Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 103
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Phương Nam xưa nay vốn được mệnh danh là vùng đất lành, hơn một nửa thuế của triều đình đều dựa vào các châu phủ phía Nam Hoài Giang. Vì thế trong ấn tượng của hầu hết mọi người, phương Nam chính là biểu tượng của sự phồn hoa và trù phú.
Tuy nhiên, những suy nghĩ ấy dần bị phá vỡ bởi những gì tai nghe mắt thấy dọc đường sau khi xe ngựa đi được chừng năm sáu ngày, chính thức rời khỏi địa phận phủ Hợp Dương.
Tại một quán trà bên cạnh trạm dịch, Diêu Chước tráng sạch chén trà, rót cho mình và Nghiêm Chi Mặc mỗi người một chén. Họ xuất thân thôn dã, vốn chẳng cầu kỳ chuyện thưởng trà, nhưng Nghiêm Chi Mặc dựa vào kiến thức hạn hẹp của mình cũng nếm ra được đây là trà mới của mùa này. Nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy quán đang chào bán trà xuân hái từ đồi trà nhà trồng.
Quán trà nhỏ này ngoài nước trà ra thì chẳng có thức ăn gì ra hồn. Nhưng đã đến giờ cơm, không kịp đi đến thị trấn gần nhất nên đành phải giải quyết bụng đói tại đây.
Vợ chồng Nghiêm Chi Mặc ngồi cùng bàn với Vưu Bằng Hải và một tiêu đầu khác họ Trịnh. Mỗi người gọi một tô mì, cắt thêm ít đồ kho mặn làm thức ăn kèm, trộn thêm một dĩa dưa chuột. Hai vị tiêu đầu ăn khỏe, bát mì không đủ no nên gọi thêm mấy cái bánh bao màn thầu.
Cách đó không xa, các tiêu sư trong đội áp tiêu phần lớn đang xếp hàng chờ bà chủ quán đổ đầy nước vào bầu da trâu mang theo. Vài người đến sớm hơn thì đã treo bầu nước nặng trịch lên người, ngồi trên ghế gặm bánh bao. Đoàn người mười mấy mống ngồi chật kín cả quán trà nhỏ.
Mì của quán này hương vị bình thường, không ngon cũng chẳng dở. Diêu Chước không kén ăn lại quý trọng lương thực nên ăn rất nghiêm túc. Nghiêm Chi Mặc vì mệt mỏi tàu xe, khẩu vị không tốt lắm, gắp vài đũa rồi chỉ tập trung vào đĩa rau trộn, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài quán.
Đêm hôm kia vừa mưa, mặt đất vẫn còn ẩm ướt, bầu trời âm u không thấy mặt trời. Ngoài đoàn của họ, thi thoảng có vài ba khách vãng lai ghé vào, còn lại đường xá vắng vẻ.
Nhưng sự yên tĩnh này chẳng kéo dài được bao lâu. Khi Vưu Bằng Hải ở bàn đối diện vừa húp sùm sụp xong tô mì, thì từ ngã rẽ xuất hiện một đám người lố nhố.
Diêu Chước ngẩng đầu, thấy Nghiêm Chi Mặc ăn ít quá, đang định đi hỏi bà chủ quán xem có thể thêm quả trứng gà hay không thì nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Nhìn theo hướng âm thanh, thấy bên ngoài quán trà rất nhanh tụ tập một nhóm người, quần áo tả tơi, rách rưới, trông như đang chạy nạn.
Dẫn đầu là một lão hán bước đi tập tễnh đến xin ăn, tay còn dắt theo một đứa trẻ chừng năm sáu tuổi.
Chủ quán trà dường như đã gặp cảnh này nhiều lần, lập tức mất kiên nhẫn xua đuổi:
“Chỗ ta ngồi kín hết rồi, cũng không có đồ ăn thừa cho các ngươi đâu! Đang có khách quý, các người mau đi xa ra chút!”
Diêu Chước nhìn cảnh đó, liếc mắt nhìn Nghiêm Chi Mặc, nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống mà cảm thấy nhạt như nước ốc.
Cùng lúc đó, không ít ánh mắt từ nhóm người bên ngoài dừng lại trên người Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước. Đám tiêu sư đeo đao kiếm nhìn là biết người luyện võ không dễ chọc, còn phu phu Nghiêm Chi Mặc tuy ăn mặc điệu thấp nhưng dung mạo và khí chất lại quá mức xuất chúng, nhìn là biết người giàu có.
Nghiêm Chi Mặc nắm lấy tay Diêu Chước dưới gầm bàn, dặn dò y lát nữa đừng đi đâu một mình.
Diêu Chước ngoan ngoãn ngồi yên, nhỏ giọng thắc mắc: “Lúc này ở đâu ra mà lắm lưu dân thế? Cũng chưa nghe nói nơi nào gặp tai họa mà.”
