Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 38


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Sân nhỏ nhà họ Nghiêm chưa bao giờ đông vui đến thế. Trong nhà tạm thời giao cho Diêu Chước tiếp đãi, một đám phụ nữ và ca nhi vừa nói vừa cười, vô cùng náo nhiệt.


Nghiêm Chi Mặc ra ngoài cổng xem người mới đến rốt cuộc là ai. Vừa nhìn, hóa ra là người quen.


“Điêu đại ca?” Người đứng ngoài cổng chính là Điêu Tường, thương lái tốt bụng đã cho họ đi nhờ xe hôm từ trấn trở về.


“Cuối cùng cũng tìm được, nhà ngươi ở chỗ hẻo lánh thật đấy.” Điêu Tường đánh xe bò tới, trên xe chất đầy hàng hóa, trong đó có mấy con gà rừng và thỏ hoang, đúng như lời hứa lần trước.


Hắn nhảy xuống xe, hào sảng nói: “Đều là đồ tươi mới cả đấy, ta đã làm sạch sẽ và treo gió hong khô rồi. Ngươi nhìn con thỏ này xem, béo chưa kìa!”


Nói rồi hắn vỗ đầu một cái, mở chiếc hòm tre bên cạnh.


“Suýt nữa thì quên, còn có da thỏ lần trước ngươi dặn nữa. Ở đây có màu trắng, xám và cả da hoa, ngươi cứ chọn thoải mái.”


Nghiêm Chi Mặc vốn tưởng có hàng là tốt rồi, không ngờ còn được chọn lựa. Hắn định làm hai cái khăn quàng lông thỏ, một cái cho mình một cái cho Diêu Chước thành đồ đôi, tiện thể làm thêm đôi bao đầu gối giữ ấm cho chân Diêu Chước trong mùa đông này.


Cuối cùng dưới sự tư vấn của Điêu Tường, hắn chọn bốn tấm: một trắng, một xám và hai tấm da hoa. Da hoa vì lông không đều màu nên rẻ hơn chút, dù sao làm bao đầu gối thì xấu đẹp không quan trọng. Vì hắn mua nhiều, Điêu Tường tặng thêm một tấm da hơi lỗi, nhưng phần lớn vẫn dùng tốt, khéo tay chút vẫn may được đồ vật nhỏ.


Chọn xong, thấy Điêu Tường lặn lội đến tận nơi, Nghiêm Chi Mặc mời hắn vào nhà uống nước. Nghiêm Chi Mặc mua nhiều đồ như vậy cũng được coi là khách sộp, nếu không Điêu Tường cũng chẳng cất công giao hàng tận nhà. Hắn muốn tạo mối quan hệ tốt với vị khách này nên mời vào nhà nói chuyện thêm.


Vừa bước vào cửa, Điêu Tường đã thốt lên: “Nghiêm đồng sinh, nhà ngươi náo nhiệt quá!”


Vì Nghiêm Chi Mặc mải mua đồ ngoài cổng nên đám người bên trong đợi sốt ruột, nhao nhao hỏi chuyện xà phòng.


Nghiêm Chi Mặc vào bếp bưng mấy chén nước ra mời, rồi mới nói: “Như đã nói lúc trước, lô xà phòng đầu tiên này ta chỉ làm được mười bánh, hiện còn chín bánh, bán hết cho mọi người cũng được. Vì đều là người cùng thôn, lại là lần đầu mua ủng hộ, để cảm tạ sự tin tưởng của mọi người, ta giảm giá hai văn, một bánh mười tám văn, nửa bánh chín văn.”


Hắn bảo mọi người chờ một lát, rồi tháo khuôn xà phòng ngay tại chỗ.


Nghe thấy rẻ hơn hai văn, mấy người lúc đầu định mua nửa bánh giờ đổi ý mua cả bánh. Cuối cùng chia xong, chỉ còn lại đúng nửa bánh.


Diêu Chước đang tính tiền bên cạnh, Nghiêm Chi Mặc định giữ nửa bánh này lại dùng, thì một bàn tay bên cạnh vươn ra, cầm lấy luôn.


Điêu Tường từ lúc vào nhà đã nghe đám người này bàn tán về “xà phòng thơm”, hắn đi buôn bán quanh năm mà chưa từng nghe qua, giờ thấy tận mắt càng thấy lạ lẫm.


“Nghiêm đồng sinh, thứ này tác dụng giống bồ kết nhưng tốt hơn à?”


“Không sai, nguyên liệu làm từ thực vật, khả năng tẩy rửa mạnh hơn bồ kết, lại không có mùi hôi như xà bông làm từ tụy heo.”


Nói rồi Nghiêm Chi Mặc bưng chậu nước ra cho Điêu Tường rửa tay thử. Hắn đánh xe cả ngày, kẽ móng tay đầy đất, rửa một cái nước đục ngầu ngay, tay thì sạch bong.


Điêu Tường là dân buôn bán, lập tức nhìn thấy cơ hội kinh doanh. Hắn biết rõ phụ nữ trong thôn chi tiêu tính toán từng đồng, mà họ chịu bỏ ra mười mấy hai mươi văn để mua thứ này thì chắc chắn là đồ tốt. Nếu đem bán sang thôn khác hoặc lên trấn thì còn gì bằng.


“Nghiêm đồng sinh, ta với ngươi bàn chuyện làm ăn nhé? Ta hứng thú với loại xà phòng thơm này, lô hàng sau ngươi làm ra, ta sẽ nhập sỉ.” 


Thực ra Nghiêm Chi Mặc đã nhìn ra ý định của Điêu Tường từ nãy, nhưng hắn không lên tiếng. Đợi Điêu Tường tự mở lời, hắn mới khách sáo nói: “Điêu đại ca, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện.”


Điêu Tường nghe vậy biết là có hy vọng, vội đi theo Nghiêm Chi Mặc ra một góc sân. Đám phụ nữ bên kia cũng không rảnh hóng chuyện đàn ông, vừa hay yên tĩnh để bàn bạc.


Nghiêm Chi Mặc nói: “Điêu đại ca vừa rồi cũng nghe thấy, thứ này ta định bán lẻ hai mươi văn một bánh. Nếu đại ca nhập sỉ số lượng lớn thì giá cả tự nhiên có thể thương lượng.”


