Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 123: Kỳ thi xuân (3)
Tướng gia lời vừa rơi xuống đất, Tề Vân cùng Nghiêu thị đều thất sắc kinh hãi!
Tề gia nhị công tử từ nhỏ đã nổi danh Giang Tả với tư chất thông tuệ, nhập quan trường liền như diều gặp gió, đường quan thênh thang, vốn là niềm kiêu hãnh của cả gia tộc. Xưa nay, chàng chưa từng chịu qua hình phạt, nói chi đến gia pháp! Ngay cả hai người đệ đệ khác là Tề Ninh và Tề Lạc khi phạm lỗi cũng chỉ bị phụ thân dùng thước gỗ vụt nhẹ lên tay mà thôi, chưa ai từng lãnh roi gia pháp.
Nghiêu thị nãy giờ tuy nén lòng không can ngăn, cũng bởi thấy con quả thật đã quá tay trong chuyện kỳ thi xuân. Song nay vừa nghe trượng phu đòi thỉnh gia pháp liền không kìm nổi nữa, vội bước lên định cản.
Nào ngờ Tề Chương xưa nay vẫn chiều ý phu nhân, lần này lại cứng rắn như sắt đá, mắt chẳng thèm liếc sang. Thấy trưởng tử còn do dự đứng nguyên chỗ cũ, ông liền gạt tất cả, tự mình bước khỏi chính đường, một đường thẳng tiến tới từ đường lấy roi.
Nghiêu thị thấy trượng phu giận dữ bức bách như vậy, lòng biết chuyện đêm nay tất khó thu xếp êm xuôi bèn vội vã quay sang Tề Anh, hối hả bảo: “Con mau trở về đi! Về Phong Hà Uyển lánh tạm! Để ta khuyên lại phụ thân con, chờ ông nguôi giận rồi hẵng…”
Chưa dứt lời đã bị con ngăn lại. Tề Anh vẫn quỳ ngay tại chỗ, đầu cúi thấp, song giọng nói ôn hòa: “Mẫu thân đừng lo, không sao cả.”
Lời ấy càng khiến lòng Nghiêu thị nóng như lửa đốt, Tề Vân đứng bên cũng cuống quýt không kém. Đang định thuận lời mẫu thân mà giục nhị đệ tạm lánh, chợt thấy Tề Anh khẽ quay lưng về phía mẫu thân, lặng lẽ trao cho huynh trưởng một ánh mắt thâm trầm khó đoán, dường như có ẩn ý gì đó giấu kín trong lòng.
Ẩn ý? Kính Thần… rốt cuộc còn toan tính điều gì?
Tề Vân khi ấy chưa kịp nghĩ thông, nhưng trong lòng biết rõ nhị đệ mình chưa từng là kẻ hồ đồ, việc gì đã làm át hẳn có đạo lý riêng. Nghĩ vậy, hắn cũng thôi không khuyên nữa, chỉ lặng lẽ phụ họa với mẫu thân, khuyên bà bình tâm lại.
Mới dỗ dành được đôi ba lời, thì thấy phụ thân đã từ ngoài bước vào, tay cầm gia pháp, bước chân trầm trọng, ánh mắt như sương lạnh.
Cây roi kia tuy chẳng dài nhưng thô to và rắn rỏi, chỉ thoáng trông đã biết một roi vung xuống, ắt da thịt nứt toác, máu ròng từng giọt!
Nghiêu thị vừa trông thấy, suýt nữa ngã quỵ, toàn thân như không còn sức, chỉ nhờ trưởng tử kịp đỡ mới không ngã xuống. Bà còn chưa hết choáng váng, thì đã nghe phu quân gằn giọng hỏi lần cuối: “Ta hỏi con lần cuối, bảng này, con sửa hay không sửa?!”
Nghiêu thị nước mắt ròng ròng, tay run rẩy vịn vào trưởng tử, thấy đất trời quay cuồng trước mắt, bèn nức nở kêu lên: “Kính Thần! Con hãy nghe lời phụ thân con một lần đi!”
