Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 68
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Tin tức về Ngô thị tuy có chút gây kinh ngạc, nhưng đối với Diêu Chước, nó chẳng khác gì nuốt phải một con ruồi, ghê tởm vô cùng. Huống hồ đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ, y cũng chẳng muốn làm bẩn tai Nghiêm Chi Mặc bằng chuyện này.
Thế nhưng ở trong thôn là vậy, chuyện tốt chuyện xấu đều lan truyền rất nhanh. Chẳng bao lâu sau, ai nấy đều nghe được một tin động trời từ những nguồn khác nhau: Chân của tiểu ca nhi tàn tật nhà họ Diêu đã chữa khỏi rồi!
Vốn tưởng rằng chân y bị thương hai lần thì chắc chắn sẽ tàn phế nặng hơn, nào ngờ không những vết thương mới lành lặn mà vết thương cũ cũng khỏi hẳn.
Những kẻ bán tín bán nghi, rảnh rỗi không có việc gì làm, mấy ngày nay cứ cố tình lượn lờ quanh nhà Nghiêm Chi Mặc.
Hoặc đôi khi chẳng cần cố ý lại gần, cũng có thể bắt gặp cảnh Nghiêm Chi Mặc dắt phu lang nhà mình đi dạo trong thôn. Cả hai mặc áo bông mới tinh, quàng khăn lông thỏ ấm áp, tay trong tay tình cảm.
Có thể thấy rõ, Diêu Chước tuy đi lại vẫn còn chậm rãi, nhưng dáng đi đã khôi phục bình thường.
Không thể không nói, vết thương ở chân vừa lành, cả người Diêu Chước cũng toát lên phong thái khác hẳn trước kia. Giờ đây y dáng người dong dỏng, tựa như cây liễu đón gió, sóng đôi cùng Nghiêm đồng sinh phong tư xuất chúng, quả thực là một đôi bích nhân.
Sự việc đã đến nước này, sự tiếc nuối của người đời dành cho Diêu Chước chỉ còn lại ở dung mạo của y. Chẳng lẽ Nghiêm đồng sinh kia có bản lĩnh bằng trời, đến cả hủy dung cũng chữa được?
Đáng tiếc họ không biết rằng, Nghiêm Chi Mặc thật sự có cách, chỉ là cần thêm một thời gian nữa.
Một buổi chiều đông, hiếm hoi lắm mới có chút ánh nắng ấm áp.
Trong phòng nhà Nghiêm Chi Mặc kê thêm một chiếc bàn thư án mới đóng. Hắn bày ra tư thế viết vẽ, nhưng thực tế là đang trò chuyện với Vượng Tài trong ý thức.
Hiện tại, độ nổi tiếng của phòng livestream đã đi vào giai đoạn ổn định. Số lượng người xem trực tuyến phần lớn thời gian đều dao động quanh mốc một vạn. Thỉnh thoảng gặp những tình tiết gay cấn như lần trước, con số này còn tăng vọt đáng kể.
Độ hot mang lại độ phủ sóng, và độ phủ sóng lại thu hút thêm nhiều người xem, tạo thành một vòng tuần hoàn tích cực.
Hơn nữa, chuyên khu làm ruộng tuy là một ngách nhỏ, nhưng có ưu điểm lớn là độ gắn bó của người xem rất cao. Phần lớn khán giả tìm đến đây đều muốn tận hưởng bầu không khí thư thái, nhẹ nhàng. Chỉ cần chủ phòng chạm được vào trái tim họ, không làm những trò quá lố bịch, họ sẽ tự nhiên trở thành khán giả trung thành lâu dài.
Nhờ vậy, thu nhập hậu trường của Nghiêm Chi Mặc cũng luôn ổn định.
Ngoại trừ lần đổi mấy cuốn sách dạy móc len trước đó, đã lâu hắn không ghé thăm cửa hàng hệ thống. Trong khoảng thời gian này, thu nhập tích lũy đã lên tới gần 50 vạn, khiến Nghiêm Chi Mặc không khỏi giật mình.
