Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 121: Kỳ thi xuân (1)
Kể từ ngày hôm ấy, Tề Anh liền bắt đầu bận rộn thực sự, không thể tìm ra thời gian để quay lại Phong Hà Uyển gặp Thẩm Tây Linh nữa.
Lý do chính là kỳ thi xuân sắp bắt đầu.
Trước kia, kỳ thi thường được tổ chức vào tháng hai, nhưng kể từ khi Đại Lương nam độ đã được dời sang tháng ba. Kỳ thi dài ba đợt thi, mỗi đợt ba ngày, đợt thi đầu tiên vào ngày chín, đợt thi thứ hai vào ngày mười hai, đợt thi thứ ba vào ngày mười lăm. Mỗi đợt sẽ kiểm tra bốn bộ sách cổ, thơ ngũ ngôn bát vần, văn ngũ kinh và trả lời câu hỏi về các chính sách. Ngoài chủ khảo, còn có thêm mười tám phó chủ khảo, đa phần đều là các quan văn từ Hàn Lâm Viện, lực lượng rất lớn, có thể thấy được văn hóa phong kiến ở phía đông nam trù phú đến thế nào.
Trước khi kỳ thi bắt đầu, tin tức từ Đình Uý, Lục Chinh đại nhân đã tới trước.
Vị đại nhân này cũng là một người nhanh nhẹn, ngay khi nhận được chỉ thị từ thượng quan, lập tức quay đầu kiểm tra kỹ lưỡng các hoạt động của thương hội đồng thời cũng làm rõ mọi chuyện liên quan đến Dương Đông.
Đình Uý không phải là một bộ phận dễ dàng bị qua mặt, họ chỉ cần quyết tâm tìm kiếm và muốn điều tra đến cùng, chỉ cần nghiêm túc, bất kỳ dấu vết nào cũng có thể bị lôi ra. Sau một đợt điều tra, thân phận thực sự của Dương Đông đã được phơi bày. Lục Chinh nhận thấy đây là một việc trọng đại, đương nhiên không dám tự quyết, vội vàng đến Khu Mật Viện xin ý kiến của Tề đại nhân.
Tề Anh nghe đến tin tức này cũng vô cùng kinh ngạc.
Ngày trước, khi Thẩm gia bị tiêu diệt, nhiều vụ án kết thúc một cách vội vã, nếu không phải như vậy, Thẩm Tây Linh cũng không thể dễ dàng được chàng bảo vệ.
Nhưng chàng không ngờ rằng, hóa ra Thẩm gia vẫn còn một nam nhân còn sống.
Thẩm Thành…
Hắn ta quả thật có chút bản lĩnh, vậy mà có thể bám được vào cây đại thụ Phó gia. Hẳn là hắn ta đã lợi dụng sự kiểm soát đối với các thế lực mà Thẩm gia để lại, khiến Phó gia nhìn thấy được lợi ích nên dù có mạo hiểm cũng cứu hắn ta ra, thậm chí đổi tên đổi họ cho hắn ta.
Tính ra hắn ta vẫn là thúc thúc của Thẩm Tây Linh, nhưng suýt chút nữa…
Hắn ta đã từng gặp Thẩm Tây Linh chưa? Liệu có nhận ra nàng không?
Ánh mắt Tề Anh lạnh lùng thêm.
Lục Chinh thấy biểu cảm của tiểu Tề đại nhân như vậy, tưởng rằng chàng và Thẩm gia có thù hằn gì đó, liền cẩn trọng thử hỏi: “Đại nhân, việc này có chút khó xử, cần phải xin ý chỉ từ đại nhân.”
Tề Anh nghe vậy, thu lại vẻ sắc bén, khẽ xoa nhẹ thái dương, rồi bình tĩnh nói với Lục Chinh: “Lục đại nhân, xin mời nói.”
Lục Chinh cúi người chào, rồi tiếp tục: “Thương hội dù dính líu đến nhiều vụ án không sạch sẽ, nhưng để đổ tội lên Dương Đông thì không dễ dàng, nếu hắn ta tìm người đổ tội thay thì sẽ rất khó xử lý. Chi bằng công khai thân phận hắn ta là hậu duệ của Thẩm gia, như vậy sẽ thuận lợi hơn. Nhưng như vậy thì…”
Lục Chinh ngừng lại, không tiện nói tiếp.
