Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 39
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không nán lại bên ngoài quá lâu, đợi Phương lão đại về, đặt xong khuôn đúc mới liền rời đi.
Trên đường về, hai người bàn tán về tin tức nhà họ Diêu vừa nghe được.
“Cũng không biết Diêu Thanh có phải tự bỏ đi thật không, cũng có khả năng bị bắt cóc giữa đường. Thời buổi này mẹ mìn nhiều lắm, lại thêm năm nay thuế tăng cao, chắc chắn có nơi không yên ổn.”
Nghiêm Chi Mặc đẩy xe lăn, thấy Diêu Chước trầm ngâm, không biết có phải lại nhớ đến chuyện cũ ở nhà họ Diêu hay không, bèn tìm chủ đề để nói.
Diêu Chước nghe vậy, lấy lại tinh thần: “Đúng vậy, năm nào cũng nghe nói có trẻ con, phụ nữ hoặc ca nhi bị mẹ mìn bắt cóc.”
Phụ nữ hoặc ca nhi thì bị bắt bán làm vợ người ta, hoặc nếu có nhan sắc thì bán vào thanh lâu, xấu xí thì bán làm nô tỳ. Còn trẻ con thì tùy theo giới tính mà có số phận khác nhau.
Nghiêm Chi Mặc nghiêm mặt nói: “Nhà ta ở hơi hẻo lánh, sau này nếu ta không ở nhà, ta sẽ nhờ nhị tỷ và Việt ca nhi sang bầu bạn với ngươi. Trong nhà có thêm người, khả năng xảy ra chuyện cũng giảm đi một phần.”
Hắn nghĩ ngợi rồi nói tiếp: “Ta đang tính hay là chúng ta nuôi một con chó đi. Ngày thường vừa giữ nhà, trong nhà có thêm vật sống cũng vui cửa vui nhà, ngươi thấy sao?”
Diêu Chước lúc này tâm trí chia làm hai nửa, một nửa nghe Nghiêm Chi Mặc nói, một nửa vẫn luẩn quẩn ở những lời vợ Phương lão đại kể.
Nghe nói sau khi phát hiện Diêu Thanh mất tích, nhà họ Diêu lùng sục khắp thôn, rồi lên núi, sang thôn bên cạnh tìm kiếm. Hiện tại đã nhờ thôn trưởng huy động cả thôn cùng tìm. Ngô thị sốt ruột thì không nói làm gì, nhưng Diêu lão cha và Diêu lão đại cũng cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.
Diêu Chước không khỏi chạnh lòng nghĩ đến bản thân. Trước kia y ở nhà làm trâu làm ngựa, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, cũng chưa từng thấy cha và anh nói đỡ cho một lời. Sau này Ngô thị tham tiền muốn gả y cho lão già góa vợ thôn bên, cha ngầm đồng ý, đại ca cũng chỉ im lặng. Chỉ có lần y định bỏ trốn bị bắt lại, bị Ngô thị đánh đòn rồi nhốt vào phòng chứa củi, đại ca lén vào đưa cho y một cái bánh bột ngô.
Lúc đó Diêu lão đại đã nói gì nhỉ?
Hình như là: “Gả đi rồi thì sống cho tốt, cái gì nên là của mình thì nhận, không nên thì thôi.”
Câu nói đó lúc ấy Diêu Chước không hiểu, bây giờ cũng vẫn mơ hồ. Cứ như thể Diêu Thanh mới là con ruột, còn y là con nuôi vậy.
Từ khi gả cho Nghiêm Chi Mặc, đã lâu y không nhớ đến những chuyện tồi tệ trong quá khứ nữa. Lúc này bị gợi lại, không khỏi suy nghĩ miên man. Mãi đến khi nghe thấy tiếng Nghiêm Chi Mặc, y mới giật mình tỉnh lại.
“Phu quân muốn nuôi chó sao?”