“Nền tảng chắc chắn không tính sai số không đấy chứ?” Nghiêm Chi Mặc lặp đi lặp lại việc phóng to con số đó trong ý thức.
Khán giả trong phòng livestream của hắn giàu có đến thế sao? Tính trung bình ra, mỗi ngày hắn đều có thu nhập khoảng một vạn điểm.
Đã nhận lệnh kiểm tra lại dữ liệu thu nhập của ký chủ, vui lòng chờ trong giây lát
Đã kiểm tra xong dữ liệu thu nhập, thu nhập thực tế là 483,200 điểm, xác nhận không có sai sót
Vượng Tài làm xong quy trình một cách máy móc rồi lập tức chuyển về chế độ hoạt bát:
Ký chủ hãy tự tin lên! Ngài hiện đang là chủ phòng hot của chuyên khu làm ruộng đấy! Mục tiêu của chúng ta là mười vạn người xem! Trăm vạn thu nhập! Lọt vào Kim Bảng phân tần! Poster trang chủ! Đề cử màn hình chờ!
…
Cái hệ thống này sao lại biến thành “fan sự nghiệp” của mình lúc nào không hay thế này?
Nghiêm Chi Mặc bỏ qua lời đề nghị của Vượng Tài, chuyển sang xem số liệu tích phân.
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc đi đường tắt trong mảng livestream này. Nếu cố tình tạo ra sự kiện, dàn dựng những tình huống giật gân để câu khách thì chắc chắn sẽ tăng độ nổi tiếng cho phòng livestream, nhưng như vậy chẳng phải cuộc sống của hắn cũng biến thành một vở kịch giả dối sao?
Đạo lý này nói cho một trí tuệ nhân tạo như Vượng Tài nghe, nó trăm phần trăm sẽ không hiểu nổi, cho nên Nghiêm Chi Mặc dời sự chú ý trở lại giao diện hậu trường.
Ngoài khoảng 50 vạn điểm thu nhập, tích phân hiện tại cũng đã có 120 điểm. Trong đó bao gồm 35 điểm bồi thường từ Vượng Tài sau sự cố lỗi nền tảng lần trước. Trừ đi chưa đến 20 điểm mua sách dạy móc len, vốn tưởng lần này kiểm tra chắc chỉ còn chưa đến trăm điểm, không ngờ lại vượt quá mong đợi.
Theo thói quen, hắn mở chi tiết lịch sử cấp phát tích phân, tìm thấy mục mới nhất được cộng 20 điểm, nhẩm tính ngày tháng.
Đó là ngày Tùy Hổ bị giải lên huyện nha phán xét.
Nghiêm Chi Mặc phỏng đoán, có lẽ do kế hoạch của hắn đã gián tiếp triệt phá thế lực đen tối ở trấn Bạch Dương, nên nền tảng đã trao thưởng tương ứng.
Cục diện này chẳng phải đã mở ra rồi sao?
Xem ra dù là phát minh ra đồ vật mới hay thúc đẩy xã hội phát triển theo hướng tích cực đều có cơ hội nhận được tích phân thưởng bí ẩn từ nền tảng.
Gần đây không có nhu cầu đổi đồ gì, Nghiêm Chi Mặc nắm rõ tình hình rồi chào tạm biệt Vượng Tài.
Vừa mới hoàn hồn, hắn đã ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trong không khí. Cúi đầu xuống, trong tầm mắt xuất hiện một chén chè bánh trôi đậu đỏ nóng hổi.
Từ khi Nghiêm Chi Mặc dạy Diêu Chước cách nấu chè đậu đỏ và làm bánh trôi, gần như tuần nào Diêu Chước cũng làm món này một lần để ăn cho đỡ thèm.
Nghiêm Chi Mặc nhận lấy, dùng thìa sứ múc một thìa chè đậu đỏ, nhẹ nhàng thổi nguội. Hắn ngồi bên cửa sổ cùng Diêu Chước, người một miếng ta một miếng chia nhau bát đồ ngọt nhỏ này.
Vừa ăn, Nghiêm Chi Mặc vừa nghĩ, chắc ăn thêm vài lần nữa là Diêu Chước sẽ ngán thôi, lúc rảnh rỗi vẫn nên xem có nguyên liệu gì sẵn để làm món mới.
