Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 70
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Bước đầu tiên để chế tác sản phẩm mới, không thể thiếu việc lên núi hái hoa mai.
Bởi vì Nghiêm Chi Mặc có yêu cầu khá cao về chất lượng của lứa hoa mai này, cộng thêm cây mai cũng có độ cao nhất định, huynh muội Bạch Đại Sơn tuy có thể làm được nhưng dù sao cũng vẫn là trẻ con, vóc dáng còn thấp bé. Cho nên lần này, Nghiêm Chi Mặc quyết định tự mình đi ngắt lấy.
Hơn nữa hiện tại chân thương của Diêu Chước đã bình phục, hai người có thể cùng nhau đi.
Nghiêm Chi Mặc nhìn phu lang đang tỉ mỉ chuẩn bị hành lý lên núi, thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, chỉ thấy đáy mắt Diêu Chước đều đong đầy ý cười. Thế là hắn trộm nghĩ, cùng nhau lên núi dạo chơi cũng tốt, việc hái hoa này tuy phải đi bộ khá nhiều nhưng chưa chắc đã mệt nhọc gì, coi như là một buổi hẹn hò đi.
Trước khi lên núi, Nguyên Bảo và Như Ý vốn tưởng rằng mình cũng phải đi theo, nhưng Nghiêm Chi Mặc bảo hai đứa ở lại, giúp Phương Nhị Nương và Khương Việt làm việc.
Gần đây do nhân thủ không đủ, ngoài Nguyên Bảo và Như Ý, Thù ca nhi nhà Khương Việt cũng đã gia nhập, giúp đỡ mọi người làm việc vặt. Bởi vì cậu bé mới bắt đầu, tay chân chưa thạo việc nên chỉ có thể chạy việc vặt đánh trợ thủ. Nghiêm Chi Mặc vốn định trả tiền công, nhưng Khương Việt nhất quyết không chịu nhận.
Với Khương Việt mà nói, có thể mang Thù ca nhi theo bên người, buổi trưa còn được cùng nhau ăn một bữa cơm đàng hoàng ở nhà Nghiêm Chi Mặc, đã là chuyện vô cùng mãn nguyện rồi.
Như vậy, theo sự sắp xếp hiện tại, bất kể Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đi bao lâu, tiến độ công việc ở xưởng nhỏ vẫn được đẩy nhanh một cách đâu vào đấy.
Trời lạnh, mèo Thập Lục cứ cuộn tròn ngủ ngon lành trên giường đất ấm áp. Chỉ có chó Cửu Nguyệt “da dày thịt béo” không sợ lạnh, lẽo đẽo theo sau chủ nhân, vẫy đuôi tíu tít ra cửa. Trên cổ nó còn đeo một cái vòng cổ do Diêu Chước dùng kim móc làm, màu sắc rực rỡ, đeo vào trông rõ ràng là con chó đẹp mã nhất thôn.
Đi trên con đường nhỏ trong thôn, ngay cả không khí cũng trở nên tươi mát hơn hẳn.
Hiện tại Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước ra ngoài đã rất hiếm khi nghe thấy những lời bàn tán không hay về họ. Hầu hết dân làng gặp mặt đều sẽ khách sáo chào hỏi một tiếng, rồi hàn huyên đôi ba câu.
Hai người tay trong tay, dắt theo chú chó nhỏ, tâm trạng vui vẻ lên núi, ngẩng đầu liền thấy bầu trời trong xanh cao vút. Không khí khô lạnh, gió lặng, trên người mặc áo bông mới, đi một chặng đường chẳng những không thấy lạnh mà còn lấm tấm chút mồ hôi.
Dựa vào trí nhớ dẫn đường của Diêu Chước, hai người rất nhanh đã tìm thấy một rừng hồng mai (mai đỏ) nở sớm.
Khu vực này có lẽ từ sau trận tuyết trước vẫn chưa có ai đặt chân tới, trên cành cây dưới gốc cây vẫn còn đọng lại những mảng tuyết trắng tinh khôi.
Chưa đợi Nghiêm Chi Mặc kịp thưởng thức cảnh đẹp, Cửu Nguyệt đã tung bốn chân, vẫy đuôi lao thẳng vào trong rừng, lăn lộn vui sướng trên mặt tuyết, làm bụi tuyết bay loạn xạ, để lại đầy đất những dấu chân hoa mai.
