Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 8


Khó khăn lắm mới có thể dời mắt khỏi màn hình, kết quả vừa ngẩng đầu đã thấy Jaymin đang nheo mắt nhìn mình chằm chằm.


Phương Trầm bỗng dưng chột dạ. Cậu ho khẽ một tiếng, tỏ vẻ thản nhiên, "Sao thế?"


"Ông nên đi soi gương ấy, mặt đỏ như quả táo kia kìa." Jaymin thẳng thừng vạch trần.


"..." Đúng là Tây, nói thẳng ruột ngựa ghê.


Phương Trầm theo bản năng đưa tay sờ mặt, giọng điệu lảng tránh, "Không phải... tôi đang nghĩ chuyện khác thôi."


Jaymin khẽ hừ một tiếng, "Tôi có nói ông đang nghĩ gì đâu?"


Thấy dáng vẻ căng thẳng của Phương Trầm, cậu ta vỗ vai cậu, "Thả lỏng đi, Sith có dáng người tuyệt đỉnh, thích cũng là bình thường."


"Không phải mà," Phương Trầm phản bác theo bản năng, cắn răng, cố tình nói, "Tôi thích chó gầy(*) cơ."


(*) Này hình như cũng là 1 giống chó nào đấy mà mấy cái giống chó này tui không không có rành hự hự, nói chung mọi người coi hình đầu chương nhen~


Jaymin trố mắt, "Thật hả?"


"Vậy thì gu của ông tệ thật."


Tệ thì tệ.


Phương Trầm vờ không nghe thấy, quay đầu nhanh chóng xách cây lau nhà làm bộ như đang bận rộn, mượn cớ tránh khỏi sự truy hỏi của Jaymin.


-


Ngày hôm sau.


Phương Trầm và Jaymin ngồi chờ một lúc trong quán cà phê, Chuck mới đẩy cửa bước vào.


Hai người ở ngay trước mặt Phương Trầm mà ôm hôn nhau.


Cho dù đã xuyên sách tới đây được một thời gian nhưng Phương Trầm vẫn thấy ngượng, mắt nhìn loạn khắp nơi.


Khó khăn lắm mới chờ được hai người ngồi xuống, cậu không khỏi khẽ thở phào.


Jaymin rất nhiệt tình giới thiệu hai bọn họ cho nhau, Chuck cũng không vòng vo dài dòng, trực tiếp lấy từ trong túi ra một xấp vé đặt lên bàn.


"Nếu cậu là bạn của Jaymin thì tôi cũng tính cậu một ngàn đô một tấm thôi."


Chuck tỏ ra rất hào phóng.


Phương Trầm mỉm cười, không trả lời ngay mà cầm một tấm vé lên, tỏ vẻ hứng thú, trông như đang ngắm nghía, lại làm như lơ đãng hơi giơ cao tấm vé lên.


Quả nhiên góc vé này cũng có vấn đề.


Mấy giây sau, Phương Trầm đặt vé xuống, vui vẻ nói, "Thế thì tuyệt quá, Chuck, cảm ơn anh nha."


"Nhưng mà sao anh lấy được nhiều vé thế, đỉnh ghê."


Chuck nhún vai, "Đơn giản mà, cậu cứ biết sơ sơ là thành viên câu lạc bộ thì luôn có vài con đường nội bộ."


Phương Trầm cười tít cả mắt, "Wow, ngầu quá!"


Cậu không hỏi gì thêm nữa, sảng khoái trả tiền rồi cất mấy tấm vé đi.


Phương Trầm không ở lại lâu, khoác ba lô đứng dậy, "Không quấy rầy hai người hẹn hò nữa, Jaymin, tối nay ông mới về tiệm cũng được, hôm nay tôi rảnh, tiện làm hộ phần của ông luôn."


"Oh, cục cưng! Ông tốt quá à!"


Jaymin gửi liền mấy cái hôn gió cho cậu.


Phương Trầm cười vẫy tay, nhưng vừa ra khỏi quán, ý cười trên mặt cậu dần biến mất.



Cậu tạm thời sẽ không bán mấy tấm vé này.


Nếu có thể, Phương Trầm muốn cho Sith xem thử, dù sao cậu cũng không quen người nào khác trong câu lạc bộ quyền anh.


Vấn đề là --


Như vậy có phải hơi bao đồng không.


Cậu và Sith hình như vẫn chưa thân tới mức ấy, nhưng mà Sith đã chuyển cho cậu những một trăm ngàn đô, thôi thì nể mặt số tiền đó, cũng không phải không thể bao đồng một tí...


Phương Trầm đấu tranh trong lòng một hồi, cuối cùng do dự mãi, rốt cuộc vẫn ôm ba lô quay về tiệm, chưa gọi điện cho Sith.


