Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 91
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Rượu chiêu bài của Như Ý Cư tên là Ngọc Trì Xuân. Diêu Chước trời sinh tửu lượng khá, nhưng chưa từng được uống rượu ngon. Hôm nay nếm thử Ngọc Trì Xuân, không chỉ tên nghe hay mà uống vào còn êm dịu, không cay nồng, dư vị thậm chí còn vương chút ngọt ngào.
Nhất thời mê rượu, y lỡ uống quá chén, lại không ngờ độ cồn của Ngọc Trì Xuân không hề thấp. Mấy chén trôi qua, quả nhiên say đến mềm nhũn.
Nghiêm Chi Mặc thấy Diêu Chước giống như người máy sắp hết pin, chớp mắt cũng chậm rì rì, bèn dỗ dành y leo lên lưng mình. Diêu Chước ban đầu không chịu, y vẫn mơ màng nghĩ mình có thể tự đi được, không muốn Nghiêm Chi Mặc vất vả. Nhưng mới đi được hai bước đã suýt vấp ngã ở ngạch cửa khách đ**m, lúc này mới chịu ngoan ngoãn để hắn cõng lên lầu. Nguyên Bảo theo sau, cẩn thận che chở.
Lần trước hai người đến trọ, chân Diêu Chước còn đau. Lần này lại là một con mèo say khướt.
Phòng thượng hạng của khách đ**m này xa hoa hơn nơi trước kia họ ở một chút, đương nhiên giá cũng đắt hơn vài phần.
Nghiêm Chi Mặc đặt Diêu Chước lên trường kỷ, sai Nguyên Bảo đi gọi tiểu nhị lấy nước nóng, lại nhờ nhà bếp nấu một chén canh giải rượu.
Nước nóng được mang lên trước. Nghiêm Chi Mặc pha nước ấm vừa đủ, nhúng khăn bông sạch, lau mặt lau tay cho Diêu Chước. Y buồn ngủ díp mắt, cả người dựa vào nệm êm trên trường kỷ, tư thế xiêu vẹo, hai má nóng bừng đỏ ửng. Nghiêm Chi Mặc tự trách mình tối nay không trông chừng kỹ, để Diêu Chước uống nhiều quá. Nhìn bộ dạng này, ngày mai chắc chắn sẽ đau đầu.
Lau người xong thì canh giải rượu cũng được bưng lên.
Canh giải rượu của khách đ**m nấu từ đậu xanh là chính, biết người uống là ca nhi nên còn cho thêm đường đỏ.
Quả nhiên ban đầu Diêu Chước không muốn uống, cứ trốn tránh mãi, cho đến khi Nghiêm Chi Mặc bảo đây là chè ngọt y mới chịu ngoan ngoãn nhấp một ngụm. Thấy ngọt, y liền nghe lời dựa vào lòng Nghiêm Chi Mặc uống hết sạch chén canh.
“Đừng vội ngủ, súc miệng nước trà đã.”
Nghiêm Chi Mặc như một người cha già hay lo, buông bát canh xuống lại bưng nước trà lên, rồi mang ống nhổ sạch sẽ đến đặt ngay ngắn.
May mắn là không biết do Diêu Chước chưa say hẳn hay bản tính khi say vốn ngoan ngoãn như vậy mà không hề quấy khóc làm loạn. Súc miệng xong, Nghiêm Chi Mặc bế y lên giường, cởi bớt y phục, tháo trâm cài, nhét vào chăn ủ ấm kỹ càng. Nhìn qua, Diêu Chước bị quấn kín mít trong chăn gấm, trông như một chiếc nem rán mùa xuân xinh đẹp.
Hầu hạ xong xuôi, Nghiêm Chi Mặc mới rảnh rang đi rửa mặt. Hắn thuê riêng một phòng cho Nguyên Bảo, bảo nó đi nghỉ sớm.
Trong phòng livestream:
Tưởng được xem cảnh thân mật sau khi say rượu, ai dè… Chủ phòng, ngài có được không đấy?
Mèo con say rượu đáng yêu quá đi mất! Chủ phòng không ăn thì để tui ăn! (l**m l**m)
Khoan đã, thế là đi ngủ luôn à? Các người còn chưa bàn xem thuê cửa hàng nào mà!
Lầu trên, bạn đích thị là fan sự nghiệp trong truyền thuyết rồi!
Thực ra Diêu Chước cũng không say quá nặng, qua cơn chếnh choáng ban đầu thì từ từ tỉnh lại. Mở mắt nhìn ánh đèn trong phòng cũng không thấy hoa mắt nữa.
Y chống tay ngồi dậy, nhìn thấy tấm bình phong ở góc phòng, phía sau truyền đến tiếng nước chảy rào rào. Đoán là Nghiêm Chi Mặc đang tắm, y ngáp một cái, ngồi chờ hắn ra.
Khi Nghiêm Chi Mặc thay quần áo xong bước ra, ngạc nhiên thấy Diêu Chước đã tỉnh.
“Ta tưởng ngươi ngủ một mạch đến sáng mai chứ. Có thấy khó chịu ở đâu không?”