“Nếu đến sớm hơn vài ngày, chắc chắn có thể chiêm ngưỡng bức tranh ‘Tuyết trung hồng mai’ tuyệt đẹp.” Nghiêm Chi Mặc cùng Diêu Chước đứng dưới tán cây, ngắm nghía một hồi rồi mới hạ sọt xuống, chuẩn bị bắt đầu công cuộc “tàn phá hoa tươi”.
Cánh hoa mai vốn mong manh mịn màng, chiếc sọt mang theo lần này đã được lót sẵn lớp vải bông mềm mại.
Những cây mai rừng mọc hoang trong núi đều đã có tuổi đời lâu năm, cây nào cây nấy cành lá xum xuê, hoa nở đầy cành. Chỉ cần ngắt lấy ở những chỗ tầm tay với tới cũng đã đủ cho Nghiêm Chi Mặc dùng.
Hai người cùng nhau len lỏi giữa rừng mai, rất nhanh cổ tay áo và mái tóc đều vương vấn một mùi hương thanh lãnh.
Bỗng nhiên, một cơn gió núi thổi qua, những cánh hoa trên cành lả tả rơi xuống, vương lại vài cánh trên vai áo, trên đỉnh đầu. Và đương nhiên, còn đậu cả trên chóp mũi của Cửu Nguyệt nữa.
Chỉ nghe Cửu Nguyệt hắt xì một cái rõ to, cánh hoa thơm ngát vẫn cứ dính chặt trên cái mũi ướt dầm dề đen nhánh. Diêu Chước cười khúc khích ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng gỡ xuống giúp nó.
Cửu Nguyệt thấy thế liền dụi đầu vào lòng bàn tay y, làm nũng đòi v**t v*. Diêu Chước tất nhiên không kìm lòng được, lập tức dùng sức xoa cái đầu to lông xù, hung hăng vò rối một trận.
Ở cách đó không xa, Nghiêm Chi Mặc thu trọn hình ảnh này vào tầm mắt, góc nhìn của hắn lúc này cũng đồng bộ với khán giả trong phòng livestream.
Núi rừng yên tĩnh, rất nhiều người xem đã lặng lẽ nhấn nút chụp màn hình, lưu giữ lại khoảnh khắc bình yên này.
Nghiêm Chi Mặc cũng âm thầm “chụp” lại rất nhiều hình ảnh trong biển ý thức. Đây là một tính năng hắn tình cờ phát hiện ra, tự thấy hoàn toàn có thể thay thế máy ảnh. Hiện tại trong album lưu trữ ở hậu đài hệ thống đã có không ít ảnh chụp đủ mọi khoảnh khắc, sau này lật xem lại chắc chắn sẽ rất thú vị.
Hoa mai nhỏ bé, hai người phải tốn kha khá thời gian mới hái đủ một sọt hồng mai.
Tiếp theo, họ cần tiếp tục tìm kiếm rừng hoàng mai (mai vàng) trong núi. Theo lời Diêu Chước, mai vàng hiếm hơn mai đỏ rất nhiều, e là không dễ tìm, nhưng trong núi chắc chắn có, điều này y có thể khẳng định.
Lời này lọt vào tai Nghiêm Chi Mặc lập tức mang một tầng ý nghĩa khác. Chỉ thấy hắn bất động thanh sắc gật đầu, quay người tiếp tục đi về phía sơn đạo trước mắt. Nhưng trong lòng đã thầm tính toán: Nếu màu vàng là bản giới hạn limited edition, vậy giá cả… cứ tăng thêm hai phần đi.
Mai vàng thưa thớt, cũng không dễ tìm, nhưng hai người hoàn toàn không vội.
Từ khi Cửu Nguyệt đến nhà, đây là lần đầu tiên nó được lên núi, nhìn đâu cũng thấy mới lạ. Nó cứ chạy lon ton phía trước dẫn đường, chốc chốc lại quay đầu sủa hai tiếng như thể chê bai chủ nhân đi quá chậm.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước quả thực đi không nhanh. Khu vực núi sau này từng để lại bóng ma tâm lý cho cả hai, lần này quay lại tự nhiên phải cẩn thận là trên hết.
Hai người mỗi người cầm một cây gậy chống, lại không quên dìu đỡ lẫn nhau, đi đều là những lối mòn đã bị người trong thôn giẫm đạp mấy chục năm nay.
Cứ như vậy đi được khoảng ba khắc đồng hồ (khoảng 45 phút), hơi thở của Nghiêm Chi Mặc dần trở nên nặng nề. Hắn dừng lại tại chỗ, định hít thở lấy hơi một chút.