Điêu Tường cảm thấy chuyến đi này thật đúng đắn, sờ cằm nói: “Lần đầu bán chưa biết thị trường thế nào, ta định lấy trước hai mươi bánh thăm dò, ngươi báo giá đi.”


Nghiêm Chi Mặc tính toán trong đầu rồi đáp: “Ta đưa Điêu đại ca giá hữu nghị, mười lăm văn, đại ca bán lại một bánh có thể kiếm được năm văn.”


Món đồ nhỏ này nếu bán chạy thì chủ yếu ăn theo số lượng, giá không thể hét quá cao, lợi nhuận biên sẽ không dày.


Điêu Tường chép miệng: “Nghiêm đồng sinh, ta quen biết không ít tiệm tạp hóa trên trấn, không chỉ giúp ngươi bán lẻ ở các thôn mà còn có thể bỏ mối cho họ. Đến lúc đó mấy trăm bánh cũng không thành vấn đề. Ngươi để ta giá mười lăm văn, các tiệm tạp hóa lấy lại từ ta còn phải cộng thêm nữa, ngươi cũng phải chừa chút lợi nhuận cho mọi người chứ.”


Hai người thương lượng một hồi, cuối cùng chốt giá mười hai văn một bánh, nhưng điều kiện là lần sau Điêu Tường phải lấy ít nhất 50 bánh một lần.


Điêu Tường cũng là người biết điều, lập tức tính ra 300 văn tiền đặt cọc, trừ vào tiền hàng Nghiêm Chi Mặc mua. Bốn tấm da thỏ 320 văn, hai con gà rừng, hai con thỏ hoang 450 văn, tổng cộng 770 văn. Trừ đi 300 văn cọc, Nghiêm Chi Mặc phải trả thêm 470 văn.


Điêu Tường ra về với vẻ mặt hớn hở, hắn đã bắt đầu tính toán xem làm thế nào để bán hết 50 bánh xà phòng sắp tới.


Bên kia Diêu Chước cũng thu được một khoản tiền kha khá, khoảng 150 văn.


Người trong sân tản đi hết, ai nấy đều hài lòng ra về, tiếng bàn tán vẫn còn vọng lại từ xa.


Nghiêm Chi Mặc bỏ tiền vào hộp, mang gà rừng và thỏ hoang vào bếp treo lên. Khi ra ngoài thấy Diêu Chước vẫn đang v**t v* mấy tấm da thỏ.


“Thích không?” Giọng nói vang lên bên tai, Diêu Chước ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt hoa đào dịu dàng của Nghiêm Chi Mặc.


“Thích lắm.” Diêu Chước gật đầu, ôm chặt mấy tấm da thỏ vào lòng, vô thức dựa đầu vào eo Nghiêm Chi Mặc.


Một tấm da thỏ giá gần một trăm văn, nếu làm thành khăn quàng cổ bán ở cửa hàng trên trấn, loại đẹp có thể bán được ba bốn trăm, thậm chí năm trăm văn. Trước kia Diêu Chước từng có một cái màu trắng thuần, chỉ lẫn chút lông xám. Đó là món quà mẹ mua cho y khi còn sống, sau này… cũng bị Diêu Thanh chiếm mất cùng với căn phòng.


Những chuyện này y chưa từng kể với Nghiêm Chi Mặc, nhưng thật tình cờ, y lại có được một chiếc khăn lông thỏ khác của riêng mình. Là do phu quân tự tay tặng.


Cảnh tượng tiếp theo là Diêu Chước v**t v* lông thỏ như vuốt thú cưng, còn Nghiêm Chi Mặc cũng vuốt tóc Diêu Chước y hệt như vậy.


Cái hình ảnh kỳ quái này sao lại ngọt ngào đến chết người thế nhờ


Đôi khi thật khó tưởng tượng Mặc Chước mới cưới, cách họ ở bên nhau cứ như vợ chồng già ấy


Chủ phòng có thể kiếm cho vợ một con mèo con không, muốn xem mèo lông xù cọ cọ!



Ném một quả lôi, ủng hộ chủ phòng mua thức ăn cho mèo!


Ném một quả lôi, cảm ơn chủ phòng phát cẩu lương!



Hai người tựa vào nhau một lúc thì đến giờ nấu cơm tối. Nghiêm Chi Mặc vốn đang lo không biết ăn gì, giờ có thịt thú rừng thì tự nhiên phải nếm thử.


Ra vườn cắt mấy nắm tỏi dại, dù dầm mưa dãi nắng vẫn mọc xanh tốt. Chỉ cần cắt cách gốc vài phân, sau này nó lại mọc tiếp, ăn được mấy bữa nữa.


Lấy một con thỏ hoang, rửa sạch chặt miếng. Đổ dầu vào nồi, phi thơm hành gừng tỏi, cho thịt thỏ vào xào săn, nêm muối, nước tương. Sau đó đổ nước ngập một phần ba thịt, đậy vung om khoảng nửa nén hương là được.


Món rau là trứng xào mộc nhĩ dưa chuột, món chính là cháo bí đỏ nấu từ quả bí Trịnh Sương Nhi cho.


Bưng mâm cơm vào nhà, mùi thơm nức mũi. Vừa lúc Diêu Chước viết xong một trang chữ, hắn thành thạo lăn xe lăn đến bên bàn, giúp Nghiêm Chi Mặc bày bát đũa. Nghiêm Chi Mặc cầm tờ giấy lên xem.


Chước ca nhi học nhanh thật, mới mấy ngày đã học được hơn hai mươi chữ


Đúng vậy, tuy viết còn xiêu vẹo nhưng nhận ra được là giỏi rồi


Nhìn khóe miệng chủ phòng cong lên kìa, chắc đang tự hào về vợ lắm đây?


Không ai để ý bữa tối hôm nay sao, sao họ nỡ ăn thỏ thỏ —— mà lại không bỏ ớt! Phí của giời quá đi!


Đợi trồng được ớt, chủ phòng làm món thỏ xào cay đi, nước mắt ta chảy ra từ khóe miệng rồi…


Ngồi xuống bàn, Diêu Chước đã gắp sẵn mấy miếng thịt vào bát Nghiêm Chi Mặc.