Chước ca nhi có phải chỉ nghe được câu cuối cùng không, cười chết tui
Ai có thể từ chối cục bông di động chứ! Từ khóa đã được bắt!
Nghiêm Chi Mặc xoa đầu y, mỉm cười: “Đúng vậy, muốn nuôi một con chó.”
Nói đến đây, hắn nhớ lại những bình luận cũ từng đọc, trong lòng khẽ động nhưng không nói ra.
“Nhà thôn trưởng chẳng phải có nuôi mấy con sao? Lần trước đến, ông ấy bảo có con chó cái mới đẻ, tính ngày thì chắc cũng cai sữa rồi. Để hôm nào ta qua hỏi xin một con về nuôi.”
Nhà thôn trưởng thuộc hàng phú nông, nhà ngói gạch xanh khang trang, sống cùng hai con trai đã lập gia đình, ở nông thôn như vậy là rất bề thế. Vì thế nhà nuôi nhiều chó, tiền viện hậu viện mỗi nơi thả hai con. Thôn trưởng có ba người con, hai trai một gái. Con gái út là bảo bối trong nhà, chưa đến tuổi lấy chồng. Đàn chó trong nhà đều do nàng chăm sóc, con nào con nấy lông mượt mà, béo tốt.
Tuy chó con chưa biết giữ nhà ngay, nhưng mọi người đều bảo chó giữ nhà phải nuôi từ bé mới khôn. Giống chó ta ở quê cũng lớn nhanh, ba tháng là ra dáng, nửa năm là to bằng chó trưởng thành. Hơn nữa dù là chó con, nghe thấy tiếng người lạ sủa vài tiếng cũng tốt hơn không có.
Nghĩ đến cảnh sắp có chó con về nhà, chút u ám do chuyện nhà họ Diêu mang lại trong lòng Diêu Chước cũng tan biến.
Trên đường về nhà, hai người đã bàn tính xong chuyện làm chuồng chó thế nào. Cũng may có Nghiêm Chi Mặc nói, chứ Diêu Chước cũng không biết chó còn cần phải ngủ trong chuồng riêng. Nhưng nghe Nghiêm Chi Mặc miêu tả cái chuồng chó như ngôi nhà nhỏ, nghe rất thú vị, Diêu Chước nóng lòng muốn nhìn thấy.
Sáng hôm sau, Nghiêm Chi Mặc vẫn dậy sớm theo lệ thường, vào bếp nhóm lửa đun nước rửa mặt, rồi ra sân tập thể dục theo đài.
Bình luận chỉ có người xem mới là ngạc nhiên, người xem cũ thì đã quen mắt.
Ách, ta từng thấy Bát Đoạn Cẩm, Ngũ Cầm Hí, Thái Cực Quyền trong phòng livestream… nhưng đây là lần đầu thấy tập thể dục theo đài
Lầu trên mới tới à? Đến đây đến đây, giới thiệu một chút, các bài tập thể dục theo đài của chủ phòng gồm có: Chim non cất cánh, Mặt trời mọc, Thời đại vẫy gọi…
Cái tên bị che kia nghe khả nghi quá!
Nghiêm Chi Mặc tự hô nhịp tập xong một bài, cảm thấy thần thanh khí sảng. Trong phòng Diêu Chước cũng đã dậy, leo lên xe lăn ra sân rửa mặt cùng Nghiêm Chi Mặc.
Vệ sinh cá nhân xong, Diêu Chước tự đẩy xe lăn ra vườn sau cho gà ăn. Chiếc xe lăn này y dùng càng ngày càng thuận tay, đi đâu cũng không ngại, ngồi lại rộng rãi thoải mái.
Còn Nghiêm Chi Mặc thì chui vào bếp. Từ hôm qua hắn đã định dùng hoa quế và sữa dê mới mua làm món bánh hoa quế sữa dê.
