Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 89
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Đêm hôm đó, Diêu Chước không chỉ được nếm thử loại quả lạ tên là “dâu tây”, mà trên người y cũng chi chít những dấu vết giống hệt quả dâu ấy.
Phải nói rằng, Nghiêm Chi Mặc ngày thường trông như gió mát trăng thanh, nhưng những lúc thế này lại thực sự xấu xa vô cùng.
Diêu Chước bị hắn giày vò đến tận nửa đêm, trong cơn mơ màng bỗng nhận ra, Nghiêm Chi Mặc tuy sức khỏe chưa hẳn cường tráng, mùa đông này còn bị cảm lạnh vài lần, nhưng cứ đến lúc này lại sung sức gấp trăm lần.
Sau khi “ăn uống no say”, hắn thế mà vẫn còn nhớ bôi thuốc trị sẹo cho y.
Diêu Chước mơ mơ màng màng mặc cho Nghiêm Chi Mặc xoay vần, hết lau người lại thay áo trong sạch sẽ. Y ngáp một cái, vài giọt nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mắt, chưa kịp đưa tay lau đã bị Nghiêm Chi Mặc dỗ dành nằm xuống.
Giây tiếp theo, thuốc mỡ mát lạnh chạm vào da, rất nhanh tan ra, trở nên ấm áp dễ chịu. Mùi dược liệu thơm dịu từng đợt tỏa ra khiến tâm thần y tĩnh lại.
Về lai lịch của lọ thuốc này, Nghiêm Chi Mặc cũng đã giải thích ngay sau khi “biến ra” đĩa dâu tây. Diêu Chước tạm thời hiểu rằng, phu quân y đã có lai lịch ly kỳ thì ắt hẳn cũng có những thủ đoạn không thể nói với người ngoài. Mấy cái tích phân, thương thành gì đó y nghe như lọt vào trong sương mù. Cuối cùng, Nghiêm Chi Mặc tóm gọn một câu: “Ngươi cứ coi như trong tay áo ta có Càn Khôn, bên trong giấu cả một tiệm tạp hóa là được.”
Diêu Chước gật gù, ra chiều đã hiểu.
Tính ra sắp hết tháng giêng, lọ thuốc này cũng bôi được hơn một tháng. Hôm nay dùng hết, Nghiêm Chi Mặc vét sạch cả đáy hũ.
Vết sẹo trên mặt Diêu Chước trước lần bôi thuốc này đã mờ đi rất nhiều, chỉ còn lại một dấu vết nhạt nhòa. Nói cách khác, qua đêm nay, vết sẹo chắc chắn sẽ hoàn toàn biến mất.
Diêu Chước đã thiếp đi, hơi thở đều đều, hoàn toàn không hay biết gì về điều này. Chỉ đến khi Nghiêm Chi Mặc tắt đèn chui vào chăn, y mới trở mình, ôm lấy cánh tay hắn, cọ cọ hai cái giống hệt con mèo Thập Lục lúc làm nũng, rồi thỏa mãn ngủ tiếp.
Sáng hôm sau.
Khi Diêu Chước tỉnh dậy, nghe Như Ý bảo Nghiêm Chi Mặc đã ra đồng từ hai khắc trước.
Bữa sáng là cháo củ mài nấu nhừ, ăn kèm bánh màn thầu thái lát chiên trứng và dưa muối. Món màn thầu chiên trứng này cũng là do Nghiêm Chi Mặc dạy cho Nguyên Bảo và Như Ý, bí quyết là phải dạn tay dùng trứng gà và dầu mỡ, thuộc hàng món ngon ngày Tết của người nhà quê.
Ăn xong, dọn bàn, Như Ý quay sang hầu hạ đương gia phu lang trang điểm chải chuốt.
Ban đầu Diêu Chước không quen, y mỗi sáng chỉ cần dùng trâm búi tóc gọn lại là xong, cần gì người hầu hạ? Nhưng sau này y phát hiện Như Ý biết làm nhiều kiểu tóc đẹp hơn mình, xuất phát từ thiên tính “yêu cái đẹp”, dần dần y cũng quen để Như Ý chải đầu cho.
Đồ trang sức giờ đã tích cóp được kha khá. Trước đây hễ Nghiêm Chi Mặc lên trấn là lại mua vài món cho Diêu Chước. Chất liệu đa dạng, kiểu dáng cũng là loại mua được ở trấn Bạch Dương, ít có món nào tinh xảo đặc biệt. Nhưng Diêu Chước vẫn chưa quen dùng những thứ cầu kỳ hoa lệ, ngày thường quanh đi quẩn lại vẫn chỉ dùng một hai cây trâm bạc đơn giản.