Rất nhanh, ngày đi trấn giao hàng tiếp theo đã đến.
Lần giao hàng này, vì chuyện của Khương Việt nên hắn đã đặc biệt xin Tây Song Các hoãn lại bảy ngày.
Hiện nay, cứ mười lăm ngày Tây Song Các lại đặt 500 cây nến. Đơn đặt hàng trước của Hương Duyệt Phường và Vũ Lâm Các cũng đủ để Nghiêm Chi Mặc làm đến tận cuối năm.
Thực ra lần này hắn cũng không dám lộ mặt trên trấn quá nhiều, sợ bị chưởng quầy hai nhà kia phát hiện lại đòi đơn hàng ngay tại trận.
Đồng thời, lượng cung hàng cũng đã chạm ngưỡng sản xuất tối đa của xưởng nhỏ nhà họ Nghiêm, hoàn toàn lực bất tòng tâm.
Đến Tây Song Các, khi nhắc đến chuyện thiếu nhân thủ, Bùi Triệt gợi ý:
“Sau khi vào đông, những vùng phía Bắc bị bão tuyết hoành hành, nghe nói không ít người bị tuyết đè sập nhà ngay trong đêm, chết cóng trên giường, chạy không kịp. Hơn nữa năm nay mùa màng thất bát, thuế má lại cao, gần đây rất nhiều nạn dân chạy nạn xuống phía Nam, thị trấn chúng ta cũng xuất hiện không ít lưu dân. Nếu ngươi muốn, có thể đến chỗ môi giới xem thử, chắc chắn có không ít người để chọn.”
Nghe Bùi Triệt nói vậy, Nghiêm Chi Mặc mới nhớ ra lúc vào thị trấn hôm nay, hắn thấy khá nhiều bóng người rải rác bên vệ đường. Lúc đó vội vã đi đường nên không nhìn kỹ, giờ nhớ lại mới thấy đúng là lưu dân.
Thiên tai nhân họa, kiếm miếng ăn không dễ, đó là bi ai lớn nhất của thời đại này.
Chuyện mua người làm, Nghiêm Chi Mặc đã bàn bạc với Diêu Chước. Đã vậy thì không chần chừ nữa, sau khi giao xong lô hàng, hai người quyết định đến chỗ môi giới nhân sự trên trấn xem sao.
Đây là lần đầu tiên Nghiêm Chi Mặc bước vào nơi như thế này, chỉ cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Rất nhanh có người ra tiếp đón. Nhìn cách ăn mặc của Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước là biết người có tiền mua, gã tiểu nhị mồm mép lanh lợi nhanh chóng giới thiệu.
Nghiêm Chi Mặc vốn nghĩ rằng mua người về nhà, bao ăn bao ở lại còn trả tiền công thì lương tâm mình cũng không áy náy. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy một đám người quần áo tả tơi đứng lố nhố chờ người ta chọn lựa, hắn mới thấy suy nghĩ của mình vẫn còn quá đơn giản.
Hắn suýt chút nữa đã quay người bỏ đi, lại thấy ánh mắt Diêu Chước dừng lại ở một chỗ, vẻ mặt lộ rõ sự không đành lòng.
Nhìn theo ánh mắt y, hắn phát hiện đó là một bé gái, tóc tai rối bù như tổ chim, quần áo trên người đã không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Cô bé đứng trong hàng ngũ nữ, nhưng lại cố kiễng chân ngóng về một hướng khác.
Nhìn theo hướng cô bé đang nhìn, có thể thấy trong hàng ngũ nam, một cậu bé có gương mặt giống cô bé đến chín phần đang ra sức nháy mắt ra hiệu, dường như muốn bảo cô bé nghe lời, đứng lại vào hàng.
Động tác nhỏ của hai đứa trẻ nhanh chóng bị người của nhà môi giới phát hiện. Hai tiếng roi vun vút vang lên, quất thẳng vào chân hai đứa trẻ gần như cùng lúc.
