Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 90


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Tin tức về nhà kính nilon nhà Nghiêm Chi Mặc vừa lắng xuống thì chuyện vết sẹo trên mặt Diêu Chước đã biến mất một cách thần kỳ lại trở thành đề tài bàn tán khắp thôn Thạch Khảm.


Nếu nói lúc ở ngoài đồng có người còn chưa nhìn rõ, thì những ngày sau đó, khi Diêu Chước ra ngoài gặp gỡ mọi người, y nhận thấy không ít ánh mắt cứ dán chặt vào má mình. Thấy thế, y chỉ mỉm cười nhạt.


Trước kia, những người này nhìn y với đầy ác ý. Còn giờ đây, ánh mắt họ lại pha trộn giữa kinh ngạc, hâm mộ, và có lẽ còn có cả ghen tị.


Diêu Chước trước kia cũng ít khi cười, quanh năm suốt tháng mặt mày đều lạnh lùng. Nhưng giờ thì khác, trong lòng bớt oán hận, y cũng chẳng ngại ban phát cho người khác một nụ cười.


Trong một thời gian ngắn, những người trước kia không dám bắt chuyện với y, giờ gặp trên đường cũng chào hỏi một tiếng, rồi tán gẫu vài câu bâng quơ.


Một ngày nọ, có mấy cô con dâu trẻ trong thôn tụ tập lại, xách theo trứng gà, thịt khô, đường trắng… đến tận cửa, muốn nhờ Diêu Chước dạy cho nghề móc len.


Mấy người này đều là thanh niên trong thôn, hoặc là cô dâu mới từ nơi khác gả về, Diêu Chước cũng không có xích mích gì với họ. Nhìn những món “lễ bái sư” nặng trĩu trên tay họ, biết là họ đã hạ quyết tâm, nhất thời y còn chưa biết phải làm sao.


Y không nhận quà, khuyên mọi người về trước, chỉ nói chuyện này mình cần suy nghĩ thêm.


Có thể suy nghĩ tức là có hy vọng. Mấy cô con dâu rối rít cảm ơn, mang theo hy vọng tạm thời ra về.


Những món đồ móc len nhỏ xinh của Diêu Chước cũng được người trong thôn mua ủng hộ khá nhiều. Ngay cả mấy người này, trên tay ai cũng có hai ba chiếc dây buộc tóc hoa nhỏ hoặc túi tiền móc len. Nghe nói mang lên trấn, lên huyện bán rất chạy, nếu học được nghề này, sau này chẳng phải có thêm một khoản thu nhập sao? Lại không cần phải cạnh tranh với những người làm nghề thêu thùa.


Chạng vạng tối, Nghiêm Chi Mặc từ ruộng về, thấy Diêu Chước đang ngồi bên bàn viết gì đó.



Nguyên Bảo bưng nước cho Nghiêm Chi Mặc rửa tay. Diêu Chước nghe tiếng động, buông bút, lại gần thuận tay giúp hắn cởi áo ngoài. Do xuống ruộng nên vạt áo không tránh khỏi dính bùn đất, y bỏ thẳng vào sọt đồ dơ, định lát nữa sẽ mang đi giặt.


“Việc ngoài đồng vẫn thuận lợi chứ?” Diêu Chước thấy Nghiêm Chi Mặc ngả lưng nghỉ ngơi trên giường êm, liền bảo Như Ý đi pha ấm trà mới và bưng đĩa điểm tâm lên. “Cơm tối còn một lúc nữa mới xong, ngươi ăn chút gì lót dạ trước đi.”


Nghiêm Chi Mặc gật đầu, đáp lời y: “Đã gieo hết các loại hạt giống rồi. Số bã dầu ép từ hạt cẩu quýt đợt trước chẳng phải vẫn giữ lại sao, giờ mang ra bón ruộng là vừa đẹp. Cộng thêm loại phân bón đặc hiệu kia của ta, chỉ cần đợi một tháng nữa là có thể báo cáo kết quả với Như Ý Cư rồi.”


