Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 59
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Lúc này, trên tay Nghiêm Chi Mặc đang cầm quyển thoại bản mà hắn tiện tay mua về trong lần thanh toán ở quầy sách hôm trước, do bị tiểu nhị chèo kéo quá nhiệt tình.
Quyển sách này tên là Bán Dạ Lệnh. Hồi trước mới đọc cho Diêu Chước nghe vài trang, Nghiêm Chi Mặc đã bị trí tưởng tượng táo bạo của tác giả làm cho chấn động, cuối cùng cũng hiểu vì sao cuốn thoại bản này lại bán chạy đến thế.
Mở đầu câu chuyện trông có vẻ như một bộ truyện về hào môn cổ đại, nam chính là công tử bột ăn chơi trác táng của một phủ đệ nào đó ở kinh thành, bên cạnh còn có vài vị hồng nhan tri kỷ, có nữ tử, cũng có cả ca nhi, xen kẽ giữa những màn trạch đấu gay cấn.
Nào ngờ lật chưa được mấy chương, tên công tử bột kia đột nhiên biến thành đồ đệ của đạo sĩ ở một đạo quan nọ, kiểu truyện hào môn thoắt cái biến thành thể loại huyền huyễn thần quái. Mấy vị hồng nhan tri kỷ kia, có người thì chết đi hóa thành u hồn, vẫn cứ bám theo nam chính không rời.
Ngay khi Nghiêm Chi Mặc tự cho rằng mình đã nhìn thấu bản chất của cuốn truyện này là loại “đại nam chính hậu cung văn” điển hình… thì hắn lật đến trang mới nhất. Nội dung lúc này hoàn toàn đã chạm ngưỡng tiểu thuyết diễm tình.
Huynh đệ à, ta nhìn lầm ngươi rồi, cứ tưởng ngươi là kiểu Long Ngạo Thiên chuyên tâm gầy dựng sự nghiệp chứ.
Còn nữa, hiệu sách thời đại này rốt cuộc là làm sao vậy? Loại sách này cũng có thể bày bán công khai không chút che đậy nào ư? Ít nhất cũng phải có cảnh báo trước chứ!
Sắc mặt Nghiêm Chi Mặc lúc này cứ thoắt đỏ thoắt trắng. Diêu Chước vốn dĩ đã tìm được tư thế thoải mái trong lòng ngực Nghiêm Chi Mặc, đang thiu thiu nằm xuống, thấy đỉnh đầu mãi không có tiếng động liền nghi hoặc ngẩng lên nhìn.
Ở góc độ này, y vừa vặn nhìn thấy đường cong cằm tuyệt mỹ của Nghiêm Chi Mặc. Dù là lúc sáng sớm lún phún chút râu cạ vào người hơi đau, Diêu Chước cũng không nhịn được mà muốn cọ cọ vào nơi đó.
“Phu quân?” Y cất tiếng hỏi, lập tức kéo suy nghĩ của Nghiêm Chi Mặc quay về quỹ đạo.
Hắn hắng giọng, vội vàng gấp sách lại, bày ra bộ dáng đứng đắn không thể nào đứng đắn hơn.
“Cốt truyện phía sau của quyển này chẳng có gì đáng xem cả, hay là chúng ta chuyển sang xem quyển đề tài tu tiên kia đi?”
Diêu Chước có chút kinh ngạc, không nhịn được nói: “Nhưng hôm qua không phải đang đến đoạn gay cấn sao? Nam chính phong ấn ác quỷ thất bại, ác quỷ nhân đêm tối xông vào phủ đệ nam tử, chắc chắn sẽ có một trận ác chiến.”
Nghiêm Chi Mặc thầm nghĩ: Đúng vậy, ban đầu ta cũng tưởng thế. Ai mà ngờ vừa lật trang, hồng nhan tri kỷ của nam chính liền lao ra ‘mỹ nhân cứu anh hùng’, không chỉ có thế, cứu xong bọn họ còn lăn luôn lên giường.
Dưới sự kiên trì của Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước không nghi ngờ gì thêm, đổi sang một quyển thoại bản khác.
Nhưng vì vốn dĩ y chỉ dùng việc kể chuyện để dỗ Nghiêm Chi Mặc ngủ, hơn nữa trong cuốn sách mới này ai nấy đều gọi là tiên quân nọ tiên quân kia, ngay cả tên động phủ cũng dài loằng ngoằng, Diêu Chước nghe mà như lọt vào trong sương mù.
