Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 50
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nắm trong tay món hàng độc nhất vô nhị, Nghiêm Chi Mặc có đủ tư cách để đàm phán.
Chưởng quầy cửa hàng hương liệu ban đầu còn cảm thấy không vui vì bị một hậu sinh trẻ tuổi ép giá, nhưng càng nghe Nghiêm Chi Mặc nói, ông ta càng thấy hứng thú.
Thậm chí khi ấm trà đã pha đến nước thứ ba, ông còn sai tiểu nhị: “Đi lấy trà Mao Tiêm thượng hạng của ta ra đây.”
Rồi quay sang khách sáo với Nghiêm Chi Mặc: “Mấy hôm trước mới có trà mới về, mời nếm thử.”
Nghiêm Chi Mặc không để ý đến sự thay đổi thái độ này, vừa nói vừa viết liên tục. Phương án này hắn đã nháp sẵn trong đầu từ lâu, giờ nói ra trôi chảy như nước chảy mây trôi.
“Nước hoa và nến thơm của ta sẽ ra mắt theo mùa, mỗi mùa lại có chủ đề khác nhau. Mỗi quý còn có sản phẩm giới hạn và bao bì đặc biệt, ai đến trước được trước, quá hạn không chờ. Quầy chuyên doanh cung cấp dịch vụ thử mùi và có quà tặng kèm. Ngoài ra còn có chế độ hội viên, nếu quý trước tiêu dùng đủ mức quy định tại quầy chuyên doanh, quý sau sẽ được ưu tiên mua sản phẩm mới và hưởng ưu đãi nhất định.”
Dứt lời, hắn lấy ra một số quà tặng nhỏ đã chuẩn bị trước. Ví dụ như sáp thơm hình cánh hoa, hay dây đeo đồng bộ với bình nước hoa…
Đến đây, chưởng quầy không dám coi thường Nghiêm Chi Mặc nữa, vì cách thức kinh doanh này cũng gợi mở cho ông nhiều điều.
Ngoài ra, yêu cầu của Nghiêm Chi Mặc cũng đơn giản: cửa hàng phải dành riêng một khu vực, vị trí bắt mắt để bày bán sản phẩm của hắn. Về phần tủ kệ trưng bày, hắn sẽ tự đặt làm theo kích thước chưởng quầy cung cấp rồi mang tới.
Chưởng quầy nghe thấy mình không phải bỏ ra gì nhiều, một cái tủ thì chiếm bao nhiêu chỗ? Hơn nữa hàng hóa cũng không cần bỏ vốn nhập. Vì đây không phải nhập hàng mà là ký gửi. Chỉ cần đồng ý với Nghiêm Chi Mặc, cửa hàng của ông sẽ trở thành nơi duy nhất ở trấn Bạch Dương b*n n**c hoa và nến thơm.
“Được, cứ theo lời ngươi.” Chưởng quầy suy nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Theo lý thuyết ngươi đặt quầy chuyên doanh trong cửa hàng ta thì phải thu tiền thuê chỗ, nhưng nể tình nước hoa và nến thơm của ngươi quả thực độc đáo, ta miễn cho ngươi khoản này, ngươi thấy thế nào?”
Chút tiền thuê đó chẳng đáng là bao, nhưng chưởng quầy đã muốn làm nhân tình thì Nghiêm Chi Mặc cũng vui vẻ chấp nhận.
Hai người thương lượng việc phân chia lợi nhuận, cuối cùng chốt ở mức 2:8. Nghiêm Chi Mặc tám phần, cửa hàng hương liệu hai phần.
Ký hợp đồng xong, mỗi bên lăn tay điểm chỉ.
Hẹn bảy ngày sau Nghiêm Chi Mặc mang tủ đã đặt làm đến, bày hàng lên là có thể chính thức khai trương. Chưởng quầy đã nóng lòng muốn thử, trong bảy ngày này ông phải tung tin nước hoa và nến thơm sắp có mặt tại cửa hàng mình ra khắp thị trấn Bạch Dương!
Rời khỏi Hương Duyệt Phường, Nghiêm Chi Mặc lại ghé qua cửa hàng son phấn lớn nhất trấn – Vũ Lâm Các.
