Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 120: Tình đậm (3)
Trong bóng tối, gò má của Thẩm Tây Linh đỏ hồng như say rượu, nàng nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của chàng nhưng vẫn giữ khoảng cách rất gần.
“Bởi vì…” Nàng thì thầm vào tai chàng: “Ta nhớ chàng quá…”
Nói xong, nàng chủ động hôn lên đôi môi của Tề Anh.
Một hành động táo bạo như vậy, lẽ ra Thẩm Tây Linh phải cảm thấy xấu hổ hoặc e dè nhưng lúc đó nàng lại không có chút cảm xúc ấy, nàng chỉ đơn giản đắm chìm trong nụ hôn ấy. Tề Anh có vẻ hơi sửng sốt một lúc, sau đó lập tức đáp lại nụ hôn của nàng bằng sự nhiệt tình. Chàng ôm chặt nàng hơn nữa, hai người quấn quýt môi lưỡi, hơi thở hòa vào nhau, không thể tách rời.
Bóng tối trở thành nơi khiến cho d*c v*ng không ngừng nảy nở khiến cả hai quên mất mọi thứ. Tới mức hoàn toàn đánh mất sự kiềm chế và lý trí mà đêm qua vẫn còn cố gắng giữ lại, ngay cả những đầu ngón tay cũng quấn chặt lấy nhau.
Không ai biết là ai đã đẩy ai ngã xuống giường trước, có lẽ là Thẩm Tây Linh, nàng cúi xuống hôn Tề Anh, thân thể mềm yếu như không còn chút sức lực. Thế nhưng nàng không lo lắng sẽ không thể giữ vững cơ thể mình, vì nàng biết chàng sẽ luôn nâng đỡ nàng.
Chàng quả thật đã nâng đỡ nàng, nhưng thực ra cũng chỉ trong chốc lát, rất nhanh chàng đã chiếm thế chủ động, lật người ôm nàng vào trong vòng tay. Nụ hôn của chàng còn mãnh liệt hơn của nàng, chàng rời khỏi đôi môi nàng để hôn lên làn da mịn màng, trắng nõn nơi cổ nàng, hôn mãi cho đến khi chiếc cổ áo của nàng mở ra đến tận vị trí thấp nhất, rồi tiếp tục hôn cho đến khi nàng không kìm được, phát ra một tiếng rên nhè nhẹ.
Chàng vốn là một người lạnh lùng, thế mà vào lúc này lại trở nên nồng nàn đến thế, thậm chí còn có phần mạnh mẽ. Tay chàng không rời khỏi cổ tay nàng, ngón cái vô thức đặt ở vị trí giữa lòng bàn tay nàng, tạo nên một tư thế hoàn toàn chiếm hữu và kiểm soát.
Nhưng dù chàng chìm đắm trong giây phút ấy, chàng vẫn nhớ rõ vết thương trên cổ tay nàng ngày hôm qua, cẩn thận tránh xa chỗ đó.
Chàng yêu thương nàng, yêu đến tận xương tủy.
Cả hai không biết đã dây dưa trong đắm say bao lâu, đến khi tách ra, cả hai đều đã thở hổn hển. Dù vậy họ vẫn không cảm thấy đủ, nhưng Tề Anh đã bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể mình. Chàng biết nếu cứ tiếp tục như vậy, nhất định sẽ xảy ra chuyện, thế là chàng đột ngột ngừng nụ hôn. May mắn thay, lúc đó Thẩm Tây Linh đã mơ màng, đầu óc mê mang nên không hề nhận ra sự khác thường của chàng.
Hai người ôm nhau trong bóng tối, chẳng ai nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận hơi thở và nhịp tim của đối phương, như thể có thể cứ vậy mà ở lại cho đến khi trời sáng.
Cuối cùng, chính Tề Anh là người lên tiếng trước, chàng hôn nhẹ lên mái tóc dài của Thẩm Tây Linh, giọng nói ấm áp: “Ta thấy lạnh, đừng để cái lạnh truyền qua người nàng.”
Nói xong, chàng có ý muốn buông nàng ra để nàng nằm lại trong chăn.
