Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 53
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Vì một câu nói lấp lửng của Diêu Chước, Nghiêm Chi Mặc suýt nữa tưởng đại phu nói điều gì không tốt.
Cũng may Diêu Chước cam đoan đi cam đoan lại rằng sức khỏe mình không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là có những chuyện ngại nói ở chỗ đông người. Nghiêm Chi Mặc mới miễn cưỡng yên tâm, bình ổn tâm trạng, đưa Diêu Chước rời khỏi y quán.
Hai người vốn định chiều nay khởi hành về thôn, nhưng nhìn giờ giấc, sợ đi đường đêm không an toàn nên quyết định hoãn lại ngày về.
Thời gian bỗng nhiên dư dả, trong túi lại rủng rỉnh số bạc kiếm được từ Mộc lão bát cộng với tiền mang theo từ nhà, hai người không vội về khách đ**m mà tranh thủ dạo chơi huyện thành.
Huyện thành quả là nơi phồn hoa, không phải lễ tết mà đầu đường vẫn có biểu diễn xiếc ảo thuật.
Thấy đám đông có chỗ trống, Nghiêm Chi Mặc nhanh tay đẩy xe lăn của Diêu Chước chen vào, chiếm được vị trí ngay hàng đầu. Nhờ chiếc xe lăn chắc chắn, người bên cạnh cũng không chen lấn được họ, hai người thoải mái xem một lúc lâu.
Ngay cả Nghiêm Chi Mặc cũng không nhịn được vỗ tay khen ngợi trước những màn biểu diễn đặc sắc, huống chi là Diêu Chước từ nhỏ đến lớn chẳng mấy khi ra khỏi thôn.
Thấy Diêu Chước xem không chớp mắt, Nghiêm Chi Mặc lấy một ít tiền đồng từ túi tiền ra. Lát sau, khi cô bé cầm chiêng đồng đi xin tiền thưởng đến nơi, Nghiêm Chi Mặc nhét tiền vào tay Diêu Chước.
“Thích thì thưởng chút, cũng không uổng công họ biểu diễn vất vả.”
Diêu Chước đang nắm chặt tiền chưa biết làm sao thì cái chiêng đồng đã đưa đến trước mặt. Cô bé có khuôn mặt trái xoan xinh xắn, mở miệng là tuôn một tràng lời chúc cát tường. Diêu Chước làm theo lời Nghiêm Chi Mặc ném tiền vào chiêng, tiếng leng keng vang lên giòn giã.
Khoản tiền thưởng hơn hai mươi văn này không phải là ít, cô bé lớn tiếng cảm ơn khiến không ít người quay lại nhìn. Diêu Chước hơi cúi đầu tránh ánh mắt người khác, nhưng không giấu được vẻ vui mừng.
Rời khỏi chỗ xem xiếc, hai người đi dọc theo phố chính.
Với tâm thế khảo sát thị trường, Nghiêm Chi Mặc ghé vào mấy cửa hàng son phấn, hương liệu, trang sức. Hàng hóa ở huyện thành quả thật đa dạng và tinh xảo hơn trên trấn, nhưng xét cho cùng kiểu dáng vẫn quanh đi quẩn lại mấy loại đó, không có gì đột phá.
Còn Diêu Chước, trên đầu cài trâm bạc Nghiêm Chi Mặc tặng, cổ tay đeo chuỗi hạt gỗ Nghiêm Chi Mặc tự khắc, nhìn gì cũng thấy bình thường, tâm như nước lặng. Nghiêm Chi Mặc muốn mua thêm đồ cho y nhưng tiểu ca nhi nhất quyết không chịu, đành bỏ cuộc.
Cuối cùng thứ duy nhất mua được lại là món đồ ‘không đứng đắn’ cho lắm.
