Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 58
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nếu coi thương trường trấn Bạch Dương như một bát nước, thì sự xuất hiện lặng lẽ của Nghiêm Chi Mặc đã khiến mặt nước yên bình bấy lâu nay nổi lên từng đợt sóng.
Chu chưởng quầy cầm tờ công thức đổi bằng “số tiền lớn” từ tay Tam Thặng, chưa từ bỏ ý định mà thử nghiệm hơn một tháng, cuối cùng cũng phải tin rằng công thức đó là giả. Vì thế bệnh tình vừa thuyên giảm chút ít lại trở nặng thêm. Không chỉ vậy, Tam Thặng và đám huynh đệ của gã nếm được chút ngon ngọt từ vụ tống tiền, cứ dăm ba bữa lại đến tìm cửa hàng nhà họ Chu gây sự, khiến việc buôn bán đình trệ.
Hiện tại cửa hàng nhang đèn họ Chu một tháng đóng cửa đến một nửa thời gian, khiến những khách quen cũ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến tin đồn về Thích Đăng Hiểu, đều chuyển sang mua hàng ở Tây Song Các.
Huống chi nến sáp thực vật vừa tốt vừa rẻ, lại thường xuyên có chương trình khuyến mãi, mua năm tặng một, mua mười tặng hai, mà toàn là số lượng có hạn. Mỗi khi đến ngày khuyến mãi, cửa Tây Song Các đều xếp hàng dài, chậm chân là không mua được.
Cũng nhờ ưu đãi như vậy mà hiện tại không ít người trên trấn trước kia tiếc tiền không dám dùng nến, giờ cũng đã dùng được.
Có người đi ra ngoài trấn về kể lại, nhiều thị trấn khác gần đây mới bắt đầu có nến sáp thực vật, mà giá bán còn đắt hơn ở trấn Bạch Dương, khiến người dân trấn Bạch Dương được một phen tự hào. Có người họ hàng ở trấn khác còn nhờ họ mua giúp nến sáp thực vật giá rẻ ở Tây Song Các. Nhất thời, loại nến này gần như trở thành đặc sản của trấn Bạch Dương, đi thăm họ hàng mang theo hai cây nến làm quà cũng thấy nở mày nở mặt.
Nếu nói nến sáp thực vật là phúc lợi cho bình dân bá tánh, thì nến thơm, nước hoa, xà phòng thơm và tinh dầu lại là trào lưu thịnh hành trong giới thượng lưu.
Khi Đường cử nhân bước vào Hương Duyệt Phường, cửa hàng vẫn đang rất náo nhiệt.
Chưởng quầy từ xa tinh mắt nhận ra vị khách quý quen thuộc đang hơi nhíu mày, vội vàng cười tươi ra đón.
“Đường cử nhân mạnh giỏi, lâu lắm rồi ngài không ghé.”
Vị Đường cử nhân này không ai khác chính là vị công tử lần trước dẫn biểu muội từ thành phố về, đến đây tìm mua nến thơm.
Hắn thường ngày làm phu tử (thầy giáo) ở một thư viện trên huyện, hai ngày nay được nghỉ về nhà, nghe gia nhân kể Hương Duyệt Phường từng cho người đến mời hắn, bảo là có hàng mới về. Hôm nay tiện đường đi qua nên vào xem thử. Chỉ là trong ký ức của hắn, Hương Duyệt Phường vốn thanh tịnh, sao hôm nay lại ồn ào thế này.
Chưởng quầy biết hắn đến vì nến thơm, bèn mời người sang khu vực quầy chuyên doanh và giới thiệu.
Vì là chưởng quầy đích thân tiếp đãi khách quý, tiểu nhị đang thu hút khách khác vội vàng nhường chỗ, còn rất tinh ý đứng sau quầy q*** t** quay cho bàn xoay hoạt động.
Chỉ thấy trên bệ trưng bày, một chiếc bình lưu ly trong suốt long lanh tự xoay tròn, bên cạnh là nến thơm đặt trong khay phủ đầy cánh hoa khô, tỏa ra mùi hương thoang thoảng.
