Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 32


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Nghiêm Chi Mặc vừa đi chưa được bao lâu, Trịnh Sương Nhi đã kéo Phương Nhị Nương tới.


Trên tay nàng cũng không rảnh rang, không chỉ mang trả phần lớn số lễ vật Nghiêm Chi Mặc mang sang lúc trước, mà còn cho thêm hai quả bí đỏ.


Thấy Phương Nhị Nương, Nghiêm Chi Mặc lộ vẻ ngạc nhiên. Trịnh Sương Nhi đoán ngay được tâm tư của mình đã bị hắn nhìn thấu. Nhưng chuyện giới thiệu người nhà làm việc cũng là thường tình, nàng tự thấy Phương Nhị Nương phù hợp với yêu cầu của Nghiêm Chi Mặc nên cũng không thấy ngượng ngùng.


Vì Nghiêm Chi Mặc nói Diêu Chước cũng muốn gặp Phương Nhị Nương nên cả nhóm kéo nhau vào phòng.


Ngồi xuống trò chuyện vài câu mới biết, trong mấy ngày Nghiêm Chi Mặc đưa Diêu Chước đi huyện thành trị thương, vụ “ly hôn” giữa Phương Nhị Nương và Trịnh đồ tể đã ngã ngũ.


Hai anh em nhà họ Phương cũng có chút của ăn của để, họ đứng ra làm chủ, góp chút bạc lo lót cho trưởng thôn hai bên và cả trấn trưởng. Dưới sự chứng kiến của ba bên, Trịnh đồ tể viết giấy hưu thê cho Phương Nhị Nương, đồng thời cam kết từ nay về sau không đến thôn Thạch Khảm gây sự nữa, chuyện này mới coi như xong.


Nghe xong, Nghiêm Chi Mặc cau mày nói: “Rõ ràng là Trịnh đồ tể sai trước, đã tốn tiền lo lót, tại sao vẫn không thể hòa li?”


Lời vừa thốt ra, Nghiêm Chi Mặc biết mình đã lỡ lời. Thời đại này dù là cao môn quý nữ muốn hòa li cũng khó hơn lên trời. Cũng may mọi người đều cho rằng Nghiêm Chi Mặc đọc nhiều sách thánh hiền nên suy nghĩ khác người thường, không trách cứ gì.


Mọi người thổn thức một hồi, nhưng rốt cuộc chuyện này liên quan đến danh tiết phụ nữ, người ngoài cũng không tiện bàn luận nhiều.


Nói xong chuyện cũ, Nghiêm Chi Mặc quay lại vấn đề chính.


“Vậy ta cũng theo Phương tam ca gọi một tiếng nhị tỷ. Nhị tỷ, nghề phụ nhà ta chắc tam tẩu tử đã nói qua rồi, chính là làm nến. Công việc bao gồm lên núi hái nguyên liệu, phơi nắng phân loại, tách sáp, đổ khuôn, tháo khuôn. Việc không nặng nhưng hơi rườm rà. Tiền công tính mười văn một ngày, bao một bữa trưa.”


“Ngoài ra điều quan trọng nhất là phải kín miệng, tuyệt đối không được tiết lộ công thức cho người ngoài.”


Mười văn một ngày?


Trịnh Sương Nhi và Phương Nhị Nương đều trợn tròn mắt.


“Mười văn thì nhiều quá.”


“Ta đã bảo vợ chồng các người không biết lo liệu mà.”



Hai người phụ nữ gần như đồng thanh thốt lên.


Nghiêm Chi Mặc cười nói: “Tiền công này ta đã cân nhắc kỹ, tam tẩu tử cứ yên tâm, chắc chắn sẽ không lỗ. Nhị tỷ cứ yên tâm mà nhận.”


Rồi hắn nghiêm mặt nói thêm: “Chỉ là đến lúc đó chúng ta sẽ phải ký một bản hợp đồng chính thức, mang đi nhờ trưởng thôn làm chứng. Nếu sau này xảy ra chuyện tiết lộ bí mật, e là phải đưa nhau ra quan phủ.”


Phương Nhị Nương chỉnh lại váy áo, gật đầu lia lịa: “Nghiêm đồng sinh yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nói lung tung ra ngoài, nhất định sẽ làm việc chăm chỉ.”