Trong màn hình, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, khung cảnh vô cùng ấm áp.


Nhưng cùng là giờ cơm, có người ăn ngon miệng, lại có kẻ nuốt không trôi.


Ví dụ như Chu chưởng quầy của cửa hàng nhang đèn họ Chu ở thị trấn Bạch Dương, đã mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên. Hôm nay phu nhân mang cơm ra tận tiệm, con trai bưng bát và lùa cơm ào ào bên cạnh, còn y vẫn đứng sau quầy tính sổ, tính đến cuối suýt đập nát cái bàn tính.


“Nửa tháng nay việc buôn bán trong tiệm càng ngày càng kém!”


Không kiểm kê sổ sách thì không thấy, hôm nay tính toán mới phát hiện doanh thu nến giảm gần một nửa so với tháng trước.


“Chẳng lẽ dạo này người trên trấn không dùng nến nữa?”


Buôn bán có lúc thịnh lúc suy, nhưng nến là mặt hàng cơ bản nhất của cửa hàng nhang đèn, doanh thu thường không biến động quá lớn.


Đang lúc y nhíu mày sầu não thì ngoài cửa có người ngó vào hỏi: “Chưởng quầy, có bán nến không?”


Vì ế ẩm nên thái độ của Chu chưởng quầy dạo này cũng tốt lên hẳn.


“Cửa hàng nhang đèn sao lại không có nến chứ, có có, nến sáp ong, nến đỏ đều có, nến khắc hoa cũng có! Lang quân muốn mua về thắp sáng hay dùng cho việc hiếu hỉ?”


Ai ngờ người kia nghe giới thiệu xong vẫn không chịu vào, hỏi ngược lại: “Không cần nến đỏ, nến sáp ong, ta muốn hỏi loại nến sáp thực vật, nhà ông có không?”


Nến sáp thực vật?


Chu chưởng quầy theo bản năng lắc đầu, người kia liền bỏ đi ngay. Ra ngoài còn nói với vợ đang chờ: “Ta đã bảo rồi, loại nến sáp thực vật đó chỉ có cửa hàng kia bán thôi.”


Người vợ cằn nhằn: “Ai nha, ta chẳng qua muốn đi ít vài bước, lười chút thôi mà…”


Người chồng nói: “Theo ta thì thắp nến trắng cũng thế, chụp đèn lên rồi thì ngươi cũng có nhìn thấy đâu!”


Người vợ phản bác: “Sao mà giống nhau được? Loại nến sáp thực vật kia ít khói, lại cháy lâu! Tính ra còn tiết kiệm hơn nến sáp ong đấy!”



Hai người đi xa dần, cuộc đối thoại phía sau không nghe rõ nữa. Chỉ còn Chu chưởng quầy đứng ngẩn ra, nến sáp thực vật ở đâu ra? Y mở tiệm bao năm nay, xưa nay chỉ có nến đỏ và nến trắng! Huống hồ con rệp sáp phương Nam cũng đâu có sản xuất ra được sáp thực vật?


Nghĩ đến đây, trước mắt y đột nhiên hiện ra một bóng người. Một thời gian trước, có một thư sinh mang nến tự làm đến chào hàng, cây nến đó không biết làm bằng chất liệu gì nhưng chẳng phải cũng có màu vàng nhạt sao? Lúc ấy y ép giá, thư sinh kia có vẻ không hài lòng, bảo về suy nghĩ rồi bặt vô âm tín.


Xem ra là đã bán cho nhà khác rồi!


Chu chưởng quầy tức khắc không ngồi yên được nữa, không chỉ bản thân không buồn ăn mà còn xông vào lôi cậu con trai đang ăn ngon lành dậy.


“Mau ra ngoài tìm người, hỏi thăm chuyện này cho ta!”


Chu Hưng, con trai Chu chưởng quầy, chịu khó đi dạo một vòng, tốn một mớ tiền lẻ, tin tức rất nhanh đã bay về. Nơi bán nến sáp thực vật chính là cửa hàng nhang đèn Tây Song Các do tên ca nhi họ Thích và nhân tình mở. Người dân xung quanh thấy định kỳ có một nam tử trẻ tuổi trắng trẻo đi xe bò đến giao hàng.


Vậy thì không cần nói cũng biết, chắc chắn là thư sinh đồng sinh lần trước.


Không chỉ vậy, Chu Hưng còn khá lanh lợi, nhờ người vào mua hai cây nến sáp thực vật mang về để soi kỹ xem có gì khác biệt.


Lần trước Nghiêm Chi Mặc đến chào hàng, đầu óc Chu chưởng quầy chỉ toàn nghĩ cách ép giá, định bụng chiếm được nguồn hàng giá rẻ trước rồi tính sau, lấy được công thức thì càng tốt, nên chẳng thèm nhìn kỹ cây nến. Giờ cầm trên tay, y nhanh chóng phát hiện ra điểm khác biệt ở bấc nến.


“Ba sợi bông tết thành một, thú vị đấy.” Y dùng tay vê vê, c*m v** chân nến thắp lên. Đợi nến cháy một lúc, y nhận ra bấc nến này chính là bí quyết giúp nến cháy lâu và ít khói.


Y lập tức nheo mắt, gọi con trai lại chỉ điểm: “Lần sau về quê lấy hàng, bảo xưởng nhà mình cũng làm thế này.”


Chẳng qua chỉ là tốn thêm chút sợi bông thôi mà? Đợi đến khi nến nhà y cũng đổi sang loại bấc này thì sẽ chẳng kém gì loại nến sáp thực vật kia. Huống hồ với danh tiếng của hai kẻ ở Tây Song Các, khách hàng đến đó chắc chắn ít hơn nhà y nhiều.


Còn về công thức làm nến sáp thực vật kia… Chu chưởng quầy vẫn chưa từ bỏ ý định.


