Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 105


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Trong mắt Nghiêm Chi Mặc, thành Hoài Giang phồn hoa này e là trong thời gian tới sẽ không được yên ổn.


Hắn quyết định thay đổi kế hoạch ban đầu, nhanh chóng hoàn thành việc chính rồi lập tức quay về.


Mang theo thêm một đứa trẻ, ở khách đ**m sẽ có nhiều bất tiện. Vì thế, sau một đêm nghỉ tạm ở khách đ**m, sáng hôm sau Nghiêm Chi Mặc dẫn Nguyên Bảo đi tìm môi giới, thuê một tiểu viện trong thành.


Họ dự tính ở lại đây khoảng bảy đến mười ngày, nhưng tiểu viện yêu cầu thuê tối thiểu mười lăm ngày. Nghiêm Chi Mặc lười so đo tính toán, trả luôn tiền thuê nửa tháng.


Chiều hôm đó, Nguyên Bảo, Như Ý cùng Minh ca nhi dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài, cả nhóm chính thức chuyển vào ở.


Nhóm người Vưu Bằng Hải thì tá túc tại chi nhánh của tiêu cục Hoành Minh ở thành Hoài Giang. Họ đi chuyến này không thể về tay không, nên sẽ ở lại chờ một thời gian, đợi có hàng hóa cần áp tải về phương Bắc rồi mới khởi hành. Nếu lúc về Nghiêm Chi Mặc còn kịp, vẫn có thể đi cùng.


Lúc đi đã làm phiền tiêu cục không ít, lúc về chắc chắn vẫn phải nhờ vả người ta. Vì thế vừa đến thành Hoài Giang, Nghiêm Chi Mặc đã mở tiệc tại một tửu lầu lớn trong thành, mời mười mấy người ăn một bữa thịnh soạn. Lễ nghĩa chu đáo, chủ khách đều vui vẻ.


Những ngày sau đó, Nghiêm Chi Mặc cùng Nguyên Bảo bận rộn trong thành, tìm kiếm nguồn cung cấp sáp ong trùng. Ở nơi đất khách quê người, Diêu Chước lại phải chăm sóc Minh ca nhi nên không đi theo.


Nhưng Nghiêm Chi Mặc đã hứa với Diêu Chước, đợi xong việc sẽ dành riêng vài ngày đưa y đi du ngoạn thỏa thích. Diêu Chước tuy không ham chơi, nhưng lần đầu đến phương Nam, ít nhiều vẫn tò mò về cảnh sắc vùng ngoại ô. Nghe hắn nói vậy, lòng y cũng rộn ràng vui sướng.


Hơn nữa có Như Ý và Minh ca nhi bầu bạn, ở trong tiểu viện cũng không thấy buồn chán.


“Minh ca nhi, lại đây thử bộ đồ mới mua nào. Nếu không vừa, ta sửa lại cho.”



Tháng tư ở Hoài Giang gió xuân ấm áp. Diêu Chước đã thay bộ áo xuân mỏng nhẹ mang theo. Kiểu dáng tuy không thời thượng bằng trang phục phương Nam, nhưng thắng ở màu sắc tươi sáng, cực kỳ tôn da.


Y ngồi trong sân gọi Minh ca nhi, ướm thử quần áo rồi dẫn cậu bé vào trong thay.


“Nhìn xem Minh ca nhi nhà chúng ta ăn diện vào tuấn tú biết bao.” Diêu Chước lấy hai sợi dây buộc tóc, giúp tiểu ca nhi buộc kiểu tóc thường thấy của trẻ con, nắm tay cậu bé xoay một vòng tại chỗ.


“Lưng quần hơi rộng, ống quần cũng hơi dài. Nhưng ngươi đang tuổi ăn tuổi lớn, ta sẽ may lên một chút, đợi cao thêm thì tháo ra, có thể mặc được một hai năm nữa.”


Diêu Chước bưng rổ kim chỉ bắt đầu khâu vá, Minh ca nhi ngồi bên cạnh giúp y gỡ rối cuộn chỉ.