Từ nhỏ lớn lên trong trại mồ côi, Phương Trầm đã tự tạo quy tắc sinh tồn cho mình, đó là tuyệt đối không vượt qua ranh giới.


Nhất là với những người không cùng thế giới với mình.


*


Phương Trầm vào ca làm của mình, lại làm cả phần của Jaymin, bận tới mức quay cuồng. Mãi mới đợi được đến giờ tan làm, vừa định thay đồ thì bị ông chủ gọi lại.


"Trầm, có đơn hàng gấp, đi giao một chuyến nha."


Phương Trầm nhăn nhó trả lời, "Cháu tan làm rồi mà..."


"Có tiền tăng ca."


"Cháu đi! Ông chủ, cháu đi ngay!"


Phương Trầm xách theo hộp pizza rồi leo lên chiếc xe máy nhỏ của mình, nhìn địa chỉ trên điện thoại, khẽ nhíu mày.


Bình thường cậu toàn giao trong trường, phần lớn là giao đến các phòng học, hiếm lắm mới có đơn ra ngoài trường, nhưng cũng đều là quanh quanh mấy căn hộ gần đây, còn đơn này lại ở trung tâm thành phố.


Phương Trầm đi theo chỉ dẫn, đi đi rồi lại dừng dừng, quẹo đông quẹo tây một hồi tới mức chính mình cũng rối.


Dừng xe bên đường, Phương Trầm gãi gãi đầu, ngẩng lên nhìn dãy cửa tiệm trước mặt.


A09 là chỗ nào vậy trời?


Còn tìm nữa sợ là trễ đơn sẽ bị khách phàn nàn, cậu quyết định chặn ai đó hỏi đường.


Kết quả vừa quay đầu thì thấy một bóng dáng quen thuộc.


Phương Trầm giật mình, vội trốn đi.


"Ê Sacy, dạo này kiếm được nhiều không?"


"Mấy đồng bạc lẻ thôi..."


Đợi hai người đi vào trong, Phương Trầm đứng sau cây cột mới len lén thò đầu ra.


Sacy?


Không phải tên Chuck sao?


Phương Trầm nuốt ực một cái, tim đập nhanh, run run lấy điện thoại ra gọi cho Sith.


Người đàn ông bắt máy rất nhanh, "Phương Trầm?"


"Người bán vé giả mà anh nói nói, đã tìm được chưa?"


Sith ngừng hai giây, "Vẫn chưa..."


"Hình như tôi tìm ra bọn họ rồi." Phương Trầm ngắt lời hắn, nói nhanh, "Có hai người, không, ít nhất là hai."


Sith trầm giọng, "Cho tôi địa chỉ của cậu, đứng yên một chỗ, đừng xung đột với bọn họ, chờ tôi tới."


Cúp máy, Phương Trầm ngồi xổm ngoài tiệm, lại sợ bị chú ý, bèn tìm góc khuất mà núp.



May mà không lâu sau, có tiếng động cơ gầm rú truyền tới. Phương Trầm ngẩng đầu, chớp chớp mắt.


Sith vậy mà lại lái motor đến.


Đương nhiên, khác hẳn chiếc xe rẻ tiền nhỏ bé của cậu, xe của hắn toàn thân đen sì, vừa cao vừa to, cao gần bằng nửa người.


Không biết bao nhiêu tiền nữa.


Không đợi Phương Trầm ngắm xong, Sith đã sải bước lại gần, một tay kéo cậu dậy, nhíu mày đánh giá từ đầu xuống chân, "Có bị thương không?"


Phương Trầm ngoan ngoãn lắc đầu, chỉ tay về phía sau, "Chắc bọn họ vẫn còn trong đó. Tôi canh ngoài cửa từ nãy, không có ai đi ra. Người đội mũ đen ấy, trên vai xăm hình chim ưng."


Sith trầm giọng, "Ở đây chờ tôi."


Lại chờ nữa à...


Phương Trầm thấy chân mình tê rần rồi.


Người đàn ông rất nhanh lại bổ sung một câu, "Sẽ nhanh thôi."


Phương Trầm ngẩng mặt lên, gật đầu.


Nhưng thật ra cậu cũng không tin cho lắm, nhanh là nhanh được bao nhiêu chứ, Sith còn phải vào trong bắt người mà?


Cậu tiếp tục ngồi trồng nấm ngoài cửa.


Kết quả là chưa đầy hai phút, trong quán đã vang lên tiếng ồn ào, Phương Trầm hơi do dự, lén bò tới cửa, thò đầu nhìn vào.


