Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 69
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Trước khi bước ra khỏi cửa, Diêu Chước nhìn hai huynh muội kia từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt tay nhau không buông, trong lòng không khỏi xúc động.
Y xoay người nhìn về phía tiểu nhị, hỏi thăm tên tuổi của hai đứa nhỏ.
Tiểu nhị nhếch miệng cười, đáp: “Phu lang nói đùa rồi, người đã bán mình cho nha hành (người môi giới), quá khứ xem như xóa sạch, ngay cả hộ tịch còn chẳng có thì nói gì đến tên. Hai vị mua về, cứ tùy ý đặt tên lại là được.”
Diêu Chước nào biết đâu quy củ này, nghe vậy nhìn lại hai đứa trẻ, hiển nhiên trong lòng cũng cảm thấy không dễ chịu cho lắm.
Hai người dẫn theo huynh muội kia ra cửa. Xe lừa vẫn còn gửi ở Tây Song Các, muốn về thôn thì phải đánh xe về.
Nhưng Nghiêm Chi Mặc nhìn cách ăn mặc rách rưới bẩn thỉu của hai đứa nhỏ, trộm nghĩ trở về mới tắm rửa thì cũng tốn không ít nước và củi lửa, liền dứt khoát thương lượng với Diêu Chước, tìm một khách đ**m gần đó, thuê một gian phòng thường, dặn dò tiểu nhị không cần đưa đồ ăn mà chỉ cần đun nhiều thêm mấy thùng nước tắm mang lên.
Hắn để Diêu Chước ở lại khách đ**m giúp hai đứa nhỏ rửa ráy sạch sẽ, còn mình thì ra ngoài tìm một tiệm may gần nhất, mua hai bộ áo vải ngắn cho trẻ con lỡ cỡ, cộng thêm hai chiếc áo bông may sẵn để mặc trùm bên ngoài, lại ước lượng kích cỡ chân mà mua thêm hai đôi giày.
Chờ khi hắn trở lại phòng, bé trai đã tắm xong. Chắc là Diêu Chước không cho nó mặc lại quần áo bẩn, nên đứa bé đành phải quấn tạm một tấm khăn trải giường của khách đ**m.
Nghe tiếng nước chảy rào rào, biết bé gái vẫn còn đang tắm. Ca nhi và nữ tử không cần quá kiêng dè nhau, nên Diêu Chước cũng đi vào sau tấm bình phong, dùng lược nhẹ nhàng chải gỡ những lọn tóc rối cho cô bé.
Nghiêm Chi Mặc đưa bộ quần áo vừa mua cho bé trai, ra hiệu cho nó mặc vào.
Bé trai ban đầu còn không dám tin đây là đồ cho mình. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nó đã cảm thấy vị lão gia này trông rất hiền lành, nhưng không ngờ ngài ấy lại dẫn nó và muội muội đến khách đ**m tắm nước nóng, còn mua cả áo bông mới tinh cho chúng mặc.
Nó lập tức muốn quỳ xuống dập đầu tạ ơn. Nghiêm Chi Mặc quả thực sợ cái kiểu này của người cổ đại, vội vàng ra lệnh cho nó từ nay về sau không được hở một chút là quỳ.
Hắn còn dạy cho nó một câu: “Nam nhi dưới đầu gối có dát vàng.”
Đứa nhỏ nghe hiểu lơ mơ, sụt sịt mũi trốn sang một bên, nhanh chóng mặc quần áo vào.
Một lát sau, bé gái cũng được Diêu Chước thay quần áo mới, lau khô tóc rồi dắt tay đi ra.
Diêu Chước khom lưng giúp cô bé kéo lại vạt áo cho phẳng phiu, đi đến bên cạnh Nghiêm Chi Mặc khẽ nói: “Vẫn là phu quân suy nghĩ chu đáo. Quay đầu ta sẽ lấy áo cũ của hai ta, sửa lại cho chúng nó mấy bộ để thay đổi, đang tuổi ăn tuổi lớn, quần áo chật nhanh lắm.”
Hai huynh muội đã được rửa ráy sạch sẽ đứng ngay ngắn trước mặt hai người. Nghiêm Chi Mặc vốn định để Diêu Chước đặt tên, nhưng Diêu Chước nghĩ mãi không ra, chỉ nói muốn cái tên nào cát lợi một chút, dễ nhớ một chút.
Nghiêm Chi Mặc liền bảo bé trai tên là Nguyên Bảo, bé gái tên là Như Ý.