Nhưng vô ích. Tề Anh vẫn quỳ thẳng nơi ấy, mắt cụp xuống, thần sắc bình hòa, chẳng nhún nhường nửa tấc, chỉ khẽ thốt bốn chữ: “Gia quốc hữu pháp.”*
*Câu này thường được dùng để nói lên tư tưởng trọng pháp, trọng trật tự, rằng từ gia đình nhỏ đến đất nước lớn đều phải có quy tắc điều hành, không thể hành xử tùy tiện, vô nguyên tắc.
Chính đường lại rơi vào tĩnh mịch, tựa hồ thời gian đông cứng cả.
Tề Chương bỗng cười khẽ một tiếng, gằn ra một chữ “Tốt!”, rồi chậm rãi giương roi lên cao, giọng lạnh như sắt đá: “Chính bởi gia quốc hữu pháp… nên hôm nay ta càng phải đánh con!”
Hai phụ tử lời nói tuy cùng, song nghĩa lý lại cách biệt, Tề Anh trọng pháp của quốc gia, còn Tề Chương lại nặng đạo của gia tộc.
Tề Chương mặt không đổi sắc, nghiêng đầu dặn trưởng tử: “Đưa mẫu thân con về nghỉ đi.”
Tề Vân khẽ sững, đoạn liền hiểu ý phụ thân, Nghiêu thị tính tình yếu mềm, lại xưa nay hết mực yêu thương hài tử. Chớ nói đến Kính Thần là con ruột của bà, mà dẫu là Kính An hay Kính Khang khi chịu phạt bị đòn, bà cũng chẳng thể đành lòng nhìn. Nay mà chứng kiến nhi tử thụ hình bằng gia pháp tiên, hẳn là đau đến xé lòng.
Tề Vân hiểu ý, tuy thấy khó xử nhưng vẫn gắng gượng làm theo, bước lên định đỡ mẫu thân rời khỏi chính đường. Song Nghiêu thị nước mắt như mưa, nhất quyết không chịu đi, cản trước phu quân mà van xin. Tề Vân luống cuống chưa biết xoay xở thế nào, lại thấy Tề Anh âm thầm đưa mắt ra hiệu, ý muốn huynh trưởng hãy khuyên mẫu thân rời đi.
Mẫu thân mà còn ở đây, có khi phụ thân còn kiêng nể mà nương tay, mẫu thân rời bước, trận roi đêm nay át khó tránh khỏi!
Kính Thần, đệ rốt cuộc là muốn làm gì… Tề Vân lòng dao động dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn lựa tin đệ đệ, nghiến răng một phen, nửa khuyên nửa ép đưa mẫu thân rời khỏi chính sảnh.
Vừa bước qua bậc cửa, đã nghe phía sau vang lên tiếng roi nặng nề rít xuống da thịt, tiếng vang dội thấu tận tim gan!
Nghiêu thị bên cạnh run rẩy bật khóc nức nở, thân thể như muốn khuỵu xuống. Tề Vân lòng quặn thắt, chẳng dám ngoái đầu, chỉ vội vã dìu mẫu thân rời đi, lòng thầm thốt đệ đệ rốt cuộc đệ muốn gánh lấy bao nhiêu đau đớn?
Tề gia là thế tộc trăm năm, từ thuở Đại Lương còn chưa nam độ đã từng bốn đời ba công, hiển quý trăm họ. Nay hưng thịnh càng thêm, danh vọng rạng khắp kinh thành. Trong tổ từ, bài vị tiên nhân chen chúc khắp nơi, cao thấp thẳng hàng, tựa như đang lặng lẽ chứng giám cho sự vinh diệu truyền thừa của Tề gia.
Mà Tề nhị công tử lại đang một mình quỳ nơi ấy. Chàng quỳ nghiêm chỉnh như lúc tại nha môn xử án, cũng như ngày xưa trên Minh Viễn lâu ngẩng đầu giảng nghĩa cho sĩ tử bốn phương, duy có khác chăng là tấm lưng kia đã rướm máu thấm cả quan phục, vết roi chồng chéo, máu đỏ sẫm nhuộm xuống tận vạt áo.