Đây là một quán bar, nhưng bên trong cũng không có nhiều người, giờ phút này ai nấy đều tránh sang một bên, kinh ngạc nhìn người đàn ông đang vung quyền ở giữa sảnh.


Sith vốn không định động thủ.


Hắn chỉ muốn trói bọn họ lại rồi chờ cảnh sát tới đưa đi.


Nhưng dù sao thì tội phạm thật sự sẽ không có ai ngoan ngoãn như Phương Trầm, nói trói là trói, không rên một tiếng, còn thiếu điều chưa chìa tay ra cho trói thôi.


Hắn không muốn để Phương Trầm chờ lâu, lười dây dưa, bèn tung một cước, đá bay người, đối phương đập thẳng vào tủ rượu đối diện, "rầm" một tiếng, sau đó là tiếng chai rượu rơi loảng xoảng.


Ặc.


Hai mắt Phương Trầm mở to.


Cứ như xem phim bom tấn Hollywood ấy.


Sith tiện tay rút một sợi dây thừng dùng làm trang trí của quán, trói mấy người đó lại với nhau, rồi ngẩng đầu, nhìn thẳng ra cửa.


Qua một đống bừa bộn, hai người cách khoảng không nhìn nhau.


-


Xe cảnh sát đã đến, ngoài cửa tụ tập một đám đông hóng biến.


So với chuyện bắt kẻ bán vé giả, tin Sith Bolton đánh người hiển nhiên là bùng nổ hơn rất nhiều, Joey tức giận đến mức gọi cho Sith một lèo hơn chục cuộc.


Nhưng Sith không nghe lấy một cuộc.


"Tôi ngồi lên được thật sao?"


"Tất nhiên."


"Nó to quá."


Người đàn ông dùng một tay dễ dàng bế Phương Trầm đặt lên xe.


"Cậu có thể lái thử một vòng."


"Tôi á?" Phương Trầm vội lắc đầu, "Xe to thế này, tôi chịu thôi, tôi chỉ lái được loại xe cỡ nhỏ đi giao đồ ăn."



Khoan đã!


Giao đồ ăn!!


Pizza của cậu!!!


Phương Trầm cuống quýt lôi điện thoại ra, không ngoài dự đoán, một đống cuộc gọi nhỡ từ ông chủ, cậu nơm nớp lo sợ gọi lại, kết quả bị mắng một trận, còn nhận được tin siêu tốt là trừ lương.


Bỏ đi...!


Phương Trầm rất giỏi tự an ủi bản thân.


Xem như mua pizza làm bữa khuya, vừa hay cậu cũng chưa ăn gì.


Nghĩ đến đây, cậu ngẩng đầu nói, "Trễ rồi, tôi về trước đây."


Sith khoanh tay đứng cạnh xe, "ừm" một tiếng.


Phương Trầm bỗng hơi lúng túng.


Vừa rồi là được Sith bế lên, giờ thì xuống kiểu gì ta? Xe này quá cao với cậu, nhảy xuống sợ trẹo chân mất.


Dù sao cậu cũng chỉ là một cậu sinh viên yếu ớt.


Thuộc team ngồi xổm lâu đứng dậy là đầu óc choáng váng.


Nhưng bắt cậu tự chìa tay ra nhờ Sith bế xuống... càng xấu hổ hơn.


May mà rốt cuộc Sith cũng lên tiếng, "Tôi vẫn chưa ăn cơm."


Phương Trầm, "???"


Không phải chứ, lại định cướp bữa khuya của cậu à?


"Đi ăn tối cùng nhau đi, cảm ơn cậu hôm nay giúp đỡ, cảm ơn cả lần trước cậu mời tôi ăn gà rán."


Phương Trầm lắc đầu, "Chuyện nhỏ thôi, tôi không ăn..."


"Tôi biết một quán Trung khá ngon."


"Lên xe đi." Phương Trầm nhích mông ra sau, nghiêm túc nhìn Sith, "Chúng ta mau đi thôi."


Hình như người đàn ông vừa khẽ cười, nhanh chóng xoay người ngồi lên xe, còn không quên thấp giọng dặn, "Ôm chặt tôi."


Vù!!!


Cảm giác ngồi motor khác hẳn với xe máy loại nhỏ, tiếng động cơ gầm vang, chiếc xe như một tia chớp lao vút đi.


Gió lớn tạt tung tóc Phương Trầm, giống hệt cái đuôi của con chó lông xù đang xoay tròn.


Nhưng cậu lại cực kỳ vui, không nghe lời Sith ôm chặt hắn, mà còn dang tay ra, đón gió ùa vào.


Kể từ khi xuyên sách vào thế giới lạ lẫm này, Phương Trầm chưa từng vui như thế.


