Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 55
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc cũng không ngờ rằng, Vương đại phu và Lương đại phu, hai vị lão đại phu tuổi đã ngoài năm mươi, tính tình vốn ổn trọng, vậy mà khi gặp nhau lại sống động như hai đứa trẻ.
Sau khi nhìn rõ người đến là Lương đại phu, phản ứng đầu tiên của Vương đại phu không phải là chào hỏi, mà là quay đầu bỏ chạy. Vì quá hoảng loạn, ông quên dắt theo cháu nội luôn. Đợi đến khi nhớ ra thì phát hiện Linh ca nhi đã bị tiểu dược đồng của Lương đại phu dùng một nắm kẹo dụ dỗ đi mất, đang ăn ngon lành, cười tít cả mắt lộ hai cái má lúm đồng tiền!
“Linh ca nhi! Ông đã dặn con thế nào, tiểu ca nhi không được tùy tiện ăn đồ người lạ cho mà!”
Ông vội vàng quay lại đuổi theo, vì đang đeo hòm thuốc nên toát cả mồ hôi trán.
“Ta sao lại là người lạ?” Lương đại phu bế bổng Linh ca nhi lên. Có lẽ vì sống ở huyện thành sung túc hơn ở quê nên vị sư huynh này trông còn trẻ hơn cả sư đệ.
“Linh ca nhi, gọi đại gia gia đi, ta mua rất nhiều kẹo, đều cho con cả đấy.”
Linh ca nhi hơi sợ người lạ, nhưng nó cũng biết người đi cùng Nghiêm Chi Mặc không phải là người xấu. Nó ngoan ngoãn gọi: “Đại gia gia, ông quen ông nội con ạ?”
Lương đại phu liếc Vương đại phu một cái: “Ta quen hắn từ lúc hắn còn chưa mọc đủ lông đủ cánh.”
Vương đại phu đỏ bừng cả mặt già: “Trước mặt cháu ta, ngươi nói năng lung tung gì đấy!”
Cuối cùng Lương đại phu cũng thả Linh ca nhi xuống. Tiểu ca nhi ngẩng đầu thấy không khí giữa ông nội và “đại gia gia” mới đến có vẻ căng thẳng, bèn nhanh trí chạy sang chỗ Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước.
Tại chỗ chỉ còn lại tiểu dược đồng của Lương đại phu, bị kẹp giữa “sư phụ” và “sư thúc”, non nớt và chật vật tìm cách giảng hòa.
“Nghiêm đồng sinh, ông ấy là người quen của ông nội cháu ạ?”
Linh ca nhi cảm thấy trên ngón tay vẫn còn vương vị ngọt của kẹo mật, rốt cuộc vẫn là trẻ con, không nhịn được tơ tưởng đến “rất nhiều kẹo” mà đại gia gia đã nói. Nó nhìn sang bên kia, không khéo chạm mắt với tiểu dược đồng. Tiểu dược đồng gãi đầu, nở nụ cười hơi ngốc nghếch với nó.
Đám con trai trong thôn đứa nào cũng nghịch bẩn như khỉ bùn, Linh ca nhi chưa từng gặp cậu bé nào sạch sẽ như vậy. Nhìn khí chất là biết ngay đến từ thành phố.
Lương đại phu và Vương đại phu cãi nhau một hồi bên kia, không biết nói những gì, tóm lại cuối cùng Vương đại phu dắt tay cháu nội, ngầm đồng ý cho sư huynh và tiểu dược đồng về nhà cùng mình.
Mọi người muốn đi bộ, Nghiêm Chi Mặc tiện đường đánh xe chở hành lý của Lương đại phu đến tận cửa, đỡ phải mang vác một quãng đường.
Khi hai người về đến nhà thì trời đã chạng vạng tối.
Phương Nhị Nương và Khương Việt đang thu dọn lá cây rụng đầy sân. Sáp bột mài ra và tro kiềm đốt hôm nay đều đã được bỏ vào vò niêm phong để riêng một bên.