Sắc mặt chàng tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy đôi mắt phượng vốn trong sáng giờ đây đã vương chút vô thần. Hẳn là vì đau đến tận tủy, đến độ tinh thần cũng lạc mất đôi phần. Song chàng vẫn quỳ đó, thân không động, ý không dao động.
Không rõ bao lâu trôi qua, ngoài từ đường vang lên tiếng bước chân. Tề Anh chẳng ngoảnh đầu, đã biết người đến là ai.
Quả nhiên là Tề Vân. Tề Vân bước vào hành lễ trước tiên tổ, rồi mới đứng bên đệ đệ. Đương lúc trầm mặc, đã nghe tiếng Tề Anh hỏi: “Mẫu thân… có ổn không?”
Tề Vân cúi đầu, nhìn thấy người trước mặt thương tích khắp mình, y phục nhuộm máu tươi, mà lúc này vẫn nhớ tới mẫu thân. Lòng hắn chợt nghẹn ngào, nói: “Người khóc suốt nửa đêm, luôn miệng cầu phụ thân tha cho đệ, sau vì kiệt sức mà ngất đi. Phụ thân sai thỉnh đại phu, giờ đã tỉnh, thân thể cũng không sao nữa.”
Nghe mẫu thân ngã quỵ, Tề Anh sắc mặt khẽ biến, mày hơi nhíu lại, nhưng không nói thêm gì. Qua một hồi lâu mới chậm rãi nói: “Đã phiền huynh rồi.”
Tề Vân trông đệ mình thân thể trọng thương, máu chảy không ngớt mà vẫn giữ tư thái đoan nghiêm, lòng chợt nghẹn ngào hơn bao giờ hết.
Tề Anh từ nhỏ đã là kỳ tài, làm gì cũng trầm ổn vững vàng. Bản thân hắn tuy hơn đệ đệ tám tuổi, nhưng tự biết nhiều phương diện chẳng bằng. Chưa từng thấy đệ thất thế, vậy mà hôm nay lại thê thảm chịu gia pháp, quỳ nơi từ đường này.
Hắn lặng đứng, mày chau chặt, thở dài than: “Kính Thần, đệ xưa nay không phải kẻ l* m*ng. Cớ sao lần này ở kỳ thi xuân lại làm quá đến thế?”
Tề Anh giọng vẫn nhàn nhạt như gió lướt mặt hồ: “Đệ đã nói rồi, chỉ là chấm bài theo công chính.”
Tề Vân nghe thế, mày càng nhíu lại, nói: “Ta biết đệ không giống kẻ khác, miệng chẳng nói nhưng lòng lại ôm đại nghĩa. Đệ đã sớm thấy rõ triều đình lắm chỗ suy đồi, muốn đề cao thứ xuất, sửa cũ lập mới… Nhưng băng dày ba thước chẳng phải một ngày lạnh! Việc này muốn làm ắt cần từ từ, sao có thể mạo tiến mà thiêu thân?”
“Đệ biết thiên hạ giờ đang nói gì không?” Giọng hắn đầy uất giận. “Bọn họ chẳng những bảo Tề gia ngả về Đoan Vương mà còn nói đệ cố tình làm vậy để mưu cầu tiếng tốt, là kẻ cầu danh mua tiếng! Bọn họ là đã sợ đến phát cuồng nên mới giội bùn vào người đệ!”
Tề Vân vốn cương trực, lại là huynh trưởng, xưa nay vẫn yêu quý mấy đệ muội, mà với Kính Thần lại càng thương quý hơn, có khi còn xem trọng danh dự của đệ hơn cả của mình. Nay nghe lời thiên hạ nhục mạ, lòng chẳng cam, lại càng sốt ruột.
Thế nhưng, dù hắn giận đến thế, Tề Anh vẫn thản nhiên như nước lạnh.
Chàng chậm rãi đáp: “Sống hay chết, danh cũng chỉ là vật ngoài thân, đâu cần câu nệ. Huống chi lời bàn thiên hạ có thể tùy họ. Còn chuyện lập trường của Tề gia… chỉ e sáng mai chuyện ta chịu gia pháp truyền ra thì lời đồn ngả về Đoan Vương tự nhiên bất công tự phá. Khi đó, chỉ cần thêm vài bước khiến tứ điện hạ an tâm, chuyện này sẽ có thể trọn vẹn qua đi.”
