Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 33
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Tiết Thu phân vừa qua, xưởng làm nến nhỏ nhà Nghiêm Chi Mặc, với sự tham gia của Phương Nhị Nương và Khương Việt, đã bắt đầu đi vào quỹ đạo. Họ đã gấp rút làm xong một trăm cây nến, ngày mai tháo khuôn xong sẽ chuyển ngay lên trấn.
Cùng lúc đó, vụ thu hoạch năm nay của thôn Thạch Khảm cũng tuyên bố kết thúc.
Trước khi bước vào vụ gieo trồng tiếp theo, người nhà nông có một khoảng thời gian ngắn không cần ra đồng, nhưng không ra đồng không có nghĩa là được nhàn rỗi. Sau khi thu hoạch, lúa vào kho, thì hai việc quan trọng khác cũng nối gót tới: bán lương thực và nộp thuế.
Nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nếu không có nghề phụ, chỉ dựa vào trồng trọt thì sau khi trừ đi phần nộp thuế và phần giữ lại ăn, số lương thực còn dư đem bán chính là nguồn thu nhập sinh hoạt cho cả gia đình trong năm tới. Nhưng có dư lương thực để bán vốn dĩ đã là chuyện xa xỉ. Đa số các hộ chỉ có vài mẫu ruộng cằn cỗi, nộp thuế xong phần còn lại chưa chắc đã đủ ăn.
Trong thôn có một số hộ ruộng nhiều, người ít, năm nào cũng có lương thực bán. Ví dụ như nhà Nghiêm lão đại. Cho nên lúc trước dưới sự làm chứng của thôn trưởng, Nghiêm Chi Mặc nhận giấy nợ và hẹn sau vụ thu hoạch sẽ đến đòi bốn lượng bạc cũng là vì lẽ này.
Sáng sớm, trên đường đến nhà thôn trưởng, Nghiêm Chi Mặc thấy một chiếc xe bò đi ngược chiều. Trên xe chất đầy bao tải to và dây thừng, Nghiêm Chi Mặc dựa vào ký ức nguyên chủ nhận ra đây là xe thu mua lương thực của tiệm gạo trên trấn.
Hắn không để ý nhiều, rảo bước nhanh hơn, hôm nay tìm thôn trưởng là có chính sự muốn bàn.
Lần trước khi ký hợp đồng với Phương Nhị Nương và Khương Việt, hắn đã đến đây một chuyến để báo cáo về nghề làm nến, tự nhiên cũng tặng thôn trưởng năm cây nến làm quà. Năm cây nến trị giá hơn 100 văn khiến thôn trưởng cười không khép được miệng, nâng niu như bảo bối kêu vợ cất kỹ vào tủ. Nhờ năm cây nến này, thái độ của thôn trưởng đối với vị đồng sinh duy nhất trong thôn càng thêm tốt đẹp.
Ngồi xuống uống chén trà thô chuyên dùng đãi khách, Nghiêm Chi Mặc nói rõ ý định muốn nhân lúc nông nhàn sau vụ thu hoạch này thu mua quả cây sơn của người trong thôn. Quả cây sơn không treo mãi trên cây được, một thời gian nữa sẽ khô quắt và rụng hết, nếu không tranh thủ dự trữ thì mùa đông sẽ không có nguyên liệu làm nến.
Thôn trưởng nghe xong biết ngay đây là chuyện tốt. Quả dại đầy núi chẳng ai thèm lấy, giờ đem đổi được tiền chẳng khác nào nhặt được của rơi?
Chỉ có một vấn đề.
“Cây cắn người đó dù có là bảo bối thì cũng chẳng ai dám đụng vào, bị nó ‘cắn’ thì ghê gớm lắm!”
Về việc này Nghiêm Chi Mặc đã sớm có tính toán, hắn lấy ra hai thứ cho thôn trưởng xem.
“Đây là rau Bút Ống, người thôn ta hay gọi là rau Kế Tiếp. Ta đã thử rồi, giã nát loại rau này đắp lên chỗ bị dị ứng, chưa đầy nửa canh giờ là khỏi.”
Sau đó hắn lấy ra thứ thứ hai.
