Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 49


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Mới bước vào tháng mười, thôn Thạch Khảm đã bắt đầu có mưa.


Các lão nông đều biết, nếu tiết Sương Giáng có mưa thì khả năng mùa đông sẽ có mưa tuyết là rất lớn. Cái gọi là “tuyết lành báo hiệu năm bội thu” chính là đạo lý này, ngược lại thì có thể là mùa đông khô hạn.


Cho nên tuy mưa dầm dề suốt ngày, người nhà nông lại không thấy bất tiện, ngược lại đều mừng vì ruộng nương được tưới tắm, vụ thu hoạch năm sau chắc chắn sẽ không tệ.


Đám rau vụ thu trồng sau vườn nhà Nghiêm Chi Mặc cũng ứng với câu nói này, được mưa tắm mát nên xanh mơn mởn, tươi tốt lạ thường, những giọt nước đọng trên lá càng làm tăng vẻ non tơ mướt mát.


Chỉ có điều rau uống no nước thì gà lại mất tự do, con nào con nấy rúc trong chuồng sưởi ấm cho nhau. Gà ta ở quê lớn chậm, ước chừng phải nuôi thêm vài tháng nữa mới đẻ trứng, hiện tại chỉ biết ăn chứ chưa làm ra sản phẩm gì.


Nghiêm Chi Mặc tranh thủ lúc mưa nhỏ, khoác áo tơi đội nón ra cho gà ăn, rồi thêm cỏ nước cho lừa.


Sân đất lầy lội, sơ ý một chút là dính đầy bùn đất.


Hắn trở lại nhà chính, cởi giày để dưới mái hiên. Đôi giày này phải đợi nắng lên, bùn khô đi mới gõ sạch được, chứ giờ mà cọ rửa thì tốn công lắm.


Sau đó hắn cởi áo tơi treo ngoài tường, cúi xuống thay đôi giày sạch khác, thuận miệng nói với Diêu Chước: “Đợi trời tạnh, phải ra bờ sông kiếm mấy tảng đá xanh về lát sân, chứ cứ đến mùa mưa thế này thì phiền lắm.”


Dứt lời, có lẽ do ra ngoài hít phải gió lạnh, họng ngứa ngáy, hắn không kìm được ho vài tiếng.


Diêu Chước đang khơi chậu than trong phòng, vội bảo Nghiêm Chi Mặc cởi áo khoác ngoài, treo lên giá hong cho khô. Tuy mặc áo tơi không đến nỗi ướt sũng nhưng cũng dính hơi ẩm, mặc trên người dễ nhiễm phong hàn. Thân thể phu quân nhà mình rốt cuộc vẫn yếu hơn người thường, không thể chủ quan.


Bếp lò đất nhỏ mấy hôm nay được chuyển vào trong phòng, trên đó đang hầm nước gừng đường đỏ.


Y múc một chén, thổi cho nguội bớt rồi đưa cho Nghiêm Chi Mặc: “Uống cho đỡ khát, tiện thể giải cảm.”


Nước gừng thêm đường đỏ dễ uống hơn hẳn, uống hết nửa chén đã thấy toát mồ hôi lưng.


Cửu Nguyệt và Thập Lục cũng biết bên ngoài trời mưa, sáng sớm đã không chạy ra ngoài. Lúc này một đứa nằm dưới chân Diêu Chước, một đứa ngồi ở cửa, vẫy đuôi ngắm mưa.


Vì thời tiết xấu nên hôm nay cho Phương Nhị Nương và Khương Việt nghỉ, coi như nghỉ phép một ngày, tự nhiên hôm nay cũng không có tiền công.


Không ra ngoài được, Nghiêm Chi Mặc bèn lôi bộ dụng cụ chưng cất nước hoa ra, trải giấy bút, nghiền ngẫm thiết kế lại một bộ, định tìm thợ gốm nung thử xem sao.


Diêu Chước cũng không nhàn rỗi. Chân đau gác lên ghế đẩu, trên đùi đặt giỏ kim chỉ đựng đầy sợi tơ đủ màu. Ngón tay y thoăn thoắt tết sợi thành dải lụa, sau đó có thể thắt thành các loại nút dây trang trí và túi lưới. Phụ nữ và ca nhi nhà nông có tay nghề này thường làm rồi mang lên trấn bán.