Một khi thân phận thật của Dương Đông bị phơi bày, hắn sẽ không còn đường thoát, nhưng Phó gia sẽ bị liên lụy, chuyện này lớn nhỏ tùy thuộc vào cách giải quyết. Nếu hoàng đế thực sự muốn truy cứu, triều đình lại sẽ dậy sóng, lúc ấy tình hình khó có thể kiểm soát được.
Tề Anh đương nhiên cũng nghĩ đến điều này, nhưng ngoài ra chàng còn nghĩ đến Thẩm Tây Linh.
Nàng cũng là người nhà Thẩm gia, nếu việc của Thẩm Thành khiến triều đình nổi giận, hoàng đế lại quyết tâm điều tra tộc hậu của Thẩm gia, vậy thì Thẩm Tây Linh sẽ gặp phải nguy hiểm gấp bội. Chàng không thể để tiểu cô nương của mình gặp rủi ro.
Nhưng khi Tề Anh nghe đến thân phận của Dương Đông, chàng lại không biết có nên nói cho Thẩm Tây Linh biết sự thật hay không.
Hắn ta là thúc thúc của nàng, có lẽ là người duy nhất còn lại trong Thẩm gia. Thẩm Tây Linh từ nhỏ đã thiếu tình thân, nếu có một người thân ở bên cạnh, có lẽ nàng sẽ dễ chịu hơn. Nhưng Dương Đông không phải là người lương thiện, hắn ta đã từng có những suy nghĩ đê hèn với nàng, lại còn dính líu đến cả Thẩm gia lẫn Phó gia, người như vậy quá nguy hiểm… chàng không thể để hắn ta ở gần nàng.
Một khi quyết định đã định, ý giết người trong lòng Tề Anh càng thêm sâu đậm và chàng càng không định để Thẩm Tây Linh biết chuyện này.
Nàng quá mềm lòng, tâm hồn quá trong sạch, còn chàng thì không giống vậy. Tiểu Tề đại nhân đối với người ngoài luôn cứng rắn, muốn giết một người đáng tội chết, chàng sẽ không chớp mắt.
“Không cần làm phiền như vậy.” Tề Anh nhàn nhạt nói, ánh mắt lạnh lùng: “Lục đại nhân cứ làm đơn giản chút là được.”
Cả hai đều là quan lại trong triều, không cần phải nói rõ ràng đến thế. Lục Chinh hiểu ý, hắn ta chỉ cần để Dương Đông chết, chết một cách công khai, rõ ràng, để không ai có thể chỉ trích được. Dù Dương Đông có tài ba đến đâu, Đình Uý cũng có thể nghĩ ra cách để kết tội hắn ta, như vậy là cách đơn giản nhất.
Lục Chinh hiểu ý, lập tức đi thực hiện công việc.
Đến ngày mùng chín tháng ba, kỳ thi xuân chính thức bắt đầu.
Thành Kiến Khang đúng vào mùa đẹp nhất trong năm, vẻ đẹp không gì sánh bằng với khói sương và hoa cỏ ngập tràn khắp thành. Các sĩ tử từ các nơi tụ họp về đây, họ vào trong những gian phòng nhỏ dài năm thước, rộng bốn thước, cao tám thước trong khuôn viên Giang Nam công viện. Từng nét bút viết lên những bài văn đẹp đẽ, mong một ngày được vào triều làm quan, mang về vinh quang cho gia tộc.
Các sĩ tử đều căng thẳng, phấn khích, đi qua hai bên là những lá cờ màu sắc sặc sỡ, với các chữ lớn ghi trên đó: Minh Kinh thủ sĩ, vì nước tìm hiền, thẳng tiến lên trời, mở ra văn vận, liên tiếp đỗ đạt, ngày càng thăng tiến, sự nghiệp rộng mở, đạt được trạng nguyên. Vượt qua chướng ngại quan, qua cầu Phượng Hoàng, cuối cùng dừng lại dưới lầu Minh Viễn của khuôn viên Đại Giang công viện.
Các sĩ tử ngước mắt lên, nhìn thấy trên lầu Minh Viễn có mười chín vị chưởng khảo đang ngồi, trong đó vị giữa là chủ khảo của họ. Người là bảng nhãn nổi danh một thời, nay là Khu tướng tại Khu Mật Viện Đại Lương, Tề Kính Thần.
Những nhân vật trong truyền thuyết hiện lên trước mắt, các sĩ tử không tránh khỏi phấn khích, lại nghe chủ khảo cúi đầu nói: “Luật pháp như sương giá nghiêm minh, các ngươi phải cẩn thận sáng suốt, hôm nay trời mở văn vận, ngày sau bút lực chiếu sáng càn khôn.”
