Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 52


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Vốn tưởng kẻ đến không có ý tốt, nhưng khi đối phương nói rõ ý định, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước mới biết mình đã trông mặt mà bắt hình dong, hiểu lầm người ta.


Đại hán tự xưng họ Vưu, tên Bằng Hải, là tiêu đầu của Hoành Minh Tiêu Cục trong thành.


“Mạo muội gọi hai vị lại, thật sự thất lễ. Nhưng ta vừa nãy đứng bên đường quan sát hồi lâu, thực sự để ý đến chiếc xe lăn phu lang ngài đang ngồi. Tại hạ có mẹ già, nhiều năm nay bị bệnh chân hành hạ, đi lại bất tiện, ngay cả đi dạo trong vườn nhà cũng cần mấy người dìu đỡ. Nếu có được vật này, chắc chắn sẽ giải tỏa được phiền muộn cho bà. Vì vậy xin mạo muội hỏi vị huynh đài này, vật này mua ở đâu vậy?”


Nghiêm Chi Mặc nghe vậy, bèn kể lại sự thật.


Vưu Bằng Hải không ngờ chiếc xe lăn này lại do chính thư sinh trước mặt thiết kế, rồi tìm thợ mộc trong thôn đóng, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Y làm việc ở tiêu cục nhiều năm, quanh năm bôn ba bên ngoài, đông nam tây bắc nơi nào chưa từng đi qua? Ngay cả kinh thành, mỗi năm cũng đi không ít lần, nhưng chưa bao giờ thấy vật này, vì thế mới không kìm được mà chặn đường hỏi thăm.


“Tài năng của huynh đài khiến tại hạ bội phục. Chỉ không biết huynh đài có nỡ nhượng lại bản vẽ không, ta nguyện trả tiền mua, giá cả thế nào cũng được!”


Làm tiêu đầu ở tiêu cục, cơ bản đều có chút của ăn của để. Rốt cuộc áp tiêu là nghề buôn bán buộc đầu vào lưng quần. Đi một chuyến, chỉ cần hàng hóa bình an đến nơi, vị trí tiêu đầu này ít nhiều cũng bỏ túi mấy chục lượng bạc.


Nghiêm Chi Mặc trước kia cứ tưởng chỉ có Phương lão đại ở thôn Thạch Khảm chưa thấy qua xe lăn, giờ mới biết ngay cả tiêu đầu kiến thức rộng rãi cũng chưa từng thấy.


“Vưu tiêu đầu khách khí rồi, chỉ là thứ ta tự mày mò ra thôi, nói gì đến nhượng lại hay không, huống chi ngài cũng vì một tấm lòng hiếu thảo. Nếu ngài không chê, cứ tìm một chỗ, cho ta mượn giấy bút, ta vẽ ra tặng ngài.”


Vưu Bằng Hải tính tình thẳng thắn, nghe Nghiêm Chi Mặc nhắc đến chữ “tặng”, lập tức không vui.


“Vưu Bằng Hải ta không làm chuyện chiếm tiện nghi của người khác! Chi bằng thế này, ta có quen một thợ mộc trong thành, tay nghề cũng được. Nếu huynh đài không có việc gấp thì đi cùng ta một chuyến, dạy cho thợ mộc kia cách làm ngay tại chỗ, còn tiền công, ta cũng sẽ thanh toán ngay cho ngươi.”


Nói xong còn nhấn mạnh: “Ngươi không được từ chối đâu đấy!”



Nghiêm Chi Mặc nghe xong cũng dở khóc dở cười. Nhưng vì vốn định dạo phố xong mới đưa Diêu Chước đi khám bệnh, hắn cũng lo làm lỡ giờ vị ca nhi đại phu kia ngồi khám.


Tuy nhiên Vưu Bằng Hải nghe nói đích đến của hai người liền bảo ngay: “Y quán đó ta biết, vị ca nhi đại phu kia cách ngày mới ngồi khám một lần, nhưng đã ngồi là ngồi đến tối mịt mới về, hai vị cứ yên tâm.”


Nghe hắn nói vậy, Nghiêm Chi Mặc bèn nhận lời đi cùng y tìm thợ mộc. Bên cạnh có thêm một đại hán xa lạ càng khiến nhóm ba người thêm phần thu hút sự chú ý.