“Các ngươi về rồi đấy à!” Phương Nhị Nương tiến lên giúp dắt con lừa, tháo hàm thiếc và dây cương ra. Khương Việt cùng Nghiêm Chi Mặc khiêng xe lăn xuống, sau đó Nghiêm Chi Mặc cúi người cõng Diêu Chước vào phòng.
Cửu Nguyệt và Thập Lục đã nghe thấy tiếng động từ sớm. Cửu Nguyệt sủa không ngớt, chạy vòng quanh chân hai người chủ. Thập Lục cũng đã nhảy lên bàn ở nhà chính, đuôi dựng đứng, đợi Diêu Chước đưa tay v**t v* thì dụi mạnh đầu vào lòng bàn tay hắn.
Tối hôm đó, vì đi đường quá mệt nên hai người không nấu cơm, chỉ đun nước tắm rửa qua loa rồi đi ngủ. Đợi đến lúc đói thì pha ấm trà, lấy điểm tâm mua ở huyện thành ra ăn lót dạ cho xong bữa.
Điểm tâm lấy ra xong, trong gói giấy dầu còn sót lại ít vụn bánh. Diêu Chước thấy Cửu Nguyệt nhìn thèm thuồng bèn mềm lòng đổ xuống đất cho nó l**m.
Nhìn lại thấy ăn vụn bánh thì tội nghiệp quá, Diêu Chước thấy Nghiêm Chi Mặc không để ý nên nhanh tay bẻ một miếng bánh ném cho Cửu Nguyệt.
Kết quả khi Nghiêm Chi Mặc quay lại bàn, vụn bánh dính trên râu Cửu Nguyệt đã tố cáo tất cả. Không chỉ vậy, hắn còn phát hiện khóe miệng Diêu Chước cũng dính một ít, bèn mỉm cười nhẹ nhàng lau đi cho y.
Tắm rửa xong xuôi, hai người ngồi trên giường đất, thu dọn những món đồ lặt vặt mua lần này, tiện thể tính toán sổ sách.
Lần này đi xa, ở nhà tiết kiệm ra đường hào phóng, hai người mang theo năm mươi lượng bạc. Tiền thuốc của Diêu Chước cộng với mua sắm đồ đạc tốn một ít. Khi bốc thuốc y còn mua thêm một vị thuốc Nghiêm Chi Mặc cần dùng, định nhờ Vương đại phu lần sau phối vào đơn thuốc. Tổng cộng hết khoảng hơn ba mươi lượng.
Nhưng đồng thời cũng bán được bản thiết kế xe lăn, thu về mười sáu lượng. Tính đi tính lại, khoản năm mươi lượng vốn định tiêu quá nửa, kết quả chỉ tiêu mất khoảng một phần ba.
Tính ra tiền tiết kiệm trong nhà sau khi trừ đi khoản mua xe lừa, còn lại khoảng 160 lượng.
Cất tiền vào hộp, Nghiêm Chi Mặc lại lấy ra mấy bản hợp đồng để sắp xếp. Hợp đồng cũng như tiền bạc, đều được gấp gọn gàng cất chung một tráp.
Đến thời điểm hiện tại, về mặt kinh doanh đã có một bản hợp đồng cung cấp nến ký với Thích Đăng Hiểu, hai bản hợp đồng quầy chuyên doanh ký với chưởng quầy cửa hàng hương liệu và son phấn, cùng một bản hợp đồng chia lợi nhuận xe lăn ký với Mộc lão bát.
Ngoài ra còn có hai bản hợp đồng thuê nhân công ký với Phương Nhị Nương và Khương Việt.
Có mấy bản hợp đồng này, đảm bảo sẽ có dòng tiền liên tục chảy vào túi. Ngoài các chi phí thiết yếu, phần còn lại dư sức duy trì chất lượng cuộc sống hiện tại, hơn nữa đã đủ vốn để nghĩ đến cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nghiêm Chi Mặc bèn đưa ra một ý tưởng đã ấp ủ từ lâu: xây nhà.