Thẩm Tây Linh lại không chịu, vẫn ôm chặt lấy chàng, dụi đầu vào cổ chàng, làm nũng: “Không, ta còn muốn ôm chàng thêm một lát nữa…”
Nàng vốn đã biết làm nũng, giờ đây hai người tình cảm đậm sâu như vậy, nàng càng không ngần ngại, làm nũng càng thêm lộ liễu.
Tề Anh không chịu nổi, đành phải chiều theo nàng, rồi nghe thấy nàng thì thầm bên tai chàng: “Chúng ta thắp đèn lên đi? Bây giờ tối quá, ta không nhìn được chàng.”
Ta muốn nhìn thấy chàng.
Tình cảm thầm lặng quấn quýt giữa hai người, giờ này không cần nói đến việc thắp đèn, ngay cả khi Thẩm Tây Linh muốn hái một mặt trăng, Tề Anh cũng sẽ không từ chối, tự nhiên mà đồng ý.
Nhưng Tề Anh không gọi hạ nhân vào mà tự mình đứng dậy đi thắp đèn.
Khi chàng vừa thắp xong ngọn đèn cuối cùng thì bị nàng ôm từ phía sau. Nàng không biết đã từ khi nào chạy xuống giường, dường như chẳng thể rời xa chàng, lúc nào cũng phải mềm mại áp sát bên chàng.
Tề Anh quay lại, nhưng chỉ thấy nàng chân trần đứng trên nền đất. Nàng đã ở bên cạnh chàng ba năm, luôn chăm sóc sức khỏe rất tốt, nhưng thân thể nàng vốn yếu ớt, không thể chịu được lạnh. Giờ đây nàng đây chân trần chạm đất, khiến Tề Anh không khỏi nhíu mày.
Chưa kịp mở miệng mắng nàng, thì nàng lại lên tiếng trước, nhìn thấy chàng nhíu mày, liền hỏi: “Sao mặt công tử xanh xao thế?”
Nói rồi, nàng ngừng một chút, giọng điệu có chút gay gắt: “Chàng lại dùng bữa không đúng giờ phải không?”
Tề Anh bị nàng nói như vậy, nhất thời không biết phải đáp sao, nàng thì càng thêm tức giận, không đồng ý, nhìn chàng với ánh mắt không hài lòng. Chẳng bao lâu sau, nàng buông tay ra, quay người đi lấy giày, khoác thêm áo ngoài, rồi bước về phía cửa.
Tề Anh kéo nàng lại, hỏi: “Nàng định đi đâu?”
Thẩm Tây Linh quay lại nhìn chàng, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút nhăn nhó, ánh mắt cũng không mấy thân thiện, nàng nhìn chàng thật lâu mới nói: “Đi làm chút đồ ăn khuya.”
Tề Anh nhướng mày, khẽ cười: “Không cần đâu, đã khuya thế này rồi.”
Tiểu cô nương không nghe lời chàng, chỉ nhìn chàng rồi nói, không có chút tức giận: “Vậy nếu ta đói bụng thì sao?”
Nói xong, nàng đẩy tay chàng ra, không quay đầu lại mà bước ra khỏi phòng.
Ngoài cửa, Thanh Trúc đang canh chừng nghe thấy cuộc trò chuyện trong phòng, rồi lại thấy Thẩm Tây Linh ra khỏi phòng, còn công tử thì bất lực nhìn theo, trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng thoải mái, như được vỗ về.
Tiểu cô nương này tuy có nhiều điểm không giỏi, nhưng đúng là có cách làm công tử đau đầu. Nhìn xem, công tử này chẳng phải không làm gì được nàng sao?
Đêm đã khuya, Thẩm Tây Linh cũng không muốn gọi các nha hoàn dậy giúp mình, chỉ đành nấu một nồi cháo đậu đỏ đậu xanh. Nàng thêm hai món ăn kèm, một món khoai mài với nấm hương, một món cần tỏi với đậu phụ. Cháo nấu hơi nhiều, nàng liền quyết định cùng Tề Anh ăn khuya.
