Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 106
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Vụ kiện tranh chấp gia sản với thân thích khi người trụ cột gia đình qua đời vốn chẳng hiếm lạ gì.
Nghiêm Chi Mặc bỏ tiền thuê một trạng sư giỏi nhất nhì thành Hoài Giang, viết một lá đơn kiện sắc sảo, đệ lên huyện nha, lập tức được thụ lý.
Khi đám thân thích kia bị áp giải lên công đường với tư cách bị cáo, họ vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Họ làm sao ngờ được, một thằng nhóc mười mấy tuổi đầu lại dám bắt tay với người ngoài, kiện cả dòng họ thúc bá của mình ra công đường!
Ở nông thôn, thế lực tông tộc họ lớn là thứ bám rễ sâu nhất, thậm chí còn lấn át cả luật pháp. Nông dân nói dễ nghe là chất phác, nói khó nghe là ngu muội, thường quan niệm “việc xấu trong nhà không vạch áo cho người xem lưng”, nên ít khi kiện tụng.
Nhưng chuyện đã đến nước này, dù thế nào thì những kẻ âm mưu cướp đoạt gia sản kia cũng đuối lý. Lại thêm vị trạng sư mồm mép lanh lợi, chuyên xử lý những vụ kiện tụng kiểu này thêm mắm dặm muối, kể lể hoàn cảnh cô nhi quả phụ đến mức người nghe rơi lệ, còn đám thân thích kia thì hiện lên như lũ cầm thú táng tận lương tâm.
Khi xét xử những vụ án thế này, bên ngoài nha môn không bao giờ thiếu bá tánh đến xem. Chuyện nhà người khác luôn thu hút sự chú ý đặc biệt. Nhất thời, tiếng bàn tán, chửi rủa từ đám đông vây xem vang lên không ngớt. Thiếu niên dần dần thẳng lưng, còn đám bị cáo thì bắt đầu lo lắng lát nữa ra về có bị ném trứng thối và lá cải thối vào người hay không.
Đám thân thích căn bản không có sức phản bác, rất nhanh đã dập đầu lia lịa nhận tội, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Tri huyện lộ vẻ chán ghét, đập kinh đường mộc một cái, phán quyết dứt khoát. Mỗi người bị phạt đánh từ mười đến hai mươi gậy để răn đe.
Thiếu niên được Nghiêm Chi Mặc giúp đỡ họ Quan, tên là Quan Thời.
Vụ kiện này đối với thôn Quan gia là chuyện chưa từng có tiền lệ, nên trưởng thôn cũng phải theo hầu tòa. Người trong thôn bị phạt đòn đã đành, ông ta cũng bị Tri huyện mắng cho một trận té tát vì tội không làm tròn chức trách trưởng thôn.
Trưởng thôn trước mặt tri huyện sợ hãi phục tùng sát đất, nào còn cái vẻ uy phong lẫm liệt như ở trong thôn. Quan Thời đứng bên cạnh nhìn sắc mặt đám người này, chỉ thấy vô cùng nực cười. Nhưng nghĩ đến việc sau này vẫn phải sống chung đụng với họ, cậu lại thấy khó chịu.
Cũng may giờ đã có phán quyết của huyện nha, trưởng thôn chắc chắn không dám tiếp tục ba phải. Thậm chí khi quay sang nói chuyện với Quan Thời, giọng điệu ông ta còn thêm vài phần hiền từ thân thiết.
Rời khỏi huyện nha, đám người vừa bị đánh đòn kia vừa ra cửa đã bị dân chúng vây xem chỉ trỏ chửi bới, nghe đủ lời khó nghe, đành cúi đầu lủi thủi bỏ đi.
Quan Thời nhìn quanh, thấy Nghiêm Chi Mặc đứng đợi, bèn nhờ một người họ hàng bên ngoại của mẹ đỡ mẹ mình lên xe lừa, sắp xếp xong xuôi mới chạy vội đến chỗ Nghiêm Chi Mặc.
Cậu mặc kệ Nghiêm Chi Mặc ngăn cản, kiên quyết quỳ xuống dập đầu ba cái thật kêu. Nghiêm Chi Mặc nhận ra thiếu niên này tính tình cứng cỏi, lại còn bướng bỉnh vô cùng. Hắn phải tốn sức lắm mới đỡ được Quan Thời dậy, không cho quỳ nữa.
“Ngươi và ta là quan hệ hợp tác làm ăn, trong mắt ta, chúng ta bình đẳng, không cần những nghi thức xã giao này.”
Quan Thời ngẩn người, hốc mắt nóng lên, càng thêm cảm khái. Nghĩ đến những người thân thích cùng huyết thống vừa rồi, ai nấy đều lấy cớ cậu còn nhỏ để chèn ép bóc lột thậm tệ. Còn vị lão gia xa lạ từ nơi khác đến này lại cho cậu cảm nhận được sự tôn trọng chưa từng có.