Nàng cố gắng ngồi thẳng lưng, cảm thấy cuộc đời mình đột nhiên lại có hy vọng. Nàng bỏ về nhà mẹ đẻ đòi hòa li, may mắn được anh cả và em trai thương tình, không chỉ bỏ tiền ra lo liệu cho nàng mà còn cho nàng ở lại nhà, chia sẻ cơm áo. Dù nàng có làm hết việc lớn nhỏ trong nhà đến mức kiệt sức cũng cảm thấy chưa đền đáp được ân tình của anh em.


Giờ nếu mỗi ngày kiếm được mười văn tiền ổn định, nàng có thể đưa cho gia đình em trai tiền cơm nước, nếu tích cóp được thì sau này còn có thể trả dần món nợ ân tình.


Nghiêm Chi Mặc nhìn thấy ánh sáng trong mắt Phương Nhị Nương, trong lòng thầm khâm phục người phụ nữ này. Ở thế đạo này mà dám dũng cảm ly hôn đã là rất lợi hại rồi.


Khán giả vây xem nhân vật mới này, bàn tán sôi nổi đủ chuyện.


Chuyện Phương Nhị Nương tôi thấy cứ ấm ức thế nào ấy, gã đàn ông kia chẳng thiệt hại gì, về nhà lại có người ấm giường sinh con


Mình cũng nghĩ giống Mặc Bảo, tưởng đút lót là hòa li được, ai ngờ tốn tiền chỉ đổi được tờ giấy bỏ vợ?? Đen tối quá


Phỉ phui cái mồm, hy vọng tra nam và tiểu tam bị quả báo! Phương Nhị Nương độc thân vẫn đẹp!!


Phải nói anh em nhà họ Phương tốt thật, nhiều nhà thấy con gái bị chồng bỏ là coi như người dưng nước lã luôn


Chưa gặp vợ cả nhà họ Phương, nhưng Phương tam tẩu đúng là người tốt


Vậy mới thấy gia giáo quan trọng thế nào, Nghiêm Đại Trạch đúng là mầm mống tai họa, còn con cái nhà họ Phương đều ngoan ngoãn


Chuyện nhà chuyện cửa chính là sức hấp dẫn của khu làm ruộng. Ở đây không có những tình tiết lên voi xuống chó, kinh tâm động phách. Chỉ có củi gạo mắm muối, cơm rau dưa cà, mặt trời mọc rồi lặn, tình người ấm lạnh.



Hẹn xong giờ làm việc ngày mai với Phương Nhị Nương, Trịnh Sương Nhi liền cùng nàng ra về. Hai người từ đầu đến cuối không hề hỏi người làm công còn lại là ai.


Nhưng cũng giống như Nghiêm Chi Mặc đoán được Trịnh Sương Nhi sẽ giới thiệu Phương Nhị Nương, hắn đoán Trịnh Sương Nhi cũng đã biết vợ chồng hắn định mời ai.



“Ta một mình đi tìm Việt ca nhi không tiện, chắc phải nhờ người chuyển lời, mời hắn đến nhà một chuyến.”


Nghiêm Chi Mặc rót cho Diêu Chước chén nước, nhìn hắn uống cạn. Hắn đã phát hiện Diêu Chước không thích uống nước, môi lúc nào cũng khô, lại hay có thói quen l**m môi nên càng dễ nứt nẻ.


“Thực ra ta sợ Việt ca nhi sẽ không đồng ý, lời hắn nói lần trước…”


“Chúng ta cứ làm tròn bổn phận của mình, nếu hắn thực sự không muốn nhận tấm lòng này thì thôi vậy.”


Diêu Chước uống xong nước, tay vẫn cầm cái chén, trên môi còn vương một lớp nước mỏng. Nghiêm Chi Mặc nhìn mà muốn cúi xuống hôn một cái, và thực tế hắn cũng làm thế thật. Diêu Chước lập tức đỏ mặt.


“Ban ngày ban mặt…”


Nghiêm Chi Mặc khẽ nhéo cái mũi xinh đẹp của y: “Chính vì ban ngày ban mặt nên ta mới chỉ hôn nhẹ một cái thôi đấy.”


Khá lắm, Mặc Bảo trưởng thành rồi, biết “lái xe” (nói chuyện 18+) rồi!


Thế này mà gọi là xe á? Xe cút kít còn không bằng!


Xem livestream trên Câu Câu mà đòi xe cộ gì? Thế này là ngon rồi!