Nguyên là khi vào cửa hàng son phấn, tiểu nhị thấy họ là phu phu nên lén giới thiệu loại sáp thơm đặc biệt. Lần trước mua ở trấn, Nghiêm Chi Mặc còn giấu Diêu Chước, nhưng sau khi dùng rồi thì chuyện đó tự nhiên không giấu được nữa. Thực ra với thể chất của ca nhi, không dùng cũng không sao, nhưng thứ này được làm ra tất nhiên có lý do tồn tại của nó.
Tiểu nhị vừa mở lời, Diêu Chước nghe thấy liền đỏ mặt đẩy xe lăn sang chỗ khác, làm bộ như không quen biết Nghiêm Chi Mặc. Nhưng y cũng không ngăn cản, rốt cuộc thì loại sáp thơm đó… chỉ có thể nói là ai dùng rồi mới biết nó tốt thế nào.
Nghiêm Chi Mặc cố gắng giữ vẻ mặt đạo mạo, thực tế thì nhân lúc Diêu Chước quay đi đã ra hiệu số lượng với tiểu nhị. Tiểu nhị hiểu ý, nhanh chóng lấy hàng. Nghiêm Chi Mặc kiểm tra số lượng, nhanh tay cất vào túi trong áo.
Khán giả trên livestream nhìn thấy cảnh này đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Năm lọ cơ à! Mặc Bảo mua tận năm lọ! Có thể thấy trong những đêm chúng ta bị nhốt trong phòng tối, hai người họ bận rộn không ít (lau nước mắt)
Thật không dám giấu, hồi mới xem live tui còn lo chủ phòng sức khỏe yếu, khoản kia không được (x)
Mấy người đúng là thiếu kinh nghiệm (chống nạnh), mỗi lần tui thấy nốt ruồi son của Chước ca nhi đỏ rực lên là biết chuyện vợ chồng họ rất hòa hợp rồi
Mang theo một đống lọ hũ, hai người đến trạm cuối cùng của chuyến dạo phố – hiệu sách.
Vì có kế hoạch sang năm đi thi, Nghiêm Chi Mặc muốn mua vài cuốn sách ôn tập dùng cho kỳ thi Viện. Thời đại này khoa cử thịnh hành, sách tham khảo, sách bài tập cũng có, tốc độ cập nhật cực nhanh, vượt xa tưởng tượng của nhiều người. Nghiêm Chi Mặc nghe ông chủ hiệu sách giới thiệu, mua mấy cuốn bán chạy nhất.
Hắn suy nghĩ một chút rồi đi đến kệ sách bày bán thoại bản (tiểu thuyết)
Thoại bản thời này rất thịnh hành, ai cũng có thể mang bản thảo đến hiệu sách tìm cơ hội xuất bản. Đề tài trăm hoa đua nở, muốn đọc gì cũng có. Nghiêm Chi Mặc chọn những cuốn có nhiều tranh minh họa, cốt truyện dễ hiểu, ít chữ lạ để đưa cho Diêu Chước xem.
Diêu Chước biết ít chữ, đọc rất vất vả, cũng không hiểu nội dung. Nghiêm Chi Mặc định về nhà mỗi tối sẽ đọc cho y nghe vài trang, vừa dạy chữ qua sở thích vừa bồi dưỡng tình cảm phu phu.
Tuy nhiên cả hai đều không thích mấy câu chuyện tài tử giai nhân sến súa. Cuối cùng dựa theo sở thích của Diêu Chước, hắn chọn một cuốn chí quái thần dị và một cuốn tu tiên truyền kỳ. Tóm lại toàn là chuyện thần tiên ma quái, nhân vật không phải người thường thì cũng bay lượn đầy trời. Tranh minh họa tuy nét vẽ thô sơ nhưng nhìn cũng rất thú vị.
Lúc đến quầy tính tiền, tiểu nhị vừa bê ra một chồng sách mới. Bìa sách thiết kế tinh xảo, còn thơm mùi mực in. Thấy Nghiêm Chi Mặc dừng mắt lại, tiểu nhị lanh lẹ chào hàng: “Tướng công có muốn mua thêm một cuốn không? Đây là thoại bản bán chạy nhất trong thành gần đây đấy, ngài mở ra xem thử, đảm bảo không dứt ra được!”