Sự xuất hiện của hắn mang theo hơi nước ẩm và mùi thơm xà phòng vào trong màn trướng, dịu dàng mà thanh khiết.
Nhắc mới nhớ, xà phòng trong khách đ**m này cũng là sản phẩm của Nghiêm Chước Ký. Nghiêm Chi Mặc thầm nghĩ nhà mình rõ ràng không cung cấp hàng cho khách đ**m, chắc là họ mua lại từ Vũ Lâm Các rồi.
Diêu Chước vẫn còn hơi váng vất đầu, chưa tỉnh táo hẳn, cả người trông mềm mại hơn thường ngày. Ví dụ như lúc này, vai trần lộ ra ngoài chăn hơi lạnh, thấy Nghiêm Chi Mặc lại gần, y không kìm được mà sán lại.
Nghiêm Chi Mặc bất ngờ bị ôm eo, sau đó một cái đầu xù lông dụi vào lòng hắn. Diêu Chước hít hà, lẩm bẩm: “Là mùi xà phòng nhà mình.”
Nghiêm Chi Mặc buồn cười, không ngờ mũi mèo say cũng thính phết.
“Đúng rồi, lúc nãy ta dùng cũng ngạc nhiên lắm. Nhưng cũng nằm trong dự đoán thôi, mấy thứ này bán chạy lắm, đây mới chỉ là bắt đầu.”
Diêu Chước chưa tỉnh rượu hẳn, hành động bạo dạn hơn bình thường một chút. Nghiêm Chi Mặc cảm thấy ngực mình bị s* s**ng vài cái, sau đó bị giục: “Ngươi mau tắt đèn lên giường đi.”
Nghiêm Chi Mặc nhướng mày, đáp lời rồi đi tắt đèn, chui vào chăn. Vừa nằm xuống đã bị Diêu Chước đè lên kín mít. Hắn vòng tay ôm eo thon của phu lang, giữ chặt cái móng vuốt nhỏ không an phận kia lại.
“Đêm nay mà quậy, sáng mai đau đầu thì đừng trách ta đấy.”
Diêu Chước như luyến tiếc hơi ấm trên người Nghiêm Chi Mặc, dù rõ ràng người y còn ấm hơn. Nghe hắn nói vậy, đầu óc chậm chạp một lúc mới phản ứng lại:
“Ngươi mệt à?”
Nghiêm Chi Mặc: ……
Câu hỏi này chẳng khác nào hỏi “Ngươi có được không” cả.
Thế là, màn trướng lay động, phòng livestream lại hân hạnh bị kéo vào phòng tối.
……
Hai người ngủ đến khi mặt trời lên cao, phải ba chân bốn cẳng chuẩn bị mới kịp giờ hẹn với Vưu Bằng Hải, bữa sáng đành mua tạm trên đường vừa đi vừa ăn.
Thấy đôi vợ chồng son đến muộn, Vưu Bằng Hải tự nhiên hiểu rõ nguyên do, nhưng nể mặt họ là thư sinh và ca nhi da mặt mỏng nên không trêu chọc sỗ sàng như với đám huynh đệ thô lỗ của mình, đành nuốt lời trêu ghẹo vào bụng.
Căn thứ nhất bị loại đầu tiên. Căn thứ hai tuy sầm uất, diện tích vừa phải nhưng cuối cùng vẫn thua căn thứ ba bởi cảnh đẹp “tiểu kiều lưu thủy” và cây hạnh trước cửa. Nghiêm Chi Mặc tính sau này sẽ trồng thêm hai cây đào trước cửa, đến mùa hoa nở, cửa tiệm bán đồ phong nhã tinh xảo của hắn sẽ càng thêm tình tứ.
Quyết định xong, hắn lập tức móc tiền đặt cọc thuê luôn cửa hàng này. Vưu Bằng Hải ra mặt giúp ép giá xuống được mười lượng bạc. Đừng coi thường mười lượng này, cũng đủ để trả cho Mộc lão bát đóng thêm hai cái tủ lớn trưng bày hàng hóa.
Ký kết khế ước thuê nhà xong, Nghiêm Chi Mặc thanh toán đủ bằng ngân phiếu và bạc vụn, nhận bàn giao chìa khóa.
Chỉ qua một đêm ngắn ngủi, hai người đã trở thành chủ nhân của một mặt bằng lớn ở huyện thành. Đi dạo một vòng từ trong ra ngoài cửa hàng, tâm trạng cả hai đều vô cùng khác biệt.
Dùng bữa trưa xong, Vưu Bằng Hải phải về tiêu cục làm việc. Tiễn khách xong, Nghiêm Chi Mặc quay lại thấy Diêu Chước đang đứng ở cửa sau cửa hàng, nhìn ra con ngõ đối diện.
Hắn đi tới, vừa lúc y quay lại.
“Chúng ta cũng cần thuê nhà ở huyện thành mà? Ta thấy con ngõ phía sau này cũng không tệ, nếu có nhà nào thích hợp thì hỏi thử xem.”
Vốn chuyện này Vưu Bằng Hải cũng định giúp hỏi thăm, nhưng nhà ở không giống cửa hàng, không thông qua môi giới thì khó biết được nhiều chỗ. Đã thuê được cửa hàng ở đây, chỗ ở tự nhiên càng gần càng tốt.