Dù vậy, nàng ăn không nhiều, phần lớn thời gian chỉ ngồi nhìn chàng, nàng vẫn lo lắng về sức khỏe của chàng, không khỏi hỏi: “Công tử cảm thấy khá hơn chút nào chưa?”
Tề Anh nhìn nàng một cái rồi gật đầu.
Thẩm Tây Linh chớp mắt, sắc mặt vẫn lo lắng, tiếp tục nhìn hắn: “Công tử đừng lừa ta nhé.”
Tề Anh cười, đáp: “Không lừa nàng, khá hơn nhiều rồi!”
Chàng thực sự không lừa nàng.
Chàng vốn không quan tâm lắm đến chuyện ăn uống, lâu ngày sinh bệnh, giờ đây đã quen với cơn đau, khi bận rộn thì chẳng cảm thấy gì, chỉ khi rảnh rỗi mới bắt đầu cảm nhận được. Lúc đau đớn, chàng không có khẩu vị, cũng chẳng ăn nổi gì, chỉ có những món nàng nấu mới khiến hắn ăn thêm chút ít.
… Có lẽ không phải vì hợp khẩu vị, mà chỉ vì đó là món nàng làm.
Thẩm Tây Linh nghe xong, tuy còn nghi ngờ, không biết chàng có đang nói dối để dỗ nàng hay không, nhưng nhìn thấy sắc mặt chàng đã khá lên, không còn tái mét như lúc mới về, nàng mới dần yên tâm.
Tề Anh thấy nàng vẫn nhíu mày nhìn mình, cảm thấy không ổn, liền chuyển đề tài để nàng bớt lo lắng: “Hôm nay ở nhà làm những gì?”
Thẩm Tây Linh thực ra đã nghe ra ý đồ của chàng. Nàng không còn ngây thơ như khi nhỏ, nhất là khi tâm trạng bình tĩnh, nàng có thể nhìn thấu tâm tư của chàng. Nghĩ một hồi, nàng cảm thấy thôi cứ tiếp tục vòng vo cũng chẳng ích gì, bèn thuận theo câu hỏi của chàng: “Cũng chẳng làm gì, nghỉ ngơi thôi, ngủ một giấc trưa dài, tỉnh dậy thì ăn cơm, ăn xong lại ngủ tiếp.”
Tề Anh cười nhẹ: “Vậy cũng tốt.”
Chàng như đang trêu đùa nàng, Thẩm Tây Linh cũng cười, hơi ngượng ngùng, rồi lại cúi đầu, suy nghĩ một chút, nói: “Ta còn nghĩ, có nên đi thăm Phùng phu nhân không… lý ra thì nên đi, nhưng mà ta sợ bà ấy lại tức giận khi nhìn thấy ta, chẳng những chẳng giải quyết được gì mà còn có thể gây thêm chuyện…”
Tề Anh nghe vậy, dừng đũa một chút, rồi lại bình thản nói: “Nàng nghĩ rất đúng, vẫn nên để người khác đi thay nàng cho an toàn hơn.”
Nói đến chuyện liên quan Phùng đến phu nhân, Thẩm Tây Linh bỗng có chút uể oải, nàng nhìn Tề Anh một cái rồi im lặng không nói gì nữa.
Tề Anh nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng nàng, cũng hiểu lý do tại sao nàng như vậy, chàng trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tối qua ta đã nói với nàng rồi, cái chết của Phùng chưởng quầy không phải lỗi của nàng. Ta không nói đùa đâu, ta thực sự nghĩ như vậy.”
Thẩm Tây Linh nghe vậy nhưng không vui lên, vẫn cúi mặt, lẩm bẩm: “Dù không phải hoàn toàn lỗi của ta, ít nhất cũng có một phần trách nhiệm của ta, ta và thương hội là nguyên nhân chính.”
Tề Anh cười, lắc đầu.
Thẩm Tây Linh nhìn chàng, môi mím lại, hỏi: “Công tử không thấy ta nói đúng sao?”
