tỏ sự việc trở về thành Kiến Khang của mình, chàng không thể trì hoãn việc diện kiến thánh thượng nữa, đành phải đổi triều phục, vội vã tiến cung.
Con đường vào cung tiểu Tề đại nhân trong đời chẳng biết đã đi qua bao lần, song chưa từng có lần nào mà lòng cảm thấy cô độc đến thế. Biết mình giờ đây đơn độc một thân, gia tộc phía sau như những cành cây khô héo, chỉ có thể một mình gánh vác ngàn cân trách nhiệm để bảo toàn toàn bộ. Chàng không được phép sơ suất!
Xuống ngựa trước cửa cung, lần này không thấy Tô Bình đích thân ra nghênh đón, chỉ có tiểu thái giám lạ mặt đón chàng vào cung. Tề Anh nét mặt bình thản, bước qua cửa cung, cùng bọn cung nhân tiến về ngự thư phòng của hoàng đế.
Đến ngự thư phòng, cửa đóng kín mít, khác hẳn cảnh tượng thường ngày. Tiền triều đế vương chưa từng khiến người Tề gia chờ đợi, thậm chí khi long thể suy yếu vẫn nhiều lần đích thán nghênh tiếp. Nay thời cuộc đổi thay, trước cửa ngự thư phòng phải để người Tề gia chờ đợi.
Tề Anh đứng ngoài cửa tĩnh tọa, một hồi sau Tô Bình bước ra, lịch sự chào hỏi rồi nói: “Tiểu Tề đại nhân tới không đúng lúc rồi, hoàng hậu vừa đến đang cùng bệ hạ đàm đạo, hay là… đại nhân dời lại ngày khác tới?”
Tề Anh là chính sứ trong cuộc hòa nghị lần này, dù không liên quan đến chuyện Tề gia cũng phải diện kiến bệ hạ trình tấu chính sự. Nay tân đế né tránh không tiếp, hẳn không muốn nghe chuyện của Tề gia. Phải chăng chỉ đơn thuần là không muốn nghe hay còn ẩn ý nào khác? Đôi mắt Tề Anh trở nên thâm trầm hơn.
Vẫn giữ thái độ bình tĩnh, lịch sự đáp lại Tô Bình: “Nhờ tổng quản truyền lại lời, ta đợi ở đây là được.”
Lúc này, trong ngự thư phòng truyền ra tiếng cười đàm luận của đế hậu, nhiều cung nhân ngoài cửa đều nghe thấy, sắc mặt thoáng thay đổi, chỉ có Tề Anh làm như không nghe thấy, vẫn ung dung đứng yên.
Tô Bình lén liếc nhìn sắc mặt tiểu Tề đại nhân, suy nghĩ rồi nói: “Vậy… đại nhân cứ tự nhiên.”
Nói rồi ông ta cũng tiến vào cửa thư phòng, lâu không xuất hiện. Tề Anh cứ thế tĩnh tọa trước cửa thư phòng.
Dẫu trước khi nam độ, các đời hoàng đế Đại Lương cũng chưa từng khiến thế gia chờ lâu như vậy, huống chi nhân vật này là đích tử của thế gia hàng đầu triều đình, người nắm quyền trụ cột.
Các cung nhân ra vào thấy tiểu Tề đại nhân đứng chờ lâu ngoài cửa đều hết sức kinh ngạc, họ vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ, song không dám nói, chỉ vội lễ phép rồi rút lui, đi xa vẫn không ngừng ngoảnh đầu nhìn lại thì thầm bàn tán.
Chờ đợi lần này kéo dài ba canh giờ, Tề Anh vào cung vào lúc giờ thìn đến tận giờ mùi mới thấy cửa thư phòng hé mở, giữa chừng còn có cung nhân mang đồ ăn trưa đến cho đế hậu.
Nay cửa mở ra, bước ra là hoàng hậu.
Hoàng hậu triều này vốn quen biết với tiểu Tề đại nhân, vài năm trước từng có một mối lương duyên mập mờ làm náo động cả tiền triều. Thậm chí còn khiến lục công chúa trong hội hoa núi Thanh Tế nổi trận lôi đình, tát cho nàng dâu hoàng thất một bạt tai.
