Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 107
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Giọng nói của Nghiêm Chi Mặc trầm ấm, mang theo sức hút đặc biệt khiến Diêu Chước gật gù như đang suy tư điều gì. Hai người vừa làm vừa trò chuyện, tay chân không lúc nào ngơi nghỉ. Thỉnh thoảng thấy mệt, họ lại ôm ấp, cọ cọ một chút để tiếp thêm năng lượng. Cuối cùng, Diêu Chước phải dứt khoát đẩy Nghiêm Chi Mặc ra mới tránh cho sự nghiệp làm diều này không bị chết yểu giữa đường.
Thời gian từng chút trôi qua, trăng đã treo giữa trời.
Nghiêm Chi Mặc cuối cùng cũng tuyên bố đại công cáo thành. Chú chim én trên giấy sống động như thật, cành đào ngậm trong mỏ cũng khiến người ta yêu thích.
Rất nhanh, Diêu Chước cũng dùng nan tre dựng xong khung diều: có đầu, có đuôi, có hai cánh đầy đủ.
Hai người lấy hồ dán mà Như Ý đã nấu sẵn, cẩn thận phết lên khung tre, rồi dán hình vẽ chim én đã cắt rời lên. Ngoài ra, dây diều và ống cuốn dây đều là đồ mua sẵn.
Bây giờ chỉ cần chờ qua một đêm cho hồ dán khô hẳn, lắp thêm các phụ kiện vào là xong.
Hai người để con diều trên bàn, tắt đèn đi ngủ. Màn đêm buông xuống, đuôi én nhẹ nhàng chao liệng, mang theo mùa xuân đi vào giấc mộng. Trong mơ, có sóng biếc dập dềnh, sen hồng thơm ngát.
……
Hậu quả của việc đêm qua không biết tiết chế là sáng hôm sau, khi ngồi trên xe ngựa đến Quan Gia Thôn, Diêu Chước cảm thấy ngồi kiểu gì cũng không thoải mái, eo mỏi chân run.
Nghiêm Chi Mặc tự biết mình đuối lý, rất chủ động lót thêm hai lớp đệm mềm cho Diêu Chước, lại ân cần giúp y xoa bóp eo.
Hôm nay vì phải lên đường sớm, xe ngựa lắc lư, cộng thêm thủ pháp xoa bóp dịu dàng của Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước buồn ngủ rũ rượi, ngáp ngắn ngáp dài.
Điều duy nhất y không hiểu là tối qua cũng đâu có làm gì quá đáng, sao hôm nay lại khó chịu thế này. Cẩn thận nhớ lại, chắc là do tư thế… Vừa nghĩ đến đó, vài hình ảnh nóng bỏng liên tiếp hiện lên trong đầu khiến mặt Diêu Chước đỏ bừng, dù bên ngoài đang là ban ngày ban mặt.
Nghiêm Chi Mặc nhận ra sự thay đổi của y, cúi xuống thì thầm câu gì đó khiến Diêu Chước vội vàng quay người đi, úp mặt vào gối dựa bên cạnh. Lát sau, y bị Nghiêm Chi Mặc lật lại, mát xa đến mềm nhũn cả xương cốt.
Khung giờ này phòng livestream có không ít khán giả lâu năm. Họ sôi nổi cảm thán, nhớ lại mấy tháng trước lần đầu vào xem, ai mà ngờ được sau này lại có những cảnh tượng thế này? E là chính chủ phòng cũng không đoán được mình lại có phúc như vậy.
A Chước giờ cứ như con mèo con nằm ngửa phơi bụng, được nuôi béo tốt rồi (gương mặt già nua đầy vẻ an ủi).
Lâu thế này rồi, đâu chỉ nuôi béo tốt, là bị ăn sạch sành sanh rồi ấy chứ (thì thầm).
Mọi người có thấy Chước ca nhi dạo này mập lên chút không?
Đúng lúc này, Minh ca nhi vốn ngồi bên ngoài vén rèm chui vào. Đáng lẽ nó phải ngồi bên trong, vì chỗ ngồi bên ngoài cạnh người đánh xe không đủ rộng cho ba đứa trẻ chen chúc. Nhưng nó vẫn chưa quen ở chung với Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước, chỉ khi nào có mình Diêu Chước thì nó mới tự nhiên hơn chút.
