Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 60
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Trong khi Nghiêm Chi Mặc bên này bày ra tư thế giặt quần áo, thì ở bên cạnh, Diêu Chước cũng cùng Khương Việt bày biện các món đồ thủ công mang theo.
Bọn họ không trải vải trực tiếp lên nền đất, mà lấy ra mấy chiếc bàn gỗ xếp đã nhờ Phương lão đại đóng riêng từ trước trên xe lừa.
Sau khi mở bàn ra, họ trải lên một tấm khăn trải bàn màu sẫm cũ, rồi mới lần lượt xếp những món đồ nhỏ làm từ móc kim và các bức thêu phẩm của Khương Việt lên.
Những món này giá bán không rẻ, để cách mặt đất một khoảng cũng tránh bị dính bụi bẩn.
Xích sang bên phải nữa là Mạc đại nương cùng sọt gà vịt con của bà. Bà chẳng cần chuẩn bị gì nhiều, lúc này đã bắt đầu hắng giọng rao hàng:
“Gà con vịt con nhà ấp đây ~ bao sống bao khỏe mạnh ~”
Mạc đại nương cất tiếng rao sang sảng, trung khí mười phần. Rất nhanh đã có lác đác vài ba người ghé lại xem, mấy đứa trẻ con còn ngồi xổm bên sọt, định thò tay vào bắt chơi.
Thấy vậy, Nghiêm Chi Mặc cũng xắn tay áo lên, cầm lấy một bánh xà phòng nhúng chút nước, bắt đầu tạo bọt trên đống quần áo bẩn, miệng cũng cất tiếng rao: “Bồ kết kiểu mới đây, hương thơm dùng được lâu, bà con đi ngang qua đừng bỏ lỡ —”
Chỉ là lúc tay vừa chạm vào nước trong bồn gỗ, hắn không kìm được rít lên một tiếng “tê”. Nước lạnh quá, biết thế đã xin thêm ít nước ấm pha vào.
Tiếng rao hàng hai bên cứ thế vang lên liên hồi. Kẹp ở giữa, Diêu Chước và Khương Việt đưa mắt nhìn nhau.
Khương Việt do dự đề nghị: “A Chước, hay là hai ta cũng rao thử xem?”
Diêu Chước hé miệng định nói, nhưng nghĩ mãi không ra câu rao nào cho ra hồn, cuối cùng đành bỏ cuộc. Hai người bèn lấy giỏ kim chỉ ra, không hẹn mà cùng ngồi khâu đế giày.
Không lâu sau, sạp hàng của Nghiêm Chi Mặc đón vị khách đầu tiên.
“Thứ này là bồ kết sao? Nhìn thế nào cũng chẳng giống, thư sinh nhà ngươi đừng có lừa người ta đấy nhé.”
Người tới trạc tuổi vợ trưởng thôn, là một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi, phía sau có một ca nhi đi theo. Nhìn điệu bộ và cách ăn mặc, chắc hẳn là một cặp mẹ chồng nàng dâu.
“Đại nương, người có điều chưa biết, thứ này tuy không phải làm từ bồ kết nhưng hiệu quả tẩy rửa còn tốt hơn bồ kết nhiều, lại có mùi thơm dịu nhẹ, vì thế gọi là xà phòng thơm. Một bánh to thế này dùng được hơn hai tháng, giá chỉ hai mươi văn, chẳng phải hời hơn bồ kết sao?”
Phụ nhân nọ bĩu môi, tùy tiện cầm một bánh lên soi xét. Bà ta phát hiện cái thứ gọi là xà phòng thơm này quả thật cầm rất nặng tay, khá có trọng lượng.
Ngẩng đầu lên, thấy trước mặt Nghiêm Chi Mặc đặt một chậu quần áo, bên cạnh là một bánh “bồ kết kiểu mới” đã ướt, bà ta liền hỏi: “Đống quần áo kia là ngươi dùng thứ xà phòng thơm này để giặt à?”
Nghiêm Chi Mặc hào phóng đáp: “Đúng vậy. Đại nương nếu không tin, nhìn xem, chỗ này có vết bẩn, ta giặt thử cho ngài xem, sạch hay không biết ngay thôi mà.”