“Ngoài ra còn có thể may loại găng tay này để tránh tiếp xúc trực tiếp với cây.”
Bình luận trên livestream:
Trước có khẩu trang, sau có găng tay, Nghiêm Chi Mặc, anh giỏi thật đó!
Các người chưa xem livestream tối qua à? Đây là Mặc Bảo may tại trận đấy!
Có nhu cầu là có hàng ngay, hay là Mặc Bảo làm thêm nghề phụ nữa đi, ví dụ mở cửa hàng bảo hộ lao động?
Trong màn hình, thôn trưởng cầm chiếc găng tay vải hình thù kỳ quái lên ướm thử. Kích cỡ này Nghiêm Chi Mặc may theo tay mình nên thôn trưởng đeo hơi chật, nhưng cũng không chênh lệch nhiều.
“Thứ này hay, đeo vào vẫn cử động tốt. Lại còn có dây buộc, thế này sẽ không bị tuột!”
Thôn trưởng rốt cuộc vẫn là thôn trưởng, nhìn qua là biết ngay ưu điểm.
Nghiêm Chi Mặc cười nói: “Đây là ta tự may thử thôi, tin rằng các nữ tử, ca nhi trong thôn tay nghề còn khéo hơn ta nhiều.”
Lần này đến lượt thôn trưởng há hốc mồm: “Cái này… là ngươi làm à? Ta còn tưởng là Chước ca nhi. Ngươi cũng thật là, đường đường là thư sinh lại đi làm mấy việc thêu thùa may vá này, chẳng phải phí thời gian sao!”
Tư tưởng của thôn trưởng cổ hủ, Nghiêm Chi Mặc không rảnh tranh cãi. Dù sao chuyện cũng đã bàn xong, cuối cùng thôn trưởng đồng ý, quyết định đợi hai ngày nữa khi nha sai và quan thuế đến thu thuế xong sẽ thông báo tin tốt này cho toàn thôn.
Nghiêm Chi Mặc tính toán thời gian thấy không chậm trễ gì, một trăm cây nến đợt trước chắc đủ cho Tây Song Các bán một thời gian. Hơn nữa chuyện này có thôn trưởng chống lưng sẽ không sợ người trong thôn giở trò, gây thêm rắc rối.
Cuối cùng, khi Nghiêm Chi Mặc chưa kịp nhắc thì thôn trưởng đã chủ động nói: “Đừng quên bốn lượng bạc nhà Nghiêm lão đại! Ngươi cứ yên tâm, đợi xong xuôi vụ thu hoạch này, ta sẽ đích thân dẫn ngươi đi đòi, nhanh chóng giải quyết dứt điểm món nợ này cho sạch sẽ.”
Ở một đầu khác, Lưu Xuân Hoa cảm thấy mí mắt phải giật liên hồi cả ngày, dự cảm chẳng có chuyện gì tốt lành.
Bên cạnh, Nghiêm lão đại vẫn còn lải nhải: “Hai ngày nữa nha môn xuống thu thuế lương thực rồi, ngươi cứ vội vàng bán lương thực hôm nay làm gì! Lỡ đến lúc đó thuế tăng, phải nộp nhiều hơn thì cả nhà ta uống gió Tây Bắc à?”
Lưu Xuân Hoa nói: “Ta đã hỏi thăm kỹ rồi, qua hai ngày này là không còn giá đó đâu. Hơn nữa người ta tiệm gạo hôm nay đặc biệt xuống tận thôn thu mua, chỉ tốn thêm hai văn tiền vận chuyển mỗi thạch, còn tiện hơn chúng ta tự vác lên trấn nhiều.”
Nghiêm lão đại cứ ngóng ra cửa, rốt cuộc vẫn mong xe bò tiệm gạo tới.
“Giá cả đúng là cao hơn một phần, nhưng ta cứ thấy không yên tâm kiểu gì đó!”
Lưu Xuân Hoa thấy bộ dạng hèn nhát của Nghiêm lão đại thì máu dồn lên não.