Lòng cậu dậy sóng, vất vả lắm mới lấy hết can đảm nói ra dự định của mình với Nghiêm Chi Mặc:
“Nghiêm lão gia, ta muốn bán đứt vườn sáp, sau đó đưa mẹ lên trấn sinh sống. Trên trấn có đại phu giỏi hơn để chữa bệnh cho mẹ ta, số tiền bán vườn sáp cũng đủ để ta làm chút vốn buôn bán nhỏ.”
Như để tự cổ vũ mình, cậu nói thêm: “Ta nghĩ ta làm được.”
Nghiêm Chi Mặc nhìn kỹ thiếu niên trước mặt, thấy trong mắt cậu ta ánh lên tia sáng kiên định. Điều này khiến hắn nhớ đến Bạch Đại Sơn, cũng là những đứa trẻ đáng thương phải gánh vác gia đình từ khi còn nhỏ.
Nghiêm Chi Mặc suy nghĩ trong chốc lát rồi hỏi: “Ngươi muốn bán vườn sáp cho ta, chứ không chỉ bán con giống?”
Quan Thời dù sao cũng còn trẻ, nghe vậy thì đỏ mặt, cúi đầu: “Tùy ý Nghiêm lão gia ạ. Nếu ngài không có ý định, ta sẽ đợi thu hoạch lứa con giống đầu tiên xong rồi chuyển nhượng vườn sáp cho người khác.”
“Khoản chi này nằm ngoài dự tính ban đầu của ta, ta cần suy nghĩ một đêm.”
Hắn tính toán thời gian rồi nói tiếp: “Đợi ta bàn bạc với phu lang xong, nếu không có gì thay đổi, chiều mai ta sẽ dẫn y cùng về thôn tìm ngươi. Ngươi cũng nên suy nghĩ kỹ xem muốn chuyển nhượng với giá bao nhiêu.”
Quan Thời hơi ngớ người: “Cùng phu lang của ngài sao?”
Trong nhận thức của cậu, mọi gia đình đều do nam tử làm chủ. Huống hồ Nghiêm Chi Mặc là thương nhân, chuyện buôn bán xưa nay đâu liên quan gì đến người trong hậu trạch. Hơn nữa, cậu cũng không ngờ vị Nghiêm lão gia phong tư trác tuyệt trước mặt lại cưới một phu lang.
Nghiêm Chi Mặc không biết cái đầu nhỏ của thiếu niên đang nghĩ gì, chỉ gật đầu: “Chuyện lớn trong nhà, ta tự nhiên không thể chuyên quyền độc đoán.”
Quan Thời thầm cảm thán, người làm ăn lớn quả nhiên khác người thường.
Chưa cảm thán xong thì lại nghe Nghiêm Chi Mặc hỏi một câu chẳng ăn nhập gì:
“Quanh thôn các ngươi có chỗ nào vui chơi thú vị không?”
……
Đêm xuân, mưa phùn lất phất như lông trâu, tạnh rồi chỉ còn lại mùi đất ẩm và hơi nước thanh mát trong không khí.
Trong phòng của tiểu viện thuê tạm, dưới ánh đèn dầu, Nghiêm Chi Mặc đang cúi đầu chăm chú phác họa bản vẽ trên giấy. Diêu Chước ngồi bên cạnh, dùng dao nhỏ vót tre theo kích thước trên bản vẽ.
Phương Nam không thiếu tre trúc, họ hỏi chủ nhà rồi chặt luôn hai cây ở sân sau. Tre cao vút, hai cây là đủ dùng, tính cả hao hụt do vót hỏng cũng vẫn thoải mái.
Tất cả bắt nguồn từ việc hôm nay về nhà, Nghiêm Chi Mặc đột nhiên nói muốn cùng Diêu Chước làm một con diều để ngày mai đi đạp thanh thả chơi.
Làm diều không khó, Diêu Chước biết làm. Vót nan tre, hơ lửa uốn cong, buộc dây cố định theo hình dáng bản vẽ, chỗ nào cần thì phết hồ dán giấy lên là xong.
Chỉ là đang làm dở, chính y cũng không nhịn được buồn cười:
“Có ai đời đột nhiên quyết định mai đi thả diều, rồi đêm nay mới hì hục làm ở nhà thế này không?”
Nghiêm Chi Mặc định vẽ hình một con chim én ngậm cành đào. Vì thế ngoài mua giấy, hắn còn mua thêm vài loại phẩm màu. Phẩm màu thời này tuy lấy từ tự nhiên nhưng tinh luyện khó khăn, giá thành khá cao. Cầm kỳ thi họa đều là những thú vui đốt tiền.
Lần này hắn nhất thời hứng khởi, phẩm màu lại không thể không mua. Ở nhà tại Song Lâm huyện thì có sẵn nhiều, nhưng ở đây không thể biến ra ngay được. Có thể nói, con diều vốn chỉ tốn mười mấy hai mươi văn mua ngoài chợ, vào tay Nghiêm Chi Mặc đã ngốn mất vài trăm văn.