Lần này sản phẩm hắn đưa ra là tinh dầu, nước cất và xà phòng sữa dê. Những thứ này không có hiệu ứng quảng cáo từ Đào thị như nước hoa và nến thơm.
Nên Nghiêm Chi Mặc mời nữ chưởng quầy dùng thử ngay tại chỗ. Tinh dầu và nước cất dưỡng da không thể thấy hiệu quả ngay, nhưng xà phòng sữa dê mới lạ và tốt thật sự.
Chưởng quầy của Vũ Lâm Các là một nữ tử, mặc váy hoa đỏ, dung mạo xinh đẹp. Nàng sai tiểu nhị bưng chậu nước đến rửa tay, thấy xà phòng sữa dê gặp nước tạo bọt mịn màng, rửa xong da tay mềm mại, lưu lại mùi sữa thoang thoảng. Đặc biệt mẫu mã cũng rất đẹp, thoạt nhìn như miếng bánh điểm tâm. Bánh nhỏ còn có dây tua rua, bày trong tiệm mà không bán được mấy trăm văn một cái thì thật vô lý.
Thấy nữ chưởng quầy động lòng, Nghiêm Chi Mặc lại áp dụng bài cũ, tiếp thị khái niệm “quầy chuyên doanh” ở đây.
Nữ chưởng quầy che miệng cười: “Tướng công thật có đầu óc, cái gọi là quầy chuyên doanh này ta mới nghe lần đầu đấy.”
Nàng nghịch tua rua trên quạt tròn, cười nói: “Bàn chuyện làm ăn này với tướng công cũng không sao, nhưng tinh dầu và nước cất này ta cần dùng thử vài ngày mới trả lời được.”
Đã vậy Nghiêm Chi Mặc cũng không vội ký hợp đồng, chỉ để lại hàng dùng thử, hẹn nếu nữ chưởng quầy quyết định thì đến Tây Song Các nhắn tin. Dù sao mấy thứ này có đưa cho người ta nghiên cứu cũng không biết cách làm ra.
Nữ chưởng quầy vẫn thích xà phòng sữa dê nhất, đề nghị Nghiêm Chi Mặc để lại 10-20 bánh bán thử. Nhưng Nghiêm Chi Mặc kiên quyết đợi ký hợp đồng, quầy chuyên doanh xong xuôi mới bán. Nữ chưởng quầy nghĩ ngợi, cũng không nỡ bỏ qua cái mánh lới “quầy chuyên doanh” này nên đồng ý chờ.
Thỏa thuận xong với hai cửa hàng, những món đồ mới mẻ trong tay Nghiêm Chi Mặc coi như đã có nơi tiêu thụ.
Hắn đã tính toán, trước tiên thử nghiệm mô hình này ở thị trấn, Bạch Dương trấn không lớn không nhỏ, làm nơi thí điểm rất tốt. Sau này nếu lợi nhuận ổn định sẽ mở rộng sang huyện thành, thậm chí phủ thành cũng chưa muộn.
Về việc mở cửa hàng riêng, hắn định để sau hãy tính, vì thuế thương nghiệp thời đại này thực sự quá cao. Như hiện tại, hắn chỉ lo sản xuất, không tham gia bán hàng trực tiếp nên không bị đánh thuế. Nhưng một khi có cửa hàng, thuế thương nghiệp hiện nay lên đến gần 50%, tức là kiếm được một lượng bạc thì phải nộp cho quan phủ 500 văn. Đương nhiên trong đó bao gồm không ít loại phí phụ thu, cái gọi là sưu cao thuế nặng chính là đây.
Chi bằng dùng cách hiện tại, tích cóp chút vốn liếng, rồi theo kế hoạch sang năm đi thi, xem có kiếm được cái công danh không. Đợi có danh phận Tú tài làm chỗ dựa, làm việc gì cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Chuyến đi này của Nghiêm Chi Mặc mất gần hai canh giờ.
Quay lại Tây Song Các ngồi nghỉ, ăn chút cơm canh thì đã qua giờ Thân (3-5 giờ chiều).