Nhưng Diêu Chước làm là để phối với mấy thứ xà phòng sữa dê, nước hoa, tinh dầu mà Nghiêm Chi Mặc làm.


Nút dây có thể để chừa đoạn dây dài bên dưới, xâu vào những bánh xà phòng sữa dê nhỏ hình tròn đã đục lỗ, trông như món đồ trang sức tinh xảo đáng yêu.


Túi lưới thì dùng dây màu tết lại, đeo bên hông, bên trong có thể đựng khăn tay, ngọc bội, túi thơm… Đương nhiên cũng chỉ nhà khá giả mới có thú chơi tao nhã này.


Mấy thứ này Diêu Chước học từ mẹ khi còn nhỏ. Ở nhà họ Diêu nhiều năm, thỉnh thoảng Ngô thị cũng bắt làm, nhưng lại bị Diêu lão đại mang lên trấn bán lấy tiền, Diêu Chước chưa bao giờ được nhìn thấy đồng nào.



Y biết thắt nhiều kiểu: con bướm, hoa mai, hoa sen, đồng tâm kết… Bỏ quên mấy năm, giờ từ từ nhớ lại, động tác trên tay vẫn rất thành thục.


Than trong chậu nổ lách tách. Trong khung hình livestream, khán giả phát hiện bút của Nghiêm Chi Mặc đã dừng lại, ánh mắt bay sang người Diêu Chước.


Có người không chuyên tâm làm việc, một lòng một dạ ngắm vợ kìa, là ai thì tôi không nói đâu


Mọi người có thấy Chước ca nhi ngày càng đẹp ra không? Da trắng mịn, tóc đen bóng


Chỉ có tui ghen tị với lượng tóc của Chước ca nhi thôi sao? Tóc nửa đầu trên của cậu ấy còn nhiều hơn cả đầu tóc tui buộc lại…


Ngoài trời mưa lạnh buốt giá, trong nhà cẩu lương ngập mặt, không nói nhiều, ném một quả lôi!


Diêu Chước chẳng bao lâu cũng nhận ra ánh nhìn của Nghiêm Chi Mặc. Y quay đầu lại, thấy Nghiêm Chi Mặc chống cằm nhìn mình chằm chằm.


Tay run lên, suýt nữa thắt nút chết. Y vội vàng gỡ ra, lùi lại một bước, chỉnh lại nút dây.


“Phu quân?” y ngờ vực, tưởng Nghiêm Chi Mặc có chuyện muốn nói.


Nghiêm Chi Mặc nào có chính sự gì, nhưng bị hỏi thế cũng bày ra vẻ mặt nghiêm túc.


“Khụ, chỉ là đột nhiên nhớ ra, mấy hôm nay chưa kiểm tra bài học chữ của ngươi.”


Không ai nghe đến hai chữ “kiểm tra” mà không căng thẳng. Diêu Chước tết thêm hai vòng nữa rồi không làm nổi nữa.


Thấy Nghiêm Chi Mặc xoay giấy bút về phía mình, y nhận lấy bút, trong lòng thấp thỏm.


“Phu quân, ta có thể chuẩn bị trước một chút không?”


Nghiêm Chi Mặc ra vẻ đạo mạo: “Chính vì kiểm tra đột xuất thế này mới phát hiện ra vấn đề chứ.”


Diêu Chước nghe cũng có lý, bèn chấm mực, tư thế cầm bút rất ra dáng.


Đề bài cũng không phức tạp. Diêu Chước học Thiên Tự Văn đến câu “Quả trân lý nại, thái trọng giới khương”, tổng cộng 64 chữ.


Nghiêm Chi Mặc đọc vài câu, Diêu Chước lần lượt viết xuống. Có chỗ quên nét, y phải dừng lại ngẫm nghĩ một lúc. Đặt bút xuống mực lại hơi khô, đành phải chấm lại.


