Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 104
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits
Dưới lầu, Vưu Bằng Hải đang đi đi lại lại, vò đầu bứt tai.
Là một tiêu đầu dày dạn kinh nghiệm, đi nam về bắc bao năm nay, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống tréo ngoe thế này. Hắn vắt óc cũng không hiểu nổi làm sao một đứa nhóc con lại có thể cạy được khóa đồng chắc chắn để chui tọt vào trong rương, càng không biết giờ phải xử lý ra sao.
Nếu là một đứa trẻ khỏe mạnh, nghịch ngợm thì đuổi đi hoặc báo quan là xong chuyện. Đằng này, đứa bé có lẽ bị nhốt trong không gian chật hẹp quá lâu, thiếu dưỡng khí, hiện tại cả người nóng hầm hập, đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Vưu Bằng Hải tuy là người thô kệch nhưng tâm địa không xấu, hắn thực sự không làm nổi cái chuyện vứt một đứa trẻ ốm yếu, gầy trơ xương ra giữa đường. Suy đi tính lại, vẫn là nên nhờ Diêu Chước thì tốt hơn. Dù sao y cũng là một tiểu ca nhi, tâm tính thiện lương, hành xử lại mềm mỏng, chu đáo hơn đám đàn ông bọn hắn.
Rất nhanh, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước theo chân Như Ý xuống lầu.
Ngựa thồ hàng của tiêu cục và xe ngựa nhà họ Nghiêm đều được đưa vào chuồng gia súc ở hậu viện. Trước đó, một nhóm tiêu sư đang dỡ hàng kiểm kê. Hàng chục chiếc rương lớn chất đống trong sân. Theo lệ thường, các tiêu sư sẽ thuê phòng ở tầng một hậu viện, chuyển hàng vào phòng canh giữ, đồng thời cắt cử người gác đêm để đề phòng mất mát.
Những tiêu sư này ngày nào cũng bưng bê vác nặng, đã quá quen thuộc trọng lượng của từng cái rương, vì thế mới nhanh chóng phát hiện ra sự chênh lệch bất thường.
Thấy hai người đi tới, Vưu Bằng Hải thở dài: “Nghiêm lão đệ, Chước ca nhi, làm phiền hai ngươi rồi. Lão ca ta đang đau đầu muốn nứt cả ra đây.”
Nói đoạn, hắn dẫn hai người đến xem đứa bé đang cuộn tròn trong rương gỗ mở nắp. Giữa sân viện ồn ào náo nhiệt là thế mà đứa trẻ vẫn không hề tỉnh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng một cách bất thường, rõ ràng là đang phát sốt.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước cùng tiến lên nhìn kỹ. Vừa thấy rõ mặt đứa bé, Nghiêm Chi Mặc chợt kinh ngạc thốt lên: “Là nó sao?”
Vưu Bằng Hải lấy làm lạ: “Nghiêm lão đệ, ngươi nhận ra tiểu đồng này à?”
Lần này Diêu Chước là người tiếp lời: “Vưu đại ca, ngươi còn nhớ buổi trưa lúc chúng ta dừng chân ở quán trà, có một nhóm lưu dân do một lão hán dẫn đầu không? Đây chính là đứa bé đi cùng ông ta.”
Nghe vậy, Vưu Bằng Hải càng thêm khó hiểu: “Vậy nó là cháu trai của lão hán kia sao? Nhưng tại sao lại lẻn vào trốn giữa đống hàng hóa của chúng ta? Chẳng lẽ vì chịu không nổi cảnh màn trời chiếu đất, thấy đi theo chúng ta thì có cơm ăn?”
Tiểu đồng hiện đang hôn mê bất tỉnh, chẳng ai biết được toan tính trong đầu nó là gì.
Nghiêm Chi Mặc trầm ngâm một lát rồi quyết đoán: “Dù thế nào cũng không thể để đứa nhỏ nằm mãi trong rương được. Trước mắt cứ bế ra đưa đến y quán khám xem sao. Chỉ là một đứa trẻ con, chắc sẽ không có ác ý gì đâu.”
Vưu Bằng Hải cũng đồng tình, khổ nỗi bọn họ đều là hán tử thô lỗ, không tiện đụng chạm vào một tiểu ca nhi xa lạ.
Thế là Diêu Chước chủ động bước lên, cẩn thận bế đứa bé ra khỏi rương. Y từ nhỏ đã quen làm việc nặng nên có sức, nhưng khi bế đứa trẻ lên tay vẫn cảm thấy nhẹ bẫng như không, đúng là gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Hai người vội vàng đưa đứa trẻ đến y quán gần đó. Đại phu bắt mạch xong liền phán: “Đây là do thể trạng vốn yếu ớt cộng thêm bị kinh hãi quá độ, lại bị ngột ngạt lâu. Đợi hạ sốt, uống vài thang thuốc an thần là sẽ ổn.”