Minh ca nhi tuổi còn nhỏ nhưng rất nhạy bén, nhanh chóng nhận ra mình vào không đúng lúc. Nó và Diêu Chước mắt to trừng mắt nhỏ, trong mắt hiện lên vẻ bối rối và chút gì đó… không nỡ nhìn thẳng.
Nghiêm Chi Mặc thấy buồn cười, một tay đỡ Diêu Chước dậy, tay kia vẫy Minh ca nhi vào ngồi. Minh ca nhi tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng đành len lén dịch vào, tìm một góc ngồi im thin thít như bình hoa.
Diêu Chước vốn đã buồn ngủ, lát sau ngủ thật. Nghiêm Chi Mặc cũng bị lây cơn buồn ngủ, dựa vào thành xe chợp mắt một lát. Còn Minh ca nhi thì đã gật gù như gà mổ thóc trong góc từ bao giờ.
Trong chốc lát, phòng livestream lưu lại hình ảnh quý giá: hai lớn một nhỏ ngủ nghiêng ngả. Ngay cả Vượng Tài cũng chụp màn hình lia lịa, tự cho là mình đang tận tụy lưu giữ kỷ niệm giúp ký chủ.
Nhưng ra ngoài là vậy, trên xe thì buồn ngủ rũ rượi, đến nơi xuống xe hít thở không khí lại tỉnh táo ngay.
Cây trồng ở phương Nam khác hẳn phương Bắc. Nhìn những ruộng nước mênh mông, Diêu Chước nhanh chóng bị thu hút. Nhưng hai người không quên việc chính, trước khi đi chơi phải chốt xong vụ mua bán vườn sáp đã.
Tối qua trong bữa cơm, hai người đã bàn bạc kỹ lưỡng việc này. Diêu Chước hoàn toàn tán thành quyết định mua lại vườn sáp. Dù sao kỹ thuật nuôi sáp ong trùng ở đây cũng đã hoàn thiện hơn. Kể cả việc nuôi thử nghiệm ở phương Bắc không thành công, thì vườn sáp ở đây vẫn có thể đảm bảo một phần nguồn cung nguyên liệu giá rẻ. Tin rằng nếu Thích Đăng Hiểu ở đây cũng sẽ không ngần ngại bỏ tiền hùn vốn.
Quan Thời thực ra rất không nỡ bán đi vườn sáp này. Không chỉ cậu, mẹ cậu đang bệnh cũng vậy. Suy cho cùng, vườn sáp này chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm của gia đình họ.
Ngay khi Quan Thời nghĩ rằng bán vườn sáp cho Nghiêm Chi Mặc đồng nghĩa với việc vĩnh viễn chia tay nơi này, thì Nghiêm Chi Mặc lại cho cậu một bất ngờ lớn.
“Huyện Song Lâm cách đây khá xa, ta tuy mua vườn sáp làm tài sản nhưng ngày thường cũng không thể với tay tới được. Hôm qua ta đã bàn với A Chước, quyết định tiếp tục thuê ngươi làm quản sự vườn sáp, lương tháng hai tiền bạc, ngươi thấy thế nào?”
Nghiêm Chi Mặc bổ sung thêm: “Ta đại khái cũng nắm được quy trình quản lý vườn sáp, chắc không cần ngươi ngày nào cũng phải túc trực ở đây. Ngươi có thể tự quyết định thuê thêm hai nhân công phụ giúp, lương tháng 500 văn mỗi người, ta sẽ đưa trước cho ngươi để ngươi phát lương. Như vậy ngươi vẫn có thể sống ở thị trấn, không ảnh hưởng đến việc chữa bệnh cho mẹ ngươi.”
Sự sắp xếp chu đáo này khiến Quan Thời cảm động không nói nên lời. Ân nhân không cho cậu dập đầu tạ ơn, cậu chỉ có thể tự nhủ sau này phải nỗ lực làm việc, quản lý vườn sáp thật tốt để không phụ lòng Nghiêm Chi Mặc.
