Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 124: Nương tựa (1)
Thẩm Tây Linh chưa bao giờ nghĩ rằng khi gặp lại Tề Anh, chàng lại đầy mình thương tích như vậy.
Lần cuối hai người gặp nhau đã hơn nửa tháng trước, khi đó tình cảm còn nồng nàn như lửa. Chỉ là sau đó chàng bận việc kỳ thi xuân, mãi không trở về Phong Hà Uyển nên hai người không gặp mặt.
Thẩm Tây Linh nhớ chàng đến mức sắp không chịu nổi, thậm chí trong mộng cũng đầy bóng dáng chàng. Một buổi trưa tỉnh dậy, bỗng nghe mấy nha đầu trong viện nói rằng công tử đã về, trong lòng nàng vui mừng khôn xiết. Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt các nha đầu hoảng hốt, nàng hỏi kỹ thì mới hay tin công tử bị thương rất nặng. Chính Tề đại công tử đã tự tay đưa chàng về, hiện tại vừa tới Hoài Cẩm viện.
Lúc ấy Thẩm Tây Linh vội vã không màng gì khác, lập tức chạy tới Hoài Cẩm viện.
Khi nàng đến, Tề đại công tử đã rời đi, phòng trong hỗn độn, các nha hoàn ra vào tấp nập, dường như còn có đại phu đến. Thanh Trúc cùng mọi người đang lo chăm sóc, băng bó vết thương cho Tề Anh, chẳng ai chú ý đến nàng. Cuối cùng, qua lớp người đông đúc, Thẩm Tây Linh cũng nhìn thấy chàng.
… Chàng bị thương rồi.
Chàng nghiêng người ngồi trên giường, có vẻ là thương ở lưng, áo quần thấm đẫm máu đỏ, sắc mặt trắng bệch chưa từng thấy.
Ba năm bên nhau, nàng chưa từng thấy chàng vội vàng hay rối rắm bao giờ, tất cả đều ung dung tự tại, chưa từng thấy anh lộ bộ dạng thê thảm như vậy… Còn giờ đây chàng đã bị thương… Thẩm Tây Linh đột nhiên như rơi vào hầm băng, tay chân đều tê liệt.
Trong tiếng người ồn ào náo nhiệt, Tề Anh liếc thấy nàng. Chàng thấy nàng đứng lặng người ở góc phòng như không biết phải làm sao, chàng có chút ngạc nhiên, sau đó mỉm cười với nàng, vẫy tay giữa dòng người mà không phát ra tiếng, ý bảo nàng qua đó.
Chàng muốn nàng tiến lại gần.
Khoé mắt Thẩm Tây Linh mắt lập tức cay nóng, vội xô đám người ra tiến về phía chàng, nếu không gian chật chội thế này, nàng hẳn đã lao đến bên chàng.
Nàng cẩn trọng ngồi xuống bên cạnh chàng, mặc dù không chạm vào chàng nhưng vẫn sợ làm đau chàng. Nàng ngậm nước mắt nhìn lên nhìn xuống chàng, giữ mãi trong lòng mới hỏi: “Chàng… có đau không?”
Thực ra, lúc này, người ta thường hỏi câu đầu tiên sẽ là “chàng bị làm sao vậy?” hay “chuyện gì đã xảy ra?”, chứ không phải “chàng có đau không?”. Nhưng lúc đó, nàng chỉ quan tâm đến việc chàng có đau hay không đến nỗi quên hỏi rõ nguyên nhân.
Dù vậy, câu hỏi đó cũng không thiết thực, chàng bị thương nặng như vậy, làm sao mà không đau?
Tề Anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chẳng khác gì ngày thường, thậm chí còn dành chút tâm trí để dỗ dành nàng, nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc nàng nói: “Không có gì, chỉ là nhìn có vẻ nặng mà thôi.”
Mắt Thẩm Tây Linh càng lúc càng ướt đẫm.
Nàng rõ ràng biết chàng đang dỗ mình, vì ngay cả tay chàng v**t v* nàng cũng lạnh hơn thường ngày, lại còn hơi run run. Đại phu đứng sau mặt cũng nghiêm trọng, nói: “Công tử, xin cố chịu một lát, vết thương này… có thể sẽ rất đau.”
Tề Anh quay lưng về phía đại phu, chẳng thèm ngoảnh đầu lại, chỉ đáp một tiếng, mắt vẫn nhìn nàng.
Ánh mắt chàng dịu dàng, nói với nàng: “Nàng về đi, tránh làm ta thêm lo.”
Chàng đau thế rồi mà còn sợ nàng sợ hãi. Thẩm Tây Linh một lúc không nói nên lời, chỉ cố gắng nén nước mắt, lại kéo chặt tay chàng, lắc đầu nói: “Ta không về, ta sẽ ở lại bên chàng.”
Nàng nói rất kiên quyết, Tề Anh nhìn nàng một lúc, đành bất lực, cuối cùng không ép nàng đi, cũng đồng ý.