Các đại phu hành nghề y đã quen nhìn thấy đủ loại cảnh đời éo le, thấy cặp phu phu ăn mặc chỉnh tề đưa một đứa trẻ rách rưới đến khám cũng không hỏi nhiều. Ông tận tâm kê đơn, sai dược đồng sắc ngay một chén thuốc nóng. Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước liền ở lại trong phòng bệnh, trông chừng tiểu ca nhi đang nằm trên giường.
“Phu quân, ngươi nói xem chúng ta nên làm gì với đứa bé này bây giờ?” Diêu Chước lo lắng hỏi, y vẫn không hiểu tại sao nó lại mạo hiểm chui vào rương hàng của tiêu cục.
Nghiêm Chi Mặc lại suy xét sâu xa hơn. Ví dụ như những chiếc rương đựng hàng đều được khóa bằng khóa đồng thau nặng trịch. Một tiểu ca nhi xuất thân thôn dã, rốt cuộc làm thế nào mà cạy được khóa, rồi lại chui tọt vào trong rồi đóng nắp lại mà không hề gây ra tiếng động?
Phải biết rằng, ngay cả khi dừng chân ở quán trà, bên cạnh xe ngựa luôn có tiêu sư canh gác, không một khắc nào lơi lỏng.
“Đợi nó tỉnh lại, hỏi cho rõ ràng xem sao.” Nghiêm Chi Mặc hơi nhíu mày, cảm thấy chuyện này có chút khó giải quyết. “Chỉ e là muốn tìm người nhà nó bây giờ như mò kim đáy bể. Nếu cứ thế để nó lại đây, đa phần sẽ bị quan phủ đưa vào Dưỡng tế đường, đợi lớn một chút thì tự sinh tự diệt.”
Dưỡng tế đường nghe thì hay, nhưng thực chất chẳng phải nơi tốt đẹp gì. Trẻ con vào đó cùng lắm chỉ được đảm bảo không chết đói, còn lại thì sống lay lắt qua ngày. Khoản tiền triều đình cấp xuống vốn ít ỏi, thường xuyên bị cắt xén, muốn duy trì sự sống đa phần còn phải dựa vào lòng hảo tâm quyên góp của các phú hộ trong vùng.
Sự xuất hiện của đứa trẻ này cũng khiến kênh livestream bùng nổ tranh luận.
Ặc, đứa bé này cũng có bản lĩnh thật đấy chứ, còn biết mở khóa chui vào rương của người ta.
Đây là muốn tìm một “tấm phiếu cơm” dài hạn sao? Nhưng trẻ con lớn tầm này thường sẽ không chủ động bỏ rơi người thân đâu nhỉ?
Có khi căn bản không phải người thân ruột thịt? Thời buổi loạn lạc chạy nạn, dọc đường đi chuyện gì mà chẳng có thể xảy ra.
Haizz, dù sao tôi cũng thấy nó rất đáng thương, không biết chủ phòng định xử lý thế nào.
Chủ phòng hiện tại cũng chưa nghĩ ra phương án vẹn toàn, nhưng điều duy nhất hắn chắc chắn là không thể làm chậm trễ hành trình ngày mai. Đợi đứa bé uống thuốc xong, nhiệt độ cơ thể bắt đầu có xu hướng hạ xuống, hai người liền bế nó về khách đ**m.
Đêm đó đứa trẻ có tỉnh lại một lúc. Diêu Chước không nỡ đánh thức Nghiêm Chi Mặc đang say giấc, sợ hắn thiếu ngủ hôm sau lại đau đầu, bèn rón rén tự mình đi kiểm tra.
Đứa trẻ vừa hạ cơn sốt cao, người còn rất yếu. Diêu Chước hỏi mười câu thì chín câu nó lắc đầu không biết, cổ họng dường như bị sốt làm cho khản đặc, ú ớ không nên lời. Diêu Chước không đành lòng ép hỏi, định bụng đợi sáng mai nó tỉnh táo hơn hãy tính.
Nghiêm Chi Mặc ngủ không được yên, lúc trở mình theo thói quen quờ tay sang bên cạnh lại thấy trống không. Hắn giật mình định tỉnh dậy đi tìm thì Diêu Chước đã đẩy cửa bước vào. Đoán là y đi chăm sóc đứa bé, hắn bèn xích lại gần định ôm lấy người thương. Kết quả người chưa ôm được, lại bị y nhét cho một bình nước nóng vào lòng.