Như Ý thành thạo đứng lên chiếc ghế nhỏ cho cao thêm chút, chải mượt mái tóc xõa của Diêu Chước rồi vấn lên. Cô bé cực kỳ hâm mộ chất tóc và độ dày tóc của y. Tóc bé vừa khô vừa vàng, hay bị ca ca trêu là tổ chim, từ khi đến đây làm việc mới đỡ hơn chút.
Theo lời lão gia, đó là nhờ bây giờ họ được ăn uống đủ chất, không chỉ tóc đẹp lên mà sau này người cũng sẽ cao thêm. Như Ý đặc biệt mong chờ dáng vẻ cao lớn của mình, khi đó bé sẽ có thêm sức lực để làm nhiều việc hơn cho chủ nhân.
Khi không còn tóc che mặt, dung mạo của Diêu Chước hiện rõ hoàn toàn trong gương đồng.
“Phu lang, lát nữa ngài cũng ra đồng xem sao? Hay là sang bên nhà cũ?”
Thấy Như Ý đã cố định xong búi tóc, Diêu Chước thuận tay cài thêm một cây trâm bạc ra sau đầu. Y ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
“Khoan hẵng đi vội. Nếu lều đã dựng xong, chắc chắn sẽ phải phái người về nhà chở mấy tấm vải che lều đi, trong nhà không thể không có người.”
Hôm qua nghe Nghiêm Chi Mặc bảo những tấm vải đó làm từ chất liệu gọi là “plastic” (nhựa/nilon), ở thế giới cũ của hắn rất phổ biến. Đáng tiếc ở thời đại này không sản xuất được, để tránh gây nghi ngờ, hắn dự định chỉ mua một lần này thôi.
Đó là một thế giới hoàn toàn xa lạ, chuyện về nơi đó có lẽ kể mãi cũng không hết. Diêu Chước thầm nghĩ, sau này chắc chẳng cần mua thoại bản nữa, chuyện kể trước khi ngủ của họ e là đã có quá đủ tư liệu sống rồi.
Như Ý ngó trái ngó phải, cảm thấy chỉ cài một cây trâm bạc thì đơn điệu quá. Dưới sự thuyết phục nhiệt tình của cô bé, Diêu Chước đành cài thêm một cây trâm bộ diêu (có tua rũ xuống). Gọi là bộ diêu nhưng kiểu dáng cũng không quá phô trương, chỉ có hai sợi tua rua rủ xuống, khẽ đung đưa theo cử động của người đeo.
Như Ý lúc này mới hài lòng. Phu lang đẹp như vậy, ngũ quan minh diễm rạng ngời, phải trang điểm lộng lẫy một chút mới xứng. Cô bé nhảy xuống ghế, đi một vòng kiểm tra thành quả của mình.
Rất nhanh, bé phát hiện ra một vấn đề.
Như Ý lắc đầu, nhìn kỹ lại lần nữa rồi trợn tròn mắt, vỗ tay reo lên vui sướng: “Phu lang, không phải có chỗ nào không ổn, mà là ngài hãy nhìn kỹ vào gương xem!”
Diêu Chước không hiểu ý bé, nhưng cũng vì thế mà nhìn vào gương thêm vài lần.
Ngay sau đó, ánh mắt y khựng lại, ngập ngừng đưa tay sờ lên sườn mặt mình.
Thực ra y không phải ngày nào cũng soi mói vết sẹo này. Bao nhiêu năm qua, y đã sớm chấp nhận sự tồn tại của vết tích xấu xí đó, tâm lặng như nước. Sau này Nghiêm Chi Mặc tìm thuốc cho y, vết sẹo mờ đi từng ngày, tâm thái y càng thêm bình thản.
Nhưng hóa ra khi thực sự chờ được đến ngày vết sẹo hoàn toàn biến mất, tim y vẫn đập nhanh đến thế.
“Phu lang, ngài thật sự quá đẹp, là ca nhi đẹp nhất mà ta từng thấy!” Mắt Như Ý sáng lấp lánh, có thể thấy cô bé thật lòng mừng cho Diêu Chước, cũng thật lòng khen ngợi y.
Diêu Chước soi gương hồi lâu, có chút ngượng ngùng dời mắt đi, nhưng rất nhanh lại không nhịn được mà nhìn lại.
Lòng y dậy sóng. Chân đã lành, nay vết sẹo cũng biến mất. Những lý do gây nên đau khổ đeo bám y bao năm qua đều đã tan biến. Vào buổi sáng bình thường này, y chính thức đón nhận cuộc đời mới.