Nghiêm Chi Mặc tò mò mở vài trang đầu xem, chưa hiểu cốt truyện là gì nhưng thấy mỗi trang đều có nhiều từ ngữ thông dụng, đối thoại cũng đơn giản dễ hiểu nên bỏ thêm tiền mua cuốn này.
Giấy mực đắt đỏ, nhà nông bình thường cả năm chẳng thấy nổi vài tờ giấy. Mua một lúc năm sáu cuốn sách như hai người hôm nay đã là tiêu xài xa xỉ lắm rồi.
Sách tạm thời để Diêu Chước ôm. Nghĩ đến việc sắp biết nhiều chữ, thậm chí sau này có thể tự đọc sách, Diêu Chước cảm thấy khoảng cách giữa mình và Nghiêm Chi Mặc lại được thu hẹp thêm một chút.
Tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ, hai người rốt cuộc cũng về đến khách đ**m.
Đồ đạc không ít, nhưng thứ Diêu Chước quý nhất vẫn là mấy cuốn sách. Y vuốt phẳng góc sách, nâng niu nhẹ nhàng, nghĩ bụng ngày mai không thể để tùy tiện trên xe lừa, nhỡ va đập quăn góc, rách trang thì thành giấy lộn mất.
Trong khi y thu dọn đồ đạc, Nghiêm Chi Mặc vẫn nhớ chuyện Diêu Chước muốn nói khi về khách đ**m.
Tiểu nhị mang ấm trà nóng lên rồi lui ra. Nghiêm Chi Mặc tráng chén, rót hai chén trà nhuận họng.
Diêu Chước làm xong việc, quay xe lăn lại thấy Nghiêm Chi Mặc vẫn đang đợi mình, biết phu quân đang để tâm chuyện đó. Chuyện này tự nhiên có liên quan đến y. Thực ra y không cố ý úp mở tỏ vẻ bí hiểm, mà thật sự có những chuyện chỉ nên nói riêng giữa hai phu phu đóng cửa bảo nhau.
Đặt chén trà xuống, quay lại chuyện chính. Diêu Chước nhìn Nghiêm Chi Mặc, kể lại đúng sự thật lời đại phu hôm nay.
“Đại phu nói mấy năm trước ta làm việc quá sức, chỗ ngủ lại đơn sơ nên bị nhiễm hàn khí, ăn uống cũng kham khổ… Chẳng phải người ta hay nói béo tốt dễ sinh nở sao, tuy là tục ngữ nhưng cũng có lý. Tóm lại…”
Nói đến đây Diêu Chước vẫn hơi căng thẳng.
“Tóm lại đại phu bảo ta e là khó thụ thai. Nếu điều dưỡng thì sớm muộn gì cũng có, nhưng thời gian không nói trước được, có thể một hai năm, có thể ba bốn năm…”
Càng về sau giọng y càng nhỏ dần. Nữ tử hay ca nhi gả đi, một hai năm không con thì thôi, chứ ba bốn năm không có gì thì chắc chắn bị người đời chọc vào cột sống mà mắng.
Đặc biệt là Diêu Chước, y quá hiểu sức mạnh của lời ra tiếng vào, những ngày tháng trước khi gặp Nghiêm Chi Mặc y đã sống như thế. Trong mắt y, gả đi rồi thì phải hầu hạ phu quân, nối dõi tông đường, đó là trách nhiệm phải gánh vác. Hiện tại bản thân bị thương, suốt ngày bắt phu quân chăm sóc ngược lại đã đành, nếu đường con cái còn khiếm khuyết thì y thực sự cảm thấy mình không xứng với Nghiêm Chi Mặc, làm lỡ dở cuộc đời hắn.
Vốn tưởng với tính cách của Nghiêm Chi Mặc, dù không trách mắng nặng lời thì ít nhất cũng sẽ thất vọng thoáng qua. Rốt cuộc nam nhân nào chẳng muốn sớm có con cái, khai chi tán diệp cho gia môn hưng thịnh.