Đường Ý Thư chưa từng thấy cách bán hàng mới lạ thế này, không kìm được nhìn thêm vài lần.
Món đồ trước mắt giống hệt lời miêu tả của biểu muội, huống hồ Hương Duyệt Phường cung cấp hàng cho Đường gia bao năm nay, không thể nào lừa hắn. Hắn vốn rất để tâm đến việc theo đuổi biểu muội, thấy đã có hàng liền định móc tiền mua ngay, chỉ đích danh một bộ hộp quà nước hoa và một bộ nến thơm.
Chưởng quầy vừa sai tiểu nhị gói hộp quà nến thơm, vừa làm vẻ mặt đau khổ nói: “Đường cử nhân, ngài đến thật khéo, nến thơm thì còn hàng, nhưng nước hoa thì chỉ có thể đặt trước thôi.”
Đường cử nhân khó hiểu: “Đặt trước là sao?”
Chưởng quầy vẻ mặt tha thiết giải thích: “Đặt trước tức là đặt hàng và trả tiền trước. Để cảm tạ ngài đã kiên nhẫn chờ đợi, chúng tôi có quà tặng đặc biệt dành cho khách đặt trước.”
Dứt lời, hắn lôi từ dưới quầy ra một hộp sáp thơm treo trang trí cũng được đóng gói tinh xảo, bên trong là bốn miếng sáp in hình hoa mai, lan, cúc, trúc, bên trên còn có dây tua rua tết đẹp mắt.
“Bộ này là sản phẩm mới tháng sau chúng tôi mới tung ra, có thể treo trong màn như túi thơm, lưu hương rất lâu. Đến lúc đó một hộp này bán mười lượng bạc, nếu ngài tham gia đặt trước, chúng tôi sẽ tặng không cho ngài!”
Chiêu này tung ra, đừng nói Đường Ý Thư đang muốn dỗ dành vị hôn thê, ngay cả những khách hàng vừa bước vào nghe thấy có cơ hội nhận miễn phí món đồ mười mấy lượng cũng tò mò xúm lại.
Đường Ý Thư hỏi thời gian nhận hàng, biết chỉ cần đợi thêm một tuần nữa, thấy cũng không ảnh hưởng gì lớn.
Khi hắn tưởng mình cuối cùng cũng có thể trả tiền thì chưởng quầy lại hỏi: “Đường cử nhân mua nhiều đồ thế này, chi bằng làm cái thẻ hội viên tại quầy chuyên doanh, sẽ được hưởng nhiều ưu đãi hơn.”
Đường Ý Thư suýt tưởng mình không ở trấn Bạch Dương mấy ngày mà thời thế đã thay đổi, nếu không sao những từ ngữ chưởng quầy nói hắn nghe chẳng hiểu gì cả? Nhưng ngại thân phận cử nhân, hắn không tiện hỏi lại.
May mắn chưởng quầy là người rất biết quan sát sắc mặt, nhanh chóng giải thích rõ ràng trong vài câu.
Đường Ý Thư tuy là người đọc sách nhưng xuất thân nhà thương nhân, tiền bạc không thiếu. Đã tiêu cả trăm lượng rồi, nếu làm thẻ hội viên mà tiết kiệm được chút ít thì sao lại không làm.
Thế là hắn thanh toán tiền, nhận được một thẻ tre nhỏ khắc tinh xảo, góc trên bên phải có đánh số. Số trên tay hắn là 08.
Con số này cát lợi, hắn cầm trên tay ngắm nghía: “Thẻ này có thể chuyển cho người khác dùng không?”
Chưởng quầy cười nói: “Tự nhiên là được, khi đến chỉ cần đọc tên ngài là được.”
Đường Ý Thư gật đầu, một tay nhận hộp quà nến thơm đã gói xong, lại thấy tiểu nhị đưa thêm hai tờ giấy đỏ, bên trên ghi dòng chữ: Phiếu giảm giá 20% của Nghiêm Chước Ký.
Bên dưới có dòng chữ nhỏ: Áp dụng tại các cửa hàng – Quầy chuyên doanh Hương Duyệt Phường, Quầy chuyên doanh Vũ Lâm Các tại trấn Bạch Dương.