Nghiêm Chi Mặc khẽ lắc đầu. Vưu Bằng Hải và Trịnh tiêu đầu đối diện cũng lộ vẻ nghi hoặc. Nhưng thời buổi này thiên tai nhân họa là chuyện thường, nếu không thì đời sống bá tánh đâu đến nỗi khổ sở như vậy. Cái gọi là thái bình thịnh thế, cũng chỉ là không có chiến tranh loạn lạc mà thôi.
Nhìn sang phía chủ quán, đám lưu dân không cam lòng, tụ lại nài nỉ hồi lâu. Cuối cùng bà chủ quán nhìn mấy đứa trẻ xanh xao vàng vọt không đành lòng, lấy ra ít bánh ngô thô và nước cho họ chia nhau.
Nghiêm Chi Mặc quan sát kỹ, nhóm người này chắc là cùng một thôn, ngầm lấy lão hán kia làm người đứng đầu. Có đồ ăn, họ cũng ưu tiên chia cho người già và phụ nữ trẻ em trước. Nghe giọng nói thì đúng là người phương Nam.
Thấy họ tụ tập dưới gốc cây to gần quán trà chia nhau chút lương thực ít ỏi đến đáng thương, Nghiêm Chi Mặc thở dài, cúi đầu cố ăn hết bát mì của mình.
Một lát sau, chủ quán mang trà thêm lên bàn họ, còn tặng kèm đĩa dưa muối nhỏ. Ông ta buôn bán lâu năm, liếc mắt là biết trong đoàn người này, bàn của Nghiêm Chi Mặc mới là người có tiếng nói. Sợ họ phật ý vì bị làm phiền, ông ta khách khí tạ lỗi:
“Đám lưu dân kia ồn ào quá, làm phiền các vị khách quan dùng bữa, tiểu nhân xin bồi tội.”
Vưu Bằng Hải và Trịnh tiêu đầu tướng mạo hung dữ, giơ tay lên là dọa người ta lùi ba bước, nên cuối cùng Nghiêm Chi Mặc lên tiếng: “Chưởng quầy không cần lo lắng, chúng ta cũng chỉ là khách qua đường, nơi này người đến người đi là chuyện thường tình, không có gì làm phiền cả.”
Chủ quán thấy vị lão gia này thấu tình đạt lý thì yên tâm hẳn. Nghiêm Chi Mặc nhân tiện hỏi thăm lai lịch đám lưu dân bên ngoài. Chủ quán biết gì nói nấy, kể lại tường tận.
Hóa ra đi về phía Nam nữa là phủ Vĩnh Bình. Nửa tháng trước nơi đó mưa to liên miên mấy ngày, nước sông dâng cao gây lũ lụt, cuốn trôi vô số thôn xóm ven bờ. Những ruộng đồng vừa gieo cấy vụ xuân đều chìm trong biển nước.
Thuế lương thực vốn đã cao, năm nay lại mất mùa trắng tay, triều đình cứu trợ nhỏ giọt chẳng thấm vào đâu, không biết có bị quan lại địa phương bòn rút hay không. Dân chúng cùng đường, người thì đi nơi khác nương nhờ thân thích, người thì bán mình làm nô cho địa chủ, những ai không chọn được hai con đường đó đành phải bỏ xứ tha hương cầu thực.
“Phủ Vĩnh Bình dân cư đông đúc, lần này gặp nạn không biết bao nhiêu người mà kể. Chỉ riêng bốn năm ngày nay ta đã gặp ba tốp rồi. Quán nhỏ buôn bán cò con, lấy đâu ra lương thực dư thừa mà bố thí mãi, chưa kể cho họ nếm mùi ngon ngọt, khó bảo toàn họ không nảy sinh lòng tham làm bậy!”
Lời chủ quán nói cũng có lý, mở cửa làm ăn phải cẩn thận là trên hết. Huống hồ trạm dịch này trước không thôn sau không quán, lỡ xảy ra chuyện gì thì quan phủ có đến cũng không kịp.
Ăn xong bữa cơm nhanh gọn, đoàn người chuẩn bị lên đường.
Nghiêm Chi Mặc đi trước trả tiền, gọi thêm một ít bánh bao gói lại để các tiêu sư ăn dọc đường. Vưu Bằng Hải và Trịnh tiêu đầu từ chối một hồi mới nhận, luôn miệng bảo không cần khách sáo thế.
Còn Diêu Chước lén dúi cho bà chủ quán một nắm tiền đồng, nhờ bà lát nữa đưa thêm ít lương thực cho đám lưu dân kia. Bà chủ quán thấy xâu tiền nhiều quá, vội bảo không cần nhiều thế, cuối cùng chỉ nhận hai mươi văn. Diêu Chước thấy họ không tham tiền thì biết là người thật thà, chắc chắn sẽ làm theo lời dặn, lúc này mới yên tâm rời đi.
Đoàn người đông đúc rời đi, quán trà lập tức vắng vẻ. Đợi họ đi khuất, vợ chồng chủ quán mới mang đồ ăn nước uống ra, bảo là do vị lão gia và phu lang vừa rồi ban thưởng. Làm vậy vừa trọn vẹn tâm ý, vừa tránh để đám lưu dân nảy sinh lòng tham với quán.
