Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 54
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc vốn tưởng Lương đại phu chỉ là nhất thời cao hứng, còn đang thắc mắc ông sẽ sắp xếp y quán của mình thế nào.
Ai ngờ sau khi Nghiêm Chi Mặc đồng ý, tiểu dược đồng của Lương đại phu liền từ phía sau khiêng ra một hòm hành lý lớn.
Lúc này Nghiêm Chi Mặc mới biết, hóa ra Lương đại phu đã sớm chuẩn bị đi một chuyến Thạch Khảm thôn. Chỉ là trùng hợp hôm nay Nghiêm Chi Mặc đưa Diêu Chước đến tái khám, so với việc tự mình thuê xe dọc đường thì đi nhờ xe họ tiện hơn nhiều.
“Đây là tiền xe, ngươi cầm trước đi.” Lương đại phu đưa một quan tiền, Nghiêm Chi Mặc không nhận.
“Ngài là ân nhân cứu mạng của phu lang ta, chỉ là đi nhờ một chuyến xe thôi, không cần ngài trả tiền.”
Diêu Chước cũng lên tiếng phụ họa.
Lương đại phu nhìn có vẻ khó gần, thực tế cũng đúng là như vậy. Nghe thế, ông im lặng một lát, thu tiền về rồi nói với hai người: “Nếu không vội đi thì đợi ta một chút.”
Nói xong ông đi vào sau quầy bận rộn. Tiểu dược đồng nhanh nhẹn lấy một tờ giấy trải lên bàn, viết dòng chữ “Đại phu có việc, nghỉ khám ba ngày”, xem ra lát nữa sẽ dán lên cửa.
Khoảng một nén nhang sau, Lương đại phu trở lại, trên tay xách một chuỗi gói thuốc.
“Đây là thuốc ngâm chân trừ hàn thấp, tối ngâm chân dùng rất tốt, không đáng bao nhiêu tiền đâu, coi như trừ vào tiền xe đi.”
Thực ra số tiền Lương đại phu đưa lúc nãy thừa sức thuê một chiếc xe lừa thoải mái hơn xe của Nghiêm Chi Mặc nhiều. Hơn nữa chỗ thuốc này, nhìn thế nào giá trị cũng cao hơn tiền xe.
Thấy Nghiêm Chi Mặc vẫn định từ chối, Lương đại phu chỉ vào tiểu dược đồng: “Nó cũng đi cùng, tiền xe hai người, không tính là nhiều đâu.”
Tiểu dược đồng của Lương đại phu là trẻ mồ côi không cha không mẹ, ngoài ở bên cạnh Lương đại phu ra thì không còn chỗ nào để đi. Nó còn nhỏ tuổi, Lương đại phu cũng không yên tâm để nó ở lại một mình nên quyết định mang theo.
Nói đến mức này, Nghiêm Chi Mặc đành cảm tạ rồi nhận lấy: “Cảm ơn Lương đại phu.”
Món này rất thực dụng, thời tiết đang lạnh dần, trước khi ngủ ngâm chân một chút quả thực sẽ thoải mái hơn nhiều.
Thương lượng xong, Nghiêm Chi Mặc để Diêu Chước ở lại y quán, còn mình đi trả phòng khách đ**m và đánh xe đến.
Tiểu dược đồng ở trong phòng bận rộn sắp xếp đồ đạc, nhìn là biết quen tay hay làm. Diêu Chước nhìn nó lại nghĩ đến cháu nội Vương đại phu, còn cả Thù ca nhi nhà Khương Việt, mấy đứa trẻ này tuổi tác sàn sàn nhau, biết đâu lại chơi được với nhau.
Không để chờ lâu, Nghiêm Chi Mặc đã đánh xe tới.
Thực ra xe lừa đã để xe lăn của Diêu Chước nên chiếm kha khá chỗ, ngồi thêm ba người nữa thì hơi chật. Lại nhét thêm hòm hành lý của Lương đại phu vào thì mất toi chỗ của một người.
Nghiêm Chi Mặc đang tính toán xem sắp xếp thế nào thì thấy Lương đại phu vỗ vỗ con lừa, giật lấy dây cương.