Chủ bá đặt tên đúng là chủ đánh một cái phong cách dễ nhớ, dễ nuôi.
Nguyên Bảo, Như Ý, Cửu Nguyệt, Thập Lục… nghe thật lưu loát dễ đọc!
Toi là người thế tục, toi liền thích mấy cái tên nghe đầy mùi tiền và may mắn thế này!
Nghiêm Chi Mặc đã tính toán xong, sau này nếu hắn đi ra ngoài thì sẽ mang theo Nguyên Bảo làm thư đồng kiêm gã sai vặt. Còn Như Ý thì có thể giúp đỡ chia sẻ việc nhà. Đương nhiên, cả hai đứa đều phải học cách làm nến và xà phòng.
Có thêm hai người chia sẻ việc vặt trong nhà, hắn và Diêu Chước có thể rảnh tay để sắp xếp nhiều việc quan trọng hơn.
Hắn nói rõ những dự định này, cũng không quên bổ sung thêm: “Mỗi tháng, ta sẽ phát cho các ngươi một khoản tiền tiêu vặt cố định. Nếu các ngươi làm việc đắc lực và có ý định làm lâu dài ở nhà ta, sau này ta sẽ trả lại văn tự bán mình, chuyển sang ký khế ước làm công bình thường.”
Nguyên Bảo và Như Ý chỉ cảm thấy lão gia và phu lang trước mắt chẳng khác nào Bồ Tát sống hạ phàm. Người ta không cho quỳ lạy, hai đứa đành phải vừa khóc vừa cười mà nói lời ngàn ân vạn tạ.
Khi về thôn, Nghiêm Chi Mặc để Nguyên Bảo ngồi cạnh, dạy nó cách đánh xe lừa. Nguyên Bảo trước kia vốn biết đánh xe bò, đạo lý cũng không khác nhau là mấy, con lừa nhà Nghiêm Chi Mặc tính tình lại ngoan, đi được nửa đường là Nguyên Bảo đã dần quen tay.
Diêu Chước ngồi trong xe nhìn ra, cũng yên tâm hơn hẳn. Như vậy sau này có đi trấn trên hay huyện thành, Nguyên Bảo có thể hỗ trợ đánh xe, đỡ cho phu quân nhà mình mùa đông chịu lạnh, mùa hè chịu nắng.
Nguyên Bảo và Như Ý là người vùng khác, không biết đường về thôn. Nghiêm Chi Mặc dặn bọn họ phải nhớ kỹ đường đi nước bước, tuyến đường này sau này sẽ phải đi lại thường xuyên.
Hơn một canh giờ sau, xe lừa về đến thôn.
Tin tức nhà Nghiêm Chi Mặc mua người hầu lại giống như mọc cánh, khiến cả cái thôn này nhanh chóng “tạc nồi” lần nữa.
Nghiêm lão đại đang ở nhà bổ củi, một rìu bổ xuống còn chưa kịp rút lên, liền thấy vợ mình cõng một sọt cỏ vào cửa, tiện đà dùng sức ném mạnh cái sọt xuống đất.
Nghiêm lão đại nhịn không được cằn nhằn: “Ngươi lại bị ai chọc tức ở đâu rồi, làm gì mà trút giận lên cái sọt! Đập hỏng rồi lại phải tốn công đan cái mới!”
Lưu Xuân Hoa vừa mở miệng, nước miếng đã văng tứ tung: “Ngươi quản bà đây có ném sọt hay không làm gì, nhìn cái bộ dạng không có tiền đồ của ngươi đi! Ta vừa mới đi cắt cỏ về, ngươi có biết ta nghe được cái gì không?”
Nghiêm lão đại lười nhác nhấc mí mắt, ném khúc gỗ vừa bổ sang một bên, ỉu xìu hỏi: “Cái gì?”
Lưu Xuân Hoa tức giận nói: “Tên Nghiêm lão nhị hôm nay thế mà đi lên huyện, mua một thằng hầu và một con nha hoàn về rồi đấy!”
Nghiêm lão đại giật mình, một rìu bổ xuống, thành công chém lệch.
“Sao có thể? Nó có hoang phí đến đâu thì làm gì có tiền mà mua kẻ hầu người hạ?”
“Cả đống người đều nhìn thấy, còn có thể là giả được sao? Ngươi nếu không tin thì tự mình vác xác sang nhà lão nhị mà xem!”