Hiện tại tiệm gạo không có bột gạo tẻ, nhưng có bột nếp vì nhiều nhà dùng làm điểm tâm. Cho nên Nghiêm Chi Mặc đành dùng bột mì thường trộn với bột nếp, thêm sữa dê đã đun sôi để nguội vào nhào, đến khi bột tơi ra thì bóp nát thành bột mịn.
Trong nhà không có rây lưới mau, hắn dùng tạm cái rây tre lỗ nhỏ, ăn vào chắc chắn không mịn bằng nhưng cũng không đến nỗi tệ.
Tiếp theo là hấp. Lót vải ướt vào lồng hấp, đổ bột vào nhẹ nhàng dàn phẳng, không nén chặt. Bước cuối cùng là rắc một lớp hoa quế khô lên trên. Mùi hoa quế thơm ngào ngạt, chưa hấp đã ngửi thấy.
Khoảng một nén hương sau, bánh hoa quế ra lò. Bếp lò đất lửa to, hơi nước mạnh nên bánh chín nhanh.
Lồng hấp to, cắt được mười hai miếng. Nghiêm Chi Mặc lấy ra sáu miếng chia đôi với Diêu Chước.
Về phần đồ uống, vốn dĩ Nghiêm Chi Mặc muốn Diêu Chước uống chút sữa dê. Hắn mua nhiều sữa dê là vì biết thứ này hiếm, nhưng thời này không có tủ lạnh, sữa tươi không để được lâu. Để qua đêm hôm qua đã là giới hạn rồi, mặt trời lên cao là hỏng ngay. Phần còn lại hắn định làm xà phòng sữa dê, lô này chắc chắn bán được giá cao.
Diêu Chước không quen uống sữa dê nên Nghiêm Chi Mặc uống một chén. Trong lúc uống nghe Diêu Chước kể, ca nhi không có sữa nuôi con, nên sau khi sinh đều phải mua sữa dê hoặc thuê vú nuôi.
Nghiêm Chi Mặc hỏi Diêu Chước muốn cho con uống sữa dê hay thuê vú nuôi. Diêu Chước dường như đã suy nghĩ về vấn đề này từ trước, nói rằng tuy sữa người tốt hơn nhưng để con mình uống sữa người khác cứ thấy kỳ kỳ.
Trả lời xong mới nhận ra đang bàn chuyện sinh con đẻ cái, tuy y đã có quan hệ vợ chồng với Nghiêm Chi Mặc nhưng rốt cuộc vẫn là ca nhi da mặt mỏng. Bị trêu một cái, tai đỏ bừng, không chịu nói tiếp nữa. Nghiêm Chi Mặc cười, bẻ thêm nửa miếng bánh cho y.
Ăn xong, đúng như đã hẹn, Phương Nhị Nương và Khương Việt đến làm việc. Nghiêm Chi Mặc bấy giờ mới đứng dậy đi sang nhà thôn trưởng.
Lúc đi hắn thấy Diêu Chước đang hỏi Khương Việt về việc may vá, một trong hai chiếc áo bông đã bắt đầu thành hình.
Sang nhà thôn trưởng không tiện đi tay không, hắn lấy chén đựng hai miếng bánh hoa quế, để trông đầy đặn hơn, hắn cắt mỗi miếng thành sáu miếng nhỏ.
Mùi thơm của hoa quế và gạo, cộng thêm vị béo ngậy của sữa dê, vừa bước vào nhà, vợ thôn trưởng là Phùng thị đã đón lấy, cười tít mắt.
“Ngươi cũng thật là, lần nào đến cũng mang quà, khách sáo với thúc thẩm làm gì?”
Thôn trưởng ra muộn một chút, vẻ mặt sứt đầu mẻ trán, nhưng khi thấy Nghiêm Chi Mặc và chén điểm tâm tinh xảo kia, sắc mặt liền thay đổi hẳn.
“Món này nhìn y như đồ bán trong tửu lầu trên trấn ấy!”
Rồi khen: “Chước ca nhi khéo tay thật, gả cho ngươi đúng là hưởng phúc.”
