Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 51
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc cố gắng điều hòa nhịp thở, sợ Diêu Chước phát hiện sự bất thường của mình mà mất đi phúc lợi.
Để không bị bình luận làm phiền, hắn dứt khoát bảo Vượng Tài tắt luôn phần bình luận. Nghĩ cũng biết, lát nữa sẽ lại xuất hiện một đống lời lẽ hổ báo cáo chồn.
Trong không gian yên tĩnh, hắn cảm nhận rõ rệt hơi thở của người kia đang phả nhẹ bên tai, gần ngay trong gang tấc.
Trên người Diêu Chước vẫn còn vương vấn hơi nước sau khi tắm, Nghiêm Chi Mặc gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hiện tại của y. Vết sẹo ẩn hiện dưới làn tóc rủ xuống, hắn chưa bao giờ cảm thấy nó xấu xí hay đáng sợ. Phu lang của hắn đẹp đến cực điểm, bất cứ lúc nào cũng có thể khơi dậy những rung động và khát khao trong lòng hắn.
Mà Nghiêm Chi Mặc cũng không biết, chính bản thân hắn trong mắt Diêu Chước cũng đẹp như một bức tranh.
Đôi mắt hắn như mực loang trong nước, mông lung mà quyến rũ. Đôi môi nhạt màu, như cánh hoa gần như trong suốt, nhưng dáng môi lại đầy đặn, khiến người ta chỉ muốn cúi xuống hôn một cái. Ngay cả đôi bàn tay đặt trên thành bồn tắm cũng trắng trẻo như sứ nung, chỉ có Diêu Chước mới biết đôi tay ấy mạnh mẽ đến nhường nào trong những khoảnh khắc ấy.
Đến khi ngay cả khán giả cũng tưởng Diêu Chước định bỏ cuộc, thì một nụ hôn ấm áp bất ngờ hạ xuống.
Diêu Chước đánh nhanh rút gọn, thấy lông mi Nghiêm Chi Mặc khẽ rung, không biết mình có bị phát hiện hay không.
Trên đầu gối còn đặt bộ quần áo sạch gấp gọn, y cầm chiếc khăn khô treo bên cạnh, định nhắc Nghiêm Chi Mặc dậy lau người rồi thay quần áo, chợt nghe tiếng nước bên cạnh rào rào ——
Bọt nước bắn tung tóe, có một giọt bắn lên chóp mũi y. Mười ngón tay ướt sũng nắm chặt lấy cổ tay y. Diêu Chước nhất thời ngẩn ngơ, yết hầu vốn không rõ ràng so với nam tử khẽ trượt xuống.
“Trêu chọc ta vào lúc này, A Chước phải chịu trách nhiệm đấy.”
Thế là chỉ vài giây sau, màn hình phòng livestream tối đen.
Lần này chèn vào là cảnh hậu trường của một tiệm điểm tâm nào đó trong huyện thành, đôi tay của đầu bếp nữ đang thành thục nhào nặn cục bột nếp.
… Tui có một câu chửi thề, không biết có nên nói hay không
Lầu trên, nhớ che tên đi, không là bay nick đấy (hút thuốc với vẻ tang thương.jpg)
Mọi người bớt giận, nghe tôi ngâm một bài thơ: Nhẹ nhàng ch*m r** v**t v* rồi gảy, ban đầu là Nghê Thường sau là Lục Yêu… *
Các người chỉ quan tâm nội dung bị che, chỉ có tôi lo lắng ngày mai Mặc Bảo có bị cảm không (trầm tư)
Sau khi xong việc, Nghiêm Chi Mặc mới nhận ra vấn đề này. Để tránh việc bản thân xong chuyện lại lăn ra ốm vì không biết giữ gìn, hắn không chỉ nhanh chóng mặc quần áo, ôm phu lang chui vào chăn mà còn không quên nhờ tiểu nhị rót cho một bình nước nóng.