Quá ngầu!


Bắt kẻ bán vé giả ngầu, xem Sith đánh nhau ngầu! Ngồi mô-tô càng ngầu!!


Hít một hơi~


Đây chính là hương vị của gió.


Khoan đã!


Có gì đó sai sai!


Hình như đây là mùi thịt nướng.



o.0!


"Muốn ăn cái này không?" Sith ngoái đầu lại hỏi Phương Trầm.


Phương Trầm gật đầu như gà mổ thóc.


Đó là quán xiên nướng ở cửa công viên, mùi thơm lừng theo gió cuốn tràn vào mũi.


Thật sự chỉ cần ngửi thôi cả người đã khoan khoái rồi.


Ăn một miếng là hồn bay lên chín tầng mây.


Là hương vị quê hương~


Sith đương nhiên không có ý kiến gì, thế là hành trình đi nhà hàng cơm Trung biến thành ăn xiên nướng vỉa hè.


"Đây cũng là đồ ăn Trung Quốc mà." Phương Trầm lý lẽ hùng hồn nói, "Anh biết châm cứu không? Chúng ta đây là đang châm cứu đấy."


Cậu cầm que sắt chọc một cái, tia lửa lập tức b*n r*.


Thật là một chiếc kim châm cứu đầy sức sống!


Cuộc sống đúng là ngổn ngang như thịt xiên nướng cay mà!


Vì là quán vỉa hè nên bàn ghế rất đơn sơ, loại ghế nhựa thế này, Phương Trầm ngồi thì thoải mái, nhưng tới lượt Sith lại có vẻ không được ổn cho lắm.


Người đàn ông hơi co chân lại, quần cũng gấp thành mấy nếp, hắn cởi cúc cổ tay áo, tuỳ ý xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc.


Phương Trầm chỉ từng thấy thân hình đẹp của Sith trên màn hình điện thoại, ngoài đời, gần như lần nào gặp Sith cũng ăn mặc chỉnh tề, ngay cả cúc áo cũng cài ngay ngắn.


Đây vẫn là lần đầu tiên cậu thấy hắn lộ ra một phần cơ thể, tuy chỉ là cánh tay thôi, nhưng ánh mắt của Phương Trầm vẫn không kìm được mà lướt qua.


Người đàn ông đang mở một lon nước ngọt, ngón tay móc vào chỗ bật, chỉ hơi dùng lực, đường gân xanh trên cánh tay uốn lượn nổi lên trên phần cơ bắp tuyệt đẹp.


Xiên nướng trong tay bỗng không còn ngon nữa.


Một lon nước có ga được đưa tới trước mặt, Phương Trầm bừng tỉnh, ngước mắt, chạm phải đôi mắt hơi tối của của người đàn ông.


Sith bình tĩnh như không giơ lon nước.


"Khát rồi?"


--- Lời tác giả ---


*Tiểu kịch trường không chịu trách nhiệm*



Phương Trầm học trên mạng được mấy chiêu mát xa kiểu Trung, quyết định thể hiện tài năng với Sith, còn không quên khoác lác, "Đây là một loại võ cổ truyền từ rất xa xưa ở nước em đấy!"


Sith rất biết phối hợp gật đầu, nhích tới hôn cậu, "Cảm ơn bé cưng."


Phương Trầm dùng sức đẩy đầu hắn ra, ra lệnh, "Nằm úp xuống."


Cậu dựa theo hướng dẫn học được trong video, n*n b*p mát xa, thế nhưng cơ bắp trên người đàn ông cứng như sắt thép, chẳng bóp được tí nào ra hồn, ngược lại khiến tay Phương Trầm mỏi nhừ.


Phương Trầm buồn bực đứng dậy đạp Sith một cái, "Không làm nữa!"


Sith lập tức dỗ dành, "Bé cưng, em giẫm lên lưng tôi đi, khỏi cần mát xa, em giẫm lên như vừa rồi tôi thấy cũng dễ chịu lắm."


Thế là thể hiện tài năng chuyển thành dùng chân trần.


Nhưng Sith cực kỳ thích kiểu "mát xa" như thế, sau mỗi trận đấu đều đòi Phương Trầm để chân trần chà tới chà lui trên lưng mình.


Thậm chí trong một buổi phỏng vấn, hắn còn nói bằng giọng khoe khoang, "Người thương của tôi rất săn sóc tôi, ở nhà em ấy thường xuyên giúp tôi làm spa thả lỏng."


Nhưng vì sau khi Phương Trầm xem được thấy quá mất mặt, hắn chỉ đành gọi lại cho bên truyền thông yêu cầu cắt đoạn đó đi.


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 8
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...