“Ta tính rồi, cửa hàng này từ lúc sửa sang đến khi khai trương ít nhất cũng mất nửa tháng, trong thời gian đó chúng ta đi đi lại lại cũng bất tiện. Chi bằng bây giờ đi tìm nhà luôn, ưng ý thì đặt cọc trước. Còn hai ngày này cứ ở tạm khách đ**m, phòng hôm qua cũng không tệ, ngươi thấy sao?”
Nhớ lại chuyện mình làm ở khách đ**m tối qua, Diêu Chước không nhịn được hắng giọng, gãi gãi cổ. May mà trời lạnh mặc áo cổ cao che bớt, không thì y chẳng còn mặt mũi nào ra đường.
Hai người bàn bạc sơ qua về việc sửa sang cửa hàng, sau đó khóa cửa đi tìm môi giới nhà đất gần đó hỏi thăm.
Họ không để ý rằng sau khi họ đi, từ tiệm may vá bên cạnh, một nữ tử bước ra dựa cửa nhìn theo.
“Không ngờ cửa hàng bên cạnh lại cho thuê được rồi? Có biết là ai không? Làm nghề gì?”
Nha hoàn lắc đầu: “Nô tỳ chưa đi hỏi thăm, chỉ biết là một thư sinh và phu lang của hắn.”
“Không ngờ lại là thư sinh. Chắc đọc sách không ra gì nên mới đi tranh miếng cơm của thương nhân. Loại người này làm ăn á, không bền nổi đâu.”
Nói xong nàng ta lắc đầu khinh khỉnh rồi quay vào trong.
Bên này, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đến gặp môi giới, nói rõ yêu cầu tìm nhà. Muốn gần ngõ Hạnh Hoa nơi đặt cửa hàng mới, nhà ít nhất năm gian, sân phải có chuồng gia súc và giếng nước.
Tiểu nhị môi giới ghi nhớ yêu cầu, vừa nghe đến ngõ Hạnh Hoa liền gãi đầu: “Thật không dám giấu, ngõ Hạnh Hoa đúng là có một căn nhà đang muốn cho thuê, nhưng chủ nhà nói rõ là không cho thương nhân thuê.”
Thuê nhà và mua nhà không giống nhau. Mua đứt bán đoạn thì xong, chủ nhà có khó tính cũng chẳng liên quan gì nữa. Nhưng thuê thì khác, gặp chủ nhà khó tính chỉ tổ thêm phiền phức. Nghiêm Chi Mặc nghe vậy ấn tượng liền giảm đi vài phần.
Nhưng xét thấy ngõ Hạnh Hoa thực sự rất gần, hắn nghĩ nghĩ rồi nói: “Ngươi cứ thử nói chuyện với chủ nhà xem sao. Ta tuy buôn bán nhưng cũng có công danh đồng sinh, năm nay cũng định thi hương. Nếu chủ nhà vẫn không chịu thì thôi, phiền ngươi tìm chỗ khác.”
Tiểu nhị vâng dạ, dẫn hai người đi xem hai căn gần đó nhưng đều không ưng ý lắm. Chuyện thuê nhà tạm thời gác lại.
Những ngày sau đó, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước ở lại huyện thành thêm hai ngày, giao việc sửa sang cửa hàng cho Mộc lão bát. Vì khung nhà vẫn giữ nguyên, chỉ đóng thêm đồ đạc nên Mộc lão bát vỗ ngực cam đoan trong vòng 10 ngày sẽ làm xong, biến cửa hàng thành nơi rực rỡ hẳn lên.
Việc bên này tạm ổn, ở khách đ**m mấy ngày, hai người bắt đầu nhớ nhà. Lại nghĩ đến sắp tới phải chuyển hẳn lên trấn sống, trong lòng có chút không nỡ.
“Rõ ràng trước kia được lên huyện sống là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ, giờ lại nhớ thương cái tốt ở trong thôn.” Diêu Chước cười gượng, vẻ mặt hơi cô đơn.
Nhưng chưa đợi Nghiêm Chi Mặc an ủi, y đã tự xốc lại tinh thần: “Nhưng cổ nhân có câu: Người đi lên chỗ cao, nước chảy xuống chỗ thấp. Chỉ cần luôn hướng lên cao thì là chuyện tốt.”
Nghiêm Chi Mặc nhìn Diêu Chước, phu lang nhà hắn được cái tâm thái rất tốt.
“Trong thôn có cái thoải mái của trong thôn, huyện thành có cái tiện lợi của huyện thành. Hơn nữa đánh xe đi lại cũng không xa. Sau này mở tiệm, muốn về nhà thì giao cho tiểu nhị trông coi, chúng ta về thôn ở vài ngày cũng được mà.”
Nói vậy, tâm trạng Diêu Chước hoàn toàn tốt lên. Hai người dựa vào nhau, bắt đầu vạch kế hoạch cho cuộc sống sắp tới ở huyện thành.
Hết chương 91.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 91
10.0/10 từ 18 lượt.