“Không đúng!” Tề Anh nhìn nàng, giọng điệu bình thản. “Thương hội thật sự chỉ có một nửa trách nhiệm, nhưng phần còn lại không phải do nàng.”
Chàng dừng lại một chút, nhìn nàng rồi nói: “Mà là do quy tắc.”
Thẩm Tây Linh ngẩn ra, có chút không hiểu, nhưng Tề Anh vốn luôn chỉ nói đến mức ấy, sau đó không tiếp tục, chỉ yên lặng ăn cháo.
Thẩm Tây Linh vẫn còn đang nghĩ về lời chàng, từ từ hiểu ra.
Có bao nhiêu người bị hội thương ức h**p? Không chỉ vài chục, vài trăm, ngay cả Phùng chưởng quầy chết đi cũng chẳng có quan lại nào đứng ra xử lý. Tại sao? Chẳng qua là vì sợ hãi thế lực phía sau thương hội, quyền lực, sợ quyền lực lớn hơn nữa.
Kẻ có tội không chỉ có Dương Đông, có thương hội mà còn có luật pháp triều đình, thậm chí là chính đất nước này chính bởi vì quy tắc của trò chơi đã sai.
Tề Anh nói đúng.
Thẩm Tây Linh biết chàng nói đúng, nhưng trong lòng nàng vẫn không thể ngừng cảm thấy có lỗi với Phùng chưởng quầy.
Nàng khẽ mím môi, nói: “Đúng như chàng nói, nhưng… nếu ta có thể phòng bị sớm hơn, hoặc xử lý cẩn thận hơn, thì có lẽ… cuối cùng cũng không đến nỗi…”
Nàng thở dài.
Tề Anh nhìn nàng, ánh mắt ôn hòa, trong mắt còn lấp lánh một chút bất đắc dĩ.
“Tiểu cô nương!” Chàng hỏi: “Nàng mới bao nhiêu tuổi chứ?”
Đây là lần đầu tiên chàng gọi nàng là tiểu cô nương, giọng điệu vừa thân thiết vừa trìu mến, khiến Thẩm Tây Linh bất giác đỏ mặt, rồi lại nghe chàng tiếp: “Nàng mới vừa tròn mười lăm, tuổi của các cô nương như nàng đa phần vẫn chưa hiểu rõ gì, nhưng nàng đã có cơ nghiệp riêng. Nàng làm rất tốt rồi, nàng phải cho mình thêm thời gian.”
Tề Anh thật sự rất hiểu cách đối xử với nàng, vừa rồi khi hai người gần gũi, chàng là người yêu thương nàng. Giờ phút này khi trò chuyện, chàng lại tự nhiên trở thành người thầy của nàng, vài lời chỉ dẫn đơn giản khiến nàng như thấy trời sáng mây tan.
Chàng thật sự hiểu nàng, vì thế chàng có thể giúp nàng vượt qua khó khăn hơn bất cứ ai.
Nàng cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút, mặc dù vẫn còn cảm thấy có lỗi với Phùng chưởng quầy, nhưng nỗi đè nặng từ cái chết của một người giờ đây không còn khiến nàng khó thở nữa.
Nàng mỉm cười với Tề Anh, giữa hai người không cần nhiều lời, chỉ một ánh mắt cũng đủ để hiểu. Tề Anh nhìn thấy vẻ mặt nàng biết tiểu cô nương đã hiểu, chàng cũng yên tâm.
“Vậy ta nên làm sao đây?” Nàng lại hỏi: “Ta không thể thay đổi quy tắc, dù có dành cho mình nhiều năm đi nữa cũng không được, liệu những chuyện tương tự còn xảy ra nữa không?”
Nàng thực sự không muốn chứng kiến bi kịch tái diễn.
Tề Anh dừng tay cầm đũa lại.
Đương nhiên, nàng không thể thay đổi tất cả, đừng nói là nàng, ngay cả chàng cũng không thể, gia tộc của chàng cũng không, thậm chí hoàng đế cũng không. Chàng đã nhìn thấu, đất nước này không thể thay đổi, trừ khi tháo rời từng mảnh gỗ và ghép lại, nếu không quyền lực đã định sẽ tiếp tục khuấy động trong vũng bùn này.