Ở Tấn Giang xe chạy 180 dặm/giờ, về Câu Câu thì… thôi đừng nhắc nữa (khóc thét)


Các người còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện lái xe, ta đã sớm không còn d*c v*ng trần thế rồi (chắp tay niệm phật.jpg)


Hai người ôm ấp dính lấy nhau một lúc, đến mức khán giả cũng không nhìn nổi nữa, Nghiêm Chi Mặc mới kéo Diêu Chước mặt vẫn còn hồng hồng từ đầu giường dậy.


“Ta đi một lát rồi về ngay.”


Lúc đi hắn còn mang theo một tờ giấy vẽ hình.


Ra cửa đang nghĩ xem nhờ ai chuyển lời thì gặp ngay Linh ca nhi nhà Vương đại phu đang chơi cùng Thù ca nhi. Không ngờ hai tiểu ca nhi này đã thành bạn tốt từ bao giờ. Thù ca nhi trước mặt Linh ca nhi còn khá cởi mở, nhưng vừa thấy Nghiêm Chi Mặc liền im thin thít như hũ nút.


Nghiêm Chi Mặc hạ giọng nhẹ nhàng, nói muốn mời Khương Việt đến nhà một chuyến, bảo là Diêu Chước muốn gặp.


Thù ca nhi ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là Linh ca nhi kéo tay nó: “Đi thôi, chúng ta cùng về nhà tìm tiểu cha của ngươi~”



Thù ca nhi có vẻ rất coi trọng người bạn này, bị Linh ca nhi kéo đi thì cũng ngoan ngoãn đi theo về nhà. Linh ca nhi lanh lợi, không biết có nhìn ra điều gì không mà đi được nửa đường còn lén quay lại nháy mắt với Nghiêm Chi Mặc. Nghiêm Chi Mặc bật cười, cũng lén vẫy tay chào lại.


Sau đó hắn rẽ sang hướng khác, đến nhà Phương lão đại.


Tối qua dưới ánh nến, hắn đã vẽ hai bản thiết kế: một chiếc xe lăn và một cặp nạng. Còn cái bàn nhỏ đặt trên giường thì chỉ cần mô tả qua là được.


Thời đại này không có kim loại, tự nhiên chỉ có thể làm bằng gỗ. Hiện tại tiền trong tay không nhiều, Nghiêm Chi Mặc định hỏi giá trước rồi mới quyết định làm cái nào.


Phương lão đại lúc nào cũng cặm cụi làm việc trong xưởng mộc, dưới đất đầy dăm bào. Thấy Nghiêm Chi Mặc đến, hắn buông cưa, phủi bụi gỗ trên tạp dề đứng dậy chào: “Nghiêm đồng sinh.”


Hàn huyên vài câu, Phương lão đại nhận lấy bản thiết kế của Nghiêm Chi Mặc, vuốt cằm ngắm nghía một hồi rồi mắt sáng lên.


“Thứ này thiết kế thật tinh diệu! Thế mà lại có thể kết hợp ghế ngồi với bánh xe, giúp người chân cẳng bất tiện cũng có thể di chuyển!”


Hắn chỉ vào bản vẽ hỏi Nghiêm Chi Mặc: “Nghiêm đồng sinh, vật này có tên không?”


“Gọi là xe lăn.”


Phương lão đại vốn ít nói, nhưng vì món đồ này mà thốt lên lời khen từ tận đáy lòng: “Xe lăn, cái tên hay!”


Đến bản vẽ đôi nạng cũng làm mới nhận thức của Phương lão đại. Theo lời hắn thì trước kia cũng từng làm vật tương tự, nhưng cơ bản chỉ là gậy chống cho người già. Còn loại kẹp dưới nách để làm điểm tựa thế này thì lần đầu tiên hắn thấy.


Đối mặt với sự kinh ngạc của Phương lão đại, Nghiêm Chi Mặc vẫn bình tĩnh. Nguyên lý của hai món đồ này không vượt quá trình độ phát triển của thời đại này, có lẽ nơi khác đã có rồi, chỉ là Phương lão đại ở vùng quê hẻo lánh nên chưa từng thấy qua.


Phương lão đại không thắc mắc về kỹ thuật tức là làm được, Nghiêm Chi Mặc liền hỏi giá.


Phương lão đại tính toán hồi lâu rồi đáp: “Đôi nạng này đơn giản, nể mặt Nghiêm đồng sinh ta chỉ lấy 600 văn. Nhưng chiếc xe lăn này nói thật là tốn công, tốn thời gian, tốn vật liệu. Muốn chắc chắn bền đẹp, đi đường không bị long ra thì phải dùng gỗ tốt. Chỗ ta không có sẵn, phải đi mua gỗ về, ước chừng mất ba bốn lượng bạc.”