Nhìn động tác của cậu bé, Diêu Chước bất giác nhớ đến con mèo Thập Lục ở nhà hay nghịch ngợm vờn cuộn chỉ mỗi khi y làm việc, khóe mắt tràn đầy ý cười.


Sau mấy ngày chung sống, Minh ca nhi đã bớt sợ sệt, giọng nói cũng hồi phục nhiều, không còn ảnh hưởng đến việc giao tiếp hằng ngày. Chỉ là mỗi khi hỏi về gia đình, cậu bé vẫn ấp úng, không chịu nói rõ.


Diêu Chước nhìn Minh ca nhi đang chăm chú nghiên cứu kim chỉ, nhớ lại cuộc trò chuyện đêm qua với Nghiêm Chi Mặc sau khi tắt đèn.


“Ta cảm thấy xuất thân của Minh ca nhi e là không đơn giản. Ít nhất, chắc chắn không phải tiểu ca nhi nhà quê. Hơn nữa ta cảm giác nó biết chữ, nhưng lại cố tình che giấu, sợ là lo chúng ta phát hiện ra bí mật của nó.”


Sở dĩ phát hiện Minh ca nhi biết chữ là vì Nghiêm Chi Mặc có thói quen ghi chép linh tinh, tích đủ một lượng mới đóng thành sách, những cái không quan trọng thì ném vào chậu than đốt. Trước khi đến Hoài Giang, có một lần trên xe ngựa, gió thổi bay bản thảo của Nghiêm Chi Mặc ra ngoài cửa sổ. Minh ca nhi và Như Ý chia nhau đi nhặt, Minh ca nhi nhặt được nhiều hơn, chừng bốn năm tờ.


Nghiêm Chi Mặc để ý thấy Minh ca nhi dù quay lưng về phía xe ngựa, nhưng sau khi nhặt giấy lên lại có động tác đọc lướt và sắp xếp lại thứ tự theo bản năng, khác hẳn với Như Ý một chữ bẻ đôi không biết. Nhưng ngay trước khi quay người lại, cậu bé dường như nhận ra điều gì, vội vàng xáo trộn lại thứ tự các tờ giấy. Sau đó Nghiêm Chi Mặc cố tình thử vài lần, Minh ca nhi vẫn khăng khăng mình không biết chữ.


“Một đứa trẻ nhỏ thế này, lại là ca nhi, gia đình có thể cho đi học vỡ lòng biết chữ thì ít nhất cũng phải là quan lại, khả năng xuất thân nhà thương nhân cũng không lớn.”


Diêu Chước trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Có lẽ nó biết thân phận mình sẽ rước họa vào thân nên mới giấu giếm. Chỉ không biết người nhà mà nó muốn tìm là ai.”



“Đã mang theo rồi thì cứ chăm sóc trước đã. Đợi ngày nào đó nó tin tưởng chúng ta hoàn toàn, có lẽ sẽ nói ra. Ta cũng sẽ để ý tin tức khắp nơi, xem có nhà nào đang tìm trẻ lạc không.”


“Vậy trước mặt người ngoài, chúng ta nói thế nào về thân phận của Minh ca nhi? Nó dù sao cũng khác Nguyên Bảo và Như Ý, đâu có bán mình cho nhà ta.”


Nghiêm Chi Mặc suy nghĩ một chút: “Nói là con của hai ta thì ai nhìn cũng không tin, chi bằng cứ nói là tiểu đệ trong nhà.”


Huynh đệ là thứ quan hệ co giãn, tùy người khác hiểu thế nào thì hiểu.


Diêu Chước nghe vậy cố ý trêu: “Sao lại không thể là con của chúng ta? Cũng đâu thiếu tiểu ca nhi mười ba mười bốn tuổi đã lấy chồng, mười lăm mười sáu tuổi đã sinh con đâu.”


Nghiêm Chi Mặc cười khẽ: “Vì ta và ngươi suốt ngày dính lấy nhau, nhìn là biết vợ chồng son, tân hôn yến nhĩ… lấy đâu ra đứa con lớn thế này?”