Nghiêm Chi Mặc đọc hơn nửa ngày không thấy Diêu Chước động tĩnh gì, cúi đầu xuống nhìn thì phát hiện tiểu phu lang đã ngủ say.
Hắn ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Diêu Chước một hồi lâu, sau đó cẩn thận đỡ y rời khỏi cánh tay mình, đặt nằm ngay ngắn trên gối. Xong xuôi, hắn mới nhẹ nhàng xuống giường, thổi tắt đèn dầu.
Chui trở lại vào trong chăn, hơi nóng ấm áp lập tức bao bọc lấy hắn. Không bao lâu sau, Diêu Chước cũng trở mình, ôm lấy một cánh tay của hắn.
Khán giả trong phòng livestream sôi nổi chúc nhau ngủ ngon một cách thuần thục, chuyên khu làm ruộng lại khép lại một ngày livestream ấm áp và bình yên.
…
Ngày hai mươi tháng mười, chợ lớn trấn Ngô Đồng.
Để giành được vị trí tốt, các tiểu thương đi họp chợ đều phải xuất phát suốt đêm, nhà Nghiêm Chi Mặc cũng không ngoại lệ.
Huống chi thôn Thạch Khảm cách trấn Ngô Đồng khá xa, cự ly còn gần huyện thành hơn. Hắn đã hỏi qua Ma Tam, đánh xe lừa đi cũng phải mất gần hai canh giờ. Còn những người đi bộ, e là phải đi từ chập tối hôm trước, chỉ vì muốn đến phiên chợ đổi chút bạc vụn.
Chuyến đi trấn Ngô Đồng lần này không chỉ có hai phu phu bọn họ. Trong thôn nghe nói nhà hắn đi họp chợ bán đồ, có không ít người đến hỏi thăm xem có thể cho đi nhờ xe được không.
Những người này cơ bản đều tìm đến Nghiêm Chi Mặc, thứ nhất là mặc định Nghiêm Chi Mặc là người làm chủ, thứ hai là bọn họ ít nhiều đều có chút sợ Diêu Chước – vị ca nhi trông có vẻ lầm lì u ám kia.
Nhưng cân nhắc một vòng, Nghiêm Chi Mặc cũng chỉ nhận lời hai người.
Một là vợ trưởng thôn, mang theo cô con gái nhỏ Chương Đông Nguyệt, muốn đi chợ lớn mua sắm ít đồ. Trưởng thôn một nhà giúp đỡ bọn họ không ít, không có lý do gì để từ chối, huống chi hai mẹ con họ cũng không đi tay không mà có cầm tiền theo, dù Nghiêm Chi Mặc nhất quyết không thu thì họ cũng để lại đó.
Người còn lại là một vị đại nương có nhân duyên khá tốt trong thôn, cũng là hàng xóm của Vương đại phu, người cùng lứa với Nghiêm Chi Mặc đều gọi bà là Mạc đại nương.
Nhà bà nuôi một đàn gà vịt, ấp nở được không ít gà con và vịt con. Trời dần trở lạnh, mang lên trấn bán mà đi nhờ xe bò thì sợ dọc đường đông chết mất mấy con. Nay nghe nói có cơ hội đi xe nhà Nghiêm Chi Mặc, bà liền ôm tâm thái cầu may sang hỏi, chủ động đề nghị không chỉ trả tiền xe, mà nếu nhà Nghiêm Chi Mặc muốn nuôi gà vịt con, bà sẽ ưu tiên để họ chọn những con lanh lợi nhất.
Tuy lứa gà con ở hậu viện vẫn chưa lớn hẳn, nhưng nếu có thể nuôi thêm vài con thì ai mà nỡ từ chối. Mạc đại nương nuôi gà vịt nức tiếng cả thôn, lứa gà mùa xuân vừa rồi đã bán sạch, chẳng con nào bị bệnh hay chết yểu.
Hơn nữa, Nghiêm Chi Mặc biết Diêu Chước thích mấy con vật nhỏ lông xù này, nên liền nhận lời Mạc đại nương.
Ngoài mấy vị này ra, trên xe còn có Diêu Chước và Khương Việt.