Chuyện ấy một thời vang danh, truyền miệng khiến ai cũng biết. Dù nhiều năm trôi qua vẫn in sâu trong lòng người, như bọn cung nhân đứng ngoài cửa thư phòng cũng phần lớn nhớ rõ.
Song cô nương từ gia tộc suy tàn ấy giờ đây đã trở thành mẫu nghi thiên hạ, y phục phượng bào, đầu đội châu ngọc, dáng vẻ uy nghiêm, không còn là phận nữ tử bình thường. Thậm chí tiểu Tề đại nhân, nhân vật vang danh khắp thiên hạ khi gặp cũng phải hành lễ quỳ theo quy chế, một đứng một quỳ, phân rõ tôn ti.
Tề Anh từ tốn quỳ xuống dưới chân hoàng hậu, hành lễ kính chào, hoàng hậu đợi mãi đến khi tiểu Tề đại nhân hoàn tất lễ nghi mới mỉm cười nói: “Khu tướng khách khí quá rồi, mau đứng lên đi.”
Dù làm quan quỳ trước hoàng hậu vốn chuyện thường tình, song bọn cung nhân canh gác ngoài cửa thư phòng lại cảm thấy lòng thắt lại khó tả, tự dưng có ý nghĩ… tiểu Tề đại nhân không nên quỳ, chí ít không nên quỳ trước hoàng hậu… chẳng rõ sao lại có cảm giác đó, nhưng lúc nhìn tiểu Tề đại nhân quỳ đều thấy chạnh lòng.
Song tiểu Tề đại nhân đã quỳ, nay đứng lên vẫn lễ phép cúi đầu đứng trước hoàng hậu, bọn cung nhân nghe hoàng hậu cười nói: “Thật ra bổn cung không nên làm hoàng đế và Khu tướng mất thì giờ bàn việc triều chính, song bệ hạ thương hoàng nhi trong bụng nên mới làm chậm trễ mấy canh giờ, cũng là làm Khu tướng phiền lòng chờ đợi.”
Tề Anh cụp mi, cung kính đáp lời: “Nương nương quá lời rồi.”
Hoàng hậu khẽ mỉm cười, thần sắc đoan nghiêm, nhưng khi ánh mắt dừng lại nơi Tề Anh đang cúi đầu lại thoáng hiện ý đắc chí khó giấu.
Nàng ngắm nhìn tư thế chàng khom mình một hồi rồi mỉm cười nói: “Vậy bổn cung không quấy rầy nữa, đại nhân vào đi thôi.”
Tề Anh lại khom người hành lễ: “Cung tiễn nương nương.”
Phó Dung liếc chàng một cái, dường như nhoẻn miệng cười, đoạn theo bầy cung nữ chậm rãi rời đi. Lúc này, Tô Bình mới bước tới đón, nói với Tề Anh: “Tề đại nhân, xin mời.”
Tề Anh bước qua cửa ngự thư phòng thì thấy tân đế đang cúi mình vẽ tranh, có vẻ đang rất đắm chìm, nghe thấy có người vào cũng chưa ngẩng đầu. Mãi đến khi Tề Anh hành lễ quỳ bái, hoàng đế mới như sực tỉnh, ngẩng lên cười nói: “Kính Thần tới rồi à? Mau tới, mau tới, lại đây xem tranh của trẫm.”
Trước đêm giao thừa, Tề Anh đã nhiều lần vào điện, lúc ấy tân đế còn xưng là “ta”, cùng hắn nói năng như cố như bằng hữu không chút khách khí. Nào ngờ mới hơn hai tháng, chữ “ta” ấy đã đổi thành “trẫm”, thần sắc trong lời nói cũng đã hiện vẻ cao cao tại thượng khiến người ta lập tức cảm nhận rõ ràng trước mặt mình là quân vương, không còn là cố nhân nữa.