Vết thương sau lưng chàng rất nặng, Tả tướng đêm qua tức giận đã đánh chàng hơn ba mươi trượng, roi pháp này để lại vết thương nặng hơn roi thường rất nhiều, khiến sau lưng chàng máu thịt nát tươm. Do quỳ một đêm ở từ đường, vết thương không kịp chữa trị ngay, giờ áo quần dính chặt vào da thịt, trước khi băng bó phải cởi ra, rất đau đớn.
Đại phu bắt đầu làm, cả phòng đầy người đều ngoảnh mặt đi không dám nhìn, ngay cả Thanh Trúc cũng nhắm mắt lại, riêng Thẩm Tây Linh lại muốn nhìn, nàng muốn biết vết thương chàng nặng tới đâu. Nhưng Tề Anh không cho nàng nhìn, chỉ bảo ngồi trước mặt chàng, gương mặt chàng gần như không thay đổi, như không cảm nhận được đau đớn, chỉ có mạch máu tay căng phồng, mồ hôi trên trán càng ngày càng nhiều.
Thẩm Tây Linh nắm chặt tay chàng, chẳng thốt ra lời nào, đôi mắt đỏ hoe như con thỏ non.
Đợi đại phu xử lý vết thương cho Tề Anh xong, băng bó xong xuôi cũng đã quá nửa canh giờ. Chàng ra mồ hôi đầy người, sắc mặt khá hơn, không còn trắng bệch, chỉ trông thật mệt mỏi.
Thẩm Tây Linh trong lòng chỉ muốn ở lại bên chàng, nhưng nhìn chàng đau thế, nghĩ chàng cần nghỉ ngơi, liền theo đại phu nghe kỹ cách bôi thuốc, chăm sóc vết thương. Khi đại phu nói xong, nàng định tiễn ra ngoài.
Chàng gọi lại nàng: “Văn Văn.”
Thẩm Tây Linh quay lại, thấy chàng đã thay y phục mới ngồi trên giường nhìn nàng. Chàng không nói gì nhưng ánh mắt dường như muốn nàng ở lại bên cạnh.
Tim nàng mềm nhũn. Nàng lập tức chạy đến bên chàng, Thanh Trúc cũng hiểu ý, lặng lẽ dẫn các nha hoàn ra ngoài. Trước khi đóng cửa, hắn nhìn thấy cảnh cuối cùng, công tử nhẹ nhàng ôm lấy tiểu cô nương.
Thẩm Tây Linh im lặng để Tề Anh ôm, tay nàng không biết đặt đâu cho phải. Nàng từng thích vòng tay ôm lấy eo chàng, gương mặt áp lên ngực chàng ôm lấy chàng, nhưng giờ sau lưng chàng đầy thương tích, nàng không dám động một chút, sợ làm chàng đau thêm.
Tề Anh cảm nhận được sự e dè của nàng, liền buông tay hỏi: “Sao vậy?”
Tiểu cô nương nhíu mày, vừa định nói lại thôi, ngập ngừng nhìn chàng, rồi nói: “… Ta sợ làm chàng đau.”
Chàng nhướn mày, mỉm cười. Chàng véo má nàng, nói: “Không sao rồi.”
Thẩm Tây Linh đặt tay lên tay chàng đang véo má mình, lấy má chà nhẹ, mắt vẫn còn đỏ hoe, nhìn chàng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Sao chàng lại bị thương?”
Tề Anh cúi đầu nhìn nàng, im lặng rất lâu mới nói: “Ta hơi mệt… để ta ngủ một lát được không?”
Chàng thật sự rất mệt. Từ lúc chấm thi đến khi dự kiến bảng điểm, chàng thiếu ngủ liên tục, đêm qua lại quỳ suốt một đêm không chợp mắt, giờ đây thật sự kiệt sức.
Thẩm Tây Linh nghe chàng nói mệt, lại xót xa không thôi, vội gật đầu: “Vâng, chàng ngủ đi, đừng bận tâm đến ta, mau ngủ đi.”
Nàng như muốn chàng ngủ ngay lập tức, vẻ luống cuống ấy trong mắt chàng vẫn rất dễ thương.
Tề Anh cười, lại ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng nói: “Nàng ở lại đây với ta một lát…”
Chàng không chỉ mệt, mà còn… có chút quạnh quẽ. Chàng luôn mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức khiến nàng nghĩ chàng vô địch, không có điểm yếu, nhưng giờ đây nàng nhìn thấy chàng mỏi mệt, thấy chàng cô đơn.
Chàng như đã đón nhận nàng vào tận đáy lòng, mới để nàng thấy được những góc khuất đó.
Thẩm Tây Linh chưa từng cảm thấy mình gần gũi với người này đến thế, gần đến mức chỉ cần vươn tay là chạm được vào linh hồn chàng. Phát hiện đó khiến lòng nàng yên ổn, nàng cảm thấy giờ đây nàng có thể chết vì chàng.
Nàng nhìn chàng gật đầu, rồi tự tháo giày lên giường ngồi dọc trên gối, nhẹ nhàng kéo chàng nghiêng người nằm xuống, gối đầu lên đùi nàng.