Thôn trưởng không ngờ rằng Nghiêm Chi Mặc suốt ngày ở nhà nấu cơm. Nghiêm Chi Mặc nghe khen Diêu Chước thì cũng chẳng buồn giải thích.
Hàn huyên vài câu, Nghiêm Chi Mặc nói ý định muốn xin một con chó con.
“Ta tưởng chuyện gì to tát. Mẹ sấp nhỏ, ngươi gọi Đông Nguyệt bế mấy con chó con ra đây.”
Lũ chó con nhanh chóng vây quanh chân Nghiêm Chi Mặc. Hắn ngồi xổm xuống, lần lượt nâng bụng từng con lên xem. Lứa này có năm con: một con đen tuyền, một con khoang đen trắng, hai con vàng và một con tam thể đen vàng trắng.
Hỏi giới tính, Nghiêm Chi Mặc muốn nuôi chó đực vì chó cái đến kỳ kinh nguyệt sẽ phiền phức, hắn lần đầu nuôi sợ không chăm sóc tốt.
Thôn trưởng họ Chương, con gái út tên Chương Đông Nguyệt. Nghe yêu cầu của Nghiêm Chi Mặc, cô bé xách hai con lên, một con khoang đen trắng, một con vàng: “Trong đàn chỉ có hai con này là đực thôi ạ.”
So sánh thì con khoang đen trắng nằm trên tay Chương Đông Nguyệt cứ cào cào chân về phía trước, vẻ như muốn nhảy vào lòng Nghiêm Chi Mặc. Hắn bèn đón lấy: “Chọn con này vậy.”
Chương Đông Nguyệt tuy từ nhỏ đến lớn đã cho đi không biết bao nhiêu lứa chó con, chó trong thôn và thôn bên phần lớn đều là hậu duệ của chó nhà cô bé, nhưng lần nào cho đi cũng thấy luyến tiếc.
“Nghiêm đồng sinh, sau này ta có thể đến nhà ngươi thăm nó không?”
Nghiêm Chi Mặc gật đầu: “Tất nhiên là được, ngươi mãi mãi là người chủ đầu tiên của nó, nó cũng không quên ngươi đâu.”
Cô bé mười hai tuổi, khuôn mặt còn nét ngây thơ, nghe vậy vui vẻ hẳn, ấn tượng về Nghiêm đồng sinh càng thêm tốt đẹp. Bởi vì vừa rồi mẹ vào gọi đã bảo Nghiêm đồng sinh mang sang một chén bánh hoa quế lớn!
Nghiêm Chi Mặc ôm chó con vào lòng, thôn trưởng thấy hắn chưa có ý định đi ngay thì đoán là có chuyện muốn nói riêng. Ông phẩy tay bảo vợ con vào phòng, Nghiêm Chi Mặc liền hỏi thẳng:
“Hôm qua nghe nói ca nhi nhà họ Diêu mất tích, đã có kết quả chưa? Nếu là tự đi thì thôi, chứ nếu có kẻ xấu trà trộn vào thôn thì Chước ca nhi đang bị thương ở nhà một mình, ta cũng lo lắng.”
Thôn trưởng thở dài, hạ giọng: “Chuyện này vốn ta không nên nói, nhưng rốt cuộc Chước ca nhi nhà ngươi cũng họ Diêu, ngươi cũng không tính là người ngoài, cứ nghe đi. Ngươi cứ yên tâm, không phải kẻ cắp hay mẹ mìn gì đâu. Hôm qua nhà họ Diêu làm ầm ĩ lên, tìm cả đêm, rồi lại đến nhờ ta huy động người trong thôn tìm giúp. Ta thấy sắc mặt Ngô thị không đúng, bèn ép hỏi vài câu, phụ nhân này mới thừa nhận là Diêu Thanh đã lấy hết tiền tiết kiệm ngày thường của hắn, thậm chí cả tiền riêng Ngô thị giấu để phòng thân đi mất! Ngươi nói xem, thế chẳng phải là tự bỏ trốn sao!”