Nghiêm lão đại nào dám đi, hiện tại nhà bọn họ một nhà bốn người đi ngang qua khu vực đó đều phải đi đường vòng. Đặc biệt là cái tên ca nhi gả cho lão nhị kia chân cẳng đã lành lặn, bây giờ mà xách dao chém người thì đúng là chém nhát nào chuẩn nhát ấy!
Nghĩ đến đây, Nghiêm lão đại cảm thấy cổ mình lạnh toát.
Lưu Xuân Hoa nhìn bộ dạng rụt rè của chồng liền thấy bực, đồng thời trong lòng cũng hối hận không thôi. Sớm biết cái tên chú em kia bị đập đầu một cái lại đột nhiên trở nên đầu óc linh hoạt, có tiền đồ như vậy, thì lúc trước nếu không đuổi người đi…
Bà ta hiện tại nói không chừng đã được làm địa chủ bà, ra cửa có nha hoàn đi theo hầu hạ rồi! Nhìn lại hán tử nhà mình, cùng mang họ Nghiêm mà sao chênh lệch lớn đến thế?
Nhưng mặc kệ bà ta có chua lòm ghen tị đến mức nào thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Nghiêm Chi Mặc.
Sau khi về nhà, hắn để Nguyên Bảo và Như Ý nhận mặt mọi người. Cách làm nến và xà phòng thì sẽ do Phương Nhị Nương và Khương Việt dạy bảo.
Hắn dẫn hai đứa đi dạo một vòng quanh căn nhà nhỏ. Việc trong nhà tổng cộng cũng chỉ có bấy nhiêu: Hậu viện có gia súc cần cho ăn, ngoài gà và lừa có từ trước, cách đây không lâu còn mua thêm gà con và vịt giống từ chỗ Mạc đại nương.
Ngoài ra còn có giặt giũ, quét tước, gánh nước. Cơm nước thì bình thường không cần chúng nó làm, Nghiêm Chi Mặc vẫn thích ăn cơm mình hoặc Diêu Chước nấu hơn.
Chỉ có vấn đề chỗ ở là một nan đề nhỏ. Nhưng trước khi mua người, chuyện này hắn cũng đã tính toán qua.
“Qua năm trong nhà sẽ xây nhà mới, đến lúc đó sẽ có chỗ ở rộng rãi. Hơn một tháng tới đây, hai anh em các ngươi chịu khó ở tạm trong căn phòng này, đợi ta tìm thợ mộc trong thôn đóng cho cái phản gỗ.”
Hắn dẫn Nguyên Bảo và Như Ý vào đúng cái gian phòng chứa củi đã được cải tạo thành phòng ấm trồng rau.
“Trong phòng này phải luôn giữ nhiệt độ cố định, mùa đông ở đây cũng ấm áp như phòng trong vậy. Chỉ có điều mấy cái khay rau mầm này nhớ kỹ là không được động vào, chờ ta tự mình xử lý.”
Nguyên Bảo và Như Ý quan sát căn phòng nhỏ, quả thực xứng đáng với câu “ấm áp như xuân”. Trên đường chạy nạn, chỗ nào mà chúng chưa từng ngủ qua, về sau được ở nơi kín gió ấm áp thế này đã là may mắn ba đời rồi.
An trí xong cho hai anh em, trong nhà coi như có thêm hai lao động. Sau này nhu cầu nến và xà phòng có tăng lên thì xưởng nhỏ tại gia cũng xoay sở kịp. Bất quá chuyện mở rộng quy mô xưởng cũng là chuyện sớm muộn, chờ xây xong nhà mới, dọn trống được khu nhà cũ này, hắn dự định sẽ thuê thêm ba đến bốn người trong thôn nữa.
Một mối lo trong lòng đã được giải quyết, đêm đó hai người nằm trên giường đọc vài trang thoại bản, nhưng chủ đề trò chuyện đêm khuya lại dần chạy sai hướng.
Bởi vì cuốn sách mà Nghiêm Chi Mặc “không muốn đọc” kia, sau mấy ngày Diêu Chước nhận mặt chữ ngày càng nhiều, đã bị y nhìn thấu chân tướng. Dù sao chân Diêu Chước cũng đã khỏi, cuối cùng có thể không cần cố kỵ mà làm càn, hai người cùng nhau “nhợt nhạt” nếm thử chút đa dạng trong sách.
Xong việc, Diêu Chước xoa bụng, tâm tâm niệm niệm không biết khi nào nơi này mới có thể có em bé đến ở. Nếu cũng giống như Nguyên Bảo và Như Ý, là một đôi song bào thai thông minh lanh lợi, đẹp cả đôi đàng thì phúc khí biết bao.