Ôm người ngọc trong lòng, hắn xoa bóp cổ tay cho Diêu Chước, lại hôn lên khóe miệng hơi đỏ của đối phương.
Diêu Chước thực ra cũng không buồn ngủ lắm, nhưng xấu hổ quá. Những trò vừa rồi y chưa từng trải qua bao giờ, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại bị Nghiêm Chi Mặc dụ dỗ đồng ý. Giờ y cảm thấy không còn mặt mũi gặp ai, vùi đầu vào ngực đối phương giả vờ ngủ.
Nghiêm Chi Mặc sao lại không biết Diêu Chước đang trốn tránh, nhìn vành tai đỏ ửng như quả đào chín kia là biết. Nhưng hắn biết mình đã được lợi, không thể ngoài miệng lại chiếm thêm tiện nghi nữa.
“Mai không cần vội về, sáng ngủ đến bao giờ dậy cũng được, ta với ngươi đi dạo huyện thành. Nếu dậy sớm thì ăn sáng ở khách đ**m, dậy muộn thì ra ngoài tìm quán ăn ngon một bữa.”
Thời đại này đi lại không dễ dàng, từ thôn lên huyện thành đã được coi là đi xa rồi.
Hiếm khi đi một chuyến, lại có xe lừa và xe lăn, đi đâu cũng tiện, chi bằng tranh thủ ngắm cảnh náo nhiệt rồi hãy về. Dạo này Diêu Chước vì chân đau nên ở nhà cũng bí bách, còn bản thân hắn từ khi xuyên đến đây cũng chỉ quanh quẩn giữa trấn Bạch Dương và thôn Thạch Khảm.
Cửu Châu tứ hải nơi đây chắc hẳn còn rất nhiều non sông gấm vóc. Nếu có thể đi xem hết thì tốt biết bao, Nghiêm Chi Mặc nghĩ thầm.
“Đừng chỉ nghe ta nói, ngươi có muốn ăn gì hay đi đâu không? Khó khăn lắm mới đến một lần, lần sau phải một tháng nữa, lúc đó lập đông trời lạnh hơn, lại có tuyết rơi, e là không dễ ra ngoài như ngày mai.”
Diêu Chước nghe đến đây, tai khẽ động đậy. Một lát sau, y ngẩng mặt lên.
Vì trong chăn ấm áp nên hai má ửng hồng, tóc tai bị Nghiêm Chi Mặc làm rối tung, xõa tung sau đầu. Tay Diêu Chước bị Nghiêm Chi Mặc nắm, y bèn nghịch dây lưng áo trong của Nghiêm Chi Mặc.
“Ta đúng là có một nơi muốn đến.”
Diêu Chước hiếm khi đưa ra yêu cầu, Nghiêm Chi Mặc lập tức tỉnh táo: “Là nơi nào?”
Diêu Chước nghiêng đầu về phía Nghiêm Chi Mặc, nói tên một y quán.
Nghiêm Chi Mặc nhíu mày: “Ngươi thấy trong người không khỏe à? Sao lại muốn đi tìm đại phu?”
Hắn nghĩ ngợi rồi đoán: “Có phải Thích chưởng quầy giới thiệu cho ngươi không?”
Diêu Chước hơi ngạc nhiên: “Ngươi biết à?”
Nghiêm Chi Mặc dãn mày: “Lúc gần đi ta thấy hai người thì thầm to nhỏ, đoán là có chuyện cần tránh mặt ta, chắc là chuyện riêng tư của ca nhi nên ta cũng không hỏi nhiều.”
Diêu Chước vẫn không ngừng tay nghịch dây lưng, dường như có chút ngượng ngùng về chuyện sắp nói.
“Thích chưởng quầy bảo y quán này có đại phu là ca nhi, chuyên trị bệnh cho ca nhi, đặc biệt là… chuyện kia.”
Diêu Chước nói ấp úng, nhưng Nghiêm Chi Mặc đã đoán ra, nhẹ giọng xác nhận: “Là… phụ khoa?”