Gần đây giá sáp ong phương Nam lại tăng thêm một thành rưỡi, cứ đà này giá nến trong tiệm y bắt buộc phải tăng theo, lợi nhuận sẽ mỏng dính. Tuy không biết nguyên liệu làm nến sáp thực vật là gì, nhưng chắc chắn là thứ có sẵn ở địa phương. Nếu có thể nghĩ cách lấy được công thức, thì đừng nói là cái Tây Song Các hữu danh vô thực, ngay cả Thiên Minh Lâu cũng chẳng là cái thá gì! Ai mà chẳng khởi nghiệp từ làm nhang đèn!



Tên đồng sinh kia tìm đến Tây Song Các hợp tác chứng tỏ cũng chẳng lanh lợi gì cho cam, thư sinh nhà quê thôi, chưa va chạm sự đời. Quay đầu lại dùng mưu không được thì dùng sức, mềm không được thì rắn.


Y phân phó con trai: “Tìm mấy tên lanh lợi ngoài đường, bảo bọn chúng để mắt đến Tây Song Các. Lần sau người giao hàng đến thì bám theo xem hắn từ đâu tới, đi đâu, gặp ai, mua gì, làm gì. Việc lớn việc nhỏ đều phải báo lại, đừng tiếc tiền.”


Chu chưởng quầy không phải chờ lâu, vì ngày hôm sau chính là ngày Nghiêm Chi Mặc giao nến cho Tây Song Các.


Khi hắn đến, trong tiệm khách khứa ra vào tấp nập, chốt được ba bốn đơn hàng. Thích Đăng Hiểu bụng ngày càng to, ngồi sau quầy ít đi lại, tay gảy bàn tính tanh tách. Vì buôn bán tốt nên vẻ u sầu trên trán lúc mới gặp đã tan biến.


Nghiêm Chi Mặc vào cửa được đón tiếp nhiệt tình.


“Mới có mấy ngày mà lô hàng lần trước chỉ còn hai ba mươi cây, ngươi mà đến muộn một ngày là ta cháy hàng đấy.” Trà được bưng lên cùng một đĩa bánh ngọt nhỏ gồm bánh sen và bánh táo hoa tự làm.


“Ta gói thêm một phần, ngươi mang về cho Chước ca nhi nếm thử.” Thích Đăng Hiểu đỡ eo ngồi xuống, người trông tròn trịa hơn lần trước.


Y quan tâm hỏi: “Chước ca nhi thế nào rồi? Hồi phục tốt chứ?”


“Hồi phục thuận lợi, không có vấn đề gì, lại có xe lăn đi lại nên không ảnh hưởng lắm. Chỉ là vết thương chưa được dính nước nên thỉnh thoảng hơi bất tiện.”


Thích Đăng Hiểu mỉm cười: “Tính ngày tháng thì đợi đến lúc con ta chào đời, nẹp chân của Chước ca nhi chắc cũng tháo được rồi.”


Nghiêm Chi Mặc cười đáp: “Vậy nhất định phải đến xin chén rượu đầy tháng rồi.”


Ngồi một lát, trong tiệm vãn khách, Bùi Triệt kiểm kê xong số nến Nghiêm Chi Mặc mang tới, xác nhận không sai sót rồi nhập kho.


Thấy xung quanh yên tĩnh, Thích Đăng Hiểu nói: “Thực ra lần này còn có chuyện muốn bàn với ngươi. Gần đây có một số tiệm tạp hóa, thương buôn và người bán hàng rong đến chỗ ta muốn đặt nến. Số lượng ta đang có còn chưa đủ bán lẻ tại tiệm nên đành phải hứa hẹn trước, tính ra trên sổ sách đã nợ mấy trăm cây rồi. Ta nghĩ từ lần sau vẫn giao hàng bảy ngày một lần, nhưng tăng số lượng hàng cho tiệm lên 150 cây, phần còn lại đặt theo đơn riêng, tùy số lượng mỗi lần mà bàn giá. Lần này…”


Thích Đăng Hiểu liếc nhìn sổ sách: “Bảy ngày sau phiền ngươi giao 400 cây.”


400 cây, một lần là sáu lượng bạc.


Hai người thương lượng xong xuôi, Thích Đăng Hiểu thanh toán một nửa tiền hàng đợt này chưa trả, cộng với tiền đặt cọc đợt sau, tổng cộng 3750 văn.


Một túi tiền nặng trịch trao tay, Nghiêm Chi Mặc kiểm đếm xong cất vào trong áo.


Hắn uống ngụm trà, nói: “Dân số trên trấn có hạn, nhu cầu nến cũng coi như ổn định. Tây Song Các làm ăn tốt, chắc chắn sẽ có kẻ đỏ mắt.”


Thích Đăng Hiểu rót thêm trà cho Nghiêm Chi Mặc, tiếp lời: “Chuyện sớm muộn thôi, binh tới tướng chặn, nước lên đất ngăn. Mục tiêu của ta là chấn hưng Tây Song Các, còn mục tiêu của Nghiêm tướng công chắc cũng không chỉ dừng lại ở một trấn, một huyện hay một phủ thành đâu nhỉ?”


Hai người nhìn nhau cười, đều mang theo nét giảo hoạt của dân buôn bán.


Vì không yên tâm Diêu Chước ở nhà, Nghiêm Chi Mặc đứng dậy cáo từ. Lúc này Bùi Triệt bước vào, thì thầm gì đó với Thích Đăng Hiểu.


Thích Đăng Hiểu gọi Nghiêm Chi Mặc lại.


“Đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến. Bùi ca bảo thấy gần cửa tiệm có kẻ lén lút, người đó hắn nhìn quen mắt, tên là Tam Thặng. Ngày thường không có nghề ngỗng gì, là tên lưu manh vô lại, chuyên trộm cắp vặt vãnh và làm mấy việc không sạch sẽ kiếm tiền, không biết là ai phái tới. Hắn còn lân la hỏi thăm thân phận của ngươi từ khách ra khỏi tiệm ta.”


Y lo lắng nói: “Hay là để Bùi ca đánh xe lừa đưa ngươi về thôn, xe lừa chạy nhanh, kiểu gì cũng cắt đuôi được.”


Nghiêm Chi Mặc lắc đầu: “Kẻ này không đáng để giết người cướp của đâu, sợ là chỉ có người thuê hắn dò la chỗ ở của ta thôi. Tránh được mùng một không tránh được mười lăm, Thích chưởng quầy đừng lo, ta tự có cách.”