Có rất nhiều vấn đề không thể nghĩ sâu, nếu không sẽ cảm thấy bi thương. Chẳng hạn như việc chàng ngày đêm cẩn trọng giữ gìn triều đình thật ra là đang bảo vệ một triều đại như thế nào và liệu cải cách mà huynh trưởng chàng bất chấp phản đối vẫn có thể cứu vãn đất nước này hay không? Tất cả đều không thể nghĩ quá sâu, nếu không họ sẽ mất phương hướng.
Ngay cả những người cầm quyền còn không có sức mạnh, huống chi là nàng, Thẩm Tây Linh?
Chàng không thể nói với nàng làm thế nào để bảo vệ mọi người, chàng chỉ có thể chỉ cho nàng cách bảo vệ chính mình, nàng cũng đã đến lúc phải trưởng thành thêm chút nữa rồi.
Tề Anh suy nghĩ một chút, rồi nói. “Văn Văn, trong cuộc đời này, mọi chuyện đều có hai mặt như quyền lực vậy. Thương hội g**t ch*t Phùng chưởng quầy là nhờ quyền lực, còn ta bảo vệ nàng cũng là nhờ quyền lực.”
Chàng nhìn nàng, thần sắc chân thành và trong suốt, tựa như ánh sáng trong lành, sâu sắc mà rõ ràng.
“Quyền lực bản thân không có thiện ác, nó chỉ là một vật thôi, người sử dụng quyền lực mới có thể quyết định thiện ác.” Giọng chàng bình thản, thần sắc cũng nhàn nhạt. “Muôn việc trên đời đều có chung một đích, trừ khi bước ra khỏi thế tục, nếu không cuối cùng cũng sẽ xoay quanh quyền lực. Ta và nàng đương nhiên có thể tránh nó, nhưng kết quả chưa chắc sẽ tốt, thậm chí có thể còn tệ hơn.”
Giọng nói của chàng ẩn chứa sự điềm tĩnh và trí tuệ của người đã trải qua nhiều sóng gió.
Thẩm Tây Linh nhìn chàng, trong lòng vẫn cảm thấy mơ hồ, giọng có chút lơ đãng hỏi: “… Vậy ta phải làm sao?”
Tề Anh nghe xong mỉm cười, nói: “Không ai có thể trả lời câu hỏi này. Văn Văn, cho dù ta có đưa cho nàng câu trả lời, đó cũng chỉ là hão huyền, không thực sự thuộc về nàng.”
“Trên đời này có rất nhiều người, đối mặt với quyền lực, mỗi người đều có câu trả lời riêng.” Chàng có đôi mắt phượng rực rỡ, giọng điệu lại có chút lạnh nhạt. “Có người yếu đuối, có người kiên cường, có người hung tợn, có người lãnh đạm, đủ kiểu. Mà câu trả lời của nàng chỉ có nàng tự tìm ra, những gì ta có thể nói chỉ là hy vọng của ta.”
Chàng ngẩng mắt nhìn nàng, rõ ràng là người không tin vào thần Phật nhưng lúc này lại có vẻ như nhìn xuống tất cả chúng sinh với một ánh mắt đầy từ bi.
Chàng nói: “Siêu nhiên thoát tục ở đời không phải ai cũng có thể làm được, vũng lầy sâu thẳm cũng không phải là điều tốt nên theo đuổi. Ta hy vọng nàng có thể sáng suốt hơn, không mê mẩn quyền lực như mật ngọt, nhưng cũng không nên tránh xa như tránh rắn rết, phải biết dùng nó để bảo vệ chính mình, cuối cùng lại không bị nó chi phối, như vậy là tốt rồi.”
Chàng nói từng chữ, nàng nghe từng chữ.
Nàng biết chàng đã nhận ra vì thương hội và Dương Đông, nàng bắt đầu cảm thấy chán ghét và sợ hãi quyền lực. Nhưng một câu của chàng đã thức tỉnh nàng, quyền lực vốn không có thiện ác phân biệt, chỉ là trong tay người không thích hợp, nó mới trở thành công cụ làm tổn thương.