Thời tiết này mà còn dùng bình nước nóng thì chắc chỉ có mình hắn. Đó là do Diêu Chước sợ hắn bị nhiễm lạnh, cố ý xuống bếp xin nước sôi rót về.
Trong cơn ngái ngủ mơ màng, hắn nghe giọng Diêu Chước thủ thỉ bên tai: “Người ta vừa đi ra ngoài, mang theo hơi lạnh sương đêm, đừng để dính vào người ngươi. Đứa bé không sao rồi, ngươi cứ yên tâm ngủ đi.”
Có phu lang chu đáo tỉ mỉ như thế, Nghiêm Chi Mặc trong lòng ấm áp, ngủ một giấc ngon lành đến tận sáng, tinh thần sảng khoái.
Kết quả, người dậy sớm nhất vào sáng hôm sau lại là hắn.
Cuối cùng, sau khi bàn bạc, hai người quyết định không giao đứa trẻ cho quan phủ. Từ những câu chữ rời rạc, ngắt quãng trong giọng nói thều thào của nó, họ chắp nối được sự thật: Đứa bé không phải cháu ruột của lão hán kia, mà là được ông ta nhặt về trên đường chạy nạn. Mục đích nó chui vào rương là để cầu xin Nghiêm Chi Mặc thu nhận, đưa nó đi xuôi Nam tìm người thân.
Còn cụ thể là tìm ai, nó mím chặt môi không chịu nói.
Vưu Bằng Hải nghe Nghiêm Chi Mặc kể lại đầu đuôi, chỉ cảm thấy đau cả răng.
Đội áp tiêu của họ hành quân gấp gáp, mang theo một đứa trẻ ốm yếu là điều tối kỵ. Cuối cùng, người có thể đưa đứa bé đi cùng chỉ có thể là phu phu Nghiêm Chi Mặc.
Nghiêm Chi Mặc nhìn sang Diêu Chước, ánh mắt hai người giao nhau đầy thấu hiểu. Bọn họ đã bàn bạc kỹ lưỡng từ trước, ý kiến hoàn toàn nhất trí.
“Chúng ta cân nhắc rồi, mang theo thêm một đứa trẻ cũng không quá khó khăn. Nó trạc tuổi Nguyên Bảo, Như Ý, có thể chơi đùa cùng nhau, dọc đường cũng có thể sai bảo làm một số việc vặt. Gặp gỡ âu cũng là cái duyên. Nếu giúp nó tìm được người nhà thì tốt nhất, bằng không, nếu nó nguyện ý thì cứ theo chúng ta về huyện Song Lâm, cho nó học việc ở cửa hàng, cũng coi như có chỗ dung thân.”
Vưu Bằng Hải cảm thán vỗ vai hắn: “Lòng tốt của hai ngươi, lão ca ta không còn gì để nói. Thôi thì, một đứa trẻ con vắt mũi chưa sạch cũng chẳng gây ra sóng gió gì lớn đâu.”
Tiểu ca nhi tự xưng tên có chữ “Minh”, vì thế mọi người liền gọi nó là Minh ca nhi.
Như Ý là con gái, không kiêng kỵ gì nên lấy một bộ quần áo cũ của ca ca Nguyên Bảo cho nó thay. Sau khi được lau rửa sạch sẽ, cả đoàn lại tiếp tục lên đường.
Suốt dọc đường đi, Minh ca nhi tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, gần như không phát ra tiếng động gì, nhưng lại luôn cố gắng học theo Nguyên Bảo và Như Ý làm việc, ra sức chứng tỏ giá trị của bản thân để không bị bỏ lại.
Vì nó vẫn còn đang bệnh nên Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước cho phép nó ở lại trong thùng xe ngựa nghỉ ngơi. Nhưng đứa bé này rất nhạy cảm, cứ thấy chén trà trống là nó lại vội vàng giành rót nước; thấy thảm có vụn bánh ngọt rơi xuống, nó lại tranh thủ cúi người dọn dẹp ngay.
Việc này khiến Như Ý dở khóc dở cười, trêu rằng mình sắp thất nghiệp đến nơi rồi. Chỉ là Minh ca nhi làm chưa được thuần thục, tay chân vẫn còn lóng ngóng vụng về, trông có vẻ như trước đây chưa từng phải hầu hạ ai. Nhưng xét thấy tuổi tác nó còn nhỏ lại đang bệnh, mọi người đều thấy nó hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa.
Những ngày rong ruổi trên đường trôi qua nhanh chóng. Càng đi về phía trước, họ lại càng gặp nhiều nhóm dân chạy nạn từ phủ Vĩnh Bình. Điều đáng lo ngại là tất cả những người này đều đang di chuyển cùng một hướng với đội áp tiêu, khung cảnh tiêu điều dọc đường khiến trong lòng Nghiêm Chi Mặc dấy lên dự cảm không lành.