Mọi người dập đầu tạ ơn về phía đoàn xe đã đi xa. Lương thực bà chủ quán cho thêm cộng với phần trước đó cũng tạm đủ cho mỗi người một phần.
Lão hán thấy người trong thôn có cái ăn, ít nhất có thể cầm cự thêm vài ngày đi được trăm dặm đường, mừng rỡ lau nước mắt.
Một lát sau, ông ta bẻ một miếng bánh bột ngô từ phần của mình, định chia cho ai đó. Nhưng nhìn quanh quất một hồi, ông ta bỗng hoảng hốt.
Dân làng nhìn quanh, nhao nhao đáp: “Không thấy.”
“Lạ thật, vừa nãy còn đi theo ông mà?”
“Đúng đấy, tôi vừa thấy nó ngồi đằng kia!”
Có người chạy đi hỏi vợ chồng chủ quán, họ cũng lắc đầu bảo không thấy.
Lúc này, có người nghi ngờ: “Nơi đồng không mông quạnh thế này, một đứa trẻ con chạy đi đâu được? Tôi xem… có khi nào bị đám người vừa rồi bắt cóc không?”
Suy đoán này lập tức bị phản bác: “Người ta là quý nhân, bắt một đứa tiểu ca nhi da bọc xương về làm gì? Ngươi vừa ăn cơm người ta bố thí xong đã quay ra nói xấu ân nhân rồi!”
“Ơ hay cha này! Đánh con làm gì! Con chỉ nói thế thôi mà!”
Lão hán tìm mấy vòng không thấy, tin chắc đứa bé đã mất tích, đành quay lại chỗ cũ, lưng còng xuống, vẻ mặt đầy lo âu.
Phía sau có phụ nhân khuyên: “Thôn trưởng, tôi nói thật ông đừng giận, ông đừng nhớ thương nữa. Chúng ta đối với đứa bé đó cũng là tận tình tận nghĩa rồi. Dọc đường đi ông coi nó như cháu ruột, ông có miếng ăn cũng không để nó đói. Thằng bé đó ranh ma lắm, có khi tự nó bỏ đi theo người ta rồi cũng nên.”
Mọi người bàn tán xôn xao, không ít người mắng đứa bé là đồ vong ơn bội nghĩa.
Việc đã đến nước này cũng chẳng còn cách nào. Lão hán đành chấp nhận sự thật. Rất nhanh, đoàn người nghỉ ngơi xong lại dìu dắt nhau tiếp tục lê bước trên quan đạo.
……
Màn đêm buông xuống tại trấn Đồng Trang.
Thị trấn này nhỏ hơn trấn Bạch Dương hai cỡ, nghe nói nổi tiếng về nghề làm đèn lồng giấy, nhưng chỉ có đúng một cái khách đ**m ra hồn.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước vẫn thuê phòng thượng hạng chữ Thiên theo thói quen. Vào phòng mới thấy đồ đạc cũ kỹ, chăn đệm còn thoang thoảng mùi mốc.
“Phòng này thế mà đắt hơn phòng trước kia tận hai thành. Càng đi về phương Nam vật giá càng cao, thật chẳng nói chơi.”
Ra ngoài mới biết tại sao người ta hay nói “ở nhà ngàn ngày tốt, ra đường một giờ khó”. Tiêu tiền gấp mấy lần ở nhà mà chẳng được hưởng thụ chất lượng tương xứng.
Tuy chỉ ngủ tạm một đêm nhưng Diêu Chước không chịu nổi cái chăn đệm kia, bèn bảo Nguyên Bảo và Như Ý ra xe ngựa lấy chăn đệm nhà mình mang theo vào thay hết.
Định mở cửa sổ cho thoáng khí nhưng gió lạnh lùa vào nên đành đóng chặt lại.
“Tối nay lạnh thật, hay là sắp mưa nữa rồi?” Diêu Chước xoa tay, bị Nghiêm Chi Mặc nắm lấy ủ ấm.
“Mau ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi, tối rồi còn chưa ăn gì. Ta thấy hay là lát nữa dọn xong, chúng ta ra trấn dạo một vòng kiếm gì ăn? Khách đ**m thế này e là đồ ăn cũng khó nuốt.”
Hai người đang bàn tính lịch trình lát nữa thì nghe tiếng bước chân “thình thịch” chạy lên cầu thang.
Rất nhanh, Như Ý đẩy cửa bước vào, vì chạy nhanh nên hơi thở hổn hển:
“Lão gia, phu lang! Vưu tiêu đầu mời hai người xuống lầu một chuyến gấp!”
Nghiêm Chi Mặc khó hiểu: “Chuyện gì mà vội vàng thế?”
Như Ý vỗ ngực, thốt ra một câu kinh người: “Vưu tiêu đầu nói, bọn họ đang dỡ hàng bên dưới thì thấy một cái rương nặng bất thường, mở ra xem… bên trong thế mà lại giấu một tiểu ca nhi!”
Hết chương 103.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 103
10.0/10 từ 18 lượt.