Ra khỏi Tây Song Các, Nghiêm Chi Mặc xách gói bánh Thích Đăng Hiểu tặng, chưa vội đi tìm Ma Tam. Mỗi lần lên trấn bảy ngày một lần, hắn đều có danh sách dài đồ cần mua.


Hắn tự nhiên không có thân thủ như Bùi Triệt để nhận biết có người theo dõi hay không. Nhưng hắn có hack game.


“Vượng Tài, mở bình luận.”


Bình luận hiện lên tới tấp.


Ặc, kéo góc nhìn phòng livestream ra xa chút mới thấy, trình độ theo dõi của tên này kém quá


Đây mà là theo dõi á ha ha ha, đổi lại là người khác không phải chủ phòng chắc cũng phát hiện ra được


Lầu trên, ta nghi ngờ mi đang ám chỉ chủ phòng gà mờ


Dựa vào bình luận “mật báo”, Nghiêm Chi Mặc cố tình đi chậm lại, thong thả dạo từng cửa hàng một. Dù sao Ma Tam còn phải đi giao than củi, một lúc nữa mới đến giờ hẹn.


Trạm đầu tiên, Nghiêm Chi Mặc đến tiệm gạo. Mua ít gạo và bột mì, ngoài ra còn mua đậu xanh và đậu đỏ. Được gợi ý từ món bánh của Thích Đăng Hiểu, hắn nghĩ có thể tự nấu chè đậu xanh và chè đậu đỏ ở nhà.


Khi tiểu nhị đang gói đồ, Nghiêm Chi Mặc nhìn sang bao đậu nành.


Nghĩa rộng thì đậu nành là tên gọi chung của đậu vàng, đậu đen và đậu xanh. Nhưng mọi người thường gọi đậu vàng là đậu nành. Thời đại này đã biết làm nhiều món từ đậu nành như sữa đậu nành, các chế phẩm từ đậu, ép dầu… Dân thường mua rất nhiều vì đậu nành rẻ hơn gạo mì, nhà nghèo thường độn cơm đậu ăn cho no.


Nghiêm Chi Mặc bốc một nắm xem thử, rồi đặt mua một số lượng lớn, dặn dò tiểu nhị giao đến một xưởng ép dầu hắn chỉ định. Nếu có ai hỏi thăm thì cứ nói thẳng, không cần giấu giếm. Số lượng hắn mua đủ đầy một bao tải to. Tiểu nhị không nói hai lời, sai ngay một người làm trong tiệm vác đi. Về lời dặn của Nghiêm Chi Mặc, hắn cũng không hỏi nhiều, chuyện nhỏ thôi mà, lại còn được bo thêm hai đồng tiền.


Bên ngoài, Tam Thặng thấy Nghiêm Chi Mặc chỉ đường cho người giao hàng, lại thấy người đó đi ra từ tiệm gạo, liền nghi ngờ trong bao tải có thứ Chu Hưng cần. Gã vội vàng vào hỏi thăm. Tiểu nhị ban đầu không chịu nói, Tam Thặng thấy có người đang dọn dẹp bao đựng đậu nành bèn lừa một câu, mới biết Nghiêm Chi Mặc mua một bao tải đậu nành lớn.


Mua đậu nành thì có gì mà phải giấu giếm? Tam Thặng âm thầm ghi nhớ, động não suy nghĩ, hí hửng vì sắp có tiền thưởng.


Kết quả là theo dõi tiếp thì chân hắn sắp rã rời. Thư sinh này ra khỏi tiệm gạo lại vào hiệu thuốc. Đi ra tay xách nách mang bao nhiêu gói giấy, to nhỏ đủ cả, không biết là thuốc gì.


Tam Thặng đành mò vào hiệu thuốc. Tiểu nhị hiệu thuốc kín miệng hơn, lừa mãi không được. Nhớ lời Chu Hưng dặn là không tiếc tiền, gã đành lấy một ít tiền đồng Chu Hưng đưa ra đút lót, tiểu nhị mới miễn cưỡng đọc tên vài vị thuốc. Đọc được một nửa lại im, phải thêm tiền mới nói nốt. Tam Thặng cố gắng ghi nhớ rồi chạy ra tìm bóng dáng Nghiêm Chi Mặc.


Tên này ngốc đến mức tui muốn khóc, hắn không nghi ngờ tại sao mình lề mề thế mà chủ phòng vẫn chưa đi xa à?


Vẫn chưa hiểu chủ phòng đang làm gì


Tôi đoán là tung hỏa mù thôi ha ha, IQ Mặc Bảo vẫn online


Nghiêm Chi Mặc như thể cố tình đi dạo phố, lượn lờ hơn nửa cái thị trấn Bạch Dương. Hắn mua đồ ăn vặt, mua một cây kẹo hồ lô, mua ít sữa dê của ông lão dắt dê bán bên đường, thậm chí còn gọi cô bé bán hoa lại mua một gói hoa quế tươi.



Mãi sau, khi Tam Thặng tưởng Nghiêm Chi Mặc rốt cuộc cũng làm việc chính và chuẩn bị về nhà thì hắn lại đổi hướng, đi đến chợ gia súc phía tây thành. Ngựa, lừa, trâu, dê, heo… cái gì cũng hỏi. Không biết cái miệng thư sinh này khéo thế nào mà không tốn một đồng, người buôn gia súc vẫn vui vẻ trò chuyện với hắn. Đổi là người khác chắc bị đuổi đi từ lâu rồi.


Chỉ có bình luận nhìn thấu chân tướng.


Hóa ra chủ phòng đến đây là để giao lưu kỹ thuật chăn nuôi à?


Cười chết, đại ca buôn gia súc kia từ khinh thường chuyển sang nghi hoặc, giờ thì ngạc nhiên tột độ…


Khó khăn lắm mới rời khỏi chợ gia súc hôi hám, Tam Thặng thấy Nghiêm Chi Mặc rốt cuộc cũng rảo bước nhanh hơn, hắn lau mồ hôi vội vàng bám theo.


Trạm cuối cùng của Nghiêm Chi Mặc là xưởng ép dầu.


Mắt Tam Thặng sáng rực!