Thời đại này ca nhi và nữ tử không cần quá câu nệ với nhau vì đều có khả năng mang thai, cấu tạo sinh lý cũng có nét tương đồng. Tuy nhiên ca nhi khó thụ thai hơn, lại yếu thế hơn phụ nữ, tìm được đại phu chuyên trị bệnh cho ca nhi không dễ, thảo nào Thích Đăng Hiểu lại đặc biệt giới thiệu cho Diêu Chước.
Diêu Chước nghe từ lạ lẫm này thì ngẩn ra một chút, rồi cũng hiểu ý, coi như ngầm thừa nhận.
Nghĩ lại sợ Nghiêm Chi Mặc lo lắng, y giải thích: “Ta không có bệnh gì đâu, chỉ là… lo chuyện con cái. Thích chưởng quầy bảo trước kia sức khỏe huynh ấy cũng không tốt, mãi không có tin vui, tìm đến đại phu này điều dưỡng nửa năm là có hỉ ngay.”
Nghiêm Chi Mặc theo bản năng sờ mũi. Tính ra hắn và Diêu Chước mới thành thân được hai tháng, tiểu phu lang của hắn… vội thế sao? Hơn nữa hai tháng này vì lý do sức khỏe của cả hai, tần suất “sinh hoạt” có lẽ không bằng những cặp tân hôn khác.
Không thể để Diêu Chước nghĩ rằng vấn đề hoàn toàn nằm ở mình.
“Ta sợ trước kia thân thể yếu ớt để lại di chứng nên muốn đi khám cho yên tâm, chứ có vội vàng gì đâu.”
Nghiêm Chi Mặc mỉm cười nhạt, ôm lấy y: “Đã muốn đi thì chiều ý ngươi.”
Diêu Chước ừ một tiếng, nỗi lòng được giải tỏa.
Trước khi lên giường đèn nến đã tắt, phòng tối om dễ khiến người ta buồn ngủ. Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau.
Nói là không dậy sớm, nhưng đồng hồ sinh học cần cù lao động bao đời của người nông dân dường như đã khắc vào xương tủy. Tỉnh dậy nhìn ánh nắng, cũng chỉ muộn hơn ngày thường vài khắc.
Nhưng rốt cuộc cũng lỡ giờ đi mua đồ ăn sáng sớm, giờ này đi cũng chỉ còn đồ thừa canh cặn, đành gọi đồ ăn tại khách đ**m lót dạ. Khách đ**m này quy mô trung bình, tay nghề đầu bếp cũng ở mức thường thường bậc trung.
Mỗi người một tô hoành thánh nhỏ nhân thịt rau tỏi vàng, nước dùng khá tươi ngon. Kèm thêm một đĩa bánh mè và hai quả trứng muối. Nghiêm Chi Mặc thấy hơi ngán nên gọi thêm một đĩa dưa chuột trộn.
Ăn xong, hai người cất kỹ tiền bạc, ra ngoài dạo phố.
Diêu Chước hôm nay đeo khẩu trang Nghiêm Chi Mặc mới làm, màu xanh lam nhạt, rất hợp với bộ quần áo đang mặc.
Đi ngang qua một sạp bán phụ kiện tóc, Nghiêm Chi Mặc nhanh chóng để ý một sợi dây buộc tóc cùng màu. Hắn bỏ mười văn mua ngay tại chỗ, buộc tóc cho Diêu Chước, gió thổi qua dây lụa bay phấp phới rất đẹp mắt. Tiện thể hỏi thăm chủ sạp vị trí y quán Diêu Chước muốn đến, nghe nói còn một đoạn đường nữa, hai người quyết định vừa đi vừa dạo.
Đường phố chính của huyện thành được xây dựng khá tốt, lát đá phiến sạch sẽ ngăn nắp. Bánh xe lăn bằng gỗ của Diêu Chước lăn trên đá phát ra tiếng động khe khẽ. Hôm nay chỉ đi trong thành nên không dùng xe lừa, để con lừa lại chuồng gia súc của khách đ**m.