“Lâu rồi ta chưa đánh xe, hôm nay tranh thủ dãn gân cốt cho đỡ thèm, mấy người các ngươi vào trong ngồi đi.”
Tiểu dược đồng cũng muốn ở ngoài học đánh xe, nói thế nào cũng không chịu vào thùng xe.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước nhìn nhau, tự hỏi làm gì có đạo lý thu tiền xe của người ta rồi lại bắt hành khách tự đánh xe?
Mãi sau Lương đại phu mới đồng ý, ông đánh xe nửa đường đầu, Nghiêm Chi Mặc đánh xe nửa đường sau.
Thế là Nghiêm Chi Mặc cũng chui vào thùng xe. Nói ra thì đây là lần đầu tiên hắn được ngồi trong thùng xe kể từ khi mua xe lừa về.
Trong xe trải đệm êm ái, tất cả đồ đạc mua sắm đều chất lên xe lăn của Diêu Chước, cũng coi như tiết kiệm không gian.
“Ngồi xích vào đây chút, ta sợ lát nữa đường xóc, đống đồ kia rơi xuống đè vào chân ngươi.” Nghiêm Chi Mặc ôm vai Diêu Chước, kéo người về phía mình. Diêu Chước nghe lời dịch vào, ngồi sát Nghiêm Chi Mặc hơn.
Hai người gần như vai kề vai co ro trong một góc thùng xe, rầm rì to nhỏ. Sợ Lương đại phu và tiểu dược đồng bên ngoài nghe thấy nên giọng nói ép xuống rất thấp, khiến khán giả phòng livestream cũng nghe câu được câu chăng.
Tôi đã vặn âm lượng to hết cỡ rồi, nền tảng Câu Câu có thể tối ưu hóa chức năng thu âm chút được không!
Chắc là sợ chúng ta nghe thấy cái gì không nên nghe, nhưng tui đến đây chính là để nghe mấy thứ không nên nghe mà (chỉ trỏ)
Thật là hận sắt không thành thép, cái sáp gì gì đó mua tận năm lọ, sao không nắm tay cái cho dì xem nào
(Kinh ngạc) Fan mẹ thì thôi đi, sao lại còn có cả fan dì nữa
Xét cho cùng thì mọi người đều là fan CP cả thôi (hải cẩu vỗ tay.gif)
Diêu Chước hiện giờ ở bên cạnh Nghiêm Chi Mặc đã tự nhiên hơn nhiều.
Trong màn hình, y dựa người vào Nghiêm Chi Mặc, chân đau gác lên tấm ván gỗ trong xe, lấy ra mấy sợi dây màu mang theo, bắt đầu tết dây đeo. Thứ này lúc nào cũng dùng đến, tết nhiều một chút để dành cũng không sao. Hơn nữa lúc đi dạo ở huyện thành, y cũng để ý học được không ít kiểu dáng bày bán trên sạp. Y khéo tay khoản này, nhìn qua là hình dung ra cách tết, nên lúc này ngứa nghề bắt đầu thực hành ngay.
Nghiêm Chi Mặc ngồi không cũng chán, cầm mấy sợi dây học tết theo. Bắt đầu từ nút như ý đơn giản nhất, trông cũng ra dáng ra hình.
Diêu Chước nhìn mười ngón tay thon dài của phu quân thoăn thoắt tết dây, nghĩ thầm dù là nấu cơm hay thêu thùa may vá đều là việc đàn ông khác khinh thường không làm, nhưng phu quân y lại chẳng thấy có vấn đề gì, thậm chí đôi khi còn rất thích thú.
Ví dụ như lúc này, Nghiêm Chi Mặc cầm nút như ý mới tết xong đưa cho y xem: “A Chước, xem ta tết thế nào?”
Diêu Chước nhận lấy, thấy đối với người mới học thì thế này là rất tốt rồi, cảm thán: “Phu quân khéo tay thật, hồi trước ta mới học, lần đầu tiên làm hỏng bét.”