Cuối cùng 64 chữ được viết ra theo thứ tự ngẫu nhiên. Đề cuối cùng là tên của hai người.


So với sự do dự trước đó, lúc này Diêu Chước viết không chút chần chừ. Đặc biệt là tên Nghiêm Chi Mặc, rõ ràng phức tạp như vậy, viết liền mạch đến mức Nghiêm Chi Mặc quen dùng chữ giản thể cũng thấy đau đầu, nhưng y lại viết cực kỳ thành thạo.


Đừng yêu quá thế chứ, mau khai thật đi, rốt cuộc đã lén luyện mấy chữ này bao nhiêu lần rồi?


Lúc Chước ca nhi viết tên chồng khóe miệng cong lên kìa, làm ơn phát đường mạnh tay vào, đừng quan tâm tôi sống chết ra sao!


Viết xong, đợi mực hơi khô, Nghiêm Chi Mặc ghé lại xem. Số lượng chữ nhiều, khó tránh khỏi có vài nét sai sót. Hắn nắm tay Diêu Chước, sửa từng chữ một.


Ban ngày ban mặt da thịt thân cận, hơi thở phả vào cổ khiến Diêu Chước vừa thẹn thùng vừa say mê. Tim đập nhanh liên hồi, mãi đến khi sửa bài xong mới lặng lẽ trở lại nhịp điệu bình thường.



Diêu Chước giấu tay dưới bàn, lén v**t v* chiếc vòng dây đỏ trên cổ tay, ngắm nhìn Nghiêm Chi Mặc đang thu dọn bút mực, suy tính xem làm thế nào để trên người Nghiêm Chi Mặc cũng có thêm món đồ do chính tay mình làm.


Mưa dầm dề ba ngày liền, làm chậm trễ việc phơi quả cây sơn.


Mấy hộ đến giao quả đều than thở quả trên núi bị mưa làm hỏng không ít, nhìn mã xấu hẳn.


Rốt cuộc là năm đầu tiên làm, kinh nghiệm chưa đủ. Nghiêm Chi Mặc vừa lo lắng vừa vội vàng dặn Bạch Đại Sơn bảo đám bạn ở các thôn khác tranh thủ lên núi thu hái gấp.


Lại tranh thủ lúc trời hửng nắng, cùng Phương Nhị Nương và Khương Việt làm việc cật lực mới kịp giao lô nến tiếp theo.


Lần này đi trấn, Nghiêm Chi Mặc định đưa Diêu Chước đi cùng. Từ khi bị thương chân, y chưa từng ra khỏi thôn, giờ có xe lừa rồi, cuối cùng cũng không bị hạn chế nữa.


Chiều hôm đó, cả sân bận rộn. Quả phơi đầy đất, cối đá giã sáp xếp thành hàng.


Nghiêm Chi Mặc đang bận xếp xà phòng sữa dê vào hộp tre, mười bánh xà phòng thường còn lại cũng được gói ghém cẩn thận để mang lên trấn tìm mối tiêu thụ.


Ngoài ra, nước hoa và tinh dầu làm từ cẩu quýt cũng đã chuẩn bị xong vài lọ. Tháng mười là lúc cẩu quýt chín rộ, ba anh em Bạch Đại Sơn mang đến cũng đủ dùng, nên Nghiêm Chi Mặc chưa thông báo tin này cho người trong thôn, để ba đứa trẻ kiếm chút tiền tiêu vặt trước đã.


Diêu Chước vừa cho gà ăn xong, tay cầm mấy cái lông gà nhặt được, định làm “cần câu mèo” cho Thập Lục chơi theo lời Nghiêm Chi Mặc.


Nghiêm Chi Mặc đóng nắp hộp tre lại, định đi tìm dây và que gỗ làm cần câu mèo thì cổng sân bị gõ vang.


Diêu Chước nghe ngóng động tĩnh, một tay giữ Thập Lục đang đòi vồ lông gà, nói nhỏ với Nghiêm Chi Mặc: “Nghe giọng giống Từ gia tẩu tử và Từ Thanh, cái người làm tiểu nhị ở cửa hàng Ngụy thị lần trước đến ấy.”