Vì hai người nói rõ còn phải đi huyện thành, Thích Đăng Hiểu tuy luyến tiếc Diêu Chước nhưng không giữ khách nữa.
“Đi huyện thành đúng là nên đi sớm, muộn quá không tìm được khách đ**m tốt đâu.”
Hắn kéo tay Diêu Chước thì thầm gì đó, Diêu Chước khẽ đáp lại, không để Nghiêm Chi Mặc và Bùi Triệt nghe thấy. Nghiêm Chi Mặc nhìn thấy, không ngờ mới có mấy canh giờ mà phu lang nhà mình đã có bí mật riêng, nhưng chuyện riêng tư giữa các ca nhi hắn cũng không tiện hỏi.
Sau đó hai người cắm cúi lên đường, đến huyện Song Lâm thì trời vừa tối, đèn đuốc bắt đầu lên.
Lần trước đến huyện thành, hai người chỉ lo chữa bệnh cho Diêu Chước xong là vội về nhà dưỡng thương, đâu có tâm trí ngắm cảnh. Lần này tuy Diêu Chước vẫn đi lại bất tiện nhưng trước khi về thôn vào ngày mai, họ cũng có thể dạo chơi vài canh giờ.
Trước khi tìm khách đ**m, hai người đến y quán Lương thị trước.
Dừng xe trước cửa, Nghiêm Chi Mặc nhanh chóng gặp lại tiểu dược đồng quen thuộc.
“Đồng sinh tướng công khỏe không, ngài đưa phu lang đến khám lại sao?”
Tiểu dược đồng chắp tay chào hỏi. Nghiêm Chi Mặc đáp lễ rồi quay lại cõng Diêu Chước xuống xe.
Vào y quán chỉ mất vài bước chân nên hắn không lấy xe lăn xuống. Đặt Diêu Chước ngồi yên trên ghế xong, Lương đại phu cũng từ hậu đường bước ra.
“Hóa ra là hai người.” Lương đại phu nhớ gần như mọi bệnh nhân mình từng chữa trị, huống chi đôi phu phu này lại rất đặc biệt.
Ca nhi bị thương rất nặng, nhưng phu quân lại là người chịu chi tiền chữa trị.
Vừa nghe tiểu dược đồng báo hai người đánh xe lừa đến, nhớ lại lần trước còn phải mượn xe bò của người trong thôn, chứng tỏ gia cảnh cũng khá giả lên, thảo nào lần trước móc tiền dứt khoát như vậy.
Với tấm lòng y giả, phản ứng đầu tiên của Lương đại phu là: Vậy thì tiền thuốc men tiếp theo của ca nhi này chắc không phải lo rồi.
Ông cúi xuống kiểm tra kỹ lưỡng vết thương của Diêu Chước, xoa xoa tay, nói với hai người: “Ta vừa sờ nắn xương cốt, thấy đã liền lại đúng vị trí. Có thể thấy một tháng qua các ngươi chăm sóc rất tốt. Thêm một tháng nữa là có thể tháo nẹp.”
“Xin hỏi đại phu, bao lâu nữa ta mới có thể xuống đất đi lại?” Diêu Chước rốt cuộc vẫn có chút nóng vội.
Lương đại phu nhìn y một cái, dặn dò: “Hiện tại chính là thời điểm then chốt, đừng vì cái lợi trước mắt mà uổng phí công sức chịu khổ bấy lâu.”
Ông đứng sau quầy, cầm bút viết đơn thuốc mới, không quên chỉ vào Nghiêm Chi Mặc nói: “Phu quân ngươi hôm đó bỏ ra mấy chục lượng bạc chỉ để chữa khỏi chân cho ngươi, nếu dưỡng cho tốt thì ngay cả vết thương cũ cũng có thể khỏi hẳn, chẳng phải là chuyện tốt sao? Tính ra, chỉ cần kiên nhẫn đến tháng chạp là ổn rồi.”
Thương gân động cốt một trăm ngày, huống chi hôm đó vết thương của Diêu Chước sâu đến tận xương. Nhưng hôm nay kiểm tra thấy hồi phục tốt, mọi người đều có thể yên tâm.