Dưới nữa là: Thời hạn hiệu lực một tháng.
Thế là lát sau, Đường Ý Thư lại với vẻ mặt ngơ ngác xuất hiện trước cửa Vũ Lâm Các. Khi trở ra, trên tay hắn lại có thêm một đống đồ, để lại trong tiệm tờ ngân phiếu trị giá năm mươi lượng.
Nếu cảnh này bị khán giả phòng livestream nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ nói:
Đáng thương cho Đường cử nhân, dùi mài kinh sử mười mấy năm, kết quả vẫn rơi vào bẫy tiêu dùng của Mặc Bảo nhà tôi.
…
Trước khi đối chiếu sổ sách, Nghiêm Chi Mặc tạm thời chưa biết tháng này mình được chia bao nhiêu lợi nhuận, tất nhiên cũng không biết cửa hàng Ngụy thị đang toan tính gì với mình.
Sóng gió trên trấn tạm thời chưa lan đến ngôi làng nhỏ bé và yên bình này. Nghiêm Chi Mặc ngày qua ngày, từng bước hoàn thành những việc trong kế hoạch, cuộc sống vô cùng phong phú.
Ngoài ra, ba anh em Bạch Đại Sơn cũng tập trung vào việc hái cẩu quýt. Hạt cẩu quýt ép dầu cũng có thể dùng để làm xà phòng. Hiện tại Nghiêm Chi Mặc đã giao việc đi trấn ép dầu cho ba đứa trẻ, mỗi chuyến trả một ít phí chạy chân, ba đứa làm việc rất nhiệt tình.
Theo lời Bạch Đại Sơn, nguyện vọng của nó là tích cóp đủ tiền, sau khi nộp phần phải đóng góp cho bác cả, số còn lại đủ để nuôi Nhị Ni và Tam Xuyên đi học tư thục. Trên trấn cũng có tư thục nhận con gái và tiểu ca nhi, tuy họ không được thi khoa cử nhưng gửi đi học cũng chỉ mong con cái biết chữ mà thôi.
Chút buôn bán nhỏ của nhà Nghiêm Chi Mặc vô hình trung đã thay đổi vận mệnh của không ít người.
Thoáng cái đã đến ngày 14 tháng 10, tiết Lập Đông.
Bước vào mùa đông, đồng ruộng lại đón đợt bận rộn mới. Đất phải cày xới, hoa màu phải tưới tắm. Mọi người trên bờ ruộng bàn tán về thời tiết mùa đông năm nay, hy vọng có nhiều mưa tuyết để năm sau được mùa.
Còn tâm trí Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước tự nhiên không đặt vào việc đồng áng. Họ đang khua chiêng gõ mõ chuẩn bị đồ đạc, dự định năm ngày sau, tức ngày 20 tháng 10, sẽ mang hàng hóa nhà mình đi tham gia phiên chợ lớn ở trấn Ngô Đồng.
Trấn Ngô Đồng là trấn lớn nhất trực thuộc huyện Song Lâm. Ví dụ như trấn Bạch Dương chỉ quản lý chưa đến 30 thôn, còn trấn Ngô Đồng thì quản lý tới hơn 50 thôn. Cho nên phiên chợ lớn ở trấn Ngô Đồng không chỉ là việc của một trấn mà là sự kiện lớn của cả khu vực huyện thành.
Phiên chợ này chỉ họp vào ngày mùng 5 và 20 hàng tháng, hơn nữa quy mô ngày 20 thường lớn hơn ngày mùng 5, đã thành thông lệ. Nghiêm Chi Mặc coi trọng cơ hội này, định mang một lô xà phòng đi bày bán.
Trước đó loại xà phòng thường chủ yếu ủy thác cho Điêu Tường bán, hắn cũng khá nỗ lực, đến nay đã lấy hàng hai lần, bán lẻ tẻ được khoảng 200 bánh. Nhưng đi họp chợ là kênh tiêu thụ và quảng bá tuyệt vời, Nghiêm Chi Mặc không muốn bỏ lỡ.