Quan Thời vốn định báo một cái giá thấp hơn nhiều so với thị trường để cảm ơn Nghiêm Chi Mặc. Nhưng Nghiêm Chi Mặc trong lòng hiểu rõ, không ép giá mà trả đúng theo giá thị trường là 280 lượng bạc để mua đứt vườn sáp. Số tiền này nếu chi tiêu tiết kiệm cũng đủ cho mẹ con Quan Thời sống sung túc cả đời. Dù hiện tại chữa bệnh cho mẹ tốn kém, nhưng Quan Thời vẫn còn lương tháng hai tiền bạc để trang trải.
Cuộc sống bỗng chốc thay đổi nghiêng trời lệch đất. Mẹ con Quan Thời nắm chặt tay nhau như để xác nhận mọi thứ trước mắt là sự thật chứ không phải giấc mộng kê vàng.
Vì đã mua đứt vườn sáp nên hợp đồng cung cấp con giống trước đó không còn giá trị, bị hủy bỏ. Nghiêm Chi Mặc soạn một bản hợp đồng chuyển nhượng vườn sáp mới, mời trưởng thôn của thôn Quan gia làm chứng, ký tên điểm chỉ, giao tiền giao khế ước sòng phẳng.
Việc thu hoạch con giống sẽ diễn ra trong vài ngày tới, không có gì bất ngờ thì Nghiêm Chi Mặc có thể theo đoàn tiêu cục Hoành Minh vận chuyển số con giống này về phương Bắc luôn.
Trước đó, Quan Thời cần thuê hai người phụ giúp. Nghĩ kỹ thì còn rất nhiều việc phải làm, nhưng cậu rõ ràng đang tràn đầy nhiệt huyết.
Đến đây, mục đích chính của chuyến đi phủ Hoài Giang lần này coi như hoàn thành mỹ mãn. Ngân phiếu mang theo vơi đi hai tờ, nhưng trong tay lại có thêm một vườn sáp đã vào độ thu hoạch ổn định, lại còn được khuyến mãi thêm một quản sự đắc lực. Hai phu phu cất kỹ khế ước, khó giấu được niềm vui.
Trước khi đi, Quan Thời dẫn Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đi dạo vài vòng quanh vườn sáp. Cậu chỉ cho hai người xem con giống trên cây. Từ nhỏ đã theo cha chăm sóc vườn sáp, mưa dầm thấm lâu, Quan Thời sớm đã trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này. Về mặt này, ngay cả Nghiêm Chi Mặc cũng có rất nhiều điều cần thỉnh giáo.
Cảnh xuân không chờ đợi ai. Hẹn ngày Quan Thời đưa con giống lên huyện thành xong, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước cáo từ, đánh xe đi tìm “khu nghỉ dưỡng” mà Quan Thời giới thiệu.
Sơn trang tên là Nhàn Vân, ngọn núi phía sau tên là Bích Sơn, lấy ý từ câu thơ: “Nhàn vân bất thành vũ, cố bàng bích sơn phi” (Mây nhàn không thành mưa, nên nương tựa núi biếc mà bay).
Trong trang có Nhàn Vân Đình, đang có vài thư sinh ngâm thơ đối câu. Nghiêm Chi Mặc đi ngang qua nghe được một chút, tuy không phải tuyệt tác gì nhưng cũng khá có hàm ý. Chỉ có thể nói phủ Hoài Giang không hổ danh là vùng đất văn vật hưng thịnh nhất Cửu Châu, ném một viên gạch cũng trúng một đám tú tài. Nghiêm Chi Mặc là một đồng sinh với vốn liếng mực nước hạn hẹp, so ra thì chẳng đáng là bao.
Các trò tiêu khiển trong sơn trang cũng chỉ quanh quẩn mấy trò đó, nhưng Nghiêm Chi Mặc không quên tiết mục chính hôm nay: Thả diều.
Hai người lóng ngóng thả chú chim én nhỏ bay lên trời. Diêu Chước tựa vào lòng Nghiêm Chi Mặc, nhìn con diều chim én đã biến thành một chấm nhỏ trên bầu trời bao la, bỗng cảm thấy, nếu mình là cành hoa đào kia, thì Nghiêm Chi Mặc chính là chú chim én đưa mình ngao du chín tầng trời.
Thả diều xong, mọi người cùng nhau đi ngắm hoa xuân đang độ rực rỡ.
