Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 57


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Hot search về nền tảng livestream Câu Câu phải mất một giờ sau mới rớt khỏi vị trí số một, còn đội ngũ kỹ thuật của nền tảng thì mất nhiều thời gian hơn để sửa chữa hệ thống. 


Đến khi Vượng Tài online trở lại, trời bên ngoài đã sắp sáng.


Phát hiện ký chủ đã thiết lập kết nối ổn định với nền tảng ——


Phát hiện hệ thống liên kết đã online ——


Đang tải dữ liệu hậu trường, vui lòng chờ ——


Tải dữ liệu hậu trường hoàn tất ——


Chuỗi âm thanh thông báo hệ thống vang lên trong thức hải đã chịu đủ sự tàn phá của Nghiêm Chi Mặc. Vượng Tài cảm nhận được trạng thái của ký chủ rất tệ, yếu ớt thò ăng-ten ra thăm dò.


Ký chủ? Ký chủ?


Nghiêm Chi Mặc đau đầu cả đêm. Hắn không biết tại sao hệ thống gặp sự cố mà cơ thể mình lại phản ứng mạnh đến vậy.


Trong lúc đó, Diêu Chước đã đi mời cả Vương đại phu và Lương đại phu đến, nào là sắc thuốc, nào là châm cứu cũng chẳng ăn thua, khiến y lo đến mức rơi nước mắt ngay tại chỗ.


Lúc đó Nghiêm Chi Mặc đã lờ mờ đoán được, chỉ cần hệ thống online trở lại thì các triệu chứng của mình sẽ biến mất, nhưng lời này không thể nói với người khác. Việc duy nhất hắn có thể làm là nắm chặt tay Diêu Chước, an ủi y vài câu cho có lệ.


Giờ Vượng Tài cuối cùng cũng xuất hiện, Nghiêm Chi Mặc thở phào nhẹ nhõm, giọng nói yếu ớt vang lên trong thức hải, chứa đầy oán khí.


“Hệ thống tiên tiến như các người mà cũng có BUG à? Có biết tôi suýt mất nửa cái mạng không?”


Vượng Tài xấu hổ quá mức, dùng ăng-ten che kín đôi mắt điện tử của mình.



Xin lỗi ký chủ! Rốt cuộc chúng ta đều được tạo thành từ mã số, mà đã là mã số thì khó tránh khỏi có vài lỗi nhỏ…


Nó định đọc nguyên văn bài giải thích mà quản trị viên gửi xuống cho toàn thể hệ thống, nhưng liếc thấy dữ liệu sinh tồn của ký chủ đêm qua đỏ rực báo động, đành nuốt nửa câu sau vào trong.


Nó lấy hết can đảm nói tiếp:


Ký chủ, để đền bù tổn thất lần này cho các vị chủ phòng, nền tảng sẽ gửi gói quà đền bù lớn, nhớ kiểm tra và nhận nhé ~


Trong hiện thực, Nghiêm Chi Mặc đã đỡ hơn chút ít. Bên tai nghe Vương đại phu nói với Diêu Chước rằng mạch tượng đã ổn định, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi, nghĩ đến nỗi khổ mình chịu đêm qua và sự lo lắng của Diêu Chước, hắn tức sôi máu.


“Tôi muốn tìm chăm sóc khách hàng, khiếu nại nền tảng các người.”


Vượng Tài khóc không ra nước mắt.


Ký chủ, về lý thuyết ngài không thể khiếu nại nền tảng, chỉ có thể khiếu nại hệ thống thôi. Ngài nói tôi làm không tốt chỗ nào, tôi sửa mà QAQ


Nó vất vả tích cóp thành tích, không nên vì lỗi của nền tảng mà một đêm trở về tay trắng!


Nghiêm Chi Mặc nghe Vượng Tài khóc lóc ỉ ôi trong thức hải, nén xuống mềm lòng.


“Khiếu nại có thể miễn, nhưng đòi thêm chút bồi thường không quá đáng chứ?”


Dứt lời hắn ho hai tiếng đầy yếu ớt.


Lúc này hình ảnh phòng livestream đã khôi phục, khán giả ùa vào như một đám chồn ăn dưa ngơ ngác.


Mặc Bảo bị sao thế này? Không phải liên quan đến vụ sập nền tảng đấy chứ?


Cái server nát của Câu Câu tôi đã nhịn lâu rồi! Tối ưu hóa một chút có chết ai đâu?


BUG hệ thống có xác suất làm rối loạn thức hải streamer, gây ra phản ứng sinh lý, trước kia gặp nhiều lần rồi



Mọi người ơi, cùng ta bấm nút góc trên bên phải, khiếu nại một đợt nào!


Khiếu nại khiếu nại!


Có yêu cầu của chủ phòng cộng thêm sự “dẫn dắt dư luận” của phòng livestream, Vượng Tài nhanh chóng chịu áp lực, đồng ý giúp Nghiêm Chi Mặc đòi bồi thường.