Giá này thấp hơn Nghiêm Chi Mặc dự tính, hắn lập tức không do dự nữa.


“Vậy phiền đại ca làm cả hai món giúp ta. Ngoài ra ta còn muốn đóng một cái bàn nhỏ nữa.”


Hắn áng chừng kích thước rồi nói cho Phương lão đại. So với hai món trước thì cái này chẳng có chút hàm lượng kỹ thuật nào, vừa khéo còn thừa ít gỗ vụn làm nội thất, có thể đóng ngay được. Cái bàn này Phương lão đại lấy 100 văn.


Nghiêm Chi Mặc móc tiền trả ngay 100 văn tiền bàn, còn xe lăn và nạng thì đặt cọc trước một nửa. Phương lão đại hứa tối nay có thể đến lấy bàn nhỏ, còn nạng và xe lăn thì giao hàng trong vòng bảy ngày.



Trước khi đi, Nghiêm Chi Mặc còn mượn Phương lão đại một thứ: một con dao khắc cũ. Hắn từng lấy gỗ vụn từ đây về, sau đó bận rộn quên bẵng đi, giờ đến đây mới nhớ ra mình chưa có dụng cụ để điêu khắc nên vẫn chưa động tay vào.


Phương lão đại có vài con dao khắc cũ, chọn một con vừa tay đưa cho Nghiêm Chi Mặc, bảo không cần vội trả, chuyện nhỏ thôi.


Nghiêm Chi Mặc cất dao khắc, thong thả đi bộ về nhà. Vừa đến cửa đã nghe tiếng cười khúc khích của Linh ca nhi. Nhìn qua khe cửa mới biết Khương Việt đã đến, Thù ca nhi và Linh ca nhi cũng ở trong phòng, đang ngồi một góc chơi đan dây bằng sợi bông. Vì làm nến nên trong nhà có rất nhiều sợi bông, lấy một đoạn cho trẻ con chơi rất tiện.


Trong phòng có tận bốn ca nhi, “âm khí” quá nặng, mình ở đó họ sẽ mất tự nhiên, Nghiêm Chi Mặc dừng bước ngoài nhà chính.


“Mọi người cứ nói chuyện, ta ra sau vườn xem sao.”


Nghiêm Chi Mặc đi rồi, Diêu Chước tiếp tục câu chuyện dang dở lúc nãy.


“Việt ca nhi, lời ta vừa nói, ngươi nghĩ thế nào?”


Hai tay Khương Việt xoắn vào nhau, để lộ sự rối bời và dao động trong lòng.


Diêu Chước không giấu được cảm xúc trong mắt, khẽ thở dài, liếc nhìn Thù ca nhi rồi nói tiếp: “Việt ca nhi, ngươi không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Tiểu Thù chứ.”


Câu nói này hoàn toàn đánh gục phòng tuyến cuối cùng trong lòng Khương Việt.


Hắn cố gắng không để nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào nói: “Ta hiểu… ta hiểu mà, A Chước ngươi là muốn tốt cho ta.”


Hắn cảm thấy lòng chua xót vô cùng: “Năm xưa ta vì yếu đuối nhát gan mà không dám đứng ra bảo vệ ngươi. Sau này bao nhiêu năm trôi qua, cũng vì nguyên nhân đó mà ta không dám gặp mặt ngươi. Nếu bây giờ ta lại vì lý do tương tự mà từ chối ý tốt của ngươi, thì ta thực sự đã sống uổng phí bấy nhiêu năm, chẳng tiến bộ chút nào!”


Gạt đi giọt nước mắt nơi khóe mi, hắn ngẩng đầu, nghiêm túc nói với Diêu Chước: “A Chước, ta nợ ngươi một lời xin lỗi.”


“Xin lỗi ngươi.”


Diêu Chước nghe xong, im lặng hồi lâu rồi vươn tay đặt lên mu bàn tay Khương Việt.


Một lát sau, hai người bạn thân thiết thuở nào nhẹ nhàng ôm lấy nhau.


“Đều qua rồi, A Việt. Chúng ta không thể quay lại quá khứ, nhưng có thể cùng nhau hướng về tương lai.”


Hết chương 32.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 32
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...