Xưởng mộc cách đó không xa, Vưu Bằng Hải quen đường, dẫn hai người xuyên qua con ngõ nhỏ, đến một con phố chính khác trong thành.


Vào sân, chủ xưởng liền ra đón.


“Vưu tiêu đầu, hôm nay ngài rảnh rỗi ghé tệ xá thế này? Lần trước gặp ngài cũng hơn tháng rồi.”


Vưu Bằng Hải nói qua loa: “Đi một chuyến áp tiêu đến Dung Thành, vừa mới về.”


Dứt lời vỗ vai người thợ mộc trung niên một cái, nghiêng người chỉ ra phía sau giới thiệu: “Mộc lão bát, ông lại đây xem cái này, có làm được không? Ta muốn đóng một cái y hệt cho mẹ ta.”


Thợ mộc tên Mộc lão bát còn đang ngơ ngác thì thấy Nghiêm Chi Mặc đẩy xe lăn của Diêu Chước tiến vào. Mắt hắn sáng rực lên, biểu cảm so với Phương lão đại lúc trước chỉ hơn chứ không kém.


“Thứ này… thế mà lại có thể kết hợp bánh xe và ghế ngồi làm một!”


Dứt lời lại cúi xuống nhìn kỹ, nhận ra người ngồi trên xe là một ca nhi, sợ đường đột thất lễ nên chỉ đứng nhìn từ xa.


“Vị tướng công này, chiếc xe lăn này ngài mua ở đâu vậy, người thợ mộc nào có ý tưởng khéo léo thế này, Mộc lão bát ta cũng muốn gặp mặt một lần!”


Lúc này không đợi Nghiêm Chi Mặc mở miệng, Vưu Bằng Hải đã nhanh nhảu tranh lời, không coi mình là người ngoài:


“Thợ mộc gì chứ, đều là do vị tiểu huynh đệ mới quen này của ta nghĩ ra đấy. Ta dẫn người đến gặp ngươi đây, ngươi cứ theo mẫu này đóng cho ta một cái, được không?”



Đáy mắt Mộc lão bát lóe lên tia vui mừng.


“Được, tất nhiên là được!”


Dứt lời, hắn sờ cằm, nảy ra một ý định. Nhưng không vội nói ra mà mời Vưu Bằng Hải và phu phu Nghiêm Chi Mặc vào xưởng, ngồi xuống uống chén trà nóng, để hắn có thời gian quan sát kỹ chiếc xe lăn này, tiện thể thỉnh giáo Nghiêm Chi Mặc về vấn đề thiết kế.


Tay nghề của Mộc lão bát cũng rất vững, rất nhanh đã nắm bắt được cách làm thứ mà Nghiêm Chi Mặc gọi là “xe lăn”. Hắn hí hửng ghi chép lại trên giấy, cảm thấy cả núi tiền đang bay về phía mình.


Vẽ xong bản thiết kế, Mộc lão bát hắng giọng, khách sáo nói với Nghiêm Chi Mặc: “Nghiêm đồng sinh, ta có ý định sau này làm thêm vài chiếc xe lăn để bán, hay là ngài bán đứt bản vẽ này cho ta, thấy thế nào?”


Vưu Bằng Hải vốn ngồi không yên, đi loanh quanh trong xưởng, chọc đông chọc tây. Nghe đến đây, y sải bước quay lại bàn: “Tất nhiên là phải trả tiền rồi, Mộc lão bát, ông đừng có giở trò khôn lỏi.”


Nói xong nhìn về phía Nghiêm Chi Mặc: “Nghiêm lão đệ, ngươi cứ ra giá, bắt hắn trả!”


Nghiêm Chi Mặc vốn không định dùng thiết kế xe lăn này để kiếm tiền, nhưng cơ hội làm ăn bày ra trước mắt, tự nhiên hắn cũng sẽ không bỏ qua.


Hắn nghĩ ngợi rồi đề nghị: “Ta có một ý tưởng, Mộc chưởng quầy, Vưu tiêu đầu, chúng ta chi bằng thế này…”


Đề nghị của hắn thoạt nghe có vẻ như đang đứng trên lập trường của Mộc lão bát.