Y chìm vào hồi ức ngắn ngủi, khóe môi khẽ nhếch: “Lúc đó mẫu thân còn bảo ta ngốc, bà khéo tay thế mà lại sinh ra đứa con trai vụng về như ta.”
Những ngày tháng sống cùng mẫu thân là ký ức ấm áp hiếm hoi trong quá khứ của y. Nhưng hiện tại và tương lai, cuộc sống đều được lấp đầy bởi Nghiêm Chi Mặc, chắc hẳn đến khi bạc đầu, ký ức cũng không chứa hết nổi đâu nhỉ?
“Nghĩ gì thế? Đang yên đang lành lại ngẩn người ra.”
Nghiêm Chi Mặc thấy Diêu Chước nắm chặt nút như ý hắn tết, ánh mắt lại như nhìn về nơi xa xăm, không nhịn được lên tiếng gọi hồn.
Diêu Chước hoàn hồn, cười cười, chỉnh lại chỗ Nghiêm Chi Mặc tết hơi lỏng.
Cuộc sống hiện tại suôn sẻ, y thực sự không nên lãng phí thời gian lo được lo mất, mà nên nghĩ cách vun vén cho gia đình này tốt hơn chút nữa.
“Phu quân, có chuyện này ta muốn bàn với ngươi.”
Mỗi lần Diêu Chước nói ra suy nghĩ của mình, thái độ của Nghiêm Chi Mặc đều là khuyến khích, lần này cũng vậy.
Nghe Diêu Chước bày tỏ muốn làm chút đồ may vá đem lên trấn bán giống Khương Việt trước kia, Nghiêm Chi Mặc vừa tán thành việc y có “sự nghiệp” riêng, vừa đưa ra ý kiến của mình.
“Ta lại nghĩ, thay vì bán mấy thứ khăn tay, túi tiền, dây đeo thông thường, chi bằng thử làm mấy kiểu mới lạ xem sao.”
Thực ra ý tưởng này nảy sinh khi hắn nhìn thấy mấy sợi dây đeo, liên hệ với những món đồ thủ công hắn từng thấy ở kiếp trước.
“Đợi về nhà ta làm dụng cụ, dạy ngươi dùng kim móc để đan len.”
Kim móc? Là kim móc mà tôi đang nghĩ đến sao? Chủ bá cái gì cũng biết thật à?
Ấn tượng của tôi là kim móc phải dùng sợi len, nhưng thời đại này làm gì có len?
Kim móc dùng sợi tơ, sợi bông cũng làm được mà, thậm chí dùng dây kim loại cũng được, nguyên lý giống nhau cả thôi
Nghe giọng lầu trên có vẻ là cao thủ thủ công, cho tui xin ké tí vía!
Không phải cao thủ đâu, chỉ là một thợ đan len bình thường thôi (chắp tay sau lưng) (đi đi lại lại tại chỗ)
Nghiêm Chi Mặc không thể giải thích kim móc là gì bằng tay không, hơn nữa nếu nhìn thấy bình luận, hắn chắc cũng sẽ xấu hổ mất một giây. Hắn tuy có thử qua kim móc sơ sơ nhưng chưa từng học bài bản. Nói vậy thực ra là đang tính dùng thu nhập đổi một cuốn sách hướng dẫn trong Cửa hàng Hệ thống. Rốt cuộc theo quan sát của hắn, sách hướng dẫn trong Cửa hàng rẻ hơn vật thật rất nhiều.
Đợi hắn học xong rồi dạy lại cho Diêu Chước, tin rằng với sự thông minh của Diêu Chước, học một biết mười, nghiên cứu thấu đáo kỹ thuật móc len, đến lúc đó làm được khối thứ hay ho.
Giữa đường, bốn người dừng lại nghỉ ngơi một lát ở trạm dịch bên đường quan đạo, ăn chút lương khô và uống trà thô. Nửa đường sau đổi sang Nghiêm Chi Mặc đánh xe.
Diêu Chước không nỡ tách khỏi hắn, bất chấp ánh nhìn của Lương đại phu, nhất quyết dịch ra ngoài xe ngồi cạnh Nghiêm Chi Mặc, đè rèm xe ra sau lưng. Góc độ này vừa khéo để hắn bóp vai cho Nghiêm Chi Mặc đỡ mỏi, khiến người ta rất hưởng thụ.