……
Chưa đầy một canh giờ sau, Bạch Đại Sơn dẫn mấy hán tử trong thôn đến sân nhà để khuân vác tấm nilon.
Từ sau rằm tháng Giêng, cậu nhóc đã chính thức sang làm công cho Nghiêm Chi Mặc. Mấy ngày nay khi Nghiêm Chi Mặc không có mặt ở ruộng, đều là cậu cùng Điêu đại bá trông coi hiện trường.
Nghiêm Chi Mặc trả tiền công theo ngày cho cậu. Khi thỏa thuận chuyện này, hắn còn đặc biệt đến nhà bác cả của Bạch Đại Sơn để chào hỏi.
Vợ chồng bác cả đối với ba anh em họ không thể nói là bạc đãi, nhưng cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam. Ba anh em nương tựa vào nhau, chịu ấm ức cũng chỉ biết nuốt vào trong bụng. Bạch Đại Sơn chỉ mong chờ ngày mình đủ lông đủ cánh sẽ ra ở riêng, mang các em đi theo.
Giờ Nghiêm Chi Mặc chính thức cho cậu cơ hội, cậu tự nhiên phải nắm thật chặt. Nghe nói sau này còn được theo lên huyện thành buôn bán, lúc nghe tin này cậu suýt nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Tóm lại, nhà bác cả vừa nghe Nghiêm Chi Mặc muốn thuê Đại Sơn làm tùy tùng, lại còn bao ăn một bữa, liền vội vàng đồng ý ngay. Nói cho cùng trong ba đứa trẻ, Bạch Đại Sơn lớn nhất, ăn cũng nhiều nhất. Nếu nó tự lo được cái ăn, lại còn kiếm tiền nộp về cho gia đình thì quá tốt. Tiết kiệm được tiền và lương thực, cho Nhị Ni và Tam Xuyên ăn thêm vài miếng cũng chẳng sao, một đứa con gái một đứa ca nhi nhỏ xíu ăn chẳng tốn bao nhiêu.
Đôi bên đều vui vẻ, Bạch Đại Sơn làm việc cũng hăng say hơn hẳn. Đợt trước giúp Nghiêm Chi Mặc thu mua quả cây sơn, cậu đã tích cóp được vài xâu tiền. Đợt này cố gắng thêm chút nữa, vài năm sau là có thể xây nhà trong thôn, lo của hồi môn cho các em.
Thằng bé này lanh lợi, lần đầu thấy vải nilon trong suốt không màu mà cũng chẳng tỏ ra quá kinh ngạc. Cậu tiến lên chào Diêu Chước, đợi mấy hán tử kia xuýt xoa bàn tán xong, khuân vải lên vai rồi mới chạy lon ton theo sau, luôn miệng nhắc nhở mọi người cẩn thận, đừng làm hỏng thứ đồ nhìn qua đã biết là quý giá hiếm có này.
Diêu Chước cũng đi theo ra ngoài, cách đoàn người phía trước chừng vài chục bước. Cửu Nguyệt cũng muốn đi xem náo nhiệt, vẫy đuôi chạy trước dẫn đường, thi thoảng lại ngửa cổ sủa “gâu gâu” vài tiếng.
Một lát sau, Diêu Chước nhìn thấy bóng dáng Nghiêm Chi Mặc từ xa. Trong lúc chính y cũng chưa nhận ra, nụ cười đã nở rộ trên môi.
Nghiêm Chi Mặc đến trông coi từ sáng sớm, rảnh rỗi liền mở kênh livestream, nghe khán giả bàn tán về những cái lều lớn mọc lên từ đất bằng, rồi thảo luận xem vải nilon sẽ được phủ lên thế nào. Trong đó quả thực có không ít ý kiến giá trị.
Hắn dựa vào đó trao đổi với Điêu đại bá nhiều lần. Vừa mới rảnh tay định uống ngụm trà giải khát thì thấy kênh chat chạy qua mấy dòng nhắc nhở.
Chủ phòng ơi, vợ ngài đến tìm kìa!
A a a Chước ca nhi hôm nay đẹp quá mức cho phép rồi! Tui mà xông lên được là l**m màn hình ngay lập tức!
Dòng nhắc nhở nhanh chóng bị thay thế bởi bình luận của một fan cuồng si hán. Nghiêm Chi Mặc quyết đoán tắt kênh chat, kẻo lát nữa không nhịn được lại phát thẻ vàng cho vài người.