Tuy đã thành thân hơn nửa năm, dường như không còn gọi là vợ chồng son được nữa, nhưng nghe Nghiêm Chi Mặc nói vậy, tim Diêu Chước vẫn đập nhanh hơn hai nhịp.


……


Thu hồi dòng suy nghĩ, Diêu Chước nhanh tay may xong ống quần, đưa cho Minh ca nhi đang ngồi trước mặt.


“Thay bộ đồ mới này ra đi.”


Rồi quay sang gọi Như Ý: “Xem trong bếp còn nguyên liệu gì hôm qua chưa dùng hết, lát nữa ta qua, chúng ta cùng chuẩn bị bữa tối. Đợi lão gia về muộn chút là vừa kịp ăn nóng.”


Nghiêm Chi Mặc hôm nay lại về muộn, bởi hắn đã ra khỏi phủ thành, đến các thôn xóm lân cận dò hỏi tin tức.


Thực ra hai ngày trước, dựa theo tin tức Thích Đăng Hiểu cung cấp, hắn đã tìm được những hộ nông dân chuyên nuôi sáp ong trùng.



Rất nhiều thôn xóm ở đây trồng rộng rãi cây râm bụt và cây sáp ong trên núi. Đến tháng Tám tháng Chín, nhìn xa một màu trắng xóa như tuyết phủ sương giăng, khiến người ta trầm trồ.


Nhưng người nuôi thì nhiều, tìm được một nhà chịu bán con giống lại khó vô cùng.


Thứ nhất, không ai tin phía Bắc Hoài Giang có thể nuôi sống sáp ong trùng, đều nghi ngờ Nghiêm Chi Mặc là kẻ lừa đảo.


Thứ hai, nếu phương Bắc thực sự nuôi được, chuyện càng nghiêm trọng hơn. Sau này phương Bắc tự cung tự cấp, không cần thu mua từ phương Nam nữa, chẳng phải người nuôi sáp ở đây mất đi một phần nguồn thu sao?


Mối làm ăn này, chẳng ai chịu làm với Nghiêm Chi Mặc. Ai mà làm, e là còn bị người trong nghề chửi vào mặt.


Đạo lý trong đó Nghiêm Chi Mặc đã hiểu ngay từ đầu, nên cũng không mù quáng hỏi thăm lung tung. Sau khi hỏi vài nhà đầu tiên, nắm bắt được thái độ của họ, hắn liền chuyển đổi sách lược.


Hôm nay là ngày thứ hai hắn đi thăm dò các thôn lân cận, may mắn có được tin tức mới, cuối cùng cũng nhắm được một hộ.


Nhà này cũng là một hộ nuôi sáp bình thường trong thôn. Hiện tại đàn ông trong nhà đều đã qua đời vì tai nạn, chỉ còn lại một quả phụ bệnh tật và một đứa con trai chưa thành niên.


Một đôi mẹ góa con côi như vậy rất khó giữ được gia nghiệp ở trong thôn. Quả nhiên, đàn ông trong nhà vừa hạ táng, họ hàng thân thích trong tộc đã kéo đến, ai cũng muốn chia chác một phần vườn sáp.


Lúc này đang là mùa con giống sắp trưởng thành. Mấy ngày nữa, người nuôi sáp sẽ bắt đầu thu hoạch con giống, làm ổ trứng, cuối cùng treo lên cây sáp ong, ngồi chờ vài tháng sau thu hoạch hoa sáp. Nói cách khác, cướp được bây giờ thì vài tháng nữa tất cả sẽ biến thành bạc trắng chảy vào túi.


Nhưng đứa con trai nhà này tuy mới mười sáu tuổi lại rất cứng cỏi. Trước sự chèn ép của đám thân thích lấy cớ cậu ta chưa thành niên để đòi chia gia sản, cậu kiên quyết không nhượng bộ nửa bước.


Đáng tiếc trưởng thôn là kẻ ba phải. Thực ra việc cướp đoạt tài sản trắng trợn như vậy về tình về lý đều không hợp pháp. Thiếu niên muốn lên huyện thành báo quan nhưng lực bất tòng tâm. Dù có đi bộ được đến huyện thành cũng không có tiền thuê trạng sư viết đơn kiện, càng không có tiền và cửa chạy chọt quan lại.