Trà được bưng lên, Nghiêm Chi Mặc uống cạn một chén đầy mới sán lại gần Diêu Chước hỏi: “Vừa nãy ngươi viết gì thế? Ta về mà ngươi cũng không nghe thấy.”


Diêu Chước bèn kể lại chuyện ban ngày có người đến xin học nghề. Nghiêm Chi Mặc vừa nghe vừa bẻ một miếng bánh hoa đào, chia cho Diêu Chước một nửa.


Diêu Chước cúi xuống cắn một miếng bánh nhân kem trứng trên tay Nghiêm Chi Mặc, thỏa mãn nheo mắt lại, trông hệt như một chú mèo con vừa được ăn ngon.


Đầu lưỡi l**m nhẹ vụn bánh bên khóe miệng, y nói: “Ta nghĩ nghề móc len cũng giống như thêu thùa, may vá, chẳng phải bí mật gia truyền gì không thể tiết lộ. Nếu dạy cho họ, không chỉ giúp họ có thêm đường kiếm sống, mà sau này khi mở cửa hàng, sản phẩm của họ làm ra cũng có thể đặt bán tại tiệm. Chứ chỉ dựa vào một mình ta, làm sao kịp sản xuất nhiều hàng hóa như vậy.”


Y đi đến bên bàn lấy tờ giấy mình vừa viết đưa cho Nghiêm Chi Mặc xem.


Nghiêm Chi Mặc nhận lấy, liếc thấy biểu cảm của Diêu Chước có chút căng thẳng và bối rối giống như học sinh chờ giáo viên kiểm tra bài tập. Hắn mỉm cười lật xem, thấy Diêu Chước học theo cách viết bản kế hoạch của mình trước kia, phác thảo một bản quy hoạch cho “xưởng thủ công”.


Quy hoạch này có nét giống với chính sách xóa đói giảm nghèo ở một số địa phương mà hắn từng tiếp xúc ở kiếp trước: Về nông thôn dạy kỹ thuật, sau đó thu mua thành phẩm thống nhất rồi vận chuyển đi nơi khác tiêu thụ.


Nhìn kỹ thì kế hoạch chưa thực sự hoàn thiện, nhưng nghĩ đến việc hơn nửa năm trước Diêu Chước vẫn là một ca nhi thôn quê một chữ bẻ đôi không biết, giờ đây đã biết đọc biết viết, lại còn am hiểu đạo kinh doanh, khiến người ta không thể không cảm thán sự tiến bộ vượt bậc của y.


Một lúc lâu sau, không thấy Nghiêm Chi Mặc đánh giá gì, Diêu Chước dè dặt hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”


Nghiêm Chi Mặc gấp tờ giấy lại, đặt sang một bên, nghiêm túc nói: “Ta thấy rất tốt, đến lúc đó cứ làm theo ý tưởng của ngươi đi.”



Nghiêm Chi Mặc nghĩ nghĩ rồi bổ sung: “Hiện giờ mỗi ngày ngươi phải dạy Nhị tỷ học chữ, sắp tới lại phải dạy mấy người mới học móc len, đừng để mình mệt quá là được.”


Diêu Chước cảm thấy phu quân nhà mình thực sự quá thiên vị y. Trước kia y phải dậy từ tờ mờ sáng ra đồng, về nhà còn phải gánh nước, bổ củi, cho gà ăn, nấu cơm, giặt giũ… Giờ chỉ cần ngồi thoải mái trong phòng, tán gẫu làm chút đồ thủ công, hoặc viết vài chữ, sao có thể gọi là mệt? Nhưng đã là sự quan tâm của Nghiêm Chi Mặc, y tự nhiên vui vẻ đón nhận.


Mùng hai tháng hai, rồng ngẩng đầu.


Thời tiết ấm dần, vạn vật hồi sinh, vụ cày bừa mùa xuân đang đến gần.


Nhà nhà từ sáng sớm đã bắt đầu rang đậu phộng, rắc vôi sống trong ngoài nhà để đuổi côn trùng. Ngoài ra, ngày này các thôn đều tổ chức lễ tế, gọi là “Tiết Long Đầu” (Tết Rồng ngẩng đầu).