Nghiêm Chi Mặc gật đầu, ra hiệu cho Phương Nhị Nương và Khương Việt thu dọn bớt đồ đạc quan trọng trong sân, chỉ để lại đống quả đang phơi.


Diêu Chước không tránh vào phòng mà ở lại cùng Nghiêm Chi Mặc đón khách.


“Nghiêm đồng sinh, Chước ca nhi, may quá cả hai đều ở nhà, đang bận rộn thế này à?”


Từ gia tẩu tử vào cửa, nói xong liền nghển cổ nhìn vào trong sân. Nghiêm Chi Mặc bắt gặp ánh mắt thiếu kiên nhẫn của Từ Thanh nhìn mẹ mình. Cặp mẹ con này cũng thú vị thật.


Người ta cười nói đến cửa, lại không đi tay không, dù ngày thường có ưa nhau hay không cũng không có lý do đuổi khách. Thế là Nghiêm Chi Mặc mời vào nhà, rót hai chén nước. Căn nhà cũ tuy bên ngoài cũ kỹ nhưng bên trong được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp.


Ngồi xuống hàn huyên vài câu, Từ Thanh vào đề: “Nghiêm lão đệ, chắc ngươi cũng nghe mẹ ta nhắc rồi, ta đang làm việc ở cửa hàng Ngụy thị trên trấn. Lần này ta nhận ủy thác của chưởng quầy, có một mối làm ăn muốn bàn bạc.”


Nói xong, gã đợi mẹ mình và Diêu Chước biết ý mà tránh đi. Dù sao đàn ông bàn việc chính sự, đàn bà và ca nhi ở lại làm gì. Gã mang mẹ theo cũng là vì lý do này, nghe nói nhà Nghiêm Chi Mặc toàn đàn bà ca nhi, mình gã là đàn ông đến sợ bất tiện.


Ai ngờ mẹ gã định đứng dậy thật, nhưng Diêu Chước vẫn ngồi yên bất động. Nghiêm Chi Mặc còn rót thêm nước cho phu lang, nói: “Việc lớn việc nhỏ trong nhà ta đều bàn bạc với A Chước, nên Từ huynh đệ có chuyện gì quan trọng cứ nói thẳng.”


Cuộc đối thoại ngay từ đầu đã bị Nghiêm Chi Mặc nắm quyền chủ động, Từ Thanh cảm thấy hơi khó chịu nhưng không nói ra được lý do. Gã khựng lại một chút rồi đành nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn.


“Chuyện là thế này, chưởng quầy nhà ta vốn để ý đến loại nến sáp thực vật của Nghiêm lão đệ, không ngờ bị cửa hàng Lữ thị nhanh chân giành mất nguồn hàng. Chưởng quầy nghe ngóng giá cả bên Lữ thị trả, cảm thấy rất thiệt thòi cho ngươi. Hiện nay nghe nói lô hàng đầu tiên sắp giao cho Lữ thị, nên nhờ ta làm thuyết khách. Nếu Nghiêm lão đệ chịu chuyển nhượng nguồn hàng cho cửa hàng Ngụy thị, về giá cả, chúng ta có thể tăng thêm hai phần (20%).”


Nói xong, gã thấy sắc mặt Nghiêm Chi Mặc vẫn dửng dưng.


“Từ huynh đệ có điều không biết, nến này tuy do xưởng nhà ta làm, nhưng toàn bộ việc bán hàng đều ủy thác cho cửa hàng nhang đèn Tây Song Các trên trấn. Ta là kẻ đọc sách quê mùa, đâu biết gì về chuyện buôn bán của các cửa hàng lớn. Tây Song Các đặt bao nhiêu thì ta giao bấy nhiêu thôi. Vì thế những điều ngươi nói, ta cũng lực bất tòng tâm.”



Nhưng gã không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Chính nhờ việc này mà gã mới được chưởng quầy để mắt tới.


