Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 37


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Nghiêm Chi Mặc đã quyết định ngay từ đầu rằng lô xà phòng đầu tiên sẽ nhắm vào thị trường trung và thấp cấp.


Nến thì có thể không phải nhà nào cũng dùng đến, người trong thôn quen cảnh mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, thật sự muốn thắp sáng thì dùng dầu cũng tiết kiệm được. Ngay cả nhiều người trên trấn cũng không dám thắp nến thường xuyên, chỉ dám dùng dầu thắp. Nhưng xà phòng thì khác, nhà nào mà chẳng có nhu cầu giặt giũ, tắm rửa.


Diêu Chước thích thú nghịch bọt biển trong chậu nước, nói: “Thứ này chắc chắn phải đắt hơn bồ kết rồi, nhưng không thể đắt quá nhiều được.”


Phương Nhị Nương tán đồng: “Đắt quá thì chẳng ai mua đâu. Phải biết còn rất nhiều nhà nghèo đến mức bồ kết cũng không mua nổi, quần áo bẩn cứ ra sông vò qua loa thôi.”


Khương Việt suy tư: “Nhưng xà phòng thơm dùng được dư dả hơn bồ kết nhiều, một bánh này to thế kia, ta thấy dùng được lâu lắm.”


Nghiêm Chi Mặc hỏi giá bồ kết.


Diêu Chước đáp: “Vùng này không có cây bồ kết, chỉ có thể đi mua, mười mấy văn tiền mua được một nắm to. Nếu nhà ít người hoặc ít trẻ con thì dùng được hai tháng. Nhà đông con thì hơn một tháng là hết.”


Nghiêm Chi Mặc ước lượng bánh xà phòng trong tay.


“Một bánh xà phòng này, nếu bảo quản tốt, đủ cho một gia đình dùng ít nhất hai tháng. Nếu bán hai mươi văn một bánh, liệu có người mua không?”


Trong số những người ở đây, Phương Nhị Nương và Khương Việt đều đã lập gia đình nhiều năm, quán xuyến việc nhà. Khương Việt còn nuôi con nhỏ, so với Diêu Chước mới cưới thì kinh nghiệm phong phú hơn hẳn.


“Thế thì chắc chắn có người mua. Những nhà không mua nổi bồ kết thì không nói, chứ những nhà mua nổi, tại sao có đồ tốt hơn lại không dùng? Huống hồ tính ra cũng chẳng đắt hơn bao nhiêu.”


Phương Nhị Nương nói xong, Khương Việt cũng gật đầu.


“Nhị tỷ nói có lý, ta thấy giá hai mươi văn là công đạo. Ngay cả ta, tuy cuộc sống khó khăn túng thiếu, nhưng cũng sẵn lòng bỏ ra hai mươi văn mua một bánh, cuộc sống phải sạch sẽ mới ra dáng chứ.”


Hơn nữa hiện giờ hắn làm việc ở đây, mỗi ngày đều có thu nhập mười văn tiền, so với trước kia đêm nào cũng chong đèn may vá thêu thùa, dầu đèn không dám thắp, chỉ biết cắm đầu làm đến mờ cả mắt thì nhẹ nhàng hơn nhiều.


Nghe xong, Nghiêm Chi Mặc nhìn về phía Diêu Chước, hỏi ý kiến y.


“A Chước thấy thế nào?”



Diêu Chước chớp mắt, dường như không ngờ Nghiêm Chi Mặc lại hỏi mình.


“Phu quân quyết định là được mà.”


Nghiêm Chi Mặc khẽ nhếch môi: “Việc buôn bán là của cả nhà, đâu phải mình ta quyết định được, tự nhiên phải hỏi ý kiến ngươi rồi.”


Hắn không muốn sau này Diêu Chước mãi chỉ là một tiểu ca nhi quanh quẩn trong nhà. Tương lai việc làm ăn lớn mạnh, chỉ dựa vào một mình hắn là không đủ. Cho nên Nghiêm Chi Mặc từ bây giờ đã cố ý hướng dẫn Diêu Chước tập suy nghĩ.


Lời này vừa nói ra, Phương Nhị Nương và Khương Việt đều ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía Diêu Chước. Có được người phu quân thấu tình đạt lý, lại tôn trọng phu lang như Nghiêm Chi Mặc, thật không biết là tu phúc phận mấy đời.