Nghiêm Chi Mặc đẩy Diêu Chước đi dạo, phong thái của hắn cộng với chiếc xe lăn tinh xảo thu hút không ít ánh nhìn.
Con trai lớn của tui được hoan nghênh quá! Chẳng kém gì minh tinh xuống phố! Mẹ thật vui mừng!
Ném cho Mặc Bảo và A Chước một quả lôi, trưa nay ăn một bữa thật ngon nhé!
Bình luận lướt qua vèo vèo, tâm trạng khán giả cũng vui vẻ như chính chủ bá vậy.
Huyện thành quả nhiên náo nhiệt hơn thị trấn Bạch Dương gấp nhiều lần, ngay cả cách ăn mặc của người đi đường cũng khác biệt. Hàng hóa ở các sạp ven đường và cửa tiệm cũng đắt hơn trên trấn một chút. Điều ngạc nhiên nhất là hai người bắt gặp nến sáp thực vật nhà mình làm được bán ở đây.
Tiệm nhang đèn ven đường này bày một phần hàng hóa ra kệ ngoài cửa để thu hút khách. Thấy Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước dừng lại trước cửa hàng, tiểu nhị liền nhìn theo ánh mắt hai người giới thiệu:
“Hai vị thật tinh mắt, đây là sáp thực vật mới nhập về, khác hẳn loại cũ. Nhìn xem, bấc nến này tết ba sợi, ít khói cháy lâu, giá ưu đãi 30 văn một cây!”
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước tự nhiên sẽ không mua, chỉ hỏi qua loa vài câu rồi đi. Tiểu nhị cũng không phật ý, quay sang đón tiếp khách khác.
Đi được vài mét, Diêu Chước vẫn còn phấn khích.
“Vốn không tưởng tượng được Thích chưởng quầy nhập nhiều hàng thế bán đi đâu, không ngờ ngay cả huyện thành cũng có nến nhà mình làm.”
So với huyện thành, thôn Thạch Khảm bé như hạt mè trên cái bánh nướng. Nến làm từ cái sân nhỏ nhà mình mà đi được đến nơi xa thế này, nghĩ thôi cũng thấy rạo rực.
Nghiêm Chi Mặc lại chú ý thấy sáp thực vật mới bắt đầu xuất hiện ở huyện thành. Hắn là người hiểu rõ nhất sức cạnh tranh của loại nến này trên thị trường. Chắc không bao lâu nữa, lượng đặt hàng của Tây Song Các sẽ tăng gấp bội. Đến lúc đó chỉ dựa vào hai người họ cùng Phương Nhị Nương và Khương Việt e là không đủ, vì còn phải làm xà phòng và các thứ khác nữa.
Đang mải suy tính cách mở rộng quy mô xưởng tại gia, không ngờ đi được nửa đường, bỗng có một người không biết từ đâu chui ra, chặn đường hai người ngay giữa phố.
“Hai vị xin dừng bước!”
Nghiêm Chi Mặc khựng lại. Người này cao gần tám thước (khoảng 1m8-1m9), dáng người cường tráng rắn rỏi giống Bùi Triệt, nhìn là biết có luyện võ.
Ở nơi đất khách quê người, đột nhiên bị chặn đường như vậy, ai mà chẳng thót tim.
Diêu Chước cảnh giác ngồi thẳng dậy. Nếu chân không bị thương, e là y đã đứng chắn trước mặt bảo vệ phu quân rồi.
Nghiêm Chi Mặc đặt tay lên vai Diêu Chước trấn an, nhìn người đàn ông đối diện, cẩn trọng hỏi: “Vị huynh đài này, không biết có chuyện gì chỉ giáo?”
Hết chương 51.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 51
10.0/10 từ 18 lượt.