Nàng không nên tìm cách tránh né, nếu không không chỉ không thể bảo vệ người khác, mà ngay cả bảo vệ chính mình cũng sẽ khó khăn… Chàng nói hy vọng nàng sáng suốt hơn là muốn nàng trở thành một người lãnh đạm mà thông minh, lãnh đạm không có nghĩa là không cầu tiến, thông minh không có nghĩa là không phân biệt.
Nàng hình như đã hiểu chút ít.
Tề Anh thấy nàng im lặng, biết rằng tiểu cô nương đang suy nghĩ, cũng không nói thêm gì nữa, có một số chuyện chàng có thể giúp nàng, nhưng có một số thứ chỉ có thể dựa vào chính nàng. Nàng phải tự mình tìm ra con đường trưởng thành.
Hai người lặng im một lúc lâu, mỗi người ăn chút đồ khuya, Thẩm Tây Linh cũng bắt đầu cúi đầu ăn cháo đậu đỏ ý dĩ, ăn được vài miếng, rồi như nhớ ra chuyện khác. Nàng liếc Tề Anh một cái, cắn môi hỏi: “Chuyện hôn sự… Công tử đã nói với tam ca chưa?”
Vừa dứt lời, Tề Anh không trả lời, chỉ bỏ đôi đũa xuống.
Thẩm Tây Linh thấy vậy ngẩn ra, lại thấy vẻ mặt chàng có chút khó chịu, càng thêm mơ màng, không nhịn được mà hỏi: “… Có chuyện gì sao?”
Tề Anh nhìn nàng một cái, ánh mắt như cười mà không cười, im lặng một lúc rồi nói: “Ta cũng muốn hỏi nàng một câu, hồi còn học chung trong trong phủ, nàng và Kính An có thân thiết không?”
“Vâng?” Thẩm Tây Linh ngẩn ra, rồi chớp mắt, suy nghĩ một chút rồi trả lời. “Cũng không, chỉ nói qua vài câu thôi.”
Tề Anh đáp một tiếng rồi thu lại ánh mắt, lại cầm đũa gắp một miếng đậu phụ, hình như chỉ tùy tiện nói: “Nghe nàng gọi đệ ấy là tam ca, ta cứ tưởng lúc đó hai người đã thân thiết lắm.”
Nói câu này ra, dù Thẩm Tây Linh còn nhỏ, chưa hiểu nhiều chuyện tình cảm, nhưng nàng cũng nghe ra chút gì đó không đúng!
Chàng… ghen rồi.
Thẩm Tây Linh ban đầu còn không tin, nhưng nàng hiểu rất rõ chàng. Chàng hiếm khi che giấu bản thân trước mặt nàng, vì vậy nàng rất rõ ràng cảm nhận được chút cay đắng đó.
Nàng lại nhớ lại một lần học bài khi còn là tiểu cô nương, lúc Vương tiên sinh kiểm tra, Tề Anh vừa vặn đến thư đường của họ. Lúc đó nàng gọi một tiếng tam ca trước mặt chàng, chàng cũng có chút không vui, nhưng lúc ấy nàng còn quá nhỏ không nghĩ ra điều gì, bây giờ nhớ lại lại thấy thú vị.
Thẩm Tây Linh cười khúc khích nhìn Tề Anh, cố ý trêu chàng nói: “Đúng là rất thân, tam ca chẳng phải suýt nữa đã thành phu quân của ta sao? Công tử lúc ấy còn gật đầu đấy.”
Đúng thật là tính sổ chuyện sau này.
Tiểu cô nương này tính sổ cũng không phải đùa, nhất là nàng đã làm kinh doanh lâu năm, cũng học được không ít thói quen của thương nhân, giờ miệng lưỡi sắc bén, không dễ bị thiệt thòi làm Tề Anh một lúc không nói được gì.