Lời nói dường nhẹ, nhưng rơi vào tai Tề Vân, lại như sấm nổ giữa đêm. Hắn định thần lại, chợt vỡ lẽ thì ra hôm nay Kính Thần cố ý khích giận phụ thân, cố tình để bị phạt! Ngay cả việc khuyên mẫu thân rời khỏi cũng đã có tính toán, đệ ấy từ đầu đã chuẩn bị sẵn lòng để gánh lấy trận đòn này.
Đệ ấy cố tình để phụ thân giận đến tột độ, cố tình nhận hết mọi lỗi lầm để rút toàn bộ Tề gia ra khỏi cơn sóng gió của kỳ thi xuân lần này.
Nghĩ đến đây, Tề Vân sắc mặt đại biến, tim thắt lại, lo sợ dâng tràn. Hắn nhìn đệ đệ chăm chăm, gấp giọng hỏi: “Đệ rốt cuộc tính toán điều gì? Lại còn nói sẽ có hành động khiến tứ điện hạ yên lòng? Còn muốn làm gì nữa?!” Một hơi ba câu, từng chữ như đánh vào lòng.
Nhưng Tề Anh dường như không muốn nói thêm, chỉ ngẩng đầu nhìn huynh trưởng, giọng chậm rãi như đá tảng đè xuống: “Huynh yên tâm, đệ nhất định không để Tề gia chịu vạ.”
Nét mặt tuy nhàn nhạt, nhưng câu chữ nặng như nghìn cân. Tề Vân càng nghe, lòng càng bất an. Hắn gắt: “Ta biết đệ không để Tề gia chịu liên lụy! Nhưng ta lo cho chính đệ! Đệ chớ để hủy cả đời mình!”
Tề Anh vẫn im lặng, sắc diện tuy trắng bệch như tờ giấy, song thần sắc lại kiên định như núi tựa người đã sớm hạ quyết tâm, dẫu ngọc nát đá tan cũng không lay chuyển.
Tề Vân nhất thời chẳng biết còn nói gì, tâm can chao đảo chưa yên, chợt nghe bên ngoài từ đường vang tiếng huyên náo. Ngoảnh đầu trông ra, chỉ thấy tứ đệ Tề Lạc đang vừa gào vừa lao tới.
Phải rồi, còn có Tề Lạc.
Năm nay Tề tứ công tử cũng tham gia kỳ thi xuân, nhưng ngay cả tam giáp cũng không lọt được vào. Tề Lạc vốn không ham danh lợi, đối với công danh chẳng mấy để tâm, nhưng từ lâu đã tâm niệm muốn cưới muội muội Triệu gia làm thê tử. Mà bà cô mẫu Triệu thị sớm đã ra lệnh, nếu hắn không đỗ được tên trong bảng vàng, thì chớ hòng hỏi cưới Dao Nhi.
Vì thế, Tề Lạc lần này cố công dùi mài kinh sử, dậy sớm thức khuya, văn chương không thua kém bất kỳ ai, so với nhiều kẻ sĩ quý tộc còn dụng công hơn gấp bội. Lại nghĩ rằng nhị ca chính là chủ khảo, sao cũng có thể mượn chút thế lực, dẫu không vào được nhất giáp, nhị giáp, thì tam giáp cũng không khó. Nào ngờ, cuối cùng lại bị gạt khỏi bảng vàng, hóa ra công toi một phen!
Lại thêm ăn một gáo nước lạnh, Tề Lạc đau khổ khôn cùng, dắt rượu tiêu sầu, suốt đêm say khướt bên đường. Tới giờ mới quay về phủ, vừa nghe tin nhị ca cũng ở trong phủ, nỗi hờn ghen trong lòng bốc lên như lửa cháy, liền xông vào từ đường, đòi một lời giải thích.