Lời vừa dứt, các cửa phòng thi được mở, tiếng trống vang lên, sĩ tử liền ngồi vào chỗ, cầm bút và bắt đầu làm bài.
Trong suốt chín ngày thi, Tề Anh ngồi trên lầu Minh Viễn giám sát kỳ thi, Lục Chinh đã nhanh chóng hoàn tất việc kết tội Dương Đông, bắt hắn ta vào ngục, chưa hết kỳ thi mà hắn ta đã bị xử án, sự việc nhanh chóng, sạch sẽ, hiếm có trong lịch sử.
Dương Đông vừa bị bắt vào ngục, còn trong lòng bình tĩnh, nghĩ rằng Phó gia chắc chắn sẽ cứu hắn ta ra. Phó gia cũng là một trong ba đại thế gia, dù Tề Kính Thần có mạnh mẽ đến đâu, liệu có thể đối đầu với bậc trưởng bối Phó gia hay không? Hắn ta vẫn còn có giá trị với Phó gia, đám người già cả kia chắc chắn sẽ không để hắn ta chết.
Nhưng chờ đợi mãi không thấy tin tức, đến khi hắn ta tưởng rằng mình sẽ được cứu thì đã quá muộn, chỉ một nhát dao trên đoạn đầu đài, hắn ta không kịp phản ứng. Cho đến chết, mắt hắn ta vẫn mở, không thể tin nổi rằng một tên tội đồ như hắn ta lại có thể chết trong tay người khác vì chỉ một chút sai sót.
Bên này, đầu của Dương Đông đã rơi xuống đất, bên kia Phó Trinh tự nhiên đứng ra vì hắn ta mà phẫn nộ.
Hai người tuy chỉ là kết giao qua đường, nhưng dù sao cũng đã dây dưa với nhau suốt nhiều năm, bà ta đối với hắn ta cũng không phải là không có tình cảm. Khi Dương Đông tìm bà ra kể lại chuyện này, bà ta đã thay hắn ta đi nói chuyện với tam thúc Phó Hoằng. Tam thúc cũng đã đáp ứng sẽ bảo vệ hắn ta, ai ngờ chỉ vài ngày sau Dương Đông đã bị bắt vào Đính Uý, bà ta tức giận chưa kịp cầu xin các bậc trưởng bối, thì đã nghe nói hắn ta bị chém đầu.
… Thật là chuyện hoang đường đến mức nào!
Đình Uý là chốn nào? Họ có bao nhiêu vụ án còn đang tồn đọng chưa xử lý, những vụ án cũ còn chưa kịp giải quyết, nếu không có ai đứng sau lưng thúc giục, sao bọn họ lại có thể ra tay nhanh chóng như vậy với Dương Đông? Hơn nữa, lấy đâu ra gan dám đối đầu với Phó gia?
Tề Kính Thần, thực sự quá mức vô lý!
Phó Trinh căm phẫn trong lòng, lập tức đi tìm các trưởng bối trong Phó Gia để yêu cầu giải thích, yêu cầu họ nhất định phải trừng trị tên tiểu tử Tề gia kia, nếu không, liệu sau này Tề gia kia có phải sẽ coi Phó gia chẳng ra gì hay không?
Phó Trinh tới trong cơn giận dữ, nào ngờ những bậc trưởng bối vốn tính khí mạnh mẽ trong gia đình lại đều lắc đầu, tỏ vẻ không muốn can thiệp vào chuyện này.
Thậm chí, ngay cả tam thúc tính khí nóng nảy nhất của nàng cũng khuyên nàng bỏ qua chuyện này, còn nói: “Trinh Nhi, không phải tam thúc không muốn giúp con, mà là Tề nhị hiện giờ nắm giữ chức vụ chủ khảo trong kỳ thi xuân, năm nay con cháu trong nhà chúng ta có bao nhiêu người tham gia thi cử, nếu hắn ra tay, liệu bọn con cháu chúng ta nào được đỗ không? Lúc này đối đầu với hắn chẳng phải là tự chuốc lấy khổ sao? Hay là cứ nhẫn nhịn một thời gian, đợi sau kỳ thi xuân rồi tính tiếp.”