“Đợi qua năm, công việc kinh doanh ổn định hơn chút nữa, chúng ta sẽ tìm trưởng thôn xin một mảnh đất, tranh thủ trước vụ cày xuân xây một ngôi nhà mới. Cứ theo quy mô nhà trưởng thôn… không đúng, để ta thiết kế lại, nhà chúng ta sẽ còn đẹp hơn nhà trưởng thôn.”
Lời vừa nói ra, trong đầu Nghiêm Chi Mặc đã nảy ra bao nhiêu ý tưởng. Sở dĩ phải tranh thủ trước vụ cày xuân là vì sau khi vào mùa vụ thì không thể tìm đâu ra thợ xây nhà. Ở nông thôn là vậy, dù ngày thường làm nghề gì kiếm sống thì việc đồng áng vẫn là gốc rễ của người nông dân. Đến mùa vụ, chỉ có gieo trồng, thu hoạch là việc lớn nhất, mọi việc khác đều phải dẹp sang một bên.
Diêu Chước nghe nói muốn xin đất khác, không khỏi hỏi: “Vậy nhà cũ bên này tính sao, để không thì tiếc quá.”
Lúc mới chuyển đến thấy nơi này gió mưa tơi tả, nhưng ở rồi, có cơ hội là tu sửa từng chút một, lại xây giường đất, làm nhà kính, dựng chuồng gia súc, nơi này đã in dấu cuộc sống của họ, nghĩ lại thấy luyến tiếc.
“Bên này đến lúc đó tu sửa lại, mở rộng thêm một chút làm xưởng của nhà ta. Sau này chỉ dựa vào nhị tỷ và Việt ca nhi thì nhân lực chắc chắn không đủ, không thể thiếu việc thuê thêm người trong thôn. Lúc đó để nhị tỷ và Việt ca nhi làm sư phụ hướng dẫn họ, vài ngày là biết làm ngay. Nhà cửa cũng không lãng phí, rốt cuộc buổi tối cũng phải có người trông coi.”
Sự sắp xếp này quả thực chu toàn. Diêu Chước đang mải mê tưởng tượng thì nghe Nghiêm Chi Mặc nói: “Hiện tại nhiều việc, thường xuyên phải đi trấn, đi huyện thành. Sang năm nếu ta đi thi, e là không lo xuể, chỉ dựa vào một mình ngươi cũng hơi quá sức.”
Hắn vốn đang ôm Diêu Chước từ phía sau, nói đến đây cánh tay không kìm được siết chặt hơn.
Diêu Chước ngả người ra sau, thả lỏng dựa vào lòng hắn, ngửi mùi hương xà phòng sạch sẽ trên người phu quân.
Nhưng khi nghe Nghiêm Chi Mặc nói ra câu “mua một người hầu”, y kinh ngạc bật dậy. Do tư thế ngồi, đỉnh đầu y va mạnh vào cằm Nghiêm Chi Mặc.
Đến khi y phản ứng lại, Nghiêm Chi Mặc đã ôm nửa khuôn mặt dưới, đau đến ứa nước mắt. Diêu Chước hoảng hốt.
Y nâng mặt Nghiêm Chi Mặc lên, nhìn kỹ. Nghiêm Chi Mặc nhìn khuôn mặt Diêu Chước gần ngay trong gang tấc, nén đau nói: “Không sao, chỉ va nhẹ thôi.”
Diêu Chước đau lòng: “Đỏ hết cả rồi.”
Trẻ con nông thôn nghịch ngợm, từ nhỏ va đập cũng chẳng mấy khi xử lý vết thương cẩn thận, người lớn trong nhà cùng lắm thổi vài cái, bảo thổi cái là hết đau. Diêu Chước cũng có thói quen này, thấy thế liền theo bản năng ghé sát vào thổi nhẹ.
Hơi thở mát lạnh khiến Nghiêm Chi Mặc cảm thấy như bị móng mèo cào nhẹ vào tim.
“Phu quân, còn đau không?” Y ngước mắt hỏi.