Khi rốt cuộc về đến thôn Thạch Khảm, hai người không khỏi có cảm giác như chim mỏi về rừng. Dù bên ngoài phồn hoa náo nhiệt đến đâu, chung quy cái thôn nhỏ này mới là nhà của họ.
Tâm họ đã yên vị, giờ đến lượt Lương đại phu thấp thỏm.
Vì nhà Vương đại phu ở gần cổng thôn, trước khi vào thôn Nghiêm Chi Mặc vén rèm hỏi: “Lương đại phu, đưa ngài đến nhà Vương đại phu luôn, hay là về nhà vãn bối ngồi chơi một lát trước?”
Hắn hỏi vậy cũng chỉ là muốn cho Lương đại phu một bậc thang đi xuống. Rốt cuộc ai chẳng nhìn ra ông bỏ cả việc kinh doanh y quán, lặn lội đường xa đến đây chính là vì vị tiểu sư đệ kia?
Nhưng thấy Lương đại phu che miệng ho khan hai tiếng, ra vẻ miễn cưỡng nói: “Đến cũng đến rồi, thì qua nhà tên tiểu tử kia xem sao vậy.”
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước trộm nhìn nhau, ai nấy đều cố giấu nụ cười. Lương đại phu này, quả thực là khẩu xà tâm phật, miệng cứng lòng mềm.
Mấy người đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng đối thoại vọng lại từ phía sau xe không xa.
“Linh ca nhi, nói với con bao nhiêu lần rồi, đi chậm thôi, đi chậm thôi!”
“Nhưng con đói rồi, muốn về nhà ăn cơm sớm! Đúng rồi ông nội, con còn muốn sang nhà Nghiêm đồng sinh giúp thúc ấy cho Cửu Nguyệt và Thập Lục ăn nữa!”
“Giúp cái gì mà giúp, đừng tưởng ta không biết, Nghiêm đồng sinh đâu có nhờ con cho ăn, chẳng qua là con ham chơi, cứ đòi sang trêu chó ghẹo mèo.”
“Thế ông nội cho con nuôi một con mèo con ở nhà đi, con sẽ không sang trêu Cửu Nguyệt nữa!”
“Hừ, đừng có mơ, tính mèo tinh quái lắm, nếu làm hỏng vườn dược liệu của ta thì hai ông cháu húp cháo mà ăn!”
…
Ai nghe đoạn đối thoại này cũng đoán ra thân phận người nói. Cho nên khi Linh ca nhi phát hiện ra xe lừa, lại lần nữa phớt lờ lời dặn của Vương đại phu mà chạy như bay tới, động tác vén rèm xe của Lương đại phu cũng cứng đờ lại.
“Nghiêm đồng sinh, Nghiêm phu lang, hai người về rồi!” Linh ca nhi chào hỏi xong, lập tức chú ý thấy trong xe còn có người lạ, theo bản năng lùi lại một bước, nhưng miệng vẫn ngoan ngoãn chào: “Chào ông ạ.”
Nói xong nó dùng ánh mắt hỏi Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, ông lão lạ mặt này là ai vậy ạ?
Nghiêm Chi Mặc đang nghĩ xem nên giới thiệu thế nào thì Vương đại phu đã thở hồng hộc đuổi theo cháu nội tới nơi.
“Cái thân già này của ta sớm muộn gì cũng bị con làm cho mệt chết!”
Ông chỉnh lại dây đeo hòm thuốc, gật đầu chào Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước: “Hai người về rồi đấy à? Đã lên huyện thành khám chưa, tên đại phu họ Lương kia nói thế nào?”
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước nghe vậy nghẹn lời, biểu cảm trở nên vi diệu.
Vương đại phu khó hiểu, đang định hỏi lại thì nghe bên cạnh có người nói bằng giọng lạnh tanh:
“Đại phu họ Lương đang ở đây này, ngươi cứ hỏi trực tiếp hắn là được.”
Hết chương 54.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 54
10.0/10 từ 18 lượt.