Nhưng Nghiêm Chi Mặc chỉ nhìn Diêu Chước một cái rồi bật cười như nghe chuyện lạ.
“Ta tưởng chuyện gì to tát, hóa ra A Chước chỉ muốn nói cái này, làm ta lo lắng suốt dọc đường.”
Với Nghiêm Chi Mặc, đừng nói một hai năm hay ba bốn năm, dù thời gian lâu hơn nữa hắn cũng hoàn toàn chấp nhận được. Thậm chí lùi một vạn bước, nếu hai người cả đời này đường con cái mỏng manh, hắn cũng sẽ không bỏ Diêu Chước. Con cái là con cái, tình cảm giữa họ là chuyện khác.
Nghĩ lại thì Diêu Chước hẳn là luôn để ý chuyện này, vài lần nhắc đến đều để lộ sự lo âu trong lòng.
Nghiêm Chi Mặc khẽ thở dài, nắm tay Diêu Chước an ủi: “A Chước, ngươi thực sự không cần để tâm chuyện này quá đâu. Huống hồ chuyện sinh con đẻ cái đâu phải việc của một mình ngươi. Nếu nói như ngươi thì ta cũng từng ốm đau nhiều năm, sức khỏe không tốt, biết đâu ngươi không có thai lại là do vấn đề ở ta thì sao.”
Diêu Chước nghe vậy vội ngẩng đầu: “Phu quân chắc chắn không có vấn đề!”
Diêu Chước: “…”
Nhìn nụ cười của Nghiêm Chi Mặc, tảng đá trong lòng y bỗng tan biến, nhưng đồng thời lại cảm giác như mình vừa sập bẫy của đối phương.
Nghiêm Chi Mặc lúc này rất muốn ôm phu lang phổ cập chút kiến thức sinh lý để đánh tan nỗi lo âu sinh sản của y. Nhưng nghĩ lại, dù sao đại phu cũng đã đưa ra giải pháp rồi, việc tiếp theo cần làm chỉ là kiên nhẫn cày cấy, chờ đợi khai hoa kết quả.
Vì thế, hộp sáp thơm mới mua đêm đó lập tức phát huy tác dụng.
…
Đáng lẽ phải là một đêm ngon giấc, kết quả sáng hôm sau tỉnh dậy, Diêu Chước lại thấy chân đau nhức, không biết có phải tối qua sơ ý va chạm vào đâu không.
Nghiêm Chi Mặc vừa tự trách vừa phải căng da đầu đưa Diêu Chước đến y quán Lương thị một lần nữa.
Lương đại phu sống hơn nửa đời người, vừa nghe miêu tả là đoán được đầu đuôi câu chuyện, ngay tại chỗ ném cho hai người ánh mắt đầy phức tạp.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước một người nhìn trời một người nhìn đất, đều cảm thấy không còn mặt mũi nào. May mà kiểm tra xong không có vấn đề gì lớn.
Tiếp đó là một tràng dặn dò liên thanh của Lương đại phu, hai phu phu chỉ biết gật đầu như gà mổ thóc.
Lần này Lương đại phu không thu tiền khám, chỉ là khi Nghiêm Chi Mặc định đẩy Diêu Chước đi, ông có vẻ muốn nói lại thôi.
Nghiêm Chi Mặc đoán được phần nào, cố ý nán lại hỏi thêm vài câu về đơn thuốc mới. Dây dưa một lúc, quả nhiên Lương đại phu ngập ngừng mở miệng: “Ta nhớ hai người đánh xe lừa đến phải không?”
Nghiêm Chi Mặc đáp phải. Lương đại phu như hạ quyết tâm, nói với hắn: “Ta muốn đi nhờ xe của ngươi về thôn một chuyến, không biết có tiện không?”
Hết chương 53.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 53
10.0/10 từ 18 lượt.