Từ lúc Chu Hưng tìm đến, Tam Thặng đã suy nghĩ nhiều về vụ này. Gã lăn lộn trên trấn nhiều năm, quen mặt cha con Chu chưởng quầy nhưng ít khi giao du. Giờ họ bỏ tiền nhờ gã làm việc, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.


Nên trước khi bắt đầu, gã đã đi dò la một vòng. Biết được tiệm nhang đèn nhà họ Chu dạo này ế ẩm, tiểu nhị các cửa hàng bên cạnh nghe Chu chưởng quầy than vãn suốt. Hơn nữa họ chỉ đích danh theo dõi thư sinh giao hàng cho Tây Song Các, món hàng không gì khác chính là nến.


Liên kết các dữ kiện lại, Tam Thặng đoán Chu lão đầu muốn tìm hiểu về loại nến của thư sinh này, hoặc là nguồn gốc của nó. Đầu óc gã xoay chuyển nhanh, nghĩ thầm thư sinh mua đậu nành đưa đến xưởng ép dầu, chắc chắn là để ép dầu đậu nành. Thời nay mấy ai ăn dầu đậu nành? Huống chi thư sinh này mua nhiều như vậy, ra tay hào phóng!


Nếu không phải để ăn… Nghĩ đến nến khi cháy chảy ra dầu, chẳng phải nhìn cũng giống dầu đậu nành sao? Còn việc làm thế nào biến dầu đậu nành thành nến, bí mật có lẽ nằm ở đống dược liệu kia. À đúng rồi, nghe nói nến Tây Song Các bán có màu vàng, đậu nành chẳng phải cũng màu vàng sao?


Tam Thặng càng nghĩ càng thấy mình có lý, đến mức suýt lộ dấu vết khi theo đến xưởng ép dầu vì mải suy diễn.


Nghiêm Chi Mặc thấy bình luận báo Tam Thặng đã theo đến xưởng ép dầu thì biết cá đã cắn câu. Thực ra trước đó hắn đã nhờ Ma Tam tiện đường chở hạt cây sơn đến đây, giờ dầu đã ép xong. Đợt này tích được nhiều hạt, ép được hai bình lớn, nút chặt bằng nút bần và dây thừng, chỉ cần bình không vỡ thì dầu không đổ.


Nhưng ông chủ xưởng ép dầu lại bảo chỗ đậu nành kia chưa kịp ép, nếu muốn lấy ngay thì phải đợi. Nghiêm Chi Mặc xua tay bảo không vội, rồi kéo ông chủ ra một góc thì thầm nhờ vả vài câu.


Nghiêm Chi Mặc đến đây hai lần, cư xử lịch sự, trả tiền sòng phẳng, lại còn bàn chuyện làm ăn lâu dài. Ông chủ xưởng đã coi hắn là khách quen nên nghe xong yêu cầu liền cười hề hề: “Chuyện nhỏ, ta làm cho.”


Nghiêm Chi Mặc nán lại thêm một lúc, rồi cố tình đi ra bằng cửa sau, một bình dầu bỏ vào giỏ, một bình ôm trước ngực rời đi.


Đến lúc này, Tam Thặng trong bóng tối đã không chờ được nữa. Nghiêm Chi Mặc vừa đi, gã lao ngay vào xưởng ép dầu, bắt chuyện với ông chủ.


Ông chủ được Nghiêm Chi Mặc dặn trước, cố tình giả ngây giả ngô, ấp úng ra vẻ có điều khó nói. Tam Thặng vừa đấm vừa xoa. Xưởng ép dầu này không như tiệm gạo hay hiệu thuốc có chủ lớn chống lưng nên gã dám giở thói côn đồ. Loại lưu manh vô lại như gã khó chơi nhất, nếu chọc vào thì suốt ngày tụ tập trước cửa, chẳng làm ăn gì được.


Cuối cùng ông chủ xưởng đành chịu thua, miễn cưỡng trả lời: “Vị tướng công kia dặn kỹ không được nói lung tung, nếu để hắn biết ta phá vỡ quy tắc, sau này không đến ép dầu nữa thì ta mất mối làm ăn.”


Tam Thặng làm mặt hung dữ: “Hắn chỉ là thư sinh nghèo trong thôn, làm gì được ngươi? Ngươi không mau khai thật, ông đây sẽ cho ngươi khỏi làm ăn ngay lập tức!” gã cố tình nói to, dọa chạy cả một vị khách định vào.


Ông chủ thở dài: “Thôi được rồi, nói cho ngươi biết! Thư sinh kia mỗi tháng đến hai lần, chỉ dùng đậu nành ép dầu, yêu cầu lọc kỹ cặn bã, không được lẫn tạp chất. Ta từng hỏi dầu này có phải để ăn không, hắn bảo không phải, là dùng làm nghề phụ, còn làm gì thì ta không biết.”


Tam Thặng đảo mắt hỏi tiếp: “Hắn có nói ngoài dầu đậu nành ra còn cần thêm thứ gì cho cái nghề phụ đó không?”


Lần này ông chủ ra vẻ suy tư thật sự, hồi lâu mới nói: “Cái này thì không biết, nhưng lần nào đến hắn cũng mang theo rất nhiều gói thuốc, người nồng nặc mùi thuốc.”


Tam Thặng vỗ đùi đánh đét một cái, chính là nó!


“Thư sinh kia có từng nhắc đến việc hắn là người thôn nào không?”


Lần này ông chủ trả lời rất nhanh: “Cái này ta biết, là thôn Trịnh gia.”


Một nén nhang sau, Tam Thặng dẫn đàn em đến cửa hàng nhang đèn họ Chu.


Chu Hưng đang đón khách ở cửa, thấy bọn họ hùng hổ đi tới liền hoảng hốt: “Ai cho các ngươi đến đây! Bị người ta thấy thì làm sao!”


Tam Thặng chắp tay sau lưng: “Tin tức ta đã dò được rồi, tính tiền ở đâu đây?”


Chu Hưng quay lại nhìn cha mình sau quầy, ra hiệu bằng mắt rồi bảo nhóm Tam Thặng: “Ra con ngõ phía sau, đi theo ta.”


