Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 40


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Diêu Chước không ngờ phu quân đi ra ngoài một chuyến mà khi về lại mang theo cả chó lẫn mèo.


Hơn nữa con mèo nhỏ này còn có màu mướp mà y thích nhất, trông như con hổ con vậy, lông trên đỉnh tai dài vểnh lên rất lanh lợi.


Vì mèo biết tự l**m lông nên bốn cái chân và lông bụng trắng muốt sạch sẽ vô cùng, không như con chó ngốc nghếch cứ lè lưỡi thở trong lòng Diêu Chước. Con mèo nhảy nhẹ lên vai Diêu Chước, từ trên cao nhìn xuống con chó với vẻ khinh khỉnh.


Mèo: Hừ, sinh vật ngu ngốc!


Cười chết, chó nào đứng trước mèo cũng thành khờ khạo hết


Nghiêm Chi Mặc đẩy Diêu Chước, người đang đội mèo trên vai, ôm chó trong lòng, quay vào sân.


Phương Nhị Nương và Khương Việt vốn đang làm việc, một người giã quả lấy sáp, một người thu dọn tro kiềm, thấy thú cưng nhỏ đều bất giác làm chậm tay lại, ngó nghiêng cười nói: “Lần này nhà các ngươi náo nhiệt rồi, nhìn xem hai con vật nhỏ này kìa, lanh lợi thật, vừa vào cửa đã biết ai là chủ nhân.”


Diêu Chước ôm chó chán rồi thì đưa cho Nghiêm Chi Mặc, quay sang v**t v* lông lưng mềm mượt của con mèo.


“Ngươi vừa vào bếp, có phải lấy muối đi ‘sính’ nó về không?”


Nghiêm Chi Mặc cũng thích động vật nhỏ, nhưng kiếp trước không có điều kiện nuôi, đành để kiếp này thỏa mãn giấc mơ. Tuy nhiên trước kia hắn cũng hay xem người khác nuôi mèo, nuôi chó trên mạng nên kiến thức dự trữ rất phong phú.


Lúc này hắn dùng đầu ngón tay gãi nhẹ cằm mèo con, khiến nó thoải mái nheo mắt lại, phát ra tiếng grừ grừ trong cổ họng.



Diêu Chước chưa từng nuôi mèo, kinh ngạc hỏi: “Nó bị làm sao thế?”


Nghiêm Chi Mặc cười nhẹ: “Nó đang vui đấy, ngươi cũng có thể sờ thử như vậy.”


Hắn quay đầu thấy Phương Nhị Nương và Khương Việt vẻ mặt thèm thuồng, bèn gọi họ lại xem cùng một lúc, cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. Thế là cả nhóm tranh thủ chơi đùa với chó mèo một lúc, còn mang mèo vào bếp lạy ông Táo cho đúng thủ tục, sau đó để Diêu Chước đặt tên cho chúng.


Diêu Chước nghĩ mãi không ra tên hay, cuối cùng lấy ngày hôm nay chia làm hai phần, đặt chó con là Cửu Nguyệt, mèo con là Thập Lục.


Vì là thành viên mới nên Diêu Chước cưng chiều lắm. Cửu Nguyệt không chịu ngồi yên nên tạm thời thả xuống sân chạy nhảy, còn Thập Lục cứ nằm lì trong lòng y không chịu đi, Diêu Chước cũng chiều ý nó.


Phương Nhị Nương và Khương Việt quay lại làm việc. Nghiêm Chi Mặc đẩy Diêu Chước về phòng, đóng cửa sổ đang mở cho gió lùa lại.


Diêu Chước lấy giỏ kim chỉ, lôi chiếc áo bông mới cắt được một nửa ra ướm thử lên người Nghiêm Chi Mặc.


“Sắp xong rồi, xong cái này thì cái sau sẽ nhanh hơn. Cũng nên đi mua thêm ít bông, thôn ta không có, phải hỏi thăm xem ở đâu bán bông rời, mua về bật bông làm ruột chăn, tiện thể ta nhồi lại cái chăn bông cũ luôn.”