Nàng vỗ nhẹ vai chàng, giọng dịu dàng: “Chàng ngủ đi, ta sẽ luôn ở bên chàng…”
Tề Anh không nói gì, chỉ nhắm mắt yên lặng.
Chàng quá mệt. Chàng ngủ thiếp đi. Giấc ngủ kéo dài rất lâu, từ chiều hôm trước đến sáng hôm sau.
Thẩm Tây Linh vốn không định ngủ, vậy mà ngồi cạnh chàng càng lúc càng mỏi, không biết sao lại ngủ quên, khi mở mắt đã thấy trời sáng hẳn.
Đôi mắt đẹp của Thẩm Tây Linh lập tức mở to tròn xoe. Chuyện… chuyện này tuyệt đối không thể trách nàng được!
Tuy rằng nàng thật sự vẫn luôn ôm lòng không an phận với chàng… mà từ sau khi hai người thổ lộ tình cảm với nhau, những suy nghĩ ấy lại càng lộ rõ không giấu giếm… nhưng chuyện xảy ra hôm nay thực sự không phải do nàng cố ý! Hơn nữa, nàng từ trước đến giờ ngủ rất ngoan, tuyệt đối không có chuyện đang ngủ thì đổi tư thế để lợi dụng chàng!
Việc này… chắc là lúc nửa đêm chàng tỉnh dậy, thấy nàng ngủ không thoải mái nên mới…
Thẩm Tây Linh chớp mắt, khoé môi khẽ cong lên. Chàng đang ôm nửa người nàng, hơi thở đều đều, dường như vẫn còn ngủ rất say.
Phải nói rằng Thẩm Tây Linh chưa từng thấy dáng vẻ khi ngủ của Tề Anh, khác hẳn với vẻ điềm đạm nghiêm túc ngày thường, lúc ngủ trông chàng không còn vẻ lạnh lùng xa cách ấy nữa.
Nàng vẫn biết chàng rất tuấn tú, chỉ là danh tiếng và địa vị của nhị công tử Tề gia quá mức hiển hách, khiến người ta thường quên mất dung mạo xuất chúng của chàng. Giờ phút này chàng ngủ say, khí chất quanh thân đã lắng đọng lại, những đường nét tinh xảo nơi gương mặt lại càng hiện rõ hơn. Thẩm Tây Linh thầm nghĩ, những nam tử được sách sử ca tụng là mỹ nhân nổi tiếng thời tiền triều, chỉ e cũng chẳng thể nào sánh bằng người đang nằm cạnh nàng lúc này.
Nàng không kiềm được, lại rón rén nhích gần thêm chút nữa. Lúc ấy mặt trời đã dần lên cao, ánh nắng ấm áp chiếu qua màn trướng rọi vào giường, một tia sáng rơi đúng lên cánh tay chàng.
Thẩm Tây Linh ngơ ngẩn nhìn theo vệt sáng ấy, rồi bỗng chợt nhớ ra hôm nay chàng không vào triều. Chuyện này quả thật xưa nay chưa từng xảy ra.
Nàng ở bên chàng ba năm, hiểu rõ chàng là người cần mẫn và giữ khuôn phép thế nào. Suốt ba năm, chàng chưa từng một lần vắng mặt trong buổi chầu triều, cho dù thân thể không khỏe hay mệt mỏi rã rời, chàng vẫn gắng gượng lên triều, không ai có thể khuyên can nổi. Thế mà hôm nay chàng lại không đi.
Thẩm Tây Linh thầm cảm thấy kỳ lạ, tuy biết là vì chàng bị thương nên mới như vậy, nhưng nếu theo tính cách trước giờ của chàng, dù thế nào đi nữa cũng sẽ cố gắng gượng dậy.
Nàng cảm thấy kỳ quái, nhưng rồi lại thấy nhẹ nhõm. Con người này lúc nào cũng bận rộn, lúc nào cũng sống quá mệt mỏi, bây giờ như vậy cũng tốt, ít nhất chàng có thể ngủ một giấc thật ngon.
Thẩm Tây Linh khẽ mỉm cười, lại nhìn chàng thêm một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được, rón rén cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên đuôi mắt chàng, đôi mắt phượng tuyệt đẹp ấy. Chỉ là một nụ hôn thoảng qua như chuồn chuồn lướt nước, vậy mà vẫn khiến chàng thức giấc.
Lúc đầu chỉ là lông mi run run, một lúc sau chàng mới mở mắt, ánh mắt còn vương chút lười nhác mơ hồ đặc trưng của người mới tỉnh giấc. Khi thấy nàng, thần trí mới hoàn toàn tỉnh lại, một nụ cười dịu dàng lan khắp ánh mắt, chàng kéo nàng vào lòng chặt hơn, rồi hôn nhẹ lên trán nàng, giọng khàn khàn đầy hơi thở mộng mị: “Dậy rồi à?”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 124: Nương tựa (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