“Ngươi tưởng ta làm vì ai hả? Còn không phải vì thằng em quý hóa của ngươi! Ngươi quên chúng ta còn tờ giấy nợ bốn lượng bạc trong tay người ta à? Tận bốn lượng đấy! Ngươi tưởng thu hoạch cả năm nay cộng với tích cóp ngày thường được bao nhiêu? Bán được thêm một lượng bạc thì sang năm nhà ta chẳng phải dư ra được thêm một lượng sao?”
Nghiêm lão đại nhớ đến bốn lượng bạc kia thì gan ruột cũng run lên. Nhưng hiện tại em trai gã đã thay da đổi thịt, phân gia xong lại có phu lang hung dữ bảo vệ, đến cả thôn trưởng cũng đứng về phía nó. Mấy ngày nay gã không ít lần thấy Nghiêm Chi Mặc từ nhà thôn trưởng đi ra, không biết lại đút lót cái gì.
Hai người đang tranh cãi thì xe bò đã đến cửa. Hai tiểu nhị một già một trẻ bước xuống. Hôm nay họ xuống nông thôn thu lương thực, thôn Thạch Khảm là điểm đến đầu tiên.
Không nói nhiều lời, họ vào thẳng kho xem lương thực. Nhà Nghiêm lão đại năm nay thu hoạch được 28 thạch. Theo mức thuế mọi năm thì 8 thạch lẻ kia coi như đi tong. Trong 20 thạch còn lại, họ lấy ra 10 thạch để bán.
Năm nay mưa thuận gió hòa, được mùa nên giá lương thực rẻ. Thôn Thạch Khảm nằm ở nơi giao thoa nam bắc, có cả ruộng nước và ruộng cạn, giá lúa mì cao hơn lúa nước chút ít. Sáu thạch lúa mì, bốn thạch lúa nước, tổng cộng bán được bốn lượng bốn tiền.
Giao xong lương thực, xe bò rời đi. Chỉ còn lại Lưu Xuân Hoa đứng đó đếm tiền, nghĩ đến số tiền vừa cầm nóng tay sắp sửa bay mất mà đau lòng khôn xiết. Nhưng món nợ này không thể quỵt được, không thể đắc tội thôn trưởng là một nhẽ, bà còn sợ tên ca nhi điên khùng kia lại cầm dao đến nhà chém người!
Tiệm gạo vốn chỉ định thu lương thực của ba nhà ở thôn Thạch Khảm đã chào hỏi trước trên trấn. Không ngờ thu xong rồi lại bị một nhà khác chặn lại.
Tuy nhiên gia đình này rõ ràng vẫn chưa thống nhất được việc có bán hay không. Bên ngoài Diêu lão đại cười xòa bảo tiểu nhị đợi một chút, rồi quay vào nhà thúc giục: “Cha, rốt cuộc có bán không! Người ta đợi sốt ruột rồi kìa!”
Trong phòng, Diêu Thanh khoác tay Ngô thị nói với Diêu lão cha: “Dù sao Dư Mãng cũng bảo con là năm nay thuế má chắc chắn không tăng! Nếu mấy ngày nay giá tốt thì sao không bán chứ?”
Diêu lão cha vẫn chưa tin: “Lời Dư Mãng đó có tin được không?”
Lúc này Ngô thị lên tiếng: “Sao lại không tin? Biểu ca của Dư Mãng làm việc trong huyện nha đấy! Tin tức của ai có thể thật hơn hắn? Huống hồ nếu không phải hắn để ý Thanh Nhi nhà ta thì sao có thể tùy tiện tiết lộ bí mật này?”
Diêu Thanh nghe Ngô thị nói vậy thì thẹn thùng: “Nương! Nương nói gì thế! Cái gì mà để ý với không để ý…”
Ngô thị liếc con mình: “Người ta đã ưng rồi thì chỉ đợi mang sính lễ đến thôi, có gì mà không thể nói?”
Diêu Thanh lập tức nở nụ cười hạnh phúc ngọt ngào. Dư Mãng là người y quen khi cùng đại ca lên trấn bày sạp bán hàng, hắn ta quản lý tiền thuê chỗ ở con phố đó, lại có biểu ca làm việc dưới trướng Huyện thái gia. Y đi bán vài lần, Dư Mãng đều chiếu cố đặc biệt, hôm nọ còn tặng y cây trâm, hứa hẹn sau này sẽ đưa y lên huyện thành chơi! Vì thế mấy ngày nay tâm hồn Diêu Thanh bay bổng tận đâu đâu, lời Dư Mãng nói y tin sái cổ.