“Vì sao?! Nhị ca thừa biết đệ si tình với Dao Nhi, chỉ đợi lần này thi đỗ để cưới muội ấy, cớ sao không nể tình mà giúp đệ một tay?! Đối với nhị ca, ấy chẳng qua là một cái nhấc bút mà thôi! Hơn nữa… đệ cũng không phải vô dụng đến thế, ngay cả Vương tiên sinh cũng bảo đệ có hy vọng đỗ bằng chính sức mình… Vì sao nhị ca lại cố ý gạt bỏ đệ?!”
Tề Lạc vừa gào vừa khóc, lao thẳng vào cửa từ đường.
Tề Anh nghe rõ động tĩnh, vẫn không quay đầu, chỉ lặng lẽ phẩy tay, liền thấy từ trong bóng tối có người bước ra chính là Bạch Tùng, cận vệ thân tín. Hắn nhẹ nhàng ra tay, chỉ hai ba chiêu đã khống chế được Tề tứ công tử, xách ngang người mà đưa ra khỏi sân. Tề Lạc mồm vẫn khóc mắng om sòm, tiếng gào thét còn vọng mãi không dứt.
Tề Vân đứng một bên mắt thấy tai nghe, chỉ biết than dài, đoạn quay sang nhìn đệ, thấp giọng hỏi: “Đệ làm như thế… không sợ sau này đệ ấy hận đệ cả đời sao?”
Hắn lại thở dài một hơi, thâm trầm nói: “Kính Khang vốn là đứa có tư chất, chỉ vì tính khí ham chơi nên mới bị xem thường. Kỳ thực lần này đệ ấy… đúng là có hy vọng, đúng chứ? Có phải chính đệ cố ý gạt tên đệ ấy khỏi bảng? Đệ vì muốn hạ thấp sĩ tộc, vì muốn thu phục lòng người, đệ không thể để thân nhân mình có tên trên bảng… Đệ đã hi sinh đệ ấy… phải chăng là vậy?”
Tề Anh khẽ nhíu mày, vẫn không hé môi nói nửa lời. Huynh trưởng nói chẳng sai, song cũng chưa hẳn toàn đúng.
Chàng không phủ nhận trong việc xử trí kỳ thi xuân này, chàng có lỗi với tứ đệ. Nếu Tề Lạc chỉ là kẻ sĩ bình thường trong thế tộc, chàng có lẽ sẽ để đệ ấy vào tam giáp, nhưng vì huyết mạch tương liên, chính lúc then chốt này càng phải cẩn trọng tránh hiềm nghi.
Tề Lạc quả là không tệ, nhưng chưa đủ tốt, chưa tốt đến mức khiến thiên hạ không thể dèm pha. Vậy nên… cuối cùng chàng đành cố ý để đệ ấy chịu thiệt.
Nhưng lý do ấy cũng chẳng phải tất cả.
Triệu gia vốn gia phong không tốt, căn cơ bất ổn, Triệu Dao tính tình mỹ lệ nhưng khó thuần, không phải người như Tề Lạc có thể chế ngự. Nay dù có kết thành thông gia, sau này tất sinh sóng gió. Mà Tề Lạc lại là người thuần hậu chất phác, nếu thực sự phải gánh áp lực hôn sự như thế, cả đời sẽ sống trong khổ não, chẳng thể giải thoát.
Tất cả những điều ấy, Tề Anh đã sớm suy tính chu toàn vì đệ đệ. Song những điều này nào có thể nói ra cho người ngoài hiểu? Vì thế chàng chỉ cúi đầu, lặng thinh giữa ánh nến vàng vọt nơi từ đường, lời không nói, tình không hiển, nhưng tâm can đã rách từng mảnh.
Tề Vân thấy thế lại càng nặng nề thở dài.
Giữa đại điện tổ tiên, hai huynh đệ một đứng một quỳ, xung quanh là bài vị các bậc tiên nhân cao vọng đặt trên án như lặng lẽ nhìn xuống con cháu. Trong ánh sáng trầm trầm tĩnh mịch, tựa hồ trời đất đều nghẹn lại, chẳng thốt nổi lời nào.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 123: Kỳ thi xuân (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