Tề Anh dĩ nhiên hiểu rõ những biến chuyển ấy, song tâm tình vẫn bình lặng như nước, không lộ vẻ gì. Chàng đứng dậy, bước tới bên án thư của tân đế, theo lời mà ngước nhìn bức họa kia.
Tiêu Tử Hành từ thuở thiếu thời đã giỏi vẽ, đặc biệt thích vẽ hoa điểu, tinh tế kết hợp bút và ý, trong giới văn sĩ cũng có danh tiếng. Hôm nay, hắn lại vẽ một bức uyên ương hoạ. Dưới giàn tử đằng, mặt nước như gương, một đôi uyên ương tung tăng bơi lội, vô cùng ung dung tự tại. Nhưng dưới mặt nước kia lại có nhiều đàn cá, uyên ương ăn cá, chỉ cần cúi đầu là đoạt mạng, trong chớp mắt. Ẩn tàng sát cơ.
Lúc ấy tân đế mỉm cười hỏi: “Kính Thần thấy bức tranh này thế nào?”
Tề Anh thu lại ánh nhìn, cũng giấu đi tia sắc bén trong mắt, đáp: “Bệ hạ tinh thông hội họa, bức họa này cổ ý phong nhã, trầm tĩnh mà khoáng đạt.”
Hắn có vẻ hứng khởi, cùng Tề Anh luận thêm mấy câu về tranh, rồi mới thu lại hứng thú, ngồi xuống hỏi: “Việc nghị hòa kết thúc ổn thỏa chứ?”
Vừa nhắc đến quốc sự, sắc mặt tân đế lập tức nghiêm nghị, nụ cười khi trước liền biến mất, thay vào đó là uy nghiêm lẫm lẫm. Dù mới lên ngôi vài tháng, song thần uy đã chẳng kém gì tiên đế từng trị quốc mấy chục năm.
Tề Anh thu liễm thần sắc, cung kính tâu về tiến trình nghị hòa. Vì việc nghị hòa trước đó đã truyền tin cấp tốc về Giang Tả nên những khoản chính Tân đế đều đã rõ. Lúc này Tề Anh chỉ bẩm lại một số việc vặt vãnh, không mất nhiều thời gian.
Tân đế nghe xong gật đầu, lại nói: “Công lao lần này của ngươi quả thực lớn, theo lý nên được trọng thưởng…”
Nói đến đây, ánh mắt đào hoa ấy thoáng trầm xuống, giọng cũng khựng lại, rồi tiếp: “… Chỉ là vụ án liên quan tới Hữu Phó Xạ rắc rối khôn lường, Tả tướng đến nay vẫn chưa cho trẫm và triều thần một lời thỏa đáng. Nếu lúc này trẫm thưởng ngươi, e khó khiến quần thần tâm phục khẩu phục.”
Bắt đầu rồi.
Ánh mắt Tề Anh liền trở nên nghiêm nghị, lập tức vén áo quỳ xuống: “Hòa nghị suôn sẻ là nhờ quốc vận hưng thịnh, thần chỉ góp sức nhỏ, không dám nhận thưởng.”
Tiêu Tử Hành ngồi sau ngự án, cúi nhìn Tề Anh đang quỳ, thần sắc phức tạp có phần cảm khái, lại có phần hả hê. Lúc này hắn lại nghe vị nhị công tử Tề gia danh chấn thiên hạ ấy cất tiếng: “Về việc của huynh trưởng thần, đội ơn bệ hạ khoan dung với Tề gia, thần xin cầu thánh chỉ tra xét vụ án một lần nữa. Dù kết quả là tuyên án oan hay kết tội cũng phải có phán xét một cách công bằng minh bạch để yên lòng thiên hạ.”
Nghe vậy, tân đế khẽ nhướng mày. Cử động ấy thuở thiếu niên từng mang phong tư phóng khoáng, nay lại trở nên khó dò, chẳng rõ hỉ nộ. Hắn trầm ngâm một lát rồi hỏi lại: “Ngươi muốn trẫm tra xét lại vụ án?”
Tề Anh cúi đầu: “Mong bệ hạ chấp thuận.”