Lần này rời nhà, Nghiêm Chi Mặc mang đủ tiền bạc nên bốc luôn mười thang thuốc. Dù sao có xe lừa, chở bao nhiêu cũng được.
Trong lúc chờ dược đồng bốc thuốc, Lương đại phu lại bất ngờ bắt chuyện với Nghiêm Chi Mặc, chủ đề lại là về Vương đại phu trong thôn.
Nghiêm Chi Mặc nhớ ra Vương đại phu từng gọi Lương đại phu là sư huynh, bèn nhắc đến.
Không ngờ đổi lại là tiếng hừ lạnh của Lương đại phu, ông quay lưng lại, chắp tay sau lưng: “Hắn mà còn nhớ ta là sư huynh sao! Năm đó đang yên đang lành lại vì một nữ nhân mà rời bỏ sư môn, chạy đến cái thôn bé tí tẹo làm đại phu vườn tược, uổng phí bao nhiêu công sức học hành!”
Lương đại phu lộ vẻ hận sắt không thành thép, nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ hồi lâu mới miễn cưỡng hỏi thăm tình hình gần đây của Vương đại phu.
Biết Vương đại phu cô độc một mình, dưới gối chỉ còn một đứa cháu nội, đáy mắt ông thoáng hiện lên vẻ xúc động.
“Lão già này, từng có đạo sĩ xem tướng cho hắn, bảo số hắn khắc người thân, e là cuối đời thê lương.” Ông phất tay áo, rũ mắt che giấu cảm xúc, “Không ngờ hắn lại ra nông nỗi này thật.”
Sau đó ông hỏi thêm vài câu về thôn Thạch Khảm rồi không nói gì nữa.
Lát sau, dược đồng gói xong mười thang thuốc. Trước khi đi, Lương đại phu đưa cho Nghiêm Chi Mặc một vật.
Vật đó được gói trong khăn tay, sờ vào thấy cứng như ngọc bội. Vì là đồ riêng tư của người khác nên Nghiêm Chi Mặc không mở ra xem.
Chỉ nghe Lương đại phu nói: “Đây là vật sư phụ tặng cho hắn năm xưa. Sau này hắn bỏ đi không mang theo, sư phụ vẫn giữ gìn cẩn thận. Khi sư phụ qua đời lại giao vào tay ta. Giờ ngươi thay ta vật quy nguyên chủ đi. Nếu hắn không nhận, đưa cho đứa cháu nội của hắn cũng được, ngọc là ngọc tốt đấy.”
Nghiêm Chi Mặc nghe vậy biết vật này quý giá, cẩn thận cất đi, hứa nhất định sẽ đưa ngọc bội nguyên vẹn đến tận tay người nhận.
Nghe xong câu chuyện cũ, lại liên quan đến người quen biết, hai người nhất thời đều có chút cảm khái. Ai có thể ngờ Vương đại phu, người thầy thuốc hiền từ nhân hậu, thời trẻ lại có một quá khứ như vậy.
Nghe qua thì ông ấy vốn nên có tiền đồ tốt hơn. Như Lương đại phu đây, có y quán riêng ở huyện thành, danh tiếng vang xa, đã được coi là thành đạt. So ra thì Vương đại phu chỉ là đại phu quê mùa, quả thực cảnh ngộ khác biệt một trời một vực.
Nhưng chung quy đó là chuyện của người khác, khó mà bình phẩm.
Rời khỏi y quán, họ vẫn đến khách đ**m lần trước. May mắn là phòng thượng hạng chữ Thiên còn trống, Nghiêm Chi Mặc hào phóng trả tiền thuê.
Tiểu nhị có lẽ nể mặt phòng chữ Thiên nên nhiệt tình hơn hẳn lần trước. Không chỉ gọi thêm người cẩn thận khiêng xe lăn của Diêu Chước lên tầng hai, mà chẳng bao lâu sau đã chuẩn bị đầy một bồn tắm nước ấm, trong nước còn rắc tượng trưng ít cánh hoa khô.
Chuẩn bị xong xuôi, Nghiêm Chi Mặc cẩn thận tháo nẹp chân cho Diêu Chước, đỡ y vào bồn tắm, giúp y tắm rửa sạch sẽ.