Trước đó mua nhiều vải định làm chăn mới, nhưng vì nhiều việc quá nên hoãn lại, cũng do thấy trời chưa lạnh lắm nên cứ dùng tạm chăn cũ. Nhưng qua tiết Hàn Lộ rồi, phải mau chóng chuẩn bị đồ qua đông.


“Vừa khéo ta cũng muốn hỏi thăm xem thôn bên cạnh ai có tay nghề xây giường đất ấm không. Xây xong giường đất, ta còn định dọn dẹp phòng chứa củi làm phòng ấm.”


Sọt khoai tây vứt trong bếp đã tự nảy mầm, đợi có phòng ấm là có thể bắt đầu ươm giống. Mấy ngày nay bán nến kiếm thêm được chút tiền, cộng với việc làm xà phòng song song, tiền xây giường đất vẫn lo được.


Diêu Chước nghe giải thích phòng ấm là gì thì nhìn Nghiêm Chi Mặc với ánh mắt sùng bái. Cái phòng ấm này nghe qua thì chỉ có hoàng đế mới xứng dùng, ngoài hoàng đế ra ai có thể xa xỉ đến mức mùa đông ăn rau xanh tươi non trái mùa?


Tuy nhiên phòng ấm đắt đỏ là vì tốn củi lửa. Nghiêm Chi Mặc đã tính rồi, giường đất và phòng ấm nhà mình chắc chắn sẽ thông với bếp lò, cũng không cần nhiệt độ quá ổn định, tiết kiệm được chút nào hay chút nấy. Đợi ươm giống xong, vụ xuân năm sau đem ra trồng, mọi chuyện sẽ thuận lợi.



“Mấy thứ ngươi cần ta đều biết chỗ có, lát đi ta sẽ hỏi giúp từng cái, đằng nào cũng phải đi một vòng. Trước tiên xem đại ca xây giường đất có rảnh không. Nếu rảnh ta hẹn giúp ngươi, họ rảnh là đến làm ngay. Còn bông thì càng đơn giản, ta biết thôn bên có một nhà chuyên làm nghề này.”


Nghiêm Chi Mặc đỡ tốn công đi lại, bèn đưa cho Ma Tam mấy đồng tiền coi như phí chạy chân, và đưa trước tiền mua bông, bật bông.


Chiều tối hôm đó, Ma Tam quả nhiên mang về hai tấm ruột chăn đã bật sẵn và một túi bông rời, đủ làm hai cái chăn bông dày dặn, một cái đắp một cái lót, lại may được hai bộ áo bông, bông vụn thì làm giày bông.


Ngoài ra hắn báo đã hẹn thợ xây giường đất sáng ngày kia đến. Nhưng nhìn quanh nhà Nghiêm Chi Mặc, hắn gãi đầu nhắc nhở: “Lão đệ à, nhưng ngươi đừng quên, giường đất xây xong phải đốt lửa sấy bảy ngày mới nằm được. Nhà ngươi nhìn qua chẳng có chỗ nào khác để ngủ, thế này thì làm sao bây giờ?”


Nghiêm Chi Mặc: “…” Hỏng bét, hắn quên béng mất việc này. Còn Diêu Chước chưa có kinh nghiệm xây giường đất nên càng không biết.


Tiễn Ma Tam về, Nghiêm Chi Mặc bàn bạc với Diêu Chước, hai người đang nhíu mày lo lắng thì Khương Việt đang cắm cúi làm việc bên cạnh đột nhiên nói: “Đã như vậy thì chỉ có thể sang nhà người khác ở nhờ. Ta thấy có thể sang nhà Vương đại phu. Hồi trước khi cha mẹ Linh ca nhi còn sống, nhà họ cũng đông người ở mấy gian phòng, sau này họ mất đi, chỉ còn Vương đại phu và cháu trai. Hai hôm trước Thù ca nhi nhà ta còn ngủ lại đó một đêm vì mải chơi không chịu về, ngủ ở gian phòng nhỏ vốn dành cho Linh ca nhi. Nghe Vương đại phu nói ông ấy thường ngày thấy nhà cửa quạnh quẽ, chỉ mong có thêm chút hơi người, chắc ông ấy sẽ không ngại có người ở nhờ đâu.”