Khương Việt muốn mang một ít sản phẩm thêu tích cóp từ trước ra chợ bán, đều là những mẫu tiệm vải hay phường thêu không nhận, để ở nhà thì phí, chi bằng mang đi đổi tiền để ăn Tết cho ngon. Dọc đường đi nếu Nghiêm Chi Mặc bận bịu không lo xuể, hắn ta cũng có thể giúp trông chừng Diêu Chước.
Lúc xuất phát mới vừa qua giờ Dần một chút, bốn người đi nhờ xe đều đã tụ tập trước cửa nhà Nghiêm Chi Mặc từ sớm.
Chờ xe lừa được buộc xong xuôi, mấy người đều không khỏi tấm tắc khen ngợi: con lừa này thật lanh lợi, cái thùng xe này thật khí phái. Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước chỉ cười cười, không nói gì.
Khi xe lăn bánh, bên trong nhét năm người cùng một đống hàng hóa, chật ních. Nổi bật nhất là cái sọt đựng gà con vịt con của Mạc đại nương, tiếng kêu chiêm chiếp không ngớt, nhưng trên xe chẳng ai thấy phiền. Ngược lại, mọi người còn hâm mộ Mạc đại nương không kịp, sọt này mà bán hết hôm nay thì kiếm được khối tiền đồng.
Thế cho nên vợ trưởng thôn và Khương Việt cũng động lòng, lập tức lựa chọn ngay tại chỗ. Mạc đại nương dùng thủ pháp riêng làm ký hiệu, hẹn trước phần này không bán cho người ngoài, lúc về sẽ để mấy người họ mang đi.
Xe ra khỏi thôn, đi vào quan đạo, càng đến gần trấn Ngô Đồng người càng đông. Xe lừa thì hiếm thấy, xe bò thi thoảng gặp được ba bốn chiếc, còn lại đa phần vẫn là người đi bộ. Thấy xe bò và xe lừa chạy qua, ai nấy đều lộ ánh mắt ngưỡng mộ.
Lúc này, Diêu Chước đã chui ra khỏi thùng xe, ngồi cạnh Nghiêm Chi Mặc. Chốc chốc y lại rót nước từ ống tre, lâu lâu lại giúp Nghiêm Chi Mặc chỉnh lại cổ áo bị gió lùa.
Mấy người ngồi trong thùng xe phía sau bị xóc nảy suốt chặng đường nên đều đã ngủ, chỉ còn lại tiếng gà vịt kêu lao xao. Hai người ngồi ngoài cũng hạ thấp giọng nói chuyện.
“Trên xe chúng ta chỉ có một mình ngươi biết đánh xe, lúc về lại phải vất vả cho ngươi rồi. Đợi về đến nhà, ngươi hãy nghỉ ngơi một ngày cho khỏe.”
Phu quân nhà mình thì mình xót, Nghiêm Chi Mặc nghe vậy mỉm cười nói: “Ta lại thấy đánh xe thú vị hơn ngồi trong xe nhiều.”
Diêu Chước ngồi sát vào Nghiêm Chi Mặc, ngắm nhìn cảnh sắc hai bên đường trong màn đêm. Hai chiếc đèn lồng treo hai bên thùng xe chiếu sáng một đoạn đường nhỏ phía trước. Không ít người đi bộ cũng tranh thủ mượn chút ánh sáng của họ, bước chân cũng nhanh hơn.
Đây là lần đầu tiên Diêu Chước đi chợ lớn trấn Ngô Đồng, trong lòng ẩn ẩn chút hưng phấn.
“Chúng ta đi giờ này, liệu có chiếm được vị trí tốt nhất không?”
“Ta đều đã hỏi thăm qua rồi, biết vị trí nào tốt, nhất định là được.”
“Ta nghe nói trong chợ hay có du côn quấy rối, không biết ở trấn Ngô Đồng thì sao…”
“Chỉ cần chúng ta bày bán đúng khu vực trong trấn, nộp tiền thuê đàng hoàng thì đều có quan binh tuần tra. Dù sao trấn Ngô Đồng cũng gần huyện thành, nếu náo loạn xảy ra chuyện gì, Huyện lão gia cũng mất mặt.”
Hai người, người một câu ta một lời, thời gian trôi qua cũng không còn gian nan như tưởng tượng.