Đại nương hồ nghi khoanh tay lại, đột nhiên nói: “Nhìn tuổi ngươi chắc đã thành thân rồi, vợ ngươi không đi cùng sao? Việc giặt giũ thế này, làm gì có chuyện để đàn ông con trai làm?”
Nghiêm Chi Mặc: “…”
Liếc nhìn ca nhi đi theo phụ nhân kia đang cụp mi rũ mắt không dám ho he tiếng nào, hắn cũng đoán được bà ta ngày thường ở nhà tác oai tác quái ra sao. Chỉ là quản trời quản đất, cũng không nên ra đường chõ mũi vào chuyện nhà người khác mà dạy đời phu lang nhà người ta.
Nghiêm Chi Mặc cười cười đáp: “Nhà ta không câu nệ mấy chuyện đó, ai rảnh thì người ấy giặt, huống hồ phu lang nhà ta dạo này người không được khỏe.”
Diêu Chước ngồi bên cạnh nghe thấy, quay sang nhìn, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Nghiêm Chi Mặc. Hai người trao đổi ánh mắt, rất nhanh sạp của Diêu Chước cũng có khách tới, y và Khương Việt vội vàng bắt đầu tiếp đón.
Chỉ tiếc là vị phụ nhân soi mói kia cuối cùng lại chẳng mua gì, lúc đi còn buông một câu: “Thứ gì mà dám bán hai mươi văn, sợ là chỉ lừa được kẻ ngốc thôi!”
Diêu Chước nghe thấy, không nhịn được liếc nhìn bóng lưng bà ta với ánh mắt âm trầm. Dám làm lãng phí thời gian của phu quân nhà y, miệng mồm lại còn độc địa, thật đáng ghét.
Khán giả trên livestream cũng đồng lòng phẫn nộ.
Ở đâu chui ra bà già lắm mồm thế! Biến đi cho khuất mắt!
Mẹ chồng độc ác điển hình đây rồi, ở nhà hoành hành ngang ngược chưa đủ, ra đường còn lắm chuyện, có phải thiếu đòn không?
Không mua nổi thì nói không mua nổi, còn dám bảo Mặc Bảo lừa đảo. Xem ta một đấm một cái bà già này!
Đợi người đi khuất, Diêu Chước chống nạng dịch sang bên cạnh Nghiêm Chi Mặc, ngồi xuống ghế đẩu nhỏ.
“Phu quân, lát nữa nếu cần giặt quần áo làm mẫu cho khách xem, cứ để ta làm cho.”
Nghiêm Chi Mặc biết y để bụng lời của phụ nhân vừa rồi, hắn cầm khăn vải lau tay, nói: “Chỉ là người qua đường thôi, không cần chấp nhặt với bà ta làm gì.”
Hai người đang ngồi sát vào nhau trò chuyện thì nghe thấy từ sạp bán đồ ăn sáng đối diện – nơi họ ăn lúc sáng – truyền đến một tiếng kinh hô, ngay sau đó là tiếng mắng mỏ.
“Cái thằng ranh con này, bảo ngồi yên đằng sau không nghe, cứ phải chạy ra đằng trước thêm phiền! Bộ quần áo mới may cho ngươi dính đầy nước tương rồi đây này, về nhà mà giặt không sạch thì Tết năm nay đừng hòng có đồ mới mặc! Đã bảo bao nhiêu lần rồi mà không chừa!”
Dứt lời liền nghe tiếng tét bôm bốp vào mông đứa nhỏ. Đứa bé lập tức òa lên khóc nức nở, vừa khóc vừa lấy tay áo quệt nước mắt.
Thế là xong đời, tay áo dính nước tương quệt lên mặt, không chỉ biến thành mặt mèo lem luốc, mà vết bẩn còn loang ra to hơn do dính nước mắt.
Mẹ đứa bé nhìn thấy cảnh này, suýt thì tức đến ngất xỉu.
Bên kia, người chồng đang bận tráng bánh rán, khách lại đang gọi hoành thánh. Người phụ nữ đành nuốt cục tức xuống, thả hoành thánh vào nồi, vớt ra bưng cho khách.