Diêu Chước được Nghiêm Chi Mặc coi trọng trước mặt người ngoài, càng không muốn làm mất mặt phu quân. Y ngẫm nghĩ kỹ rồi nói: “Hai mươi văn quả thực công đạo, nhưng lúc đầu mới bán, nhiều người chưa dùng qua có thể sẽ e ngại. Ta thấy có thể cắt đôi ra bán, một nửa bánh giá mười văn. Mười văn tiền thì nhiều nhà có thể bỏ ra được, như vậy sẽ bán nhanh hơn. Hơn nữa những người này dùng thấy tốt, lần sau nói không chừng sẽ mua cả bánh lớn.”


Nghiêm Chi Mặc gật đầu khen ngợi: “Ý kiến này hay, chúng ta có thể làm như vậy.”


Khuôn đúc hắn đặt làm có kích thước tương đương bánh xà phòng trong suốt thường thấy ở đời trước, dài chừng một gang tay, rộng bốn ngón tay, một khối to nặng trịch. Cắt ra bán, nửa bánh cũng không nhỏ, dùng tiết kiệm thì cũng được hai tháng, tùy tần suất sử dụng của mỗi nhà.


Lần trước làm khuôn ít quá, hiện tại đã thu hồi nợ từ nhà Nghiêm lão đại, trong tay lại có mấy lượng bạc, hắn định đi tìm Nghiêm lão đại đặt thêm nhiều khuôn nữa.


Về phần bánh xà phòng dùng thử vừa rồi, Nghiêm Chi Mặc cắt đôi chia cho Phương Nhị Nương và Khương Việt mang về dùng. Hai người từ chối một hồi, nhưng cuối cùng cũng nhận dưới sự khuyên bảo của Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước.


“Mang về để nơi thoáng gió cho khô, đợi khô hẳn dùng sẽ tiện hơn.”


Nghiêm Chi Mặc vốn nghĩ lô mười bánh xà phòng đầu tiên này chưa chắc đã thành công. Nếu thành công thì coi như làm mẫu thử, chia cho người quen dùng, nhà mình giữ lại hai bánh.


Ai ngờ mới qua hai ngày, loại xà phòng này đã “nổi như cồn”.


Nguyên nhân bắt đầu từ việc Trịnh Sương Nhi cùng Phương Nhị Nương ra sông giặt quần áo. Trong nhà có hai thằng con trai nghịch ngợm, quần áo cả ngày lấm lem bùn đất. Đặc biệt là cái áo của Phương Nhị Oa, không biết cọ vào đâu dính một mảng nhựa cây, màu bám chặt cứng, Trịnh Sương Nhi vò đỏ cả tay cũng không sạch.


Mấy bà thím bên cạnh thấy thế đều nói: “Vợ lão tam, nhẹ tay chút đi, đừng để quần áo chưa sạch đã bị vò rách!”


“Đúng đấy, đừng vò không thế, cho thêm ít bồ kết vào!”


Trịnh Sương Nhi lau nước bắn trên mặt, tức anh ách: “Ta cho nhiều lắm rồi đấy chứ! Ghét lâu năm cũng phải bong ra ấy! Thằng ranh con này, cái áo mới may được tháng trước chứ đâu! Xem về nhà ta có đánh đòn nó không!”


Phương Nhị Nương thấy thế, lấy từ trong người ra nửa bánh xà phòng gói trong khăn tay.



“Đệ muội, hay là dùng cái này thử xem, đằng nào cũng mang theo rồi.”


Trịnh Sương Nhi liếc nhìn, rốt cuộc vẫn tiếc của.


“Thứ này hiếm, đã cho tỷ thì tỷ giữ lại mà gội đầu, giặt quần áo trẻ con phí phạm quá.”


Phương Nhị Nương cầm lấy cái áo, chà xát xà phòng lên rồi nói: “Đã cho là để dùng mà, chủ nhân bảo chúng ta dùng thử xem có tốt không, lát nữa còn phải báo cáo lại với hắn đấy.”


Cuộc đối thoại của hai người khiến mấy người bên cạnh tò mò xúm lại.


“Cái gì thế? Dùng để giặt quần áo à? Có tẩy sạch vết bẩn kia không?”


Trịnh Sương Nhi giải thích: “Là Nghiêm đồng sinh làm ra để bán, vì nhị tỷ làm công bên đó nên được cho một phần dùng thử.”


Rồi quay sang hỏi: “Nhị tỷ, lần trước tỷ bảo thứ này tên là gì nhỉ?”


Phương Nhị Nương vừa vò quần áo vừa nói: “Gọi là xà phòng thơm.”


“Xà phòng thơm, nghe cái tên kìa, đúng là người đọc sách đặt có khác.”