Khó khăn lắm mới đến được trấn Ngô Đồng thì trời đã tờ mờ sáng. Mấy người trong xe cũng đều tỉnh giấc. Chương Đông Nguyệt ngủ một mạch, giờ đang ở tuổi ham chơi, cứ ngó đầu ra ngoài cửa sổ nhìn ngó lung tung.
Xe lừa đi thẳng vào thị trấn. Vì là ngày họp chợ lớn nên dù mới sáng sớm, trên đường người đã đông nghịt, nói là chen vai sát cánh cũng không quá lời.
Đến vị trí bày hàng, Nghiêm Chi Mặc đi tìm quản sự chợ, thanh toán tiền cho ba sạp hàng. Loại chợ này không phân khu vực rõ ràng, bán đủ thứ linh tinh chen chúc nhau, tuy hỗn loạn nhưng cũng náo nhiệt.
Nhờ Nghiêm Chi Mặc cư xử khách khí, lại còn gửi thêm cho quản sự mấy đồng tiền uống nước, giọng điệu của gã quản sự liền trở nên hiền lành hẳn, lập tức sai người dẫn Nghiêm Chi Mặc đi chọn chỗ.
Cuối cùng, họ lấy được ba vị trí liền kề nhau. Cả nhóm cười nói chào hỏi các tiểu thương xung quanh.
Vừa khéo đối diện cách đó không xa có một sạp bán đồ ăn sáng. Mạc đại nương và Khương Việt tiếc tiền nên ăn lương khô mang theo. Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước thì không thiếu tiền, vợ trưởng thôn cũng giữ tâm lý “đến cũng đến rồi”, tự nhiên cũng muốn cho Chương Đông Nguyệt ăn chút gì ngon miệng.
Bốn người gọi hoành thánh và bánh rán, ngồi xuống ghế đẩu nhỏ ăn một bữa no nê. Hoành thánh không tính là quá ngon, nhưng được cái nóng hổi vừa ra lò, tính ra bánh rán còn ngon hơn hoành thánh một chút. Một bát xuống bụng, tứ chi đều ấm áp lên.
Ăn xong, vợ trưởng thôn muốn dẫn con gái đi dạo chợ, còn Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước quay lại sạp, bắt đầu bày biện đồ đạc.
Vì sạp hàng này có một vị thư sinh tuấn tú đỉnh chóp, nên thu hút không ít sự chú ý của người qua đường. Nghiêm Chi Mặc sớm đã quen với việc “dựa mặt kiếm cơm”, nhân tiện mượn sự chú ý này, lần lượt dọn những thứ cần thiết từ xe lừa xuống.
Đầu tiên là một tấm biển quảng cáo do chính tay hắn viết. Tuy tỷ lệ mù chữ thời này cao đến đáng sợ, nhưng lỡ đâu có người biết chữ thì sao? Viết ra vẫn hơn là không viết.
Tiếp theo là toàn bộ số xà phòng. Lần này hắn làm mấy chục bánh, xếp chồng chất đầy trên chiếu, trông rất hoành tráng.
Cuối cùng là một cái chậu gỗ và vài bộ quần áo bẩn.
Chẳng bao lâu sau, hắn lại từ khách đ**m đã mở cửa gần đó xách về nửa thùng nước xin được từ giếng hậu viện, đổ trực tiếp vào chậu gỗ. Sở dĩ là nửa thùng không phải do khách đ**m keo kiệt, mà là do hắn xách không nổi.
Người dân quanh đó đều tò mò ngó đầu vào xem vị thư sinh này đang loay hoay làm cái gì. Lúc này, trên màn hình livestream, vài dòng bình luận trôi qua:
Không phải là như tôi nghĩ đấy chứ?
Có phải Mặc Bảo định giặt quần áo ngay giữa phố để tiếp thị xà phòng không ha ha ha ha
Thiệt tình, chỉ có chủ phòng mới nghĩ ra được trò này, tôi cười chết mất
Nếu Nghiêm Chi Mặc có thể nhìn thấy mấy dòng bình luận này, nhất định hắn sẽ chậm rãi trả lời một câu: Đoán đúng rồi, cộng mười điểm.
Hết chương 59.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 59
10.0/10 từ 18 lượt.