Cả Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đều rùng mình, nhưng hai đứa trẻ ấy lại cùng lúc nén đau không khóc, nhìn là biết đã bị đánh quen rồi.
Gã tiểu nhị lúc này đã để ý thấy cặp phu phu mới vào đang nhìn hai anh em kia với ánh mắt thương cảm. Gã lập tức gọi người lôi hai đứa nhỏ lại.
Phải biết hai anh em này tuổi còn nhỏ, lại gầy như que củi, nhìn là biết không làm được việc nặng, có bán cũng chẳng được giá bao nhiêu. Chi bằng nhân cơ hội này đẩy đi cho rảnh nợ, nếu bán được cả đôi thì coi như gã làm được một việc thiện lớn.
“Lão gia và phu lang nhìn là biết người thiện tâm. Hai anh em này chạy nạn từ phương Bắc tới, đều mười tuổi cả rồi, là một cặp long phượng thai đấy ạ! Ngài xem thân thể này, hàm răng này, đều khỏe mạnh cả. Tuy tuổi còn nhỏ chút nhưng được cái lanh lợi nghe lời, về tắm rửa sạch sẽ, mang ra ngoài cũng không mất mặt đâu. Đến lúc đó cho thằng anh làm việc nặng, con em làm nha đầu giặt giũ ở hậu trạch, chẳng phải tốt lắm sao?”
Gã tiểu nhị quan sát y phục của Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, đoán chừng hai người này không phải dân thị trấn thì cũng là phú nông trong thôn. Không ngờ hai người “giàu” thì có giàu, nhưng vẫn ở nhà tranh vách đất, làm gì có cái gọi là hậu trạch.
Gã còn chưa kịp nói gì thêm thì cậu bé đã nắm lấy tay em gái, quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục trước hai người:
“Cầu xin lão gia mang con và muội muội đi cùng, làm trâu làm ngựa, sai bảo thế nào cũng được! Con có sức khỏe, muội muội con biết giặt giũ nấu cơm, may vá cũng rất khéo! À đúng rồi, hồi nhỏ chúng con có đi học tư thục vài ngày, biết nhận mặt chữ nữa! Cầu xin lão gia, cầu xin phu lang!”
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước thấy thế vội vàng mỗi người đỡ một đứa dậy, chẳng màng đến sự lấm lem trên người chúng.
Nhớ lại lời cậu bé vừa nói, Nghiêm Chi Mặc hỏi: “Con nói các ngươi biết chữ, vậy có biết tính toán không?”
Cậu bé thấy vị lão gia khí độ bất phàm này có hứng thú với mình, vội gật đầu lia lịa: “Biết ạ! Cha con trước kia là người bán hàng rong, con cũng biết gảy bàn tính đôi chút.”
Diêu Chước chợt nhớ ra điều gì, cũng hỏi: “Vậy có biết đánh xe không?”
Cậu bé đáp: “Thưa phu lang, con biết đánh xe bò ạ!”
Không thể không nói, đứa trẻ này quả thực phù hợp với yêu cầu của Nghiêm Chi Mặc. Nhìn sang cô bé bên cạnh, chắc hẳn cũng thông minh lanh lợi giống anh trai như lời gã tiểu nhị nói.
Đã vậy, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước quyết định nhận hai anh em này.
Lúc trả tiền mới phát hiện, thời buổi này mua người còn rẻ hơn mua đồ, hai mạng người sờ sờ ra đó mà chỉ tốn có ba lượng rưỡi bạc.
Nghiêm Chi Mặc cầm số bạc đổi lấy hai tờ văn tự bán mình mỏng manh, nhìn ngắm hồi lâu rồi mới từ từ gấp lại, đưa cho Diêu Chước.
Dù sao đi nữa, hắn cũng coi như góp một phần sức kéo hai đứa trẻ này ra khỏi vũng lầy. Theo hắn về nhà, tóm lại chúng sẽ có được một cuộc sống tử tế.
Chỉ cần sau này hai đứa chịu nghe lời, chịu học hỏi, chưa biết chừng sẽ làm nên chuyện lớn.
Hết chương 68.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 68
10.0/10 từ 18 lượt.