Trưởng thôn dẫn đầu, dựng đàn tế trên bãi đất trống giữa thôn, hai bên thắp nhang, ở giữa cúng một đầu heo, cầu xin Long Vương ban phước cho mưa thuận gió hòa.


Mọi năm, đầu heo dùng tế lễ đều do các nhà góp tiền mua. Tế xong, dựa theo số tiền đóng góp mà chia thịt đầu heo mang về nhà kho ăn.


Năm nay khi trưởng thôn đến nhà Nghiêm Chi Mặc thu khoản tiền này, Nghiêm Chi Mặc dứt khoát bỏ tiền túi mua riêng một cái đầu heo khác, nhờ vợ trưởng thôn kho sớm. Vì vậy sau khi lễ tế kết thúc, mỗi hộ trong thôn bất kể đóng góp ít nhiều đều được chia một chén thịt đầu heo đầy đặn.


Trong đó bao gồm cả Nghiêm lão đại và Diêu lão đại – đại diện cho gia đình đi dự lễ.


Vì đầu heo này coi như Nghiêm Chi Mặc tặng cho cả thôn, không so đo ân oán cá nhân. Nhưng khi hai người này nhận thịt, nghe người bên cạnh bàn tán, đều có cảm giác như bị tát vào mặt trước bàn dân thiên hạ. Họ nghĩ gì chẳng ai quan tâm, mọi người đều hỉ hả ngửi mùi thịt thơm nức, cảm thán vợ chồng Nghiêm Chi Mặc thật hào phóng.


……


Mấy ngày sau, tại huyện thành Song Lâm.


Vưu Bằng Hải cuối cùng cũng mong được Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước tới. Từ trước Tết hắn đã bắt đầu tìm kiếm cửa hàng thích hợp cho hai người, hiện trong tay đã nắm được ba sự lựa chọn.



Trước khi đi xem nhà, Nghiêm Chi Mặc ghé qua chỗ Mộc lão bát. Thời gian qua lão lại nhận đặt làm thêm hai chiếc xe lăn, chia cho Nghiêm Chi Mặc một trăm lượng phí thiết kế.


Cầm một trăm lượng ngân phiếu nóng hổi vừa tới tay, cộng thêm tiền tiết kiệm trong nhà, đừng nói mua một cửa hàng, e là cắn răng mua cả một tửu lầu cũng được.


Vưu Bằng Hải nhiệt tình chạy đôn chạy đáo, dẫn vợ chồng Nghiêm Chi Mặc đi xem lần lượt ba cửa hàng. Chủ nhân các cửa hàng này cơ bản đều có chút dây mơ rễ má với hắn, coi như người nhà nên không hét giá trên trời, nếu thực sự ưng ý thì giao dịch cũng nhanh gọn.


Ba cửa hàng phân bố ở ba vị trí khác nhau trong huyện thành.


Căn thứ nhất có vị trí đắc địa nhất. Vốn là một tửu lầu nhỏ dùng làm tiệm cơm, trang trí tinh xảo. Nhưng Nghiêm Chi Mặc nhận thấy do từng làm quán ăn, lại là kiến trúc bằng gỗ nên không khí luôn ám mùi khói dầu mỡ, không thích hợp lắm. Vưu Bằng Hải nghe lý do này cũng thấy hợp lý, còn tự trách mình sơ suất không nghĩ tới.


Ngay sau đó, hắn hào hứng dẫn hai người đi xem căn thứ hai.


Căn thứ hai khiến người ta sáng mắt lên. Diện tích vừa phải, cũng là cấu trúc hai tầng. Trước kia kinh doanh tơ lụa, trong tiệm còn để lại một số kệ hàng chưa dọn đi. Hướng nhà cũng tốt, mở cửa sổ ra là thoáng đãng sáng sủa. Nghiêm Chi Mặc hỏi giá, được báo là 220 lượng. Hắn gật đầu, ghi nhớ trong lòng.


Rời đi, họ lại cùng đi xem căn thứ ba.


Vị trí so với hai căn trước kém hơn một chút, diện tích nằm ở mức trung bình. Trước kia nơi này mở y quán, tầng một bốc thuốc, tầng hai đại phu khám bệnh. Nửa năm trước y quán chuyển đi nên bỏ trống.