Nhưng chuyện này dù sao thì cũng là Tề Anh có lỗi, chàng thật sự không thể nói gì thêm, chỉ đành im lặng. Nhưng sự thật là, tiểu cô nương này thân thiết gọi người khác là tam ca khiến chàng trong lòng có chút không thoải mái. Ban đầu thì thôi, nhưng bây giờ khi họ đã làm rõ mọi chuyện, nhiều thứ cũng phải thay đổi rồi.
Tề Anh quay lại nhìn Thẩm Tây Linh, đưa tay ra, nói: “Qua đây.”
Thẩm Tây Linh chớp mắt, nhận ra ý tứ của chàng, chàng muốn nàng qua ngồi lên đùi chàng.
Tề Anh là người rất khó để bị người khác nắm bắt và Thẩm Tây Linh thực sự rất tiếc vì bỏ lỡ cơ hội này. Tuy nhiên, vòng tay của chàng dường như còn quyến rũ nàng hơn, nàng do dự một hồi, cuối cùng vẫn không thể chống lại tình yêu trong lòng, không chút do dự bước về phía chàng, theo lực tay chàng ngồi lên đùi chàng, tựa vào vòng tay chàng.
Mỗi khi họ thân cận, nàng càng cảm thấy rõ ràng vóc dáng cao lớn của chàng, bờ vai rộng, chân tay đều dài, mỗi lần ôm nàng đều rất nhẹ nhàng, nàng dựa vào chàng cảm thấy an toàn vô cùng.
Bỗng nhiên nàng cảm nhận được chàng véo nhẹ vào phần thịt mềm ở eo nàng khiến nàng phải bật cười, tai lại nghe chàng nói: “Nàng gọi ta là công tử, gọi đệ ấy là tam ca, đúng không?”
Thẩm Tây Linh vừa cười vừa né tránh tay chàng, ngước lên nhìn chàng, cười hỏi: “Vậy chàng không hài lòng chỗ nào? Không hài lòng ta gọi chàng là công tử hay là không hài lòng ta gọi huynh ấy là tam ca?”
Thẩm Tây Linh dường như cũng rất biết cách nắm bắt khoảng cách trong mối quan hệ của họ, không thua gì Tề Anh. Khi chàng nói chuyện nghiêm túc, nàng là học trò của chàng và cũng là một đứa trẻ, nhưng khi họ thân cận, nàng là một nữ tử, là người chàng yêu, có quyền đùa giỡn và trêu chọc chàng.
Nàng cười đùa với chàng, ánh mắt kiều mị, miệng cười đầy quyến rũ, mang theo một vẻ quyến rũ mà chính nàng cũng không nhận ra.
Nàng lại bật cười khúc khích, như đóa hoa e ấp, tay vòng qua cổ chàng, áp má vào vai chàng, đầu mũi chạm nhẹ vào hõm cổ chàng, thấp giọng nói: “Với huynh ấy thì dễ dàng đổi, ta chỉ cần gọi huynh ấy là tam công tử thôi, nhưng gọi chàng thì sao?”
“Nên gọi là… nhị ca?” Giọng nàng ngọt ngào, mặt đỏ như uống phải mấy chén rượu. “Hay là… Kính Thần?”
Tề Anh cảm thấy đêm nay giữa họ đã không còn đơn giản như trước nữa.
Chàng lại hôn nàng.
Hai người hôn nhau đến quên cả không gian, tay cũng quấn lấy nhau, hương đậu đỏ nhẹ nhàng lan tỏa khiến người ta càng thêm say mê.
Lâu sau, chàng mới buông nàng ra, trán áp vào trán nàng, nhìn vào đôi mắt trong sáng đầy xuân sắc, giọng nói khàn khàn: “… Vậy vẫn cứ gọi như cũ đi.”
Nhị ca.
Kính Thần.
Nếu mỗi ngày nàng đều gọi chàng như thế… ngay cả chàng cũng không chịu nổi.
Sau bữa khuya, Tề Anh đi tắm còn Thẩm Tây Linh thì đang băn khoăn không biết có nên quay về Ốc Ngọc viện hay không.