Nghiêm Chi Mặc chọn đúng thời điểm này xuất hiện, bày tỏ ý định hợp tác với thiếu niên.



Phản ứng đầu tiên của thiếu niên là Nghiêm Chi Mặc làm vậy dường như chẳng được lợi lộc gì. Chưa từng nghe nói phương Bắc nuôi được sáp ong trùng, hắn bỏ ra cái giá lớn như vậy, nếu mang về nuôi chết hết thì sao?


Nhưng thấy thái độ Nghiêm Chi Mặc chân thành kiên định, lại sẵn sàng ký hợp đồng công khai tại huyện nha, thiếu niên cắn răng, cuối cùng đồng ý.


Nghiêm Chi Mặc bí mật đạt được thỏa thuận với cậu ta, ký hai bản hợp đồng có điểm chỉ, mỗi người giữ một bản.


Xong việc, hắn hứa sẽ về thành thuê trạng sư, lại để lại một ít ngân lượng cho thiếu niên mua thuốc chữa bệnh cho mẹ. Thiếu niên cầm vàng thật bạc trắng trong tay, đối với Nghiêm Chi Mặc chỉ còn lại lòng biết ơn và sự tin tưởng. Cậu lập tức bày tỏ sẽ tiếp tục hòa giải (câu giờ) với đám thân thích để tranh thủ thời gian cho Nghiêm Chi Mặc.


Giải quyết xong nguồn cung con giống, khi Nghiêm Chi Mặc trở lại tiểu viện, khóe miệng vẫn còn vương nụ cười.


Diêu Chước thấy vậy biết ngay chuyện làm ăn hôm nay thuận lợi. Nhân lúc Như Ý và Minh ca nhi đang chia đồ ăn bên trong, Nghiêm Chi Mặc kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện cho Diêu Chước nghe.


Diêu Chước nghe xong không khỏi thở dài thương cảm cho hoàn cảnh của thiếu niên kia. Sau đó y kiến nghị: “Nếu hiện giờ đã có con giống, chi bằng viết thư báo cho Thích chưởng quầy một tiếng, tiện thể báo bình an luôn.”


Việc xây dựng vườn sáp là một trong những hạng mục họ đã bàn bạc với Thích Đăng Hiểu trước khi đi. Tây Song Các sẵn sàng đầu tư vào vườn sáp, cùng chia sẻ rủi ro và lợi nhuận với Nghiêm Chi Mặc.


Nuôi sáp ong trùng cần cây râm bụt và cây tần bì, những loại cây này ở phương Bắc cũng phân bố rộng rãi, không cần di dời từ đây về. Khó nhất chính là kiếm được con giống từ phương Nam.


Về việc này, thực ra Nghiêm Chi Mặc đã từng tìm kiếm trong cửa hàng hệ thống, nghĩ xem có thể không làm mà hưởng, tốn chút tiền và tích phân mua cho xong, đỡ phải đi một chuyến. Nhưng hàng hóa trong cửa hàng hệ thống cũng không chi tiết đến mức có cả loại côn trùng ít người quan tâm này.


Hiện tại chuyện con giống đã có manh mối, Nghiêm Chi Mặc thấy Diêu Chước nói có lý, ăn cơm xong liền viết một bức thư gửi Tây Song Các. Thư chuyển phát nhanh chỉ cần ba bốn ngày là tới trấn Bạch Dương, trong khi họ vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới quay về.


Ngày hôm sau, Nghiêm Chi Mặc bắt đầu chạy vạy lo liệu vụ kiện cho thiếu niên trong thôn nọ.


Hắn có tiền lót tay, rất nhiều việc dễ làm hơn tưởng tượng nhiều. Không chỉ vậy, hắn còn vô tình biết được một tin tức: Triều đình phái khâm sai xuống, giao trách nhiệm cho thành Hoài Giang phải tìm cách an trí đám dân chạy nạn từ phủ Vĩnh Bình tới.


Hết chương 105.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 105
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...