Lúc trước nến sáp thực vật đột nhiên nổi lên ở trấn, mọi người dò la mới biết nguồn gốc là Tây Song Các đang âm thầm phát tài. Hai cửa hàng lớn nhất trấn nghe tin lập tức hành động, cửa hàng Ngụy thị chậm chân để Lữ thị cướp trước. Chưởng quầy mắng quản sự một trận, vừa vặn bị Từ Thanh nghe thấy. Gã liền tự đề cử mình, nói loại nến này do đồng sinh họ Nghiêm cùng thôn làm ra. Chưởng quầy nghe xong mắt sáng lên, sai gã dựa vào tình làng nghĩa xóm đi móc nối quan hệ, cướp lại mối làm ăn từ tay Lữ thị. Tiền nong thì thêm chút đỉnh cũng dễ nói chuyện. Thư sinh nhà quê chưa trải sự đời, thấy tiền là sáng mắt ngay.


Từ Thanh vốn ở trấn, lần trước đã phải về quê một chuyến mà không gặp. Hôm nay may mắn gặp được Nghiêm Chi Mặc ở nhà, vội vàng mang quà đến, nào ngờ vừa mở miệng đã đụng phải đinh mềm.


Nhớ lời chưởng quầy dặn, gã tiếp tục: “Nghiêm lão đệ, mối làm ăn này tuy là Tây Song Các bàn với Lữ thị, nhưng hàng hóa chung quy vẫn nằm trong tay ngươi. Ngươi không giao hàng thì Tây Song Các cũng bó tay. Muốn ta nói thì lão đệ đừng để Tây Song Các lừa, hai kẻ đó thanh danh trên trấn kém lắm, ai dây vào cũng chẳng có kết cục tốt. Huống hồ, xong việc này, khoản tiền tăng thêm hai phần kia là ngươi nắm chắc trong tay, chẳng phải tốt hơn giao du với Tây Song Các sao?”


Nghiêm Chi Mặc nhìn Từ Thanh, nụ cười nhạt đi.


“Từ huynh đệ, trọng tín giữ lời là căn bản của đạo làm người. Chuyện ngươi nói, thứ cho tại hạ không thể phối hợp.”


Dứt lời, hắn đẩy trả lại gói quà trên bàn.


“Người trong thôn qua lại thăm hỏi nhau thì ta hoan nghênh, nhưng nếu vì chuyện này thì Từ tẩu tử, Từ huynh đệ, thứ cho ta không tiễn xa được.”


Cửu Nguyệt đang chạy chơi trong sân dường như cũng cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, chạy ra sủa người lạ. Diêu Chước vội đẩy xe lăn ra bế nó lên, giả vờ mắng mỏ vài câu nhưng tuyệt nhiên không thèm liếc nhìn khách một cái.


Từ gia tẩu tử định nói gì đó nhưng thấy con trai đã sầm mặt bước đi, đành xách giỏ trứng gà và thịt khô, ngượng ngùng đuổi theo.


Ra khỏi cổng một đoạn, Từ gia tẩu tử nhổ toẹt xuống đất: “Đều là dân đen bới đất kiếm ăn cả, tên Nghiêm đồng sinh này đọc được vài quyển sách, kiếm được mấy đồng tiền là tưởng mình là ông nọ bà kia ngay được.”


Từ Thanh đau đầu, cao giọng: “Ai ngờ tên này tính tình cứng đầu thế, đạo lý đơn giản vậy mà nói mãi không thông.”


Rồi gã hậm hực nói: “Hơn nữa, nương, đừng tưởng ta không biết chuyện nương cãi nhau với vợ Phương lão tam trước mặt bao nhiêu người. Giờ nhà họ thân thiết với nhà Nghiêm đồng sinh, hắn chắc chắn sẽ thiên vị, thế này chẳng phải làm lỡ việc chính của ta sao!”


Từ gia tẩu tử trợn tròn mắt: “Sao lại đổ lên đầu ta? Được lắm, ta biết rồi, ngươi chê bà già này ăn bám nhà ngươi chứ gì!”


Nói xong bà ta rảo bước về nhà, miệng còn lầm bầm chửi rủa, đòi đi tìm Phương tam nương tính sổ.


Từ Thanh đầu to như cái đấu, vội đuổi theo giữ chặt tay mẹ, cố nén giận: “Nương, chuyện này nương đừng xen vào, để ta nghĩ cách khác!”