Đáng tiếc thế sự vô thường, huynh muội kia khi xưa gia đình chưa gặp nạn chắc cũng khá giả, còn được cho đi học tư thục. Vậy mà cha mẹ vừa qua đời, lại lưu lạc đến mức phải bán mình làm nô.
Nếu muốn cho hài tử chưa sinh ra một cuộc sống an ổn, quả nhiên hai người làm cha và tiểu cha này cần phải tiếp tục nỗ lực mới được.
Hắn miên man suy nghĩ, không khỏi lăn qua lộn lại trên giường. Cuối cùng vẫn là Nghiêm Chi Mặc nhận ra động tác của y, kéo người vào lòng x** n*n một trận, y mới chịu dán vào ngực phu quân, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
***
Trong phòng, bàn sách của Nghiêm Chi Mặc được đặt ở một vị trí vừa vặn.
Khi mặt trời lên cao, ánh nắng vừa lúc rọi xuống mặt bàn, phủ lên bình hoa cắm cành mai cùng giấy bút mực nghiên một lớp ánh kim ấm áp, xua tan cái lạnh ngày đông.
Ngửi mùi hương thanh mát của buổi sớm mai, Nghiêm Chi Mặc cẩn thận lấy từ trong hộp gỗ ra một bộ dụng cụ chưng cất bằng sứ mà hôm qua hắn đã ghé qua xưởng gốm lấy về khi đưa Nguyên Bảo lên huyện thành.
Lúc trước Nghiêm Chi Mặc vẽ bản vẽ, đến xưởng gốm trên trấn đặt làm thì thợ thủ công ở đó lắc đầu bảo không biết làm. Sau lại đành phải lên huyện thành, hỏi thăm Mộc lão bát, hắn giới thiệu cho một tay nghề tốt, hỏi han mãi mới có người dám nhận đơn hàng này.
Nhắc đến Mộc lão bát, xe lăn mà hắn làm ra trước sau đã bán được ba chiếc. Trong đó một chiếc là do phú thương nổi danh trong huyện đặt cho lão thái gia trong nhà, toàn thân dùng gỗ sưa đỏ, một chiếc xe lăn trọn gói cả công lẫn liệu, giúp Mộc lão bát kiếm lời 500 lượng bạc. Hai chiếc còn lại cũng không khác biệt lắm so với chiếc của Vưu Bằng Hải, quy quy củ củ, giá cả lần lượt là tám mươi lượng và một trăm lượng.
Cho nên lần này tiền phí thiết kế lấy từ chỗ Mộc lão bát, ước chừng được 136 lượng.
Số tiền này còn chưa kịp ủ nóng trong tay Nghiêm Chi Mặc thì 50 lượng đã chui tọt vào túi của xưởng gốm. Nguyên nhân hoàn toàn là do thứ hắn muốn làm quá tốn công tốn sức, lại yêu cầu độ hoàn thiện cực cao, xưởng gốm phải mời vị sư phụ có thâm niên nhất rời núi mới làm được.
Cũng may đồ vật làm xong, ít nhất nhìn từ bên ngoài hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của Nghiêm Chi Mặc.
Hắn dùng một ít vỏ quả quýt, đổ rượu vào, châm lửa, kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh.
Chờ đến khi giọt tinh dầu đầu tiên nhỏ xuống chiếc bình hứng, hắn biết bộ công cụ này thiết kế đã thành công. Có bộ công cụ này, việc chế tạo nước hoa, tinh dầu và nước cất tiếp theo chắc chắn sẽ cho ra thành phẩm tinh khiết hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, hắn tiện tay với lấy bình mai trên bàn, rút ra một cành mai đang độ nụ hoa chớm nở.
Nghiêm Chi Mặc từng hỏi Diêu Chước, hoa mai mọc trên núi gần đây tổng cộng có hai loại: một là sớm mai, hai là vãn mai (mai nở muộn). Sớm mai phần nhiều là màu đỏ và vàng, còn vãn mai thì chủ yếu là màu trắng. Hai chủng loại này nở nối tiếp nhau, thời kỳ ra hoa ít nhất có thể kéo dài ba tháng.
Vì thế Nghiêm Chi Mặc quyết định: Trời lạnh, hoa nở, đã đến lúc làm chút sản phẩm mới để gom tiền rồi.
Hết chương 69.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 69
10.0/10 từ 18 lượt.
