Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 9
Phương Trầm nuốt nước bọt cái ực, vội nhìn sang chỗ khác, sau đó lại ôm chai nước ngọt cúi đầu tu ừng ực hết hơn nửa chai.
Thấy người đàn ông như muốn nói gì, Phương Trầm vội vàng giành trước, sợ Sith nói ra những lời khiến mình không đỡ nổi.
"Người bị bắt hôm nay chính là mấy kẻ bán vé giả đúng không? Bọn họ là một nhóm à?"
Sith gật đầu.
Thật ra mấy tên đó chỉ là đàn em của "Chuột mỡ", nhưng chỉ cần lần theo manh mối này, chắc sẽ sớm đào ra được con chuột chết tiệt kia thôi.
"Cậu đã giúp tôi rất nhiều." Người đàn ông nghiêm túc nhìn cậu, "Tôi nên cảm ơn cậu thế nào đây?"
Phương Trầm vội lắc đầu, "Không cần đâu, lần trước anh đã chuyển cho tôi nhiều tiền lắm rồi."
"Nhưng mà... Tôi có một người bạn bị lừa mua rất nhiều vé giả..."
Jaymin bị lừa, trong lòng Phương Trầm có hơi áy náy, nếu cậu phát hiện sớm hơn thì tốt rồi.
Sith gật đầu, "Câu lạc bộ sẽ xử lý, không để bạn cậu chịu thiệt đâu."
Phương Trầm thở phào nhẹ nhõm, cười tươi rói, "Cảm ơn anh nhé Sith!"
Sith nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rạng rỡ ấy vài giây, rồi mới chậm rãi dời mắt, "Thời gian này đừng về ký túc xá quá muộn, mấy hôm trước gần trường có xảy ra ẩu đả, tôi sợ cậu không may bị cuốn vào."
Phương Trầm lặng lẽ so sánh chênh lệch vóc dáng giữa mình và Sith.
Được rồi.
Đúng là nên cẩn thận.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, "Được thôi."
"Giờ này cũng khá muộn rồi."
Sith làm như lơ đãng nói, "Đi cùng tôi thì không sao."
Hở?
Phương Trầm chớp chớp mắt, lại gật đầu, "Đúng nhỉ, anh đánh nhau giỏi như thế, còn rất mạnh."
Một cước có thể đá bay người ta.
"Có làm cậu sợ không?"
Phương Trầm lập tức lắc đầu, "Đương nhiên là không, lá gan của tôi... Được rồi tôi nhát gan thật, nhưng chắc nắm đấm của anh không nhằm vào tôi đâu, đúng không?"
Sith cong môi, "Không bao giờ."
Thiếu niên vui vẻ nâng chai nước ngọt lên, "Cheers!"
*
Hiếm khi Phương Trầm và Jaymin gặp ngày có lịch học trùng nhau, nên sau khi tan học, hai người rủ nhau đi căn tin ăn cơm.
Phương Trầm gọi một phần sườn chiên giòn, nhai rôm rốp, Jaymin đối diện thì lại mặt ủ mày chau, cầm nĩa khuấy đĩa salad.
"Ông đang giảm cân hả?"
Jaymin thở dài, "Không muốn ăn."
Phương Trầm uống một ngụm coca, cắn ống hút, miệng vừa nhồm nhoàm vừa nói, "Câu lạc bộ chưa chuyển tiền cho ông à?"
"Chuyển rồi." Jaymin vẫn ỉu xìu như cái bánh mốc, "Khó lắm mới gặp được người hợp chuyện giường chiếu, ai dè lại là một tên lừa đảo."
"..." Hoá ra là chuyện này.
Phương Trầm chỉ có thể gượng gạo an ủi, "Đừng nghĩ nữa, ông sẽ gặp được người càng thích hợp hơn thôi."
Jaymin lại thở dài thườn thượt.
Nhưng chưa tới hai phút sau, cậu ta đã phấn chấn trở lại, "Ông xem chưa? Cái video Sith đánh nhau ấy."
Please(*)! Đừng nói mấy tin tức "bùng nổ" như vậy trong lúc người ta đang uống nước chứ!
(*) làm ơn
Phương Trầm suýt thì sặc, ho sù sụ, chảy cả nước mắt, "Cái gì cơ?"
"Ông không biết à? Mọi người đều đang bàn tán, trên mạng còn có bài đăng nói Sith có khuynh hướng bạo lực."
Khuôn mặt thiếu niên lập tức trầm xuống, "Nói vớ vẩn! Sith đánh bọn lừa đảo thì có gì sai, vậy mà cũng bị chửi á?"
Jaymin nhún vai, "Đám người trên mạng toàn thế mà."
"Ủa mà -- ông bênh ảnh ghê ta."
Phương Trầm chột dạ né tránh ánh mắt, "Đâu có, tôi chỉ theo phe chính nghĩa thôi."