Sóng gió nhỏ này không làm ảnh hưởng đến bước chân của Nghiêm Chi Mặc.


Hôm sau trời vẫn đẹp, hắn và Diêu Chước thay quần áo mới, khiêng xe lăn lên xe lừa, chuẩn bị lên trấn. Tiện đường sẽ ghé qua huyện thành tìm Lương đại phu kiểm tra lại chân cho Diêu Chước. Chuyến đi này e là phải qua đêm ở huyện thành, đành nhờ Phương Nhị Nương và Khương Việt trông nhà, chăm sóc gà chó mèo giúp.


Xe lừa ra khỏi thôn, lên đường lớn, không gian thoáng đãng hẳn. Diêu Chước vén rèm nhìn ra ngoài, cùng là một con đường nhưng giờ cảm giác lại khác hẳn. Xe lừa chạy nhanh hơn xe bò nhiều, chẳng mấy chốc đã đến trấn Bạch Dương.


Thích Đăng Hiểu đã lâu không gặp Diêu Chước, lần đầu thấy xe lăn thì trầm trồ khen ngợi mãi. Vì Nghiêm Chi Mặc bảo còn phải đi làm việc, Thích Đăng Hiểu liền kéo tay Diêu Chước nói: “Ngươi cứ đi lo việc đi, để phu lang ngươi ở lại đây với ta, đảm bảo không mất đâu mà sợ.”


Nói đến mức Diêu Chước cũng phải bật cười. Thích Đăng Hiểu hợp tính với y, chỉ mong có cơ hội nói chuyện nhiều hơn, bèn sai Bùi Triệt đi lấy bánh trái ra mời.


Nghiêm Chi Mặc ôm hộp tre đựng xà phòng, xách giỏ nước hoa và tinh dầu ra cửa.


Hắn nghe Thích Đăng Hiểu kể, món quà lần trước Đào thị tặng đi, vì sự mới lạ tinh xảo nên đã trở thành đề tài bàn tán ở thị trấn và cả huyện thành. Các nữ quyến được tặng quà thường mang ra khoe hoặc nhắc tới trong các buổi trà dư tửu hậu, nhưng người muốn mua thì tìm đỏ mắt cũng không thấy chỗ bán.



Vật hiếm thì quý, thấy cơn sốt vẫn còn, Nghiêm Chi Mặc biết đây là thời điểm tốt nhất để tung hàng ra thị trường. Không như lúc chào hàng nến chọn Tây Song Các ít người chú ý, lần này hắn đến thẳng cửa hàng hương liệu lớn nhất trấn – Hương Duyệt Phường.


Bước qua ngạch cửa, hắn đi dạo một vòng, thấy vài loại túi thơm khá thú vị nên cầm lên xem.


Khi đi đến quầy, vừa vặn thấy một vị công tử dẫn theo một thiếu nữ, trông như huynh muội, ăn mặc sang trọng.


“Biểu ca, muội đã bảo rồi, cửa hàng hương liệu trên trấn các ngươi làm sao có nước hoa và nến thơm đó được, ngay cả huyện thành bọn ta còn chẳng mua được nữa là.” Thiếu nữ tuổi cập kê (15 tuổi), mặc váy dài màu vàng nhạt, vẻ mặt thất vọng.


Vị công tử kia có vẻ bất lực với cô biểu muội này, dỗ dành: “Không mua được thì thôi, ta đã nhờ mẫu thân gửi thiệp cho Thích phu nhân rồi. Hai nhà chúng ta cũng có chút giao tình, đến lúc đó hỏi xem bà ấy mua ở đâu, ta sẽ mua cho ngươi, được không?”


Thiếu nữ được dỗ dành xuôi xuôi, lát sau cầm hộp sáp thơm và túi thơm mới mua, e thẹn đi theo biểu ca ra về.


Đợi họ đi khuất, Nghiêm Chi Mặc bước tới gặp chưởng quầy, nói rõ ý định. Chưởng quầy nhìn hắn từ đầu đến chân với vẻ không tin. Nghiêm Chi Mặc không giải thích nhiều, trực tiếp lấy vật thật ra. Không chỉ vậy, hắn còn nói chính xác tên hai bộ hộp quà Đào thị tặng.