Vòng ra sau cửa hàng, đến chỗ khuất mắt người, Chu Hưng hỏi: “Việc ta nhờ, ngươi đã dò la được chưa?”


Tam Thặng dựa lưng vào tường, đắc ý: “Chứ còn gì nữa? Có Tam gia ta ra tay, thu phục một tên tiểu thư sinh dễ như trở bàn tay. Không chỉ những gì các ngươi hỏi, ta còn lấy được cả công thức của hắn nữa cơ!”


Chu Hưng không kìm được, lớn tiếng: “Thật sao?!”


Tam Thặng chìa tay: “Thế nên đưa bạc đây trước đã, rồi ta sẽ nói hết cho ngươi.”


Sợ Chu Hưng không tin, gã còn lôi từ trong tay áo ra một tờ giấy. Đây là lúc nãy hắn ghé qua sạp viết thư thuê bên đường, uy h**p thư sinh viết giúp.


“Giấy trắng mực đen, ta đã ghi hết nguyên liệu vào đây rồi, ngươi chỉ cần nói muốn hay không muốn?”


Chu Hưng cũng không ngốc, số tiền hắn hứa trả nốt cho Tam Thặng không ít, tận 500 văn. Hắn nói: “Ngươi nói qua tin tức ngươi tìm được trước đã, nếu không sao ta tin ngươi?”


Tam Thặng chống nạnh: “Ai biết ngươi nghe xong có quỵt tiền không, đưa tiền trước.”


Chu Hưng kiên quyết: “Đã trả cọc rồi, cửa hàng nhà ta sờ sờ ở đây, chạy đi đâu được mà sợ?”


Tam Thặng suy nghĩ một lát, đột nhiên cười gian xảo: “Cũng có lý, vậy nói cho ngươi biết cũng không sao.”


Dứt lời gã ném tờ giấy vào người Chu Hưng, rồi kể lại toàn bộ những gì dò la được.


Chu Hưng nghe xong, ban đầu mày nhíu chặt, sau đó lại trầm tư.


Dầu đậu nành thật sự có thể làm nến sao? Nhưng trước kia làm nến dùng mỡ bò, sau này có sáp ong thì mỡ bò dần bị loại bỏ nhưng không biến mất hoàn toàn. Nghĩ theo hướng đó thì dầu đậu nành chưa chắc đã không thể.


Hơn nữa đống dược liệu này… Nhớ mang máng lúc tên đồng sinh kia đến chào hàng, nến cháy đúng là có mùi thơm thực vật.


Hắn nắm chặt tờ công thức, bảo Tam Thặng: “Các ngươi đợi ở đây, ta vào tiệm cho cha ta xem đã.”



Tam Thặng nói với theo: “Đúng rồi, nhớ lấy tiền ra luôn đấy.”


Chu Hưng tưởng hắn nói 500 văn kia, sảng khoái đồng ý, nhưng không để ý thấy vẻ mặt đắc thắng của nhóm Tam Thặng sau lưng.


Vào trong tiệm, Chu Hưng kể lại mọi chuyện với Chu chưởng quầy.


Chu chưởng quầy vuốt râu suy ngẫm: “Lại là dầu đậu nành? Đúng là chưa từng nghe dùng dầu đậu nành làm nến… Nhưng dầu mỡ đông lại chắc cũng giống mỡ bò, kém hơn sáp ong, càng không giống sáp ong thật.”


Điều này Chu Hưng cũng nghĩ tới, nên hắn đưa tờ giấy ghi tên dược liệu ra.


“Tam Thặng nói lần nào tên đồng sinh kia cũng vào hiệu thuốc mua dược liệu. Trong danh sách này đúng là có thuốc bổ, nhưng mấy vị còn lại không nhìn ra dược tính gì. Con nghĩ có thể hắn dùng để đánh lạc hướng, chỉ có một hoặc hai vị là thực sự thêm vào nến.”


Chu chưởng quầy vẫn hơi nghi ngờ, nhưng lại cảm thấy không thể bỏ qua cơ hội thử một lần.


“Vậy thì trả nốt tiền cho tên vô lại kia đi. Công thức này để ta nghiên cứu xem sao, nếu thành công thì tốt quá! Nếu không thành thì cũng biết chỗ ở của tên thư sinh kia rồi, cùng lắm sau này tìm đến tận nơi dùng biện pháp mạnh, mua tin tức này cũng không lỗ.”


Thế là ông ta lấy 500 văn từ quầy đưa cho con trai mang ra. Còn dặn kỹ phải bảo đám lưu manh kia sau này hạn chế lảng vảng gần cửa hàng.


Nào ngờ ông ta tưởng chuyện thế là xong, không lâu sau lại nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ từ con ngõ phía sau. Nghe giọng giống con trai mình, ông ta vội chạy ra xem. Vừa bước qua cửa sau đã bị nhóm Tam Thặng chặn lại.


Hai tên đàn em đang xô đẩy Chu Hưng. Chu Hưng to cao là thế mà lúc này đang ôm sườn, rõ ràng là vừa bị đánh!


Lông mày Chu chưởng quầy dựng ngược lên: “Ban ngày ban mặt, các ngươi muốn làm gì!”


Tam Thặng chặn cửa nói: “Làm gì à? Đương nhiên là đòi tiền chưa trả! Nếu không đưa thì mấy ông đây không đi đâu!”


Chu Hưng nén đau mắng: “Cha, mấy tên lưu manh này lật lọng, chỉ nói giúp tìm được công thức mà mở miệng đòi tận năm mươi lượng bạc!”


Chu chưởng quầy tức đến đỏ mặt tía tai, nói lắp bắp: “Năm… năm mươi lượng! Các ngươi sao không đi cướp đi! Công thức này chưa kiểm chứng, sao biết thật giả, ai biết có phải các ngươi bịa ra lừa người không!”


Tam Thặng cũng nổi nóng, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất: “Cái lão già chết tiệt này, cầm được công thức rồi định trở mặt à, trên đời làm gì có đạo lý đó! Năm mươi lượng, nói một câu thôi, có đưa hay không!”


Chu chưởng quầy gân cổ: “Tất nhiên là không thể đưa!”


Tam Thặng cười tà: “Thế thì hay quá.”