Mắt thấy tiểu nhị bên ngoài đã sốt ruột, dọa không bán thì đừng làm mất thời gian, Diêu lão cha dậm chân quyết định: “Được rồi, bán đi! Chỉ được bán mười thạch thôi!”
Cái thôn bé tẹo, tin nhà Nghiêm lão đại và Diêu gia bán lương thực lan ra, khiến nhiều người dao động, cũng hùa theo bán. Ngô thị lại là người không giữ được mồm miệng, lập tức đem chuyện Diêu Thanh nghe được từ Dư Mãng rêu rao khắp thôn.
Lưu Xuân Hoa tuy chẳng ưa gì nhà họ Diêu, nhưng nghe vậy trong lòng cũng yên tâm hơn vài phần. Quả nhiên quyết định bán lương thực là đúng đắn, nếu bán muộn có khi mất giá cả lượng bạc, lúc đó thì lỗ to.
Tin tức này truyền đến tai Nghiêm Chi Mặc khi hắn đang thay thuốc cho chân Diêu Chước trong phòng. Việc này lúc đầu còn cần Vương đại phu chỉ điểm, sau đó Linh ca nhi đến thay giúp hai lần, giờ thì hắn đã quen tay. Động tác của hắn vừa nhẹ vừa êm, Diêu Chước lại giỏi chịu đau nên gần như không cảm thấy đau đớn gì.
Thay xong băng gạc sạch sẽ, Nghiêm Chi Mặc ngồi xuống cùng Diêu Chước nhìn ra ngoài cửa, nơi Phương Nhị Nương và Khương Việt đang dọn dẹp sân, chuẩn bị tro kiềm để làm xà phòng. Tro kiềm nói trắng ra là tro đốt từ cỏ cây, nhưng Nghiêm Chi Mặc yêu cầu ít tạp chất nhất có thể nên lá cây nhặt về cũng phải lựa chọn sơ qua.
Không thể không nói có hai người này giúp đỡ, Nghiêm Chi Mặc đỡ vất vả hơn nhiều. Mấy ngày nay hắn nảy ra không ít ý tưởng mới, đều ghi chép lại trên giấy.
Còn Diêu Chước nằm trên giường buồn chán nên học thêu thùa may vá theo Khương Việt, định bụng học xong sẽ xử lý chỗ vải tốt mua hôm nọ để may áo bông.
Hai người tựa vào nhau, nói chuyện bán lương thực. Nhà họ không có ruộng nên không cần nộp thuế lương thực. Nhưng Nghiêm Chi Mặc vẫn cảm thấy chuyện này rất không ổn.
“Thuế má chung quy là biến số, còn chuyện chênh lệch giá của tiệm gạo rất có thể chỉ là chiêu trò để tranh thủ thu mua lương thực trước thôi.”
Nhà họ Nghiêm và nhà họ Diêu chịu thiệt trong chuyện này thì thôi đi, coi như ác giả ác báo. Nhưng nghe nói không ít người trong thôn cũng chạy theo bán.
Diêu Chước nghe Nghiêm Chi Mặc phân tích, lo lắng nói: “Những nhà đó thu hoạch một năm còn kém xa nhà Nghiêm lão đại và nhà họ Diêu. Quanh năm suốt tháng không thu được nổi hai mươi thạch lương thực, chỉ cầu mong đừng bị lừa là tốt rồi.”
Nếu bị lừa thật thì oan có đầu nợ có chủ, còn chẳng biết tìm ai mà kêu oan.
Quả nhiên sợ cái gì thì cái đó đến. Hai ngày sau, nha sai cùng quan thuế xuống từng thôn bắt đầu thu thuế. Một tin sét đánh ngang tai truyền khắp các thôn xóm trực thuộc huyện thành chỉ trong một ngày: Thuế thực sự tăng!
Thuế lương thực từ ba phần mười (30%), trực tiếp tăng lên bốn phần mười (40%)!
Hết chương 33.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 33
10.0/10 từ 18 lượt.