Diêu Chước tiện tay dùng gậy chống khều đống lá khô dưới chân, một lát sau đột nhiên reo lên đầy ngạc nhiên: “Phu quân, nơi này có măng mùa đông!”
Nghiêm Chi Mặc nghe vậy tinh thần chấn động, vội vàng ghé lại xem.
Măng mùa đông là thứ tốt, vốn có mỹ danh là “Kim y bạch ngọc, rau trung nhất tuyệt” (Áo vàng ngọc trắng, món ngon nhất trong các loại rau), hương vị tươi ngon, dù xào hay hầm canh đều cực kỳ ngon miệng.
Măng mùa đông thường mọc dưới lớp đất cách rễ tre một khoảng nhất định, nếu là người chuyên đào măng sẽ có bí quyết riêng để tìm. Nhưng đối với Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, việc gặp được măng hôm nay hoàn toàn là niềm vui ngoài ý muốn.
Theo kinh nghiệm của Diêu Chước, cái măng đã lộ đầu ra này ăn sẽ không ngon lắm, nhưng nhìn mặt đất xung quanh khá bằng phẳng, chắc là đào thử một chút sẽ kiếm được không ít.
Từ sau lập đông, không ít người trong thôn lên núi đào măng mang ra trấn bán để kiếm thêm thu nhập. Nhưng với hai người họ, thuần túy chỉ là đào vài củ mang về nhà, thêm món cho bữa tối.
Diêu Chước lập tức lấy dụng cụ từ trong sọt ra. Những thứ như cuốc nhỏ này khi vào núi là vật bất ly thân. Đào măng cũng cần kỹ thuật, không cẩn thận sẽ làm gãy măng.
Sau khi Diêu Chước thuận lợi đào được hai củ, Nghiêm Chi Mặc cũng học theo bắt đầu đào. Đến khi hắn vất vả lắm mới tìm và đào nguyên vẹn được một củ măng lên, phòng livestream lập tức tràn ngập bình luận reo hò.
Quả nhiên so với mấy tình tiết cẩu huyết, tôi vẫn thích xem mấy cảnh sinh hoạt điền viên núi rừng thế này hơn! (hai tay đút túi)
Tối về nhà lại có món măng ăn, đã lâu rồi mới thấy chủ phòng ẩm thực online trở lại nha!
Báo cáo —— Tui vừa thấy Cửu Nguyệt tè vào gốc một cây tre! Chỗ đó sẽ không có măng chứ! Nếu có thì còn ăn được không?
Vấn đề này… khụ, không thể suy nghĩ sâu xa được đâu…
May mắn là Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không đào trúng bụi tre bị Cửu Nguyệt “đầu độc”, và cũng đã thu tay lại.
Họ tổng cộng đào được mười củ măng, quá nửa trong số đó đều khá to, đủ cho hai người ăn mấy bữa, phần còn lại cứ để dành cho bà con trong thôn dựa vào nghề đào măng kiếm sống. Dù sao hiện tại cũng là lứa măng cuối cùng rồi, sắp hết mùa, măng già ăn sẽ mất ngon.
Diêu Chước đeo chiếc sọt đựng măng lên vai, Nghiêm Chi Mặc theo ngay phía sau, cũng chống tay vào hông đứng dậy. Nhưng do đứng lên quá mạnh, mắt hắn tối sầm lại, suýt nữa không đứng vững, vội vàng vịn vào cây tre bên cạnh.
Diêu Chước chú ý tới liền lộ vẻ lo lắng: “Phu quân, chúng ta đi thêm vài bước nữa tới phía trước nghỉ ngơi chút đi. Chỗ đó có một con suối nhỏ, người trong thôn lên núi thường nghỉ chân ở đấy.”
Nghiêm Chi Mặc đã sớm từ bỏ việc than vãn về cái thân thể yếu nhớt này, tốt xấu gì so với nguyên thân, hắn đã tiến bộ rất nhiều rồi. Nếu là Nghiêm lão nhị trước kia, thời tiết này mà vào núi thì về nhà chắc chắn sẽ bị sốt cao quật ngã.
Hắn cũng không cậy mạnh, thu dọn cuốc xong liền đồng ý: “Vậy ra đằng trước ngồi một lát, ăn chút gì lót dạ.”
Đi thêm khoảng trăm bước, bên tai văng vẳng tiếng suối chảy róc rách. Ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt là một khoảng đất trống bên bờ suối. Dòng suối lác đác vài mảnh băng vụn, nước trong veo nhìn thấy đáy, bên trong còn có thể thấy không ít cá đang bơi lội.