“Xe lăn này tuy mới lạ thực dụng, nhưng rốt cuộc người chân cẳng bất tiện cũng không nhiều đến thế. Huống chi, làm một chiếc xe lăn tốn kém vật liệu và thời gian, đều phải tính vào chi phí. Chắc hẳn giá Mộc chưởng quầy đưa ra sau này cũng không phải ai cũng gánh vác nổi. Cho nên thay vì mua đứt một lần, chi bằng mỗi khi Mộc chưởng quầy bán được một chiếc xe lăn, ngài chia cho ta hai phần tiền thiết kế. Như vậy ngài cũng chắc chắn có lãi mà không sợ lỗ vốn?”


Vưu Bằng Hải nghe xong vỗ đùi đánh đét: “Ý kiến hay! Đã vậy lát nữa ta trả tiền công cho lão bát, cũng sẽ trích ra hai phần đưa trực tiếp cho ngươi!”


Mộc lão bát thấy Nghiêm Chi Mặc vẻ ngoài nho nhã, cười nói vui vẻ nhưng đề xuất đưa ra lại chẳng giống thư sinh chút nào, ngược lại giống tay buôn già đời lọc lõi. Nghiêm Chi Mặc xuất thân thôn quê có lẽ không hiểu rõ huyện thành, nhưng Mộc lão bát thì biết.


Một chiếc xe lăn, tùy theo loại gỗ sử dụng mà giá cả khác nhau, rẻ nhất cũng vài chục lượng, đắt lên tới cả trăm lượng cũng không phải không thể. Nhưng dù vậy, người ở huyện thành mua nổi cũng rất nhiều! Chỉ cần vài khách hàng như Vưu Bằng Hải là hắn đã thu hồi vốn nếu mua đứt bản vẽ, nhưng xét về lâu dài, chia hoa hồng lại càng thực tế hơn.



Đề nghị của Nghiêm Chi Mặc không có gì để chê trách, hai phần tiền hắn cũng không đến nỗi keo kiệt không nỡ bỏ ra. Lại có Vưu Bằng Hải làm chứng, Mộc lão bát muốn quỵt nợ cũng không được.


Kết quả là ký hợp đồng ngay tại chỗ.


Về chiếc xe lăn Vưu Bằng Hải đặt làm, chọn gỗ trung thượng đẳng, Mộc lão bát định giá tám mươi lượng. Trích ra hai phần là mười sáu lượng, Mộc lão bát dùng cân tiểu ly trong tiệm cân đủ bạc vụn, giao cho Nghiêm Chi Mặc.


Nghiêm Chi Mặc đếm lại rồi đưa cho Diêu Chước. Diêu Chước như một cái máy giữ tiền vô cảm, lặng lẽ cất số tiền phu quân vừa kiếm được đi. Trước kia chưa trải sự đời, giờ mấy trăm lượng cũng đã thấy qua, mười mấy lượng này nhét trong ngực cũng không khiến tim y đập loạn nữa.


Rời khỏi xưởng mộc, Vưu Bằng Hải vì cảm kích Nghiêm Chi Mặc giúp mình giải quyết vấn đề khó khăn, nhiệt tình mời hai người đi ăn tiệm, tự nhiên là y mời khách. Thịnh tình không thể chối từ, lại đúng giờ cơm, Nghiêm Chi Mặc vốn định từ chối khéo nhưng đối mặt với sự nhiệt tình quá mức của Vưu tiêu đầu, rốt cuộc cũng không thành công.


Đến nơi mới biết, “quán ăn nhỏ” trong miệng Vưu Bằng Hải thực ra là một tửu lầu sang trọng. Chỉ có ba người mà y gọi hẳn một bàn bảy tám món.


Trong bữa ăn, Nghiêm Chi Mặc nhắc đến việc buôn bán nhỏ của mình, lại khiến Vưu Bằng Hải tán thưởng không ngớt. Còn Diêu Chước ngồi bên cạnh ít xen vào, chỉ tập trung ăn những món Nghiêm Chi Mặc gắp vào chén cho mình.