Về phần nến, có Tây Song Các đại lý, đầu ra không phải lo, thậm chí sản lượng của xưởng tại gia còn không kịp cung cấp cho đơn đặt hàng của Tây Song Các, nên tự nhiên cũng không có dư để hắn mang đi chợ bán.
Xà phòng là do Nghiêm Chi Mặc muốn bày bán, còn Diêu Chước thì muốn bày một sạp hàng khác.
Y đã học móc len được sáu bảy ngày, ngày đêm khổ luyện, cộng thêm ngộ tính cực cao nên tay nghề tiến bộ thần tốc. Nghe nói Nghiêm Chi Mặc muốn đi họp chợ, y cũng nóng lòng muốn thử, muốn làm vài món đồ mang đi bán. Vì vẫn là người mới, đồ phức tạp chưa làm được, cũng không có nhiều sức lực. Sau đó theo gợi ý của Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước quyết định làm vài món đồ nhỏ để thử nghiệm.
Cuối cùng món làm nhiều nhất là những bông hoa nhỏ xíu cỡ ngón tay cái, khâu vào dây buộc tóc làm thành dây buộc tóc hoa. Ngoài ra còn móc được khoảng mười cái túi tiền nhỏ, mấy đôi giày trẻ em. Cộng thêm một số dây đeo và nút thắt đã làm trước đó, sạp hàng này cũng không đến nỗi đơn điệu.
Hai người vì chuẩn bị mấy thứ này mà bận tối mắt tối mũi, nhất thời có chút lơ là nhau. Đặc biệt là Diêu Chước, ngày nào cũng chong đèn làm việc, cây kim móc bằng gỗ sắp bị y mài ra lửa đến nơi. Nghiêm Chi Mặc tuy là thầy của y, muốn giúp một tay nhưng lần nào chưa móc được mấy bông hoa đã bị Diêu Chước đuổi lên giường đi ngủ.
Đêm nay, Diêu Chước bị Nghiêm Chi Mặc giục ba lần, cuối cùng mới luyến tiếc đặt kim móc xuống, khoác áo trở về phòng ngủ.
Vào phòng thấy Nghiêm Chi Mặc đang ôm con gái mèo, dưới chân là con trai chó đang nằm, nhìn y với ánh mắt đầy oán trách, y hệt tiểu nương tử bị bỏ rơi chốn khuê phòng.
Diêu Chước hơi ngượng ngùng chớp mắt. Gần đây y đam mê móc len không chỉ vì kiếm tiền mà còn vì tìm thấy niềm vui trong đó, nên thường xuyên cầm kim lên là quên cả giờ giấc. Nhìn bộ dạng Nghiêm Chi Mặc, làm sao y không đọc được ẩn ý muốn nói lại thôi của phu quân?
Gần đây Diêu Chước đi lại trong phòng đã không cần xe lăn, y nhanh chóng chống nạng đi tới, thuận tay lấy một cuốn thoại bản mua lần trước ở đầu giường.
Nằm xuống giường, chưa vội tắt đèn, Diêu Chước nắm tay Nghiêm Chi Mặc, nhét cuốn thoại bản vào lòng hắn.
“Phu quân, hôm nay muốn nghe ngươi đọc cuốn này.”
Cách này mấy ngày nay y thử nhiều lần rồi, trăm lần trăm linh nghiệm.
Quả nhiên Nghiêm Chi Mặc nhận lấy cuốn thoại bản, vẻ mặt như con mèo Thập Lục đang xù lông được v**t v*, có cảm giác “vợ quả nhiên vẫn ỷ lại vào mình nhất”.
Nghiêm Chi Mặc dựa vào đầu giường, khóe miệng cong lên tìm lại chỗ đọc dở lần trước, nói với Diêu Chước: “Chúng ta tiếp tục câu chuyện lần trước ——”
Ngón tay lật sang trang sau.
Giây tiếp theo, Nghiêm Chi Mặc “bộp” một cái, đóng sầm cuốn sách lại.
…
Khán giả phòng livestream thu hết phản ứng của hắn vào mắt.
Cá một văn tiền, chủ bá mua phải sách cấm rồi!
Hết chương 58.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 58
10.0/10 từ 18 lượt.