Hai người tìm một tảng đá lớn, quét sạch lá rụng rồi ngồi xuống.
Nghiêm Chi Mặc hứng thú bừng bừng ngắm nhìn phong cảnh trước mắt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên đàn cá dưới suối.
“Mấy con cá này…… trông có vẻ rất béo.”
Diêu Chước đang lấy ống tre đựng nước và lương khô từ trong sọt ra, nghe vậy liền đáp: “Đây là cá đá, chỉ có trong suối núi mới có nên ít người bán. Huống chi thôn chúng ta ven sông lớn, bắt cá sông dễ hơn nên cũng chẳng ai buồn bắt bọn chúng.”
Thấy Nghiêm Chi Mặc có vẻ rất hứng thú, y không nhịn được đứng dậy nói: “Phu quân, ngươi ở đây chờ ta, ta đi bắt hai con cá!”
Nghiêm Chi Mặc còn chưa kịp kéo y lại, người đã nhảy khỏi tảng đá lớn.
“A Chước, chú ý an toàn!”
Diêu Chước vẫy vẫy tay: “Yên tâm, ta dùng lao xiên cá, dễ lắm!”
Thấy y đã quyết tâm, Nghiêm Chi Mặc cũng không khuyên nữa. Hắn vừa để mắt đến Diêu Chước bên bờ suối, vừa nhìn vào sọt măng mới đào…
Dù sao cũng đói bụng rồi, chi bằng nhân cơ hội này làm một bữa dã ngoại luôn?
Nói là làm, hắn nhảy xuống khỏi tảng đá, bắt đầu chuẩn bị nhóm lửa. Chút kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã này hắn vẫn có thừa.
Bên kia, Diêu Chước đang tìm kiếm một cái lao xiên cá thích hợp. Thứ y nói thực ra chỉ là một cành cây có độ dài và độ cứng vừa phải, dùng dao găm vót nhọn đầu là có thể dùng được.
Trước kia khi ở nhà họ Diêu bị bỏ đói, y thường xuyên trốn ra con suối này xiên cá nướng ăn. Cá đá nhiều thịt ít xương, thực ra là một nguyên liệu rất ngon. Nếu để phu quân y chế biến, chắc chắn sẽ càng ngon hơn.
Diêu Chước vận dụng kinh nghiệm xiên cá tích lũy từ trước, chẳng bao lâu sau đã thành công bắt được ba con cá, hai con lớn, một con nhỏ hơn chút.
Y xâu tất cả cá vào cành cây, thắng lợi trở về. Vừa quay người lại đã thấy Nghiêm Chi Mặc đang nhóm một đống lửa cách đó không xa. Còn nhóc Cửu Nguyệt lười biếng thì đang vờn nhau với một cành cây khô.
“Phu quân, ngươi muốn ăn cá nướng sao?”
Diêu Chước không ngờ Nghiêm Chi Mặc lại có nhã hứng này. Nhận được câu trả lời khẳng định, y vui vẻ cầm cá quay lại bờ suối, rút dao găm ra làm cá ngay tại chỗ.
Bữa ăn dã ngoại này hoàn toàn là ngẫu hứng nên họ không mang theo gia vị, nhưng có mang theo một vại dưa muối nhỏ, vốn định để ăn kèm với lương khô.
Chờ Diêu Chước mang cá đã làm sạch trở lại, Nghiêm Chi Mặc đón lấy, dùng cành cây xiên qua từng con rồi đặt lên lửa nướng. Hắn còn chọn hai củ măng nhỏ, mang ra suối rửa sạch, bóc bỏ vỏ măng rồi nướng cùng, ngoài ra còn nướng thêm bốn cái màn thầu.
Trong lúc chờ đồ ăn chín, Nghiêm Chi Mặc đưa tay hơ gần đống lửa sưởi ấm. Cuộc sống thôn dã đầy thú vị này là điều mà kiếp trước, khi bị bệnh tật giày vò, hắn đã từng vô cùng khao khát.
Diêu Chước ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng xoay xoay xiên cá để tránh bị cháy. Y nhớ lại lần cuối cùng ngồi nướng cá ở đây là khi chỉ có một mình, nướng để lấp đầy cái bụng đói. Còn lần này là cùng phu quân, đơn thuần chỉ là tìm chút niềm vui cho cuộc sống bình đạm.