Cuối cùng, bữa cơm kết thúc trong sự lưu luyến của Vưu Bằng Hải.


“Nghiêm lão đệ, người tài như ngươi mà ẩn dật nơi thôn quê thì thật uổng phí. Đợi sau này nếu ngươi muốn đến huyện thành mưu sinh, không chê thì cứ đến tìm ta. Có ta bảo kê, ngươi an cư lạc nghiệp ở đây tuyệt đối không thành vấn đề!”


Không chỉ vậy, y còn hỏi kỹ địa chỉ nhà Nghiêm Chi Mặc, rồi đưa địa chỉ nhà mình, chỉ đường đến Hoành Minh Tiêu Cục.


“Nghiêm lão đệ, lần sau đến huyện thành nhất định phải đến tìm ta, không là ta giận đấy!”


Mãi đến khi Nghiêm Chi Mặc đảm bảo chắc chắn sẽ còn đến huyện thành, Vưu Bằng Hải mới chịu thả người.


Tạm biệt vị tiêu đầu vốn bèo nước gặp nhau lại bất ngờ hợp ý, hai người tiếp tục đi trên đường, tâm trạng đã khác hẳn. Duyên phận giữa người với người thật khó nói, ai ngờ đang đi đường lại kết bạn được với một tiêu đầu đến mức xưng huynh gọi đệ, lại còn kiếm được một khoản tiền.


“Sau này ở huyện thành chúng ta cũng coi như có người quen. Nếu sau này mở rộng làm ăn đến đây cũng không đến mức như ruồi không đầu.”



Lần kết bạn với Vưu Bằng Hải này quả là niềm vui bất ngờ. Mà mối duyên này lại bắt nguồn từ chiếc xe lăn, Nghiêm Chi Mặc không khỏi cảm thán, thiên hạ quả nhiên không có công sức nào bỏ ra là uổng phí.


Đến y quán thì trời đã không còn sớm. Xếp hàng đợi một lúc mới đến lượt Diêu Chước.


Tuy nhiên vị ca nhi đại phu này có quy tắc là ngồi khám sau rèm, không cho nam tử vào trong. Nghiêm Chi Mặc thấy thế đành buông tay khỏi xe lăn, nhìn theo Diêu Chước tự đẩy xe vào.


Giống như kiếp trước Nghiêm Chi Mặc thường đi bệnh viện, y quán nơi này tuy không có mùi nước sát trùng đặc trưng nhưng luôn nồng nặc mùi thuốc. Dù không phải vì bệnh tật thật sự mới đến khám, nhưng ở nơi này người ta vẫn không tự chủ được mà lo lắng bất an.


Nghiêm Chi Mặc chờ bên ngoài, đi đi lại lại tại chỗ không biết bao nhiêu vòng, cuối cùng cũng thấy Diêu Chước đi ra, trên tay cầm một đơn thuốc.


Hắn vội đón lấy, một tay vòng qua xe lăn, tay kia cầm đơn thuốc xem.


“Đại phu nói thế nào? Sao lại kê đơn thuốc?”


Diêu Chước mím môi.


Vừa rồi ở bên trong, nghe vị ca nhi kia hỏi mấy câu, y mới biết tại sao không cho các phu quân đi theo. Những câu hỏi đó thật sự quá chi tiết, đến mức Diêu Chước ngại không dám kể lại với Nghiêm Chi Mặc.


Y ho nhẹ một tiếng: “Không có gì đáng ngại đâu, chỉ là dựa vào thể chất của ta kê đơn thuốc điều dưỡng thôi. Bảo ta là nếu chuẩn bị sinh con thì uống.”


Thực ra nhà nào thành thân chẳng mong sớm có tin vui. Chỉ là đại phu thấy Diêu Chước đang có thương tích, hiện tại còn đang uống thuốc khác, sợ xung khắc nên dặn y hoãn lại một thời gian hãy bắt đầu điều dưỡng.


Nhưng mà…


Y kéo tay áo Nghiêm Chi Mặc, dẫn người tránh sang một bên, dường như do dự hồi lâu mới rũ mắt nói nhỏ: “Phu quân, đợi về khách đ**m, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”


Hết chương 52.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 52
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...