Ngắm hoa chán chê, cuối cùng cũng đi qua ao nuôi cá cẩm lý.
Nhìn qua một cái, hồ cá này đủ loại màu sắc hoa văn, trắng chấm, vàng, đen, đan đỉnh*….cái gì cần có đều có.
*(cá chép cẩm lý/cá chép gấm/cá Koi: các dòng trên theo thứ tự là Bekko, Yamabuki Ogon, Karasu, Tancho…)
Minh ca nhi vốn dĩ suốt dọc đường không được tự nhiên như Nguyên Bảo và Như Ý, lúc này lại tỏ ra hứng thú chưa từng thấy với việc cho cá ăn. Trong tay nó cầm nắm thức ăn cho cá mà Diêu Chước chia cho, ban đầu chỉ rải tượng trưng một ít, đàn cá lập tức chen chúc tới tranh ăn. Đuôi cá quẫy nước tạo nên từng tầng sóng gợn.
Diêu Chước đứng bên cạnh nhìn, thấy đứa trẻ này hiếm khi để lộ nét ngây thơ đúng tuổi, bèn cúi xuống bảo:
“Minh ca nhi, nếu ở đây không tìm được người nhà, ta và Nghiêm thúc thúc đưa ngươi về nhà ta được không? Nhà ta cũng có một cái ao như thế này, tuy nhỏ hơn chút nhưng cá chép gấm béo lắm, còn có cả chó con và mèo con nữa.”
Chuyện này hắn và Nghiêm Chi Mặc đã quyết định từ lâu, nhưng mãi chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói.
Minh ca nhi chớp mắt, rõ ràng là nghe hiểu. Cuối cùng nó không nói gì, chỉ cắn môi, khẽ gật đầu. Tuy ban đầu từng nhắc đến việc muốn tìm người nhà, nhưng từ đầu đến cuối, biểu hiện của nó càng giống một đứa trẻ không có gia đình hơn.
Thấy nó đồng ý, Diêu Chước cười nhìn về phía Nghiêm Chi Mặc. Vừa vặn phát hiện Nghiêm Chi Mặc đang nhìn về một hướng khác.
“Bên kia hình như có người tới, trận thế không nhỏ đâu.”
Từ cổng sơn trang đi vào chỉ có một con đường, lúc này lại xuất hiện một đội quan sai đi trước mở đường.
Du khách trong sơn trang xôn xao hẳn lên. Diêu Chước vội gọi mấy đứa trẻ chạy lại gần mình.
Nghiêm Chi Mặc thu hồi tầm mắt, vẻ mặt lo lắng: “E là có nhân vật lớn tới đây, quan sai lát nữa sẽ đuổi người để dọn chỗ đấy. Để tránh rắc rối, chúng ta đi trước thôi, vừa kịp về thành ăn cơm.”
Hôm nay đi chơi đã lên kế hoạch kỹ càng, đến cả tửu lầu muốn ăn cũng đã chọn sẵn.
Sự việc sau đó quả nhiên như Nghiêm Chi Mặc dự đoán, quan sai uy phong lẫm liệt bắt đầu xua đuổi du khách đang vui chơi tại đây. Còn vì sao nhân vật lớn đột nhiên tới đây thì những người này tất nhiên hỏi ba câu không biết cả ba.
Nhóm người Nghiêm Chi Mặc kẹp giữa dòng người đông đúc chuẩn bị rời sơn trang nên cũng không quá gây chú ý.
Minh ca nhi thấp bé, Diêu Chước sợ nó bị người ta chèn ép nên bế thốc nó lên lưng. Luận về khoản cõng trẻ con, sức Diêu Chước còn lớn hơn Nghiêm Chi Mặc. Nghiêm Chi Mặc cũng không tranh giành, sai Nguyên Bảo mau đi đánh xe ngựa tới.
Cả nhóm không hề hay biết rằng, dáng vẻ của Minh ca nhi đã lọt vào mắt một người có tâm.
Chỉ là dòng người quá đông, người đó chỉ chớp mắt một cái đã phát hiện tiểu ca nhi mà mình cảm thấy rất quen mắt kia đã hoàn toàn biến mất tăm không thấy nữa.
Hết chương 107.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 107
10.0/10 từ 18 lượt.