Hai người mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, bất giác ngước mắt nhìn đối phương, kết quả bốn mắt chạm nhau.
Chậc chậc chậc, tui là cẩu độc thân, tui sủa trước đây: Gâu gâu gâu!
Tui giọng to, tui cũng tới: Gâu gâu gâu!
Cửu Nguyệt: ??? Tại sao các ngươi lại tranh nhau làm chó, chẳng lẽ ta đã thắng ngay từ vạch xuất phát ư?
Cách chung sống của hai người hiện tại đã giống như lão phu lão thê, không còn vì chút cảm xúc bất chợt bộc lộ mà trở nên ngượng ngùng.
Thản nhiên trao nhau ánh mắt tình tứ một lát, chẳng mấy chốc cá và măng đều đã chín, ngay cả màn thầu cũng đã nướng vàng lớp vỏ bên ngoài. Tuy không có gia vị tẩm ướp cầu kỳ, nhưng ăn kèm với dưa muối mang theo thì vẫn đậm đà hương vị.
Cửu Nguyệt cũng được chia một ít thịt cá và một cái màn thầu, nó tha sang một bên nghiêm túc gặm nhấm. Nhìn Cửu Nguyệt, Diêu Chước lại nhớ tới Thập Lục đang ở nhà một mình. Với hai đứa nhỏ này, y xưa nay luôn xử sự công bằng.
Diêu Chước tranh thủ ăn nhanh phần của mình rồi đứng dậy nói: “Ta đi bắt thêm mấy con nữa mang về cho Thập Lục.”
Nghiêm Chi Mặc nhìn Diêu Chước xiên cá mà tay cũng thấy ngứa ngáy.
Ăn xong, dập tắt lửa, hắn xuống suối rửa tay sạch sẽ rồi đi đến bên cạnh Diêu Chước, nóng lòng muốn thử: “Ta cũng muốn thử xem sao.”
Diêu Chước nghe vậy cũng không làm giảm đi sự hăng hái của phu quân. Sau khi chỉ dẫn những điểm mấu chốt, y đưa cây lao xiên cá cho hắn rồi đứng bên cạnh chỉ đạo.
Đáng tiếc thủ pháp của Nghiêm Chi Mặc thực sự không nhanh nhẹn bằng Diêu Chước, hì hục vài lần đều để cá chạy thoát. Cuối cùng hắn đành trả lại lao cho Diêu Chước, nếu cứ tiếp tục thế này thì không những Thập Lục không có cá ăn, mà bọn họ cũng không kịp xuống núi trước khi trời tối.
Việc chuyên môn, vẫn là nên giao cho người có chuyên môn làm.
May mắn là sau đó Diêu Chước không chỉ xiên được thêm mấy con cá đá, mà còn bắt được một con cá vảy đen khá to. Nghiêm Chi Mặc thấy loại cá này rất giống cá lóc kiếp trước hắn từng ăn, nên quyết định tối nay sẽ mang về làm món cá hầm dưa chua.
Diêu Chước rút hai sợi dây cỏ từ chiếc sọt ra, xâu cá lại chắc chắn. Hai người mỗi người xách một xâu cá, tiếp tục lên đường tìm kiếm rừng mai vàng.
Không lâu sau, quả nhiên họ tìm thấy một rừng mai vàng nhỏ, diện tích khiêm tốn hơn rừng mai đỏ rất nhiều. Nhưng có lẽ do khứu giác nhạy bén hơn, Nghiêm Chi Mặc cảm thấy hương thơm của mai vàng nồng nàn, rõ rệt hơn mai đỏ một chút.
Nếu đã như vậy, tăng giá hai phần xem ra vẫn còn ít, chi bằng cứ tăng lên bốn phần đi.
Không ai biết được những tính toán trong lòng Nghiêm Chi Mặc, huống chi sản phẩm còn chưa làm ra, chưa đổi thành tiền, tất cả vẫn chỉ là giả thiết.
Trên đường xuống núi, hắn đơn giản chia sẻ với Diêu Chước một chút về ý tưởng của mình. Đợi đến khi lô sản phẩm mới này được tung ra thị trường, trong nhà sẽ lại có thêm một khoản thu nhập kha khá.
Nghiêm Chi Mặc cảm thấy, việc thiết kế ngôi nhà mới của bọn họ, cũng đã đến lúc bắt tay vào chuẩn bị rồi.
Hết chương 70.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 70
10.0/10 từ 18 lượt.