"Được rồi, thiên thần nhỏ chính nghĩa." Jaymin chắp tay làm bộ cầu khẩn, "Có thể chăm sóc một kẻ thất tình như tôi không? Tối mai câu lạc bộ có hoạt động, ông đi thay tôi nha? Tôi có thể đổi tên trong hệ thống thành ông, điểm cộng cũng chuyển cho ông."
Nói là hoạt động câu lạc bộ, thực chất chính là lao động công ích để đổi lấy điểm.
Phương Trầm mặt không đổi, "Ông rút phải cái gì?"
"Dọn vệ sinh bãi biển. Ôi! Một việc làm ý nghĩa biết nhường nào."
"Chính là nhặt rác ấy!" Phương Trầm hung dữ nói, "Cái đồ tay thúi nhà ông!"
Nói thì nói vậy, nhưng không chịu nổi sự năn nỉ của Jaymin, buổi chiều hôm sau, Phương Trầm vẫn thay cậu ta đi ra bãi biển.
Đúng vào lúc hoàng hôn, cả bãi biển tràn ngập sắc vàng, mặt biển đỏ rực, bờ cát với hàng dừa đẹp như một tấm hình nền chất lượng cao.
Bỗng nhiên nghe thấy một câu tiếng Trung, Phương Trầm còn hơi sững ra, quay lại thì thấy là một nam sinh đeo kính đang cười với mình, "Tôi là Trần Phóng, lúc trước từng gặp cậu trên lớp, Phương Trầm."
Phương Trầm chẳng có ấn tượng gì, chỉ gượng gạo gật đầu.
"Nhưng mà hình như cậu chưa từng tham gia hoạt động tập thể của lưu học sinh, mấy buổi tiệc liên hoan trước đều không thấy."
Phương Trầm hàm hồ đáp, "Tôi bận đi làm thêm, không có thời gian."
Trần Phóng im lặng một lát, phần lớn du học sinh đều có gia cảnh khá giả, nhưng cũng không thiếu trường hợp đặc biệt, thậm chí những trường hợp bị cắt đứt viện trợ cũng không hiếm.
"Cậu là người thành phố S à? Hay thành phố B?"
Phương Trầm không muốn nói nhiều về chuyện trong nước với cậu ta, dù sao cũng không phải nguyên chủ, bèn giơ túi rác trong tay,
"Tôi phải đi nhặt rác rồi, hơi nhiều việc."
Nhưng Trần Phóng lại như chẳng nhìn ra được ý cự tuyệt của cậu, vẫn đi theo, "Vậy đi cùng luôn đi, hôm nay tôi cũng được phân công làm việc này."
-
"Uống thêm ly nữa đi!"
"Sao Sith không qua đây uống thế?"
Joey quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi lười nhác ngoài lều, nhún vai, "Hay mày đi khuyên nó thử xem."
Người vừa đề nghị lập tức im bặt.
Nhưng chỉ một giây sau, họ đã thấy người đàn ông vốn ngồi thảnh thơi ở bên kia đột ngột đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.
"Này! Sith! Mày đi đâu thế?"
Người đàn ông chẳng thèm để ý đến anh ta, đi nhanh về phía bóng dáng đằng xa.
Phương Trầm sắp phiền chết rồi.
Cái tên Trần Phóng này hình như dốt đặc cán mai vụ nhìn sắc mặt, dù cậu đã cố gắng lạnh lùng không đáp lời mà cậu ta vẫn cứ bám riết theo bên cạnh.
Đáng chết!
Biết vậy đã chẳng giúp Jaymin.
Phương Trầm cực kỳ hối hận, chỉ muốn nhanh chóng nhặt rác cho xong để mà về.
"Phương Trầm."
Đột nhiên có người gọi tên mình, thiếu niên ngẩn ra, ngẩng đầu, không ngờ lại thấy Sith đang đứng ngay trước mặt đang rũ mắt nhìn cậu, "Cậu đang làm gì ở đây thế?"
Phương Trầm ngẩn ngơ, vô thức giơ túi rác trong tay lên, "Lao động công ích."
Sith trực tiếp bỏ qua người đứng bên cạnh Phương Trầm, thậm chí không thèm liếc mắt một cái, bàn tay to đưa tới, cầm lấy túi rác trong tay Phương Trầm, "Để tôi."
"Không không không cần!" Phương Trầm gấp gáp muốn lấy lại, nhưng Sith một tay xách túi, một tay ấn l*n đ*nh đầu Phương Trầm, không cho cậu lại gần.
Bại hoàn toàn!
"Để tôi làm." Sith lặp lại, có lẽ cảm thấy giọng điệu của mình quá cứng nhắc, bèn hạ thấp giọng, "Cậu đi nghỉ đi."
Thấy người đàn ông thật sự xách túi đi nhặt rác, Phương Trầm đứng ngây ra, thế mà Trần Phóng phía sau lại còn cứ nhè ngay lúc này mà kéo tay cậu, "Trời ạ, tôi có nhìn nhầm không? Đây là Sith? Hai người các cậu là thế nào vậy?"