Vừa quay lại đứng yên, đang định véo tai thằng con dạy dỗ thêm vài câu thì thấy trước sạp có thêm một bóng người.
Chính là vị thư sinh trẻ tuổi sáng sớm nay đã dắt phu lang đến ăn hai bát hoành thánh nhỏ, lúc nãy còn thấy hắn vừa giặt quần áo vừa rao bán cái gì mà “bồ kết kiểu mới” ở đối diện.
Chẳng lẽ…?
Người phụ nữ nhìn Nghiêm Chi Mặc, thấy thư sinh nho nhã lễ độ nói: “Đại tỷ, vừa rồi nghe thấy con ngươi không cẩn thận làm bẩn quần áo, nếu không ngại thì mang sang chỗ ta giặt thử xem.”
Dù sao cũng không thân không quen, người phụ nữ vẫn có chút đề phòng. Nhưng gương mặt Nghiêm Chi Mặc đứng đó trông thật sự không giống phường gian dối lừa lọc.
Nghĩ đến vết nước tương sẫm màu mà để đến chiều dọn hàng về mới giặt thì chắc chắn đã thấm sâu vào vải, lúc đó có dùng bồ kết vò nát quần áo cũng sẽ để lại vết ố… Người phụ nữ xót bộ đồ mới, liền hạ quyết tâm, bắt con cởi áo khoác ngoài ngay tại chỗ, rồi xách sang sạp của Nghiêm Chi Mặc.
Vì động tĩnh bên đó khá lớn nên các chủ sạp lân cận đang rảnh rỗi đều ngó sang xem.
Sát vách Nghiêm Chi Mặc là một đại thẩm bán đồ tre nứa, có vẻ quen biết với người phụ nữ bán đồ ăn sáng. Lúc này đang ế khách, bà bốc một nắm hạt dưa sang góp chuyện.
“Tức phụ Lưu gia, ngươi đem áo thằng Tiểu Bảo đi giặt thì nó mặc gì, kẻo cảm lạnh bây giờ.”
Tức phụ nhà họ Lưu đã nghe Nghiêm Chi Mặc giới thiệu cách dùng xà phòng thơm, đang tò mò muốn thử, nghe vậy liền đáp: “Mặc tạm áo cũ của cha nó, không chết rét được đâu. Cái thằng ranh con này, về nhà ta còn phải tẩn cho một trận nữa!”
Đại thẩm nhìn sang quán ăn sáng đối diện, quả nhiên thấy đứa bé đang co ro trong chiếc áo cũ xám xịt, mặt mày ủ rũ ngồi trên ghế, trông đến là tội nghiệp.
Xem xong, bà lại quay sang nhìn tức phụ Lưu gia giặt quần áo.
Chỉ thấy cái thứ hình thù kỳ quái gọi là xà phòng thơm kia gặp nước không hề bị tan chảy, chà lên quần áo vài cái là đã nổi lên một lớp bọt trắng xóa. Bồ kết cũng có tác dụng này, nhưng bọt không nhiều và mịn được như thế.
Tức phụ Lưu lúc này mắt đã mở to hết cỡ, vội vàng dùng sức vò chỗ dính bẩn vài cái, mắt thường cũng thấy vết bẩn mờ đi rõ rệt.
“Thứ này dùng tốt thật đấy!” Chị ta không kìm được thốt lên, làm đại thẩm bên cạnh cũng đứng ngồi không yên.
“Đâu để ta xem nào, có thật là thần kỳ thế không?”
Bày sạp ở chợ là vậy, chỉ cần có một người xem thì rất nhanh sẽ có người thứ hai, cứ thế mà nhân lên. Dù chưa ai mua, nhưng người càng đông càng náo nhiệt, chắc chắn việc buôn bán cũng sẽ không tệ đi đâu được.
Huống chi sạp hàng này lại đặc biệt, không chỉ bán đồ giặt giũ mà còn có người biểu diễn giặt đồ ngay tại trận.
Lại thêm niềm vui bất ngờ từ vị đại thẩm bán hàng tre nứa bên cạnh, quả thực là một diễn viên quần chúng xuất sắc lắm lời.