Ký chủ, tôi giúp ngài đòi thêm thu nhập, bù đắp tổn thất!


Nghiêm Chi Mặc thản nhiên nói: “Thu nhập tôi không thiếu, cho tôi nhiều điểm tích lũy chút.”


Vượng Tài: “…”


Điểm tích lũy là thứ đáng giá, cơ chế phát thưởng không công khai minh bạch, mọi quyền giải thích thuộc về nền tảng, đâu phải muốn phát là phát được?


Nhưng nó vừa định nói gì đó thì đáp lại là tràng ho tê tâm liệt phế của Nghiêm Chi Mặc.


Nghĩ đến việc nếu ký chủ xảy ra chuyện gì, kết nối bị ngắt, bản thân sẽ chịu trừng phạt và tổn thất nặng nề, Vượng Tài lập tức cảm thấy bị lãnh đạo mắng một trận cũng chẳng đáng sợ lắm.


Thế là nó báo cáo với Nghiêm Chi Mặc một tiếng, rồi vèo một cái biến mất khỏi chỗ cũ, chạy đi viết đơn xin xỏ.


Đợt hành hạ này khiến Nghiêm Chi Mặc tổn hao nguyên khí nghiêm trọng.


Hắn bị ép nằm trên giường vài ngày, trừ những lúc giải quyết nhu cầu cá nhân, thời gian còn lại đều nằm im như cá mặn để tĩnh dưỡng. Dù muốn đọc sách hay viết chữ, Diêu Chước cũng lôi lời dặn của Vương đại phu ra chặn họng, sợ hắn lao tâm khổ tứ lại đổ bệnh.


Nghiêm Chi Mặc chán quá, chỉ có thể vào Cửa hàng lật lại mấy cuốn sách đã mua, mua thêm giáo trình móc len. Tuy tạm thời chưa thực hành được nhưng cứ ghi nhớ những điểm chính trong đầu, sau này tiện dạy lại cho Diêu Chước.


Về phần Lương đại phu đang ở tạm trong thôn, ông vừa tìm được bộ châm pháp mới trong cuốn y thư rách nát mới sưu tầm được, rất thích hợp để ôn dưỡng kinh mạch cho Diêu Chước.


Hiện tại ngày nào ông cũng đến châm cứu cho Diêu Chước, việc này đúng là dệt hoa trên gấm. Cảm giác đau nhức ở chân giảm dần từng ngày khiến Diêu Chước, người vốn không tin chân mình có thể khỏi hẳn, lần đầu tiên nhen nhóm hy vọng.


Mấy ngày sau, Vương đại phu rốt cuộc cũng buông tha, tuyên bố Nghiêm Chi Mặc đã khỏi hẳn, có thể xuống giường đi lại.



Đúng lúc này, Vượng Tài im hơi lặng tiếng mấy ngày đã xuất hiện.


Khoản bồi thường nó tranh thủ được vừa chuyển vào tài khoản, điểm tích lũy của Nghiêm Chi Mặc tăng thêm 30 điểm. Tuy vẫn chưa đủ điều kiện nâng cấp Cửa hàng, nhưng Nghiêm Chi Mặc có dự cảm —— ngày đó không còn xa nữa.


Trong những ngày dưỡng bệnh, Phương lão đại đã giao hàng đúng hạn, Phương Nhị Nương và Khương Việt cũng làm xong lô nến mới.


Lần này vì phải vận chuyển tủ trưng bày của quầy chuyên doanh, một chiếc xe lừa không đủ, nên lại phải thuê thêm xe bò của Ma Tam.


Nghiêm Chi Mặc mới ốm dậy, Diêu Chước rất không yên tâm, dặn dò hắn đi sớm về sớm.


Lương đại phu và tiểu dược đồng hôm nay cũng rời đi cùng. Họ định đi nhờ xe lừa lên trấn, rồi thuê xe về huyện thành.


Thời gian ngắn ngủi cửu biệt trùng phùng này dường như đã xóa tan hiềm khích giữa hai sư huynh đệ. Ít nhất khi chia tay, không khí giữa hai người không còn căng thẳng, giương cung bạt kiếm như lúc mới gặp lại.


Luyến tiếc nhất lại là Linh ca nhi và tiểu dược đồng Lương Nhung. Vương đại phu nhìn đứa cháu nội nhìn theo Lương Nhung với ánh mắt “không đáng tiền” kia, không khỏi thu lại chút lưu luyến dành cho sư huynh, chuyển thành bi phẫn khi thấy cải trắng nhà mình bị heo ủi.


Xe đi một mạch đến trấn. Lần đầu tiên trạm dừng chân không phải là Tây Song Các.


Quầy chuyên doanh được đặt tại Hương Duyệt Phường và Vũ Lâm Các. Nhất thời hai vị chưởng quầy tự nhận là kiến thức rộng rãi cũng phải xúm lại xem, tấm tắc khen lạ.