Nàng dĩ nhiên không muốn xa chàng, nhưng đêm nay khác với đêm qua, đêm qua xảy ra chuyện như vậy, nàng không tránh khỏi hoảng loạn, chàng đã để nàng ở lại Hoài Cẩm viện để an ủi nàng, hơn nữa lúc đó trời mưa, đi lại cũng không tiện. Giờ nàng đã không sao, bên ngoài không mưa, trở về viện của mình thì có vẻ hợp lý hơn.
Để tránh… khiến mình trông quá thất thố.
Nàng mím môi, ngồi trên ghế ngoài phòng, định đợi Tề Anh tắm xong sẽ nói với chàng một tiếng rồi đi, nhưng khi chàng ra ngoài và thấy nàng ngồi ở phòng khách thì nhướng mày, có vẻ khá ngạc nhiên, rồi hỏi nàng: “Sao không vào nghỉ?”
Làm Thẩm Tây Linh bất ngờ.
Nàng đứng dậy, đi đến gần chàng, cảm thấy chàng sau khi tắm xong càng thêm tuấn tú, lại vô thức đỏ mặt, ngẩn ngơ một lúc rồi cúi đầu nói: “Ta… ta có phải nên quay về không?”
Tề Anh không lập tức trả lời, nàng lại vô thức xoắn tay, giọng nhỏ hơn: “Ngủ ở lại đây với công tử, có vẻ… không ổn lắm.”
Tề Anh đương nhiên hiểu chuyện này không ổn, nàng vẫn là một cô nương chưa xuất giá, dù họ đã có tình cảm, nhưng chưa có nghi lễ hôn sự. Giữa họ không có danh phận, sự thân mật trong hai ngày qua đã là quá mức, huống hồ là để nàng ở lại đây.
Chàng cúi đầu, che giấu suy nghĩ sâu trong mắt.
Chàng phải sắp xếp tất cả thật nhanh, nếu không tiểu cô nương của chàng sẽ mãi chịu thiệt thòi và mối quan hệ giữa họ sẽ khó mà bền lâu.
Thẩm Tây Linh thấy Tề Anh im lặng, thậm chí khí tức quanh người chàng trở nên nặng nề, tưởng chàng không vui, liền vội vàng giơ tay kéo vạt áo chàng. Chàng quay lại nhìn nàng, nàng lại kéo vạt áo chàng, nhoài người về phía chàng, nói: “Vậy ta vẫn ở lại đây, chàng đừng không vui mà…”
Tề Anh lập tức dịu dàng nhìn nàng.
Chàng như thở dài rồi từ từ vòng tay ôm lấy nàng, dịu dàng mà say đắm, nhưng không hề lẫn chút gì không chính đáng.
“Không giận đâu.” Thẩm Tây Linh nghe thấy chàng thì thầm: “Chỉ là không muốn xa nàng.”
Trong lòng Thẩm Tây Linh run rẩy.
Chàng vốn ít lời, lại càng không biết nói những lời hoa mỹ, dù là vào đêm qua khi mối quan hệ của họ thay đổi chàng cũng không dùng những câu từ dài dòng để bày tỏ, vẫn chỉ là mấy câu ngắn gọn, phần lớn đều mơ hồ. Đây là lần đầu nàng nghe chàng nói lời yêu thương, nói chàng không muốn xa nàng.
Nàng cảm thấy trái tim mình như tràn đầy, mỗi tấc đất trong lòng đều mềm mại và nàng nhận ra, mình ngày càng yêu chàng nhiều hơn mỗi lúc.
Nàng cũng vòng tay ôm lấy eo chàng, nhẹ nhàng dụi vào ngực chàng, nói: “Vậy ta thật sự không đi đâu nữa.”
Nàng nghe thấy tiếng cười nhẹ của chàng, đồng thời cảm nhận được hơi thở của chàng càng thêm dịu dàng, chàng lại ôm nàng một lúc rồi buông ra, đôi mắt phượng khép xuống, mày như nước mực, nhìn nàng nói: “Về đi thôi.”
Chàng nhẹ nhàng véo má nàng: “Ngày sau hẵng còn dài!”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 120: Tình đậm (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