Tên này chưởng quầy có biết, vì là cửa hàng lớn nhất trấn nên mấy hôm nay không ít người đến hỏi, ông ta cũng đã cho người đi điều tra, biết được thứ gọi là nước hoa và nến thơm kia xuất phát từ phủ Thích đại nhân, nghe đâu còn truyền đến cả huyện thành và phủ thành.


Hàng vừa bày ra, chưởng quầy là người trong nghề, mũi khịt khịt vài cái, vội vàng mời Nghiêm Chi Mặc vào hậu đường, như sợ khách khác nhìn thấy cướp mất.


Trà ngon được dâng lên, thái độ chưởng quầy thay đổi hẳn.


“Tiểu huynh đệ, nếu ngươi muốn ký gửi nước hoa, nước cất và nến thơm này tại cửa hàng ta thì tốt quá. Hương Duyệt Phường ta mở mười mấy năm nay, nổi tiếng xa gần, nhà giàu trên trấn ai mà chẳng là khách quen? Hàng của ngươi đặt ở đây, dù giá có cao chút đỉnh cũng không lo ế.”


Nghiêm Chi Mặc nhấp ngụm trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt hoa đào ôn nhu nhưng đầy toan tính.


“Tại hạ đương nhiên có ý muốn hợp tác với chưởng quầy, nhưng không phải là cung cấp hàng bình thường. Nếu chưởng quầy muốn lấy hàng của ta, cần phải đồng ý cho ta thiết lập một quầy chuyên doanh tại quý tiệm.”


Nó đến rồi, nó đến rồi, “quầy chuyên doanh” trong truyền thuyết cuối cùng cũng xuất hiện!


Tin rằng không ít người hiện tại cũng đang ngơ ngác như chưởng quầy: Hả? Ngươi nói gì cơ?


Nghiêm Chi Mặc giải thích ngắn gọn ý nghĩa của quầy chuyên doanh. Dù khái niệm này quá mới mẻ, nhưng chưởng quầy kinh doanh nửa đời người nghe qua là hiểu ngay mấu chốt, và lập tức từ chối quyết liệt.


“Việc này tuyệt đối không được! Nhà ta đã treo biển Hương Duyệt Phường, sao có thể chứa chấp hàng hóa ghi rõ danh hiệu nhà khác?”


Nghiêm Chi Mặc đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: “Nếu đã vậy thì xem ra mối làm ăn này không thành rồi. Đa tạ trà ngon của chưởng quầy, tại hạ xin cáo từ.”


Dứt lời hắn đứng dậy định đi không chút lưu luyến. Chưởng quầy vốn đang thầm mắng tên thư sinh này không biết trời cao đất dày, ai ngờ hắn lại kiêu ngạo đến thế, nói đi là đi thật!


Ông ta không cam lòng, hỏi với theo: “Ta có thể tăng giá nhập mỗi bình, cậu cứ việc ra giá!”


Nghiêm Chi Mặc lắc đầu: “Ta không quan tâm đến mấy lượng bạc tăng thêm đó. Nếu không thể thiết lập quầy chuyên doanh thì không cần bàn nữa. Huống hồ, dù là như vậy, mỗi bình bán ra chưởng quầy vẫn được chia lợi nhuận, hơn nữa có món đồ độc nhất vô nhị này, khách khứa sẽ kéo đến nườm nượp, lợi cả đôi đường.”


Lời này chọc trúng tim đen chưởng quầy. Sau một thoáng do dự, ông ta quyết đoán gọi giật Nghiêm Chi Mặc lại.


Hai người ngồi xuống lần nữa, chưởng quầy thở dài, sai người mang giấy bút tới.


“Cậu nói kỹ hơn xem, cái gọi là ‘quầy chuyên doanh’ đó thiết lập thế nào? Yêu cầu ra sao? Và chúng ta phân chia lợi nhuận thế nào?”


Hết chương 49.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 49
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...