Nếu là trước kia, Diêu Chước chắc chắn sẽ thấy xót tiền. Nhưng giờ y dần hiểu cái gọi là “tình thú cuộc sống” mà Nghiêm Chi Mặc hay nói. Nếu có điều kiện, thi thoảng làm vài việc vô bổ để giết thời gian cũng là một cái thú vui riêng.
……
Trong hình ảnh livestream, Nghiêm Chi Mặc nâng cao cổ tay cầm bút, nghiêm túc vẽ từng nét lông vũ chim én. Tóc dài buông xõa xuống vai, đen nhánh, tôn lên vẻ sinh động của chú chim én trên giấy.
Trả lời câu hỏi của Diêu Chước, hắn nghiêm trang nói: “Bởi vì đây là lần đầu tiên ta thả diều cùng ngươi. Thả xong con diều này, ta còn muốn mang về nhà cất giữ làm kỷ niệm.”
Diêu Chước đang uốn nan tre, tay hơi lóng ngóng lắp khung diều, nghe vậy động tác càng thêm cẩn thận vài phần.
Nghiêm Chi Mặc nghiêng đầu nhìn sang, ngắm mỹ nhân dưới đèn, không kìm được mỉm cười.
Nhắc lại chuyện lúc trước hắn hỏi thăm Quan Thời chỗ vui chơi. Quan Thời nghĩ một lúc rồi bảo gần đó có một thôn trang, công tử tiểu thư và các quý quân trong thành ngày xuân thường hay đến đó đạp thanh. Nghe nói trồng nhiều hoa cỏ, lại có hồ nước để câu cá. Nghiêm Chi Mặc ngẫm nghĩ, chắc cũng tương tự như khu nghỉ dưỡng thời hiện đại.
Người đời sau thường nghĩ cuộc sống người xưa nhàm chán, thực ra không phải vậy. Bất cứ thời đại nào, người có tiền có thời gian đều biết cách tìm niềm vui tiêu khiển.
Có lẽ vì tâm trí đã bay bổng đến cảnh xuân tươi đẹp, ánh mắt Nghiêm Chi Mặc vẫn vương ý cười chưa tan.
Diêu Chước lơ đãng ngước lên, bắt gặp ánh mắt ôn nhu của phu quân, thấy hắn chấm mực, lại hạ bút, dáng vẻ chuyên chú ấy khiến lòng người xao xuyến. Nhất thời y nhìn đến ngẩn ngơ, một lúc sau mới cuống quýt cúi đầu, hy vọng Nghiêm Chi Mặc không nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch vừa rồi của mình.
Tất nhiên y không biết rằng biểu hiện đó đã bị khán giả livestream nhìn thấy rõ mồn một. Lập tức một đám người lại quắn quéo, thi nhau ném ngư lôi ầm ầm.
Mực nước loang ra trên đầu bút, khiến suy nghĩ của Nghiêm Chi Mặc trôi xa hơn một chút.
“Trước kia… ý ta là hồi ta còn nhỏ, ta ít khi được thả diều, lớn lên càng không có cơ hội. Nói thật, ta cũng không biết mình có thả diều được không nữa.”
Kiếp trước mệnh đồ đa đoan, ký ức chữa lành như thế này thật hiếm hoi với hắn.
Diêu Chước nghe xong, tay khựng lại.
Theo quán tính suy nghĩ, đầu tiên y nghĩ đến “Nghiêm Chi Mặc” của thôn Thạch Khảm. Y và “Nghiêm Chi Mặc” trạc tuổi nhau, quả thực không nhớ rõ khi còn bé chơi thả diều, đối phương có tham gia hay không.
Nhưng rất nhanh y phản ứng lại, Nghiêm Chi Mặc đang nói về thế giới kiếp trước của hắn.
“Nơi đó cái gì cũng có, mà người ta vẫn còn thả diều sao?”
Y không quên những điều kỳ lạ Nghiêm Chi Mặc từng kể, như xe không cần gia súc kéo vẫn chạy được, hay máy bay mô phỏng chim có thể chở người lên trời như chim Bằng trong sách, cưỡi gió bay chín vạn dặm. Còn những thứ như máy tính, điện thoại, ti vi… càng vượt quá sức tưởng tượng của y.
So với những thứ đó, con diều quả thực là món đồ chơi không đáng nhắc tới. Chỉ đơn giản là tờ giấy, vài thanh tre và cuộn dây bông mà thôi.
“Có chứ.” Nghiêm Chi Mặc pha màu, chuẩn bị tô màu cho cành hoa đào. “Dù thời đại thay đổi thế nào, niềm vui mà một số việc mang lại sẽ vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.”
Hết chương 106.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 106
10.0/10 từ 18 lượt.