“Bồ kết sao làm thành hình dạng này được nhỉ, lại còn thành khối vuông vức, nhìn cũng đẹp mắt.”


Có người hứng thú, cũng có người ngứa mắt. Người trong thôn cũng chia bè kết phái, có người vốn không ưa nhóm Trịnh Sương Nhi. Đặc biệt là Phương Nhị Nương, trong mắt họ, nữ nhân đã gả đi lại còn đòi hòa li bỏ về nhà mẹ đẻ, trước đó còn suýt gây ra ẩu đả lớn, thật chẳng ra thể thống gì!


Lúc trước không ít đàn ông trong nhà họ cũng tham gia vụ đánh nhau đó, làm mấy bà vợ ở nhà nhảy dựng lên chửi bới, nghi ngờ chồng mình có ý đồ với bà thím trung niên Phương Nhị Nương hay không. Phải biết Phương Nhị Nương thời còn con gái cũng là hoa khôi của thôn. Không ít trai tráng thầm thương trộm nhớ, tiếc là nàng chẳng ưng ai, cuối cùng lại gả cho tên đồ tể thôn Trịnh gia. Giờ thấy nàng xám xịt trở về, nói thật lòng là có mấy kẻ hả hê ra mặt.


Trong đó có Từ gia tẩu tử, con trai làm tiểu nhị cho một cửa hàng trên trấn, biết tính toán nên kinh tế gia đình cũng khá giả. Lúc này bà ta cũng đang giặt quần áo gần đó, nghe tiếng bèn nói mát:


“Ta tưởng là cái gì ghê gớm lắm, bồ kết làm thành hình gì thì cũng vẫn là bồ kết thôi. Ở nhà ta toàn dùng ‘xà bông thơm’ con trai ta mua từ trên thành về đấy.”


Mấy người hay nịnh bợ Từ gia tẩu tử để nhờ con trai bà ta mua đồ rẻ trên trấn cũng vội hùa theo.


“Nghe nói các phu nhân tiểu thư trên thành đều dùng xà bông thơm đấy! Tắm xong da dẻ cứ gọi là trơn tuột.”


“Chứ còn gì nữa, nhìn Từ tỷ càng ngày càng trẻ ra, chắc chắn là nhờ công hiệu của xà bông thơm* rồi.”



(*ở đây là 1 loại khác được bán trước trên trấn, gọi là “hương di tử”, không phải loại nhân vật chính mới làm ra là “hương tạo”, cũng đều dịch ra tiếng Việt là xà phòng/xà bông thơm knhư nhau luôn.)


Trịnh Sương Nhi lườm bà ta một cái lạnh lùng, đập chày gỗ xuống đá chan chát.


“Xà bông thơm cái gì, chẳng phải là lá lách heo làm ra sao? Lại làm như mỗi mình ngươi thấy bao giờ, có gì mà lạ?”


Bên kia Phương Nhị Nương đã vò xong, nhúng cái áo vào nước xả sạch bọt. Người tinh mắt đều nhận ra vết bẩn cứng đầu chỉ còn lại một vệt mờ nhạt, không cần nói cũng biết giặt thêm lần nữa là sạch bong.


“Thần kỳ thật, thứ này dùng tốt thế sao?”


Mấy người nhao nhao: “Nhị Nương à, cho ta mượn dùng chút đi, quần áo này của ta cũng khó giặt lắm!”


Trịnh Sương Nhi cười mắng: “Tổng cộng có nửa bàn tay, sao chịu nổi các ngươi xâu xé thế?”


Nhưng cuối cùng cũng cho hai ba người dùng thử một chút, ai nấy đều trầm trồ, lại thu hút thêm không ít người vây xem.


Từ gia tẩu tử bên cạnh hếch mũi lên trời mà chẳng ai thèm ngó ngàng, cuối cùng tức tối ôm chậu quần áo đã giặt xong bỏ về thẳng.


Mẩu xà phòng truyền qua tay mấy người một vòng khiến Trịnh Sương Nhi xót xa, cảm giác nó bé đi trông thấy. Vừa lấy lại được, nàng vội nhét vào tay Phương Nhị Nương, bảo cất kỹ, đừng lãng phí nữa.


Những người chưa được thử thì thòm thèm hỏi thăm: “Nhị Nương, xà phòng thơm này bán thế nào, ta cũng muốn mua một cục về dùng.”


Mấy người khác hùa theo: “Đúng đấy, giờ đến nhà Nghiêm đồng sinh có mua được không? Dùng cái này giặt đồ đỡ tốn sức bao nhiêu, nếu không đắt thì ta thấy cũng đáng.”