Nghiêm Chi Mặc nghe xong cũng yên tâm, nhưng lại thấy cạn lời với Diêu Thanh, không ngờ sự thật lại đúng như lời đồn đoán của dân làng.
Thôn trưởng bổ sung: “Nhưng chuyện này ta cũng không thể tuyên bố rộng rãi. Ca nhi chưa chồng mà tư bôn (bỏ trốn theo trai), còn ra thể thống gì nữa? Truyền ra ngoài thì thanh danh cả thôn ta bị ảnh hưởng. Cho nên cứ để nhà họ Diêu tự tìm đi.”
Biết được tin tức, Nghiêm Chi Mặc không hỏi thêm nữa, thôn trưởng cũng tin hắn sẽ không lắm miệng.
Chuẩn bị ra về thì thấy Chương Đông Nguyệt bưng chén cháo bột ra, phía sau là mẹ cô bé đang càm ràm: “Chỉ là hai con mèo hoang, vào tay con lại thành quý giá, còn được ăn cả gạo trắng!”
Chương Đông Nguyệt chu môi: “Đây là phần con tiết kiệm từ khẩu phần của mình mà, đâu có tốn thêm của nhà. Huống hồ mèo con mất mẹ, cái khác lại không ăn được, chẳng lẽ nhìn nó chết đói sao.”
Nghiêm Chi Mặc nghe vậy dừng bước.
“Đông Nguyệt, ngươi có mèo con à?”
Chương Đông Nguyệt ngẩng đầu nhìn Nghiêm Chi Mặc: “Dạ, hai con, ta nhặt được lúc chúng sắp chết đói, không nỡ bỏ nên mang về nuôi.”
Nghiêm Chi Mặc v**t v* chó con trong lòng: “Ta cũng đang muốn xin một con mèo về nuôi, không biết ngươi có nỡ nhường lại cho ta một con không?”
Thôn trưởng bất đắc dĩ bước tới: “Nhường với nhịn cái gì, ngươi khách sáo với con bé con làm gì!”
Chương Đông Nguyệt nghĩ nghĩ, mím môi nói: “Mẹ ta vốn chỉ cho phép ta giữ lại một con thôi, vậy ta cho ngươi một con.”
Thỏa thuận xong, Nghiêm Chi Mặc chọn một con mèo mướp trông khỏe mạnh, có bốn chân trắng như mang vớ, nhìn rất tinh anh.
Thời này nuôi mèo chú trọng lễ nghi “hạ sính”, phải đưa ít cá hoặc muối ăn. Nghiêm Chi Mặc không mang theo người nên đặt chó con xuống, chạy về nhà lấy.
Thế là Diêu Chước ở nhà thấy Nghiêm Chi Mặc hớt hải chạy về, vào bếp lấy thứ gì đó rồi lại hớt hải chạy đi. Dáng vẻ này khiến y lo lắng, bèn đẩy xe lăn ra cổng đợi.
Cũng may không phải chờ lâu, từ xa đã thấy Nghiêm Chi Mặc trở lại, trong lòng còn ôm một cục bông đen thui.
Đến gần, cái mũi ướt át của chó con húc vào lòng bàn tay Diêu Chước, y vui mừng cười rạng rỡ. Chó con không sợ người, nhảy phắt vào lòng Diêu Chước. Diêu Chước sợ nó dẫm vào chân đau nên cẩn thận bế lên. Chương Đông Nguyệt nuôi chó rất sạch sẽ, không có chút mùi hôi nào.
Ôm ấp cọ cọ một lúc, Diêu Chước định nói gì đó với Nghiêm Chi Mặc, vừa ngẩng đầu lên…
Lại thấy trong vạt áo Nghiêm Chi Mặc còn có một sinh vật sống nữa đang ngọ nguậy!
Hết chương 39.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 39
10.0/10 từ 18 lượt.