Một ngày nọ, khi đi qua một trạm dịch, không khí trong đoàn tiêu sư trở nên cảnh giác hơn hẳn.
Vưu Bằng Hải thúc ngựa đến gần xe ngựa, nói vọng vào với Nghiêm Chi Mặc: “Nghiêm lão đệ, sớm nhất là đêm mai, muộn nhất là sáng mốt, chúng ta có thể đến phủ Hoài Giang rồi!”
Nguyên Bảo và Như Ý nghe vậy reo hò ầm ĩ, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước cũng thở phào nhẹ nhõm. Phải nói, việc ngày ngày lênh đênh trên xe ngựa thật khiến người ta nhớ nhung da diết cuộc sống an cư yên bình.
Đợi đến phủ Hoài Giang, trước khi bắt tay vào công việc bận rộn, họ dự định sẽ dành ra một hai ngày để nghỉ ngơi cho lại sức.
Vưu Bằng Hải quả nhiên kinh nghiệm đầy mình, dự đoán thời gian chuẩn xác không sai một ly.
Ngày hôm sau, khi trời vừa chập choạng tối, bóng dáng lầu thành đồ sộ của phủ Hoài Giang đã hiện ra thấp thoáng từ xa. Phủ thành Hoài Giang, hay còn gọi là Hoài Giang, được xưng tụng là nơi phồn hoa bậc nhất Cửu Châu, chỉ xếp sau kinh thành. Nghe đồn nơi đây ngựa xe như nước, áo quần như nêm, ngày đêm rộn ràng tiếng ca múa.
Giờ Tuất sắp qua, cổng thành vẫn tấp nập dòng người ra vào. Phía trước họ là một đoàn thương nhân nhỏ đang xếp hàng trình giấy tờ.
Đến lượt tiêu cục Hoành Minh, Vưu Bằng Hải thuần thục trình văn điệp chứng minh thân phận, lại kín đáo dúi vào tay lính gác cổng chút bạc vụn uống nước. Tiêu cục của họ làm ăn bên ngoài chưa bao giờ keo kiệt khoản này, có tiền mua tiên cũng được, công việc nhờ thế mà suôn sẻ hơn nhiều.
Quả nhiên, lính gác nhanh chóng kiểm tra hàng hóa rồi phất tay cho qua. Tưởng rằng xong việc, ai ngờ ánh mắt họ lại va phải chiếc xe ngựa riêng của nhà họ Nghiêm, bèn kéo nhau đi tới.
Vưu Bằng Hải sợ họ làm khó, vội vàng đi theo giải thích: “Các quan gia, trong xe ngựa là thân thích của chủ nhân chúng tôi, lần này thuận đường đến thăm người thân nên mới đi cùng đoàn, không chở hàng hóa gì đâu.”
Lính gác gật đầu, ngoài mặt không nói gì thêm, nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết muốn nhìn vào trong xe một cái mới chịu cho đi.
Nghiêm Chi Mặc nghe tiếng động bên ngoài, biết ý liền chủ động vén rèm xe, cúi người hành lễ với hai lính gác một cách nho nhã.
Có câu “Duỗi tay không đánh người mặt cười”, lại thêm đã nhận tiền lót tay trước đó, lính gác thấy người bên trong là thư sinh nho nhã cùng phu lang, bèn hỏi dăm ba câu chiếu lệ rồi vẫy tay cho qua.
Nguyên Bảo hô vang một tiếng, vung roi, xe ngựa chầm chậm lăn bánh tiến vào trong.
Diêu Chước tò mò ghé sát cửa sổ, vén một góc rèm vải nhìn ra thế giới bên ngoài dưới ánh trăng mờ ảo. Đột nhiên, y kinh hô một tiếng, tay run lên như nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ.
Nghiêm Chi Mặc bị y kéo giật ống tay áo, cũng vội vàng cúi người nhìn ra theo hướng đó.
Chỉ thấy bên ngoài tường thành cao ngất, dưới chân lầu thành uy nghiêm, là một biển người đen kịt. Đám đông dân chạy nạn rách rưới, đói khát đang tụ tập đông nghẹt, tiếng than khóc ai oán hòa vào màn đêm, tạo nên một khung cảnh thê lương đối lập hoàn toàn với vẻ phồn hoa bên trong thành.
Sắc mặt Nghiêm Chi Mặc trong nháy mắt trầm xuống như nước.
Hết chương 104.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 104
10.0/10 từ 18 lượt.