Nghiêm Chi Mặc mấp máy môi: “Vẫn còn một chút.”
Diêu Chước càng sốt ruột: “Để ta xem… có nên vắt khăn lạnh chườm cho ngươi không?”
Nói rồi định dịch ra mép giường, xem tư thế là định đẩy xe lăn ra ngoài lấy nước. Nghiêm Chi Mặc vội túm chặt lấy y.
“Không cần phiền phức thế đâu.”
Thế là lát sau, tất cả khán giả phòng livestream được chứng kiến cảnh Nghiêm Chi Mặc “lừa tình” Diêu Chước ngay tại trận.
Chủ phòng: A, ta đau quá, phải được vợ hôn mới khỏi
So với Mặc Bảo, A Chước đúng là thỏ trắng ngây thơ…
Hồi lâu sau, Diêu Chước rời môi khỏi cằm Nghiêm Chi Mặc, xấu hổ quấn chặt chăn. Nghiêm Chi Mặc chen vào, ôm người vào lòng.
“Chuyện lúc nãy còn chưa nói xong mà, A Chước trốn cái gì?”
Khoảng cách hai người gần thế này, nói gì cũng nghe rõ mồn một. Diêu Chước sờ vành tai nóng bừng, quay đầu đi.
“Chỉ là chưa từng nghĩ đến chuyện mua người hầu.”
Mấy tháng trước y còn bị sai khiến như người ở tại nhà họ Diêu, ai ngờ thành thân chưa bao lâu đã sắp được sống cảnh có người hầu hạ.
Nghiêm Chi Mặc tìm thấy tay Diêu Chước trong chăn, nắm nhẹ.
Thực ra so với Diêu Chước, Nghiêm Chi Mặc nghĩ nhiều hơn. Hắn dù sao cũng xuyên từ hiện đại tới, sự thích ứng với giai cấp không tốt như tưởng tượng. Nhưng đã đến thời đại này thì phải cúi đầu trước thực tế.
Có những việc giao cho người ngoài rốt cuộc không yên tâm, nhưng mua người hầu về là ký văn tự bán thân, nói câu khó nghe thì thân gia tính mạng đều nằm trong tay chủ nhân, tuyệt đối không dám làm chuyện phản bội. Cho nên làm như vậy có lẽ là biện pháp thỏa đáng nhất.
Nghiêm Chi Mặc nói suy nghĩ của mình cho Diêu Chước, rồi bảo: “Ta và ngươi tuyệt đối sẽ không phải là người khắt khe, chuyện đánh chửi người ở chúng ta đều không làm được. Đến lúc đó cứ để họ ở lại nhà cũ, bao ăn bao ở, mỗi tháng phát chút tiền tiêu vặt, cũng chẳng khác gì thuê nhân công.”
Nói như vậy Diêu Chước an tâm hơn nhiều.
Sau đó Nghiêm Chi Mặc xuống giường tắt đèn. Tiếng trò chuyện đầu giường nhỏ dần, hai người ngủ ngon một đêm.
…
Sáng hôm sau.
Nghiêm Chi Mặc đánh xe mệt quá nên ngủ nướng một lúc. Khi bò dậy, Diêu Chước đã nấu xong bữa sáng. Cháo nóng hổi vào bụng, cảm thấy tràn trề sức lực.
Việc trong tay dồn lại khá nhiều, rửa mặt xong, hắn lôi bản vẽ thiết kế quầy chuyên doanh đã vẽ trước đó ra, thêm vài chữ vào rồi cất vào ngực áo, ra cửa tìm Phương lão đại.
Góc tờ giấy cuộn lên lộ ra ba chữ viết bằng mực chưa khô hẳn:
Nghiêm Chước Ký.
Nhiều năm sau, khi cái tên thương hiệu này vang danh khắp đại giang nam bắc, không ai ngờ rằng nó đã ra đời vào một buổi sáng bình thường nơi thôn dã như thế này.
Hết chương 55.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 55
10.0/10 từ 18 lượt.