Phương Nhị Nương nghe vậy cũng tán thành: “Ta thấy cách này được đấy, chẳng qua là ngủ nhờ buổi tối thôi, ban ngày sấy giường đất thì bên này vẫn phải có người trông, công việc cũng không bị chậm trễ. Tuy nhiên hôm thợ đến làm thì phải giấu kỹ mấy thứ này đi.”


Đề xuất này thực sự giải quyết được vấn đề cấp bách. Diêu Chước lập tức bảo muốn cùng Nghiêm Chi Mặc sang nhà Vương đại phu hỏi thử. Nếu được thì ngày mai có thể chuyển trước một ít đồ dùng và lương thực sang, ngày kia là dọn sang ở luôn, không làm lỡ việc xây giường đất.


Thấy trời không còn sớm, hắn bảo Khương Việt về trước, tiện thể đón Thù ca nhi. Phương Nhị Nương chủ động ở lại quét sân lần cuối, đợi vợ chồng Nghiêm Chi Mặc về rồi mới đi.


Lúc đi, họ mang theo phần bánh hoa quế còn lại. Mấy miếng kia buổi chiều mọi người đã chia nhau ăn, giờ còn lại một miếng to bằng bàn tay. Bánh mềm ngọt thanh, vừa hợp với người già như Vương đại phu, vừa hợp với trẻ con như Linh ca nhi.


Khi đến nơi, Vương đại phu đang ở nhà kiểm tra bài học thuộc lòng phương thuốc của Linh ca nhi, Thù ca nhi ngồi nghe ké bên cạnh, không biết hiểu được bao nhiêu.


Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước bước vào, tặng quà, nói rõ lý do. Vương đại phu quả nhiên vui vẻ như lời Khương Việt nói.


“Tiền nong cái gì, phòng để không cũng phí, các ngươi cứ sang ở là được. Mang cả chó con mèo con sang cũng được, miễn đừng để chúng chạm vào dược liệu là được rồi, Linh ca nhi thích lắm.”



Nói xong ngay cả bánh hoa quế ông cũng không định nhận, Nghiêm Chi Mặc phải dúi vào tay ông, bên cạnh Diêu Chước bẻ hai miếng nhỏ đưa cho Linh ca nhi và Thù ca nhi.


Hai đứa trẻ chạy sang một bên ăn, Vương đại phu lại nổi bệnh nghề nghiệp, bắt mạch cho cả Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước. Khám xong ông chỉ bảo Nghiêm Chi Mặc vẫn như cũ, nhưng nếu phải so sánh thì đúng là tốt hơn trước một chút. Còn Diêu Chước dạo này khí huyết được bồi bổ tốt, cứ duy trì thế này sẽ không sao.


Trước đó ông chưa nhìn kỹ chiếc xe lăn, giờ đi vòng quanh ngắm nghía, tấm tắc khen lạ. Ông làm nghề y hơn nửa đời người, gặp không ít người chân cẳng bất tiện chỉ có thể nằm liệt giường, tiếc là chiếc xe lăn này giá mấy lượng bạc, chẳng mấy nhà trong thôn dùng nổi.


Giải quyết xong một mối lo, hai người ra về. Ăn tối xong, Diêu Chước tranh thủ lúc bông mới về, tạm gác việc may áo sang một bên, định khâu chăn bông trước.


Kế hoạch là khâu một cái chăn mới mang sang nhà Vương đại phu, ở nhờ một tuần thì dùng đồ mới vẫn thoải mái hơn, hơn nữa mang chăn mới đi cũng đỡ làm bẩn giường chiếu nhà người ta, thế mới phải phép. Chăn cũ đến lúc đó dùng làm đệm lót ở dưới là vừa đẹp.