Giọng Phương Trầm đã lạnh hẳn, "Hình như đâu có liên quan gì đến cậu."
Chỉ mới quen vài tiếng mà đã làm ra vẻ thân thiết dính chặt lấy người ta, đúng là vô duyên hết chỗ nói.
Không muốn phí lời thêm với cái tên kỳ cục này, Phương Trầm chạy nhanh về phía Sith.
"Đưa túi cho tôi đi."
Cậu đi theo bên cạnh, nhìn Sith dùng que gắp lon bia rồi bỏ vào túi.
Sith nhàn nhạt nói, "Tôi làm giúp cậu, cậu có thể đi trò chuyện với bạn mình."
Câu này khiến Phương Trầm nghe mà chẳng hiểu ra làm sao, "Cậu ta không phải bạn tôi."
Động tác của Sith hơi dừng lại, nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ, "Không phải sao? Hai người cùng quốc tịch, vừa nãy tôi thấy hai người nói chuyện rất vui vẻ."
Hai mắt Phương Trầm mở lớn.
Làm ơn đấy!
Ổng nhìn chỗ nào ra vui vẻ vậy.
"Không có!" Giọng cậu hơi cứng ngắc, "Tôi không quen cậu ta."
Cậu bắt đầu hơi tức giận.
Hôm nay làm sao thế này.
Đầu tiện là gặp một người kỳ quặc, giờ đến lượt Sith nói toàn mấy lời khó hiểu.
Phương Trầm chống nạnh đứng chắn trước mặt Sith, ngẩng đầu nhìn người đàn ông, giọng trầm xuống kìm chế tức giận, "Túi! Trả cho tôi!"
Sith mím môi, giằng co hai giây rồi đưa ra.
Phương Trầm giận đùng đùng xách túi bỏ đi.
Túi rác bảo vệ môi trường vốn không nhỏ, người đàn ông có thể nhẹ nhàng xách bằng một tay, nhưng đổi sang Phương Trầm thì lại chỉ có thể kéo lê, như cái đuôi dài trên cát.
Sith mấy bước đã đuổi kịp, "Cậu giận hả?"
Phương Trầm mím môi không hé răng.
"Tôi không có ý gì khác." Người đàn ông thấp giọng, "Xin lỗi, đã làm cậu không vui."
Nghe Sith nói vậy, Phương Trầm lại thấy hơi không nỡ, cảm thấy mình nóng nảy vô lý, giận chó đánh mèo lên Sith.
"Để tôi giúp cậu nhé, hai người làm sẽ nhanh hơn đấy."
"... Được."
-
"Ôi Chúa ơi! Tao bị hoa mắt à?"
"Sith đang nhặt rác á?"
"Cái c** nh* nhắn đáng yêu đi bên cạnh nó là ai thế?"
"Chết tiệt, mày giẫm lên chân tao rồi! Tránh ra! Tao không nhìn rõ!"
-
Lại gặp thêm một chai nước, Phương Trầm chạy bước nhỏ qua, giẫm mạnh làm bẹp chai, Sith đi bên cạnh thuận thế gắp lên bỏ vào túi.
"Anh ra biển chơi à?"
"Sắp thi đấu rồi, câu lạc bộ tổ chức tiệc ở đây, nói là để thư giãn."
Phương Trầm ngẩng đầu hỏi hắn, "Anh có căng thẳng không?"
Thật ra thì không.
Sith từng trải qua vô số trận đấu, thậm chí đối với hắn, quyền anh còn là một cách để hắn thư giãn, dù là khi tung cú đấm hay khi bị ăn một cú đấm từ đối thủ.
Nhưng đối diện với Phương Trầm, hắn lại đưa ra câu trả lời khác, "Cũng có hơi."
Phương Trầm lập tức nói, "Thả lỏng đi, tôi nghe nói anh đánh quyền rất giỏi, nhất định sẽ thắng thôi."
Nói xong lại cảm thấy không đúng, cảm giác như đang tạo áp lực cho hắn, "Thua cũng không sao, ặc... Đương nhiên, tôi không có ý nói anh sẽ thua, ý tôi là..."
Cậu lắp bắp, càng nói càng loạn, hệ thống ngôn ngữ nghèo nàn hoàn toàn sụp đổ.
Sith nâng mắt, ánh nhìn thâm sâu mà trầm tĩnh dừng trên người cậu, "Tôi biết. Yên tâm, tất nhiên tôi sẽ thắng."
"Phương Trầm."
"Cậu sẽ tới xem tôi thi đấu chứ?"
"Đương nhiên rồi."
Phương Trầm cong mắt cười, giơ nắm tay lên đưa về phía Sith.
Người đàn ông khựng lại, rồi cũng vươn tay ra.
Một to một nhỏ, hai nắm đấm chạm nhau.
"Tôi sẽ đến cổ vũ anh! Chúc anh thi đấu thuận lợi trước nhé!"
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 9
10.0/10 từ 25 lượt.