Quả thật, năm nay Phó gia có nhiều con cháu tham gia thi cử, ngoài những con cháu nhánh phụ, thứ tử là đệ đệ của Phó Trác và Phó Dung là Phó Nhiên cũng đều tham gia kỳ thi, nếu thật sự đắc tội với Tề Anh thì tương lai của những người này sẽ chẳng có gì sáng sủa. Bỏ qua một Dương Đông để đổi lấy tương lai tươi sáng cho con cháu, không phải quá đáng giá sao?
Phó Trinh nghe xong tuy không biểu lộ gì trên mặt, nhưng trong lòng lại rất không cam tâm.
Bà ta biết bản thân đã là kẻ vô dụng trong gia tộc, Phó gia coi trọng lợi ích, đối với kẻ như bà ta chỉ là khách sáo mà thôi, chẳng ai thực sự chia sẻ nỗi đau hay nỗi buồn của bà ta. Dương Đông chết đi, họ chỉ cảm thấy nhục nhã và khinh miệt từ Tề gia, nhưng thực sự không cảm thấy đau lòng hay phẫn nộ.
Hừ, đó chính là hiện thực, chẳng phải sao?
Sau kỳ thi xuân rồi tính tiếp? Căn cứ vào tính cách từ Phó gia, vì lợi ích trước mắt mà họ chẳng từ chuyện gì, liệu lúc đó họ còn nhớ tới cái chết của Dương Đông không?
Phó Trinh trở về tòa viện nhỏ không tên của mình, ngồi trước gương mà thất thần, lòng đầy u uất.
Mùng chín qua đi, kỳ thi xuân coi như kết thúc. Các sĩ tử từ trong những căn phòng chật hẹp bước ra, cũng vẫy tay tạm biệt nơi thi cử, bắt đầu tản ra về nhà hoặc về quán trọ. Sau khi ăn uống no say và ngủ một giấc ngon lành, họ lại hồi hộp chờ đợi kết quả.
Quá trình này có thể thấy rõ sự khác biệt của các sĩ tử, những sĩ tử xuất thân từ dòng dõi sĩ tộc thường đều bình tĩnh, như thể đã nắm chắc được tương lai còn những sĩ tử xuất thân từ những những gia đình nghèo khó lại không tránh khỏi cầu thần bái phật. Sau khi cầu xong, hầu hết đều mặt đầy lo âu, dường như không mấy kỳ vọng vào việc đỗ đạt.
Mười chín vị chủ khảo quan chấm thi rất nhanh, chỉ trong ba ngày đã có kết quả, bảng vàng treo ngoài cống viện. Hôm đó xe cộ, người qua lại xung quanh đều tụ tập thành ba lớp trong ngoài, tất cả đều ngẩng cổ nhìn, muốn xem trên bảng vàng có tên mình hay không và xem thử những thí sinh đỗ đạt này rốt cuộc là ai.
Kết quả vừa nhìn, mọi người lập tức trợn tròn mắt: Ba người đầu bảng của nhất giáp, trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa, đều chưa từng nghe qua tên, tất cả đều không phải xuất thân từ sĩ tộc. Đến nhị giáp tiến sĩ, khi đọc lên cũng là con cháu của gia đình hàn môn và con cháu gia đình thấp kém, còn lại có ít người là hậu duệ quý tộc, tam giáp tiến sĩ có đến hơn trăm người, trong đó có nhiều người xuất thân từ thế gia, nhưng chỉ là đồng tiến sĩ, còn phải trải qua kỳ khảo thí của triều đình nữa mới được liệt vào hàng thứ cát sĩ, thế thì khác gì không đỗ!
Lướt qua một lượt, trong danh sách thi đỗ lần này, có đến bảy phần mười là sĩ tử xuất thân từ hàn môn, gia đình nghèo khó! Thật là chuyện hoang đường, chưa từng có trong lịch sử kể từ khi nam độ.
*Trong hệ thống thi cử thời phong kiến, đây là cách gọi thứ hạng của những người đỗ cao trong kỳ thi cấp cao nhất để tuyển chọn tiến sĩ. Cụ thể:
Nhất giáp (hạng đầu): bao gồm trạng nguyên (1 người), Bảng nhãn (1 người), Thám hoa (1 người). Đây là 3 người đỗ cao nhất.
Nhị giáp (hạng 2): bao gồm các tiến sĩ đỗ cao nhưng không thuộc 3 vị trí đầu.
Tam giáp (hạng 3): bao gồm những người cũng là tiến sĩ nhưng điểm thấp hơn nhị giáp.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 121: Kỳ thi xuân (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