“Ôi chao ôi, nhìn kìa, giặt sạch thật này! Cái này mà dùng bồ kết như mọi khi thì có mà vò nát áo ra mất! Vết nước tương nhà ngươi thì ta lạ gì, khó giặt lắm!”
“Thư sinh, ngươi ở thôn nào tới đấy? Xà phòng thơm này người bên chỗ ngươi đều dùng cả sao?”
“Bao nhiêu tiền một bánh? Hai mươi văn á? Thế thì hơi đắt nhỉ, bồ kết mấy văn tiền mua được cả đống!”
Nghiêm Chi Mặc giữ thái độ cực tốt trả lời từng câu hỏi của bà, vô hình trung thông tin về xà phòng thơm đã được lan truyền hết.
Đám đông tụ tập trước sạp không ít người đã ngồi xổm xuống cầm bánh xà phòng lên, vừa sờ vừa bàn tán.
Đúng lúc này, tức phụ Lưu hài lòng lấy tay áo quệt bọt nước bắn trên mặt, nhấc chiếc áo ra khỏi chậu gỗ, vắt khô rồi đứng sang bên cạnh rũ mạnh hai cái.
Chỉ thấy ống tay áo dính nước tương khi nãy đã sạch sẽ như mới. Không những thế, mùi nước tương cũng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ, dễ ngửi hơn bồ kết nhiều.
Chị ta cười tươi rói, rõ ràng là vô cùng hài lòng.
“Đa tạ tướng công đã cho mượn chậu giặt, xà phòng thơm này dùng thích thật đấy. Thế này đi, tôi về sạp lấy tiền mua một bánh!”
Dứt lời, chị ta cầm chiếc áo đã giặt sạch, hớn hở chạy về sạp nhà mình.
Chị ta vừa đi, đám đông xem náo nhiệt lập tức nhao nhao hỏi tới tấp.
“Này thư sinh, hai mươi văn một bánh đắt quá, có bớt chút không? Nếu dùng tốt, lần sau ta lại đến mua.”
Đây là người thích mặc cả.
“Phu quân ngươi nhìn xem, trên này còn khắc hình bông hoa nhỏ này, trông cũng đẹp mắt.”
Đây là người giỏi quan sát.
“Tẩu tử, hay là hai ta mua chung một bánh đi, về chia đôi ra dùng là được.”
Đây là người đã tính đến chuyện gom đơn.
Quả nhiên lời rao nào cũng không bằng quảng cáo thực tế “người thật việc thật”. Chẳng bao lâu sau, tức phụ Lưu cầm hai mươi văn tiền quay lại, Nghiêm Chi Mặc để chị ta tự chọn.
Chị ta vốn định chọn bánh to hơn một chút, nhưng so đi so lại mới phát hiện bánh nào cũng to như nhau, lại gần như không có tì vết gì, cuối cùng đành tùy tiện lấy một bánh.
Đơn hàng đầu tiên thành công, cục diện bế tắc lập tức được khai thông.
Nghiêm Chi Mặc đúng lúc nói thêm: “Nếu không mua được cả bánh thì có thể mua một nửa, chỉ tốn mười văn tiền. Nếu hai người mua chung thì ta có thể giúp cắt ra.”
Có lẽ vì đã nghe giá hai mươi văn trước đó, nên mười văn tiền nghe có vẻ không nhiều lắm. Lập tức có vài người bỏ ra mười văn mua nửa bánh.
Đồng thời cũng có người mới đến, vẫn chưa tin thứ này thực sự tốt như lời đồn. Nghiêm Chi Mặc lại áp dụng chiêu cũ, hỏi mượn khăn tay bẩn của khách, giặt sạch ngay tại chỗ rồi trả lại. Chủ nhân chiếc khăn lập tức mua luôn hai bánh.
Chỉ trong chốc lát, sạp hàng đã bán được mười mấy bánh xà phòng thơm, gần ba trăm văn tiền đã chui tọt vào chiếc bình gốm nhỏ dưới chân Nghiêm Chi Mặc.
Hết chương 60
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 60
10.0/10 từ 18 lượt.