Nghiêm Chi Mặc giới thiệu các ngăn chứa đồ và những thiết kế nhỏ của tủ trưng bày. Còn cái bàn xoay trưng bày kia, cuối cùng Phương lão đại cũng làm ra được, chỉ có điều phải dùng tay quay. Dù không phải tự động nhưng khi khách đến quay vài vòng cũng đủ thu hút ánh nhìn.


Lô hàng đầu tiên không nhiều nhưng cũng đủ bày kín quầy.


Hai cửa hàng không hẹn mà cùng chọn ngày tốt, đốt pháo trước cửa, sai tiểu nhị ra ngoài rao to:


“Quầy chuyên doanh Nghiêm Chước Ký hôm nay chính thức khai trương tại Hương Duyệt Phường và Vũ Lâm Các!”


“Tại đây, quý khách có thể mua được nước hoa và nến thơm vốn chỉ nghe đồn đại, đến các phu nhân tiểu thư quan gia cũng tranh nhau mua!”


“Còn có thể mua được xà phòng thơm và tinh dầu rửa mặt sạch sẽ, dưỡng da làm đẹp, cũng là sản phẩm của Nghiêm Chước Ký!”



Tiểu nhị tuôn một tràng danh từ mới lạ, khiến không ít người tò mò ghé vào xem thử. Nào ngờ vào rồi thì không ra được nữa.


Trong Hương Duyệt Phường, đám đông vây quanh ngọn nến thơm đang cháy, bàn tán về mùi hương dễ chịu và những cánh hoa trang trí đẹp mắt. Có người đứng trước quầy chuyên doanh, theo hướng dẫn của tiểu nhị xức nước hoa lên cổ tay để “thử hương”.


Còn trong Vũ Lâm Các, nữ chưởng quầy nghe theo ý kiến của Nghiêm Chi Mặc, bày sẵn vài chậu nước sạch, cắt nhỏ xà phòng thơm thành nhiều miếng dùng thử, phát cho khách muốn trải nghiệm sản phẩm mới.


Kết quả là trong ngày khai trương, không chỉ sản phẩm mới của Nghiêm Chi Mặc bán chạy như tôm tươi mà còn kéo theo doanh số các mặt hàng khác trong tiệm.


Hai vị chưởng quầy đóng cửa xem sổ sách cười không khép được miệng, cảm thán mắt nhìn người của mình thật độc đáo. May mà ký hợp đồng hợp tác với Nghiêm Chi Mặc, nếu thứ tốt này rơi vào tay cửa hàng khác thì người chịu thiệt chẳng phải là mình sao?


Thế nhưng trên đời này có người vui thì cũng có kẻ sầu.


Trấn Bạch Dương, cửa hàng Ngụy thị.


Chưởng quầy nhìn Từ Thanh đang đứng dưới sảnh, ánh mắt đăm chiêu.


“Cái ‘Nghiêm Chước Ký’ đang nổi đình nổi đám trên trấn hai ngày nay, chính là sản nghiệp của tên đồng sinh làm nến ở thôn ngươi đấy hả?”


Từ Thanh vội vàng xác nhận: “Đều là người cùng thôn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, tin tức tuyệt đối không sai được.”


Chưởng quầy chắp tay sau lưng đi đi lại lại, vẻ mặt đầy toan tính của thương nhân.


“Chỉ là một tên đồng sinh nghèo không bối cảnh mà dám làm ăn buôn bán đến tận trấn trên, lại còn rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.”


Hắn quay người nhìn Từ Thanh, sau thoáng do dự, vẫy tay gọi người lại gần, thì thầm to nhỏ vài câu.


Từ Thanh trợn tròn mắt, theo bản năng thốt lên: “Nhưng mà chưởng quầy…”


Chưởng quầy ngắt lời gã: “Từ Thanh, ngươi làm ở cửa hàng cũng được mấy năm rồi, năng lực của ngươi ta đều thấy rõ. Nhưng ngươi cũng biết đấy, quản sự trong cửa hàng phần lớn là người do chủ nhân đưa đến. Ta coi trọng ngươi, muốn đề bạt ngươi cũng không biết bắt đầu từ đâu. Nhưng chỉ cần ngươi làm tốt việc này, yên tâm, lần tới chủ nhân đến kiểm tra sổ sách, ta nhất định sẽ dẫn ngươi đến ra mắt, mưu cho ngươi cái chức quản sự.”


Lời nói này khiến bàn tay buông thõng bên người của Từ Thanh từ từ nắm chặt thành nắm đấm. Gã cắn răng, hạ quyết tâm: “Ngài yên tâm, việc lần này tôi nhất định sẽ làm xong! Quyết không phụ sự tín nhiệm của ngài!”


Hết chương 57.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 57
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...