Ở khách đ**m không tiện hong tóc nên tóc dài của Diêu Chước không dính nước, được búi cao cố định bằng trâm, để lộ cái gáy trắng ngần như ngọc, trên đó điểm một nốt ruồi son đỏ thắm.
Nhờ cánh hoa trong bồn che chắn, vừa khéo tránh được quy định kiểm duyệt của phòng livestream. Bình luận lập tức tràn ngập tiếng hò reo đòi xem phúc lợi, đến mức Vượng Tài phải âm thầm phát thẻ vàng cảnh cáo thì mới chịu thu liễm bớt.
Diêu Chước tắm xong, Nghiêm Chi Mặc gọi tiểu nhị lên thay nước mới. Đánh xe cả chặng đường dài, hắn cảm thấy toàn thân đầy bụi bặm, không tắm rửa sạch sẽ thì chắc chắn không thể lên giường ngủ được.
Đến lượt Nghiêm Chi Mặc bước vào bồn tắm. Phòng livestream lại đen màn hình một lúc vì cảnh cởi áo tháo đai, sau khi hắn yên vị trong bồn thì tín hiệu mới khôi phục.
Vượng Tài lén nhìn trộm trong thức hải, thấy ký chủ chỉ cởi áo thôi mà thu nhập hậu đài đã tăng vùn vụt. Nó xoa xoa ăng-ten, không kìm được khát vọng kiếm tiền thưởng, lén điều chỉnh góc quay một chút, đảm bảo dù ký chủ có lỡ lộ hàng thì cũng không quay đến những chỗ nhạy cảm. Chút quyền hạn nhỏ nhoi này hệ thống vẫn có, tuy cũng coi như lách luật nhưng chỉ cần không bị báo cáo hàng loạt thì quản trị viên nền tảng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Một chút thao tác nhỏ mang lại hiệu quả cực tốt.
(bịt mũi) Mỹ nam tắm bồn quả là văn minh nhân loại
Nghe tôi nói, cảm ơn người, vì có người, bốn mùa ấm áp ~
A —— trong quần —— có thứ gì đó —— mọc ra rồi!!
…
Diêu Chước hoàn toàn không biết gì về những chuyện này. Y thay quần áo xong, đẩy xe lăn ra hành lý lấy đồ lót sạch cho Nghiêm Chi Mặc.
Thu dọn xong xuôi, vì đuôi tóc rốt cuộc vẫn bị ướt một chút nên y tìm khăn khô lau hồi lâu.
Mải mê làm việc, đến khi chuẩn bị mang quần áo ra sau bình phong, y mới chợt nhận ra đã một lúc lâu không nghe thấy tiếng nước chảy.
Diêu Chước vội vàng đẩy xe lăn qua xem xét. Kết quả thấy Nghiêm Chi Mặc có lẽ vì quá mệt mỏi nên đã gục đầu vào thành bồn tắm ngủ gật.
Hành động trẻ con này khiến Diêu Chước vừa mềm lòng vừa đau lòng.
Y tiến lại định gọi Nghiêm Chi Mặc dậy kẻo nước lạnh ngấm vào người sinh bệnh, nhưng khi đến gần, ngắm nhìn gương mặt say ngủ ấy, hơi thở y bỗng trở nên dồn dập.
Trong lòng Diêu Chước nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Ngón tay y xoắn nhẹ vào nhau, trong phòng cũng không có người khác, y bèn lấy hết can đảm.
Nhưng y đâu biết rằng, Nghiêm Chi Mặc nhìn như đang ngủ gật, thực ra là đang tranh thủ lúc nhắm mắt để kiểm tra số liệu hậu trường và đọc bình luận.
Vì thế ngay khi y rướn người định hôn trộm, trước mắt Nghiêm Chi Mặc bỗng hiện lên một dòng chữ khiến người ta chú ý đặc biệt:
Chủ phòng! Ngay bây giờ! Tuyệt đối đừng mở mắt!
Nghiêm Chi Mặc vừa nghe tiếng xe lăn của Diêu Chước đến gần, đang định mở mắt thì khựng lại: “…?”
Hết chương 50.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 50
10.0/10 từ 18 lượt.