Vốn dĩ nếu chỉ dựa vào một mình Diêu Chước thì việc này chắc phải làm đến đêm khuya, nhưng Nghiêm Chi Mặc cũng biết may vá nên công việc đơn giản hơn nhiều.


Hai người cắt vải xong, trải bông lên rồi phân công bắt đầu may. Lúc may sợ đi sai kim hoặc đâm vào tay nên chẳng ai nói câu nào, phòng livestream yên tĩnh lạ thường. Nhất thời ngay cả bình luận cũng ít hẳn đi.


Hiện tại lượng người xem trực tuyến cơ bản ổn định trên 10.000, lúc cao điểm còn vượt qua 20.000, ví dụ như lần đánh nhau trong thôn trước đó là một đỉnh điểm nhỏ gần đây.


Một lát sau, đột nhiên có mấy dòng bình luận hiện lên.


Tui mở livestream làm nhạc nền dọn nhà, tự nhiên thấy im bặt tưởng tắt tiếng, ai ngờ…


Cảm ơn chủ phòng, lần đầu tiên tôi biết chăn bông được may thế nào đấy, hôm nay lại mở mang kiến thức


Mặc Bảo trông thành thạo quá, rốt cuộc trước kia anh ấy đã làm bao nhiêu việc may vá thế này… #Bàn về quá khứ đầy bí ẩn của chủ phòng#


Nói đến đồ thủ công, ai còn nhớ cái tượng gỗ Mặc Bảo lén khắc mãi vẫn chưa ra hình thù gì không?




Nghiêm Chi Mặc đổi tư thế, không biết mình lại bị bình luận bàn tán.


Xoa cổ tay mỏi nhừ, hai người tiếp tục cố gắng, chẳng bao lâu sau đã gặp nhau ở đầu bên kia. May nốt mấy mũi cuối cùng, Nghiêm Chi Mặc dang hai tay, rũ mạnh chiếc chăn mới. Diêu Chước đưa tay sờ sờ, cười hạnh phúc.


“Ngày mai nếu trời nắng thì mang ra phơi cùng với chăn cũ luôn.”


Ngoài cửa ánh trăng chan hòa, đêm đã về khuya.


Hai người thu dọn đồ đạc, rửa mặt xong chuẩn bị đi ngủ. Cửu Nguyệt và Thập Lục vì còn nhỏ nên được mang vào phòng, đặt hai cái giỏ lót rơm mềm ở nhà chính làm ổ cho chúng.


Chui vào chăn, chăn bông cũ hơi lạnh và cứng, nhưng nghĩ đến việc chỉ một ngày nữa là được đắp chăn mới, tâm trạng cả hai đều rất tốt.


Nghiêm Chi Mặc xích lại gần Diêu Chước, hai người giờ đây đêm nào cũng quen rúc vào nhau ngủ. Ở khoảng cách gần, không biết có phải do hôm nay ăn bánh hoa quế sữa dê không mà Nghiêm Chi Mặc cứ cảm thấy mùi hương trên người Diêu Chước hôm nay ngọt ngào lạ thường.


Chút tà niệm trong lòng hắn vừa nhen nhóm lên thì khó mà kìm xuống được. Chỉ thấy trong chăn, Diêu Chước ghé sát tai Nghiêm Chi Mặc thì thầm câu gì đó. Chưa kịp để khán giả phòng livestream phản ứng, màn hình đã tối đen.


Tin tốt là lần này không chèn phim phong cảnh.


Tin xấu là ống kính quay thẳng vào Cửu Nguyệt và Thập Lục.


Mèo con ngáp một cái về phía ống kính, l**m l**m bàn chân rồi rúc đầu vào bộ lông mềm mại của mình.


Trong phòng ngủ truyền ra một tiếng động nhỏ, tai chó con giật giật, thoải mái trở mình nằm ngửa bụng lên trời, khò khò ngủ ngon lành.


Hết chương 40.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 40
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...