Thấy Diêu Chước đến gần, Nguyên Bảo vội bê ghế tới: “Phu lang, ngài ngồi đi ạ.”
Diêu Chước lắc đầu: “Không ngồi đâu, ta đến xem thử, có phải hôm nay là xong không?”
“Phải, khung đã dựng xong mấy cái rồi, chỉ còn thiếu bước trải vải lên và cố định lại là có thể dùng được.”
Trả lời xong, Nghiêm Chi Mặc không nhịn được quay đầu nhìn kỹ Diêu Chước. Kiểu tóc này lần đầu hắn thấy, cây trâm bộ diêu lần trước mua cũng là lần đầu tiên y dùng.
Vị trí họ đứng cách đám thợ khá xa, nên Nghiêm Chi Mặc có thể hạ thấp giọng nói: “A Chước, hôm nay ngươi không đeo khẩu trang.”
Hàng mi dài của Diêu Chước khẽ rung. Biết Nghiêm Chi Mặc tối qua đã bôi thuốc cho mình, sáng dậy thấy hũ thuốc rỗng bên mép giường là biết đó là lần cuối cùng.
Diêu Chước có một sự thôi thúc mãnh liệt, nếu không phải xung quanh còn có đám người đang làm việc, y nhất định sẽ ôm lấy Nghiêm Chi Mặc, hôn hắn một cái thật kêu.
“Ban đầu ta cũng không để ý, là Như Ý phát hiện ra đấy.” Diêu Chước lại sờ sờ mặt mình, thở phào nhẹ nhõm. “Ta thực sự… đặc biệt vui vẻ.”
Nghiêm Chi Mặc đáp lại bằng một cái ôm kiên định và ấm áp. Nhưng Diêu Chước hay thẹn thùng, hai người không ôm lâu liền lặng lẽ tách ra.
Tuy nhiên cảnh tượng này khó tránh khỏi bị nhiều người nhìn thấy. Đặc biệt là tối qua mọi người nghe mấy hán tử đi giúp việc về kể rằng hôm nay lều nhà Nghiêm đồng sinh sẽ xong, nên cả buổi sáng dân làng cứ lục tục kéo đến xem náo nhiệt. Vì được dặn không được lại gần đề phòng tai nạn, nên họ đều đứng cách một quãng xa.
Đám thợ đang cắm cúi làm việc tất nhiên không rảnh bận tâm, nhưng đám người xem náo nhiệt thì khác. Xem lều chán rồi thì chuyển sang xem người.
Vừa nãy Diêu Chước đi về phía này đã có không ít người chú ý. Lúc này họ tụ tập lại một chỗ, thoải mái bàn tán.
“Đúng là phú quý dưỡng người, Chước ca nhi mặc bộ đồ đẹp vào trông cứ như quý quân nhà giàu trên huyện ấy!”
“Ta nói mà, thôn Thạch Khảm ta toàn sinh ra người đẹp. Nhìn đám ca nhi, tỷ nhi trong thôn xem, đứa nào cũng không tệ, đứa xuất sắc lại càng nhiều.”
“Mẹ Lan Nữu Nhi, đừng tưởng bọn này không nghe ra ngươi đang mượn gió khen con bé Lan Nữu Nhi nhà ngươi nhá. Ai chẳng biết ngạch cửa nhà ngươi sắp bị bà mối đạp mòn rồi!”
Cả đám cười rộ lên. Hiện tại nói về chuyện nhà họ Nghiêm, không ai dám buông lời chua ngoa ghen tị nữa, nếu có cũng bị người khác chặn họng ngay, nên không khí lại vô cùng hài hòa.
Một lúc lâu sau, có người tinh mắt đột nhiên vỗ đùi đánh đét một cái, đứng giữa đám đông thì thầm:
“Ta thấy có chỗ nào không đúng lắm. Các ngươi mau nhìn kỹ xem, Chước ca nhi không đeo khăn che mặt, nhưng sao ta nhìn mãi không thấy vết sẹo của nó đâu nhỉ?”
Chủ đề này không tiện nói to, bị người ta nghe thấy thì không hay. Nhưng bà ta vừa nhắc đến, ai mà chẳng tò mò, lập tức ánh mắt cả đám người đồng loạt đổ dồn về phía Diêu Chước.
Khoan đã, tôi đang liên tưởng đến một loài động vật, gọi là gì nhỉ… (vò đầu bứt tai)
Lầu trên, tôi đoán bạn đang định nói con cầy meerkat đúng không www
Hết chương 89.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 89
10.0/10 từ 18 lượt.