Tân đế lặng im hồi lâu, ngón tay điểm nhẹ trên án thư, phát ra từng tiếng lạch cạch nhỏ, tựa như từng nhát búa đập vào lòng người, nặng tựa ngàn cân. Ấy là thuật trị người của đế vương.
Tề Anh cúi đầu bái tạ: “Thần muôn vàn cảm tạ.”
Tiêu Tử Hành khẽ cười, phất tay cho chàng đứng dậy, như chợt nhớ ra điều gì, liền ngẩng lên, ánh mắt đầy vẻ quan tâm: “Trẫm tự tin với Hữu Phó Xạ cùng lệnh đệ, song người khác trong triều tất khó tránh nghi ngờ. Ngươi hiện nắm quyền trọng trong Khu Mật Viện, e rằng sẽ có kẻ cho rằng ngươi dùng thế lực can thiệp Đình Uý. Để tránh thị phi, chi bằng trước khi có kết luận, ngươi hãy tạm từ nhiệm chức vụ, đợi đến khi Tề gia tuyên án rõ ràng, khi đó giao phó lại trọng trách cũng chưa muộn. Ý ngươi thế nào?
Lời này vừa nói ra, dù là trẻ con cũng hiểu rõ. Hắn muốn đoạt quyền của Tề Anh, muốn vị quyền thần một đời tự tay buông bỏ đại quyền để đổi lại chút hy vọng cho gia tộc.
Ngươi nếu bằng lòng bị đoạt quyền thì sẽ có cơ hội minh oan cho huynh trưởng, cho Tề gia một kết cục danh chính ngôn thuận. Còn nếu không, vậy thì cá chết lưới rách, Tề gia không nắm binh quyền, há có thể tránh nổi lưỡi đao của thiên tử? Đây chẳng phải là đàm phán, đây là uy h**p. Không có lựa chọn.
Lông mày Tề Anh cụp xuống thấp hơn, ánh mắt u ám đến cực điểm nhưng chàng không có đường lui, chẳng khác nào con cá trong bức tranh, vô phương phản kháng. Chỉ nghe chàng đáp: “Thần tuân thánh chỉ.”
Lời vừa dứt, ý cười trong mắt Tiêu Tử Hành lại càng thêm sâu sắc, kế đó hắn khẽ gật đầu, giọng điệu như thể ban ân mà nói rằng: “Hữu Phó Xạ cùng lệnh đệ hiện đều bị giam nơi pháp ngục của Đình Uý, nơi đó quy tắc nghiêm ngặt, vốn không cho người ngoài tùy tiện thăm gặp. Nhưng trẫm coi ngươi là bằng hữu, nay vì tình riêng mà phá lệ, ngươi xuất cung rồi thì hãy đến thăm họ một lần đi.”
Lời ấy đã mang hàm ý tiễn khách.
Tề Anh lĩnh hội trong lòng, bèn lần nữa quỳ lạy quân vương, sau đó cáo lui. Đã gần bước qua ngưỡng cửa thì bỗng nghe tiếng thiên tử gọi khẽ phía sau: “Kính Thần.”
Tề Anh nghe tiếng lập tức dừng bước, quay người khom mình cung kính chờ nghe chỉ.
Tân đế lúc này đã lại cầm bút, đang cẩn thận tô điểm thêm cho bức hoa điểu hoạ ngụ ý sâu xa kia. Tay vẫn vẽ, miệng thong thả nói: “Hai chữ thần tử, trước là thần, sau mới tới tử. Về sau nếu ngươi còn xa kinh thành, chi bằng hãy vào cung bái kiến trẫm trước rồi hẵng về nhà, như thế mới là lễ nghi thỏa đáng.
Bọn cung nhân hầu hạ trong ngự thư phòng vừa nghe, trong lòng liền lạnh toát, tựa như có luồng khí lạnh thấm tận tâm can.
Cuối cùng chỉ nghe tiểu Tề đại nhân nhẹ giọng đáp: “Vi thần xin ghi tạc.”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 152: Gió đầy (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