Phương Nhị Nương không ngờ lại vô tình kéo được mối làm ăn cho Nghiêm Chi Mặc, lập tức tỉnh táo đáp: “Hiện tại chỉ mới làm một lô nhỏ, giá định là hai mươi văn một bánh, cũng có thể mua nửa bánh giá mười văn. Bánh này của ta chưa khô hẳn đâu, nếu để khô hẳn thì một bánh nguyên nhà bình thường dùng được ít nhất hai tháng.”


Nghe giá cả xong, có người do dự, nhưng vẫn có sáu bảy người muốn mua.


Phương Nhị Nương không dám tự quyết, đáp: “Ta còn phải hỏi lại chủ nhân xem lô hàng này có được bán hay không đã.”


Có người nóng vội nói luôn: “Vậy lát nữa giặt xong chúng ta cùng đi luôn là được.”


“Đúng đúng đúng, nếu bán được ngay thì hôm nay có cái dùng luôn, giá cũng không đắt.”


Thế là cả nhóm giặt giũ xong hẹn nhau tập trung ở cửa nhà Phương lão tam, cùng đi theo Phương Nhị Nương đi mua xà phòng.



Vì Nghiêm Chi Mặc không có mặt nên khán giả phòng livestream đương nhiên không biết chuyện gì xảy ra ở bờ sông. Khi Phương Nhị Nương dẫn theo một đám phụ nữ hùng hổ kéo đến, bình luận đều trợn tròn mắt.


Làm cái gì thế này? Đội quân nương tử thôn Thạch Khảm à?


Chắc không phải đến đánh nhau đâu nhỉ, hay là đến xin việc?


Hay là đến bán quả? Nhưng tay không thế kia mà


Khán giả khó hiểu, Nghiêm Chi Mặc ra mở cửa cũng khó hiểu không kém. Tại sao Phương Nhị Nương đã tan làm lại quay lại, còn dẫn theo mấy người nữa?


“Nhị tỷ, các vị tẩu tử, đây là…?”


Phương Nhị Nương chưa kịp mở miệng thì đầu bên kia Khương Việt cũng hối hả chạy tới. Thấy cổng sân tụ tập đông người, hắn cũng ngẩn ra một lúc mới bước lên.


Diêu Chước tò mò đẩy xe lăn ra sân. Trước đó Nghiêm Chi Mặc đã tháo ngạch cửa phòng để y tiện ra vào.


Một thím không chờ được nữa, bước lên trước nói: “Nghiêm đồng sinh, mấy người chúng ta đều đến tìm ngươi mua xà phòng thơm!”


Khương Việt bên cạnh thấy thế cũng vội nói: “Ta cũng giúp Mạc đại nương hàng xóm và Vương đại phu đến hỏi xem có mua được xà phòng thơm không.”


?? Tan làm rồi còn giúp sếp bán hàng, nhân viên kiểu mẫu gì đây?


Sao lại được hoan nghênh thế này, ta tưởng thứ này trong thôn chẳng mấy ai chịu bỏ tiền mua chứ


Ngồi chờ Mặc Bảo phát tài lớn!


Nghiêm Chi Mặc tuy không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng cũng vô cùng chấn động, hắn mời mọi người vào sân rồi hỏi rõ ngọn ngành. Vậy mới biết Phương Nhị Nương mang xà phòng ra sông giặt, mọi người thấy hiệu quả tốt nên muốn mua.


Còn Khương Việt thì vì cảm kích Vương đại phu cho Thù ca nhi chơi cùng Linh ca nhi trong lúc hắn làm việc, nên khi sang giúp việc giặt giũ may vá nhà Vương đại phu đã mang xà phòng ra dùng thử. Linh ca nhi thấy lạ, Vương đại phu nghe nói là đồ Nghiêm Chi Mặc làm, coi như ủng hộ việc làm ăn nên bảo mua một bánh. Vừa khéo con dâu Mạc đại nương sang khám bệnh nhìn thấy cũng động lòng muốn mua.


Nghiêm Chi Mặc tính toán số xà phòng còn lại, vừa vặn đủ bán.


Hắn đang định giải thích xà phòng cần phơi thêm vài ngày, hơn nữa đây là lô đầu tiên số lượng có hạn, ai muốn mua có thể phải chờ một chút.


Thì nghe thấy bên ngoài sân lại có người cao giọng gọi: “Đây có phải là nhà Nghiêm đồng sinh không?”


Hết chương 37.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 37
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...