Điều kiện có vẻ quy củ bình thường, nhưng lại có một điểm độc đáo. Cửa hàng nằm ngay cạnh một con sông nhỏ chảy qua huyện Song Lâm, cách đó không xa là cây cầu đá vòm cong cong. Hai bên bờ sông trồng đầy dương liễu, đợi đến mùa cỏ cây xanh tốt, chắc chắn là một cảnh đẹp nên thơ. Ngoài ra, trước cửa còn có hai cây hạnh, có lẽ lấy ý từ “Hạnh lâm” (rừng hạnh – chỉ nghề y).


Hỏi kỹ giá cả, là 240 lượng.


Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước vốn đã nghiêng về căn thứ hai, lúc này lại bắt đầu dao động. Dù sao cũng là làm ăn lâu dài, Vưu Bằng Hải bảo hai người cứ suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định.


Để cảm tạ Vưu Bằng Hải giúp đỡ, tối hôm đó Nghiêm Chi Mặc làm chủ mời cơm tại Như Ý Cư.



Trong bữa tiệc, Nghiêm Chi Mặc nhắc đến việc mình còn đang ươm một số giống rau củ khác tại ruộng nhà, nếu thành công cũng có thể cung cấp cho Như Ý Cư. Sầm chưởng quầy nghe vậy mừng rỡ. Hắn chẳng buồn suy nghĩ tại sao một thư sinh thôn quê như Nghiêm Chi Mặc lại có bản lĩnh lớn đến thế. Hắn chỉ biết, nhờ Nghiêm Chi Mặc mà doanh thu tửu lầu thời gian qua tăng gấp đôi, nếu tiếp tục phát huy, được thiếu chủ nhân khen ngợi thì tiền đồ sau này vô lượng.


Mấy người ngồi cùng bàn, tình cảm gắn bó sâu sắc, nâng ly cạn chén, khó tránh khỏi uống hơi nhiều.


Nghiêm Chi Mặc biết tửu lượng mình kém nên khi thấy hơi say liền từ chối không uống nữa. Nhưng hắn lại không để ý Diêu Chước bên cạnh, không biết là do đặc biệt thích rượu ngon của Như Ý Cư hay sao mà cứ thế uống hết chén này đến chén khác.


Đến khi Nghiêm Chi Mặc nhận ra thì Diêu Chước đã say mèm.


Y đưa tay định dùng đũa gắp một viên thịt, nhưng gắp mãi không được. Khi Nghiêm Chi Mặc quay sang nhìn, chỉ thấy Diêu Chước đang nhíu mày, cau có chiến đấu với viên thịt tròn vo. Khán giả xem livestream thấy cảnh này đều kêu gào quá đáng yêu.


Đến đây, bữa tiệc cũng đến lúc tàn.


Rời bàn tiệc, Nghiêm Chi Mặc khéo léo từ chối lời mời về phủ ở nhờ của Vưu Bằng Hải, định tìm một khách đ**m trọ lại. Tuy Vưu Bằng Hải có ý tốt, nhưng ở nhà người khác luôn có nhiều điều bất tiện.


Vưu Bằng Hải không kiên trì nữa, dùng xe lừa nhà mình đưa hai người đến trước cửa khách đ**m tốt nhất huyện thành rồi mới rời đi.


Tiểu nhị lanh lợi chạy ra đón, biết khách muốn thuê phòng chữ Thiên liền tươi cười đi chuẩn bị. Phòng chữ Thiên của khách đ**m này chỉ có ba gian, ế ẩm mấy ngày nay, hôm nay cuối cùng cũng mở hàng!


Ngoài cửa khách đ**m, Diêu Chước đứng không vững, cứ dính chặt lấy người Nghiêm Chi Mặc.


Nghiêm Chi Mặc dìu y, muốn đưa người đi vào nhưng kéo mãi không được.


Hắn cười bất lực, đưa tay véo nhẹ má Diêu Chước một cái.


“Không chịu đi nữa à? Vậy ta cõng ngươi nhé?”


Hết chương 90.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 90
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...