Gã phẩy tay, cùng hai tên đàn em xông thẳng vào cửa hàng nhà họ Chu. Tam Thặng ngồi giữa nhà uống trà, hai tên kia đứng chặn cửa, khách khứa nào định vào đều bị dọa chạy mất dép.


Cha con nhà họ Chu không dám báo quan, rốt cuộc việc họ thuê Tam Thặng làm cũng chẳng vẻ vang gì. Cuối cùng bị quấy rối cả buổi chiều, người đi đường xì xào chỉ trỏ, Chu chưởng quầy thực sự không dây được với hủi, cũng không chịu nổi mất mặt thêm nữa, đành cắn răng đưa ra năm mươi lượng bạc.


Nhóm Tam Thặng vừa đi khỏi, Chu chưởng quầy tức đến trợn ngược mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.



Nghiêm Chi Mặc không hề hay biết màn kịch hay trên trấn. Lúc này hắn đã về đến nhà từ lâu, lấy đồ mua được ra cho Diêu Chước xem.


Hắn dặn dò Phương Nhị Nương và Khương Việt chuẩn bị tinh thần, bảy ngày tới sẽ vất vả hơn nhiều vì đơn hàng tăng từ 100 lên 400 cây nến. Dặn dò xong, hai người dọn dẹp sân rồi ra về.


Nghiêm Chi Mặc vào phòng, thấy cây kẹo hồ lô trên tay Diêu Chước vẫn còn nguyên.


“Phu quân, ngươi nếm trước đi.” Diêu Chước l**m môi, “Nhìn ngọt lắm, chúng ta mỗi người một nửa.”


Nghiêm Chi Mặc cúi xuống cắn quả đầu tiên ngay trên tay y. Sơn tra chua chua, bên ngoài bọc lớp đường dày ngọt lịm. Không hổ danh là đắt hơn chỗ khác một văn tiền, đường bọc rất hào phóng.


Hai người ngồi cạnh nhau chia sẻ cây kẹo hồ lô. Nghiêm Chi Mặc kể lại chuyện trên trấn hôm nay, nghe đến đoạn gay cấn, Diêu Chước há hốc mồm không khép lại được.


“Sao phu quân biết người đó chắc chắn là do Chu chưởng quầy sai khiến mà không phải Thiên Minh Lâu?” Nói xong lại đưa kẹo hồ lô đến bên miệng Nghiêm Chi Mặc.


Nghiêm Chi Mặc bảo y ăn trước đi rồi nói: “Ta cảm thấy nếu là Thiên Minh Lâu, đã thuê người theo dõi thì sẽ bắt ta lại uy h**p ngay tại chỗ, ép ta không được cung cấp hàng cho Tây Song Các nữa là xong, chẳng phải trước kia họ cũng làm thế sao? Vì mục đích của họ không phải tranh giành mối làm ăn với Tây Song Các, mà là muốn gây khó dễ cho Thích chưởng quầy.”


Diêu Chước nghĩ nghĩ, thấy cũng đúng. Tên hôn phu cũ của Thích chưởng quầy thật là ghê tởm, khiến người ta buồn nôn.


Miệng y nhỏ, cắn sơn tra mỗi lần chỉ được nửa quả, quả đỏ hồng thấp thoáng giữa môi răng khiến Nghiêm Chi Mặc không rời mắt được.


Nuốt xong nửa quả sơn tra, Diêu Chước lại hỏi: “Nhưng Chu chưởng quầy có tin nến nhà mình làm từ đậu nành thật không?”


Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng dùng ngón tay gạt vụn đường bên khóe môi Diêu Chước: “Thực ra đậu nành có thể chiết xuất ra một loại sáp đậu nành, đúng là làm được nến, chỉ là với công cụ và kỹ thuật hiện tại thì cực kỳ khó thực hiện.”


Ở thời đại kiếp trước của Nghiêm Chi Mặc, sáp đậu nành là loại sáp thực vật rẻ tiền phổ biến nhất, ứng dụng rộng rãi, được chiết xuất từ dầu đậu nành qua quá trình hydro hóa. Nhưng quá trình hydro hóa thì thời đại này không thể làm được.


Nghiêm Chi Mặc nhướng mày: “Cho nên xét về mặt ý nghĩa nghiêm túc thì ta cũng không tính là lừa hắn.”


Hắn nói tiếp: “Huống hồ Chu chưởng quầy tâm thuật bất chính, bỏ tiền thuê lưu manh làm việc xấu, sớm muộn gì cũng gieo gió gặt bão.”


Diêu Chước cầm cây kẹo hồ lô, gật đầu tán thành.


Ăn xong cây kẹo, Nghiêm Chi Mặc định tranh thủ trời chưa tối hẳn đi sang nhà Phương lão đại đặt thêm khuôn đúc nến, tiện thể hỏi tiến độ khuôn làm xà phòng. Hắn đang định luyến tiếc rời xa phu lang người toàn mùi kẹo ngọt thì Diêu Chước bảo muốn đi cùng.


Diêu Chước tuy không cần ru rú trong phòng nhưng cũng rất ít khi ra khỏi cổng. Đã vậy thì Nghiêm Chi Mặc quyết định đưa y đi cùng.


Đến nhà Phương lão đại, chưa kịp gõ cửa thì thấy Phương Nhị Nương đang trò chuyện với chị dâu cả ở cửa.


Thấy hai người, họ chào hỏi, sau đó vợ Phương lão đại nói: “Nghiêm đồng sinh, đến tìm phu quân nhà ta à? Ông ấy ra ngoài rồi, các ngươi cứ vào nhà đợi, đừng đi về phía trước nữa! Gặp người nhà họ Diêu lại rước đen đủi vào người!”


Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước nhìn nhau.


“Phương đại tẩu, nhà họ Diêu xảy ra chuyện gì vậy?”


Vợ Phương lão đại bĩu môi, vẻ mặt khinh thường: “Ta biết ngay là các ngươi chưa nghe tin mà. Vừa rồi Ngô thị gào khóc khắp thôn, bảo là Diêu Thanh nhà bà ta mất tích rồi! Muốn ta nói ấy à, sợ là bỏ trốn theo trai trên trấn rồi cũng nên!”


Hết chương